Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 1198 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 159
Sự thuyết phục mạnh mẽ nhất

❊ ❊ ❊

Roland trước khi tiếp kiến nữ phù thủy mới đã nghe Tassa báo cáo tình hình chi tiết. Anh không ngờ rằng Tilly Wimbledon, người đã mất tích từ lâu, lại trở thành thủ lĩnh của một tổ chức nữ phù thủy khác, hơn nữa còn đi trước mình một bước, chiêu mộ hơn nửa số nữ phù thủy ở Vương quốc Greycastle. Điều càng không thể dung thứ là, bây giờ ả còn muốn vươn móng vuốt đến lãnh địa của anh.

Nghe Nightingale nói, nữ phù thủy trước mắt này là một siêu phàm giả, hơn nữa năng lực rất có khả năng nghiêng về hướng chiến đấu.

Bất kỳ siêu phàm giả nào cũng đáng để thận trọng đối đãi, vì thế trong văn phòng lúc tiếp kiến Ash, bên cạnh Roland ngoài Nightingale đang ẩn hình ra, còn có Anna đứng đó. Trước bàn làm việc, có vài sợi hắc hỏa cực mảnh cấu thành một bức tường mà mắt thường không thể nhìn ra, chỉ cần ả dám lao lên, sẽ bị những sợi chỉ mảnh này cắt thành mấy đoạn.

Nữ phù thủy loại cường hóa khi không đeo Thần Phạt Chi Thạch sẽ không chiếm ưu thế trong nội chiến nữ phù thủy, nhưng một khi đã đeo đá lên, các nàng liền sở hữu sức mạnh hủy diệt không bị hạn chế. May mắn thay, Thần Thạch bị đại đa số nữ phù thủy căm ghét, Ash đại khái cũng cân nhắc đến điểm này nên khi đến Border Town lôi kéo nữ phù thủy đã không mang theo vật phẩm tiêu biểu của giáo hội.

"Nữ phù thủy của anh? Đừng tự đại, họ đều là con người sống sờ sờ, không phải đồ vật cá nhân của anh!" Ash lạnh giọng nói.

Roland tức khắc bị nghẹn họng, lần đầu tiên sau khi xuyên không, anh cảm nhận được sự lúng túng khi tranh luận thất bại. Thường ngày nói quen miệng nào là "lãnh dân của tôi", "thần dân của tôi", nay lại bị một luận điệu dân chủ bất ngờ chỉ trích một phen khiến anh vô cùng xấu hổ. Mặc dù theo lệ thường thời đại này, lãnh chúa gọi người hoặc vật trên lãnh địa như vậy không có vấn đề gì, nhưng nay lại nhấn mạnh điều này trước mặt Nightingale và Anna thì đúng là thiếu EQ, bị đối phương dắt mũi rồi.

Thế là anh hắng giọng hai tiếng, thuận nước đẩy thuyền nói: "Tôi chưa từng nghĩ như vậy. Họ ở lại thị trấn là xuất phát từ ý nguyện của chính mình, và tôi tin rằng đây cũng là nơi quy tụ tốt nhất của họ. Còn về Vịnh Fjords mà cô nói, chưa nói đến chuyến đi vượt biển bản thân đã rất nguy hiểm, khí hậu Vịnh Fjords lại thay đổi thất thường, quanh năm chịu bão tố và sóng thần xâm lấn, căn bản không phải nơi thích hợp để cư trú."

"Nhưng ít nhất ở đó, thế lực của giáo hội cực kỳ nhỏ bé. Nữ phù thủy có thể dựa vào sức mạnh của chính mình để cải tạo quê hương, chống lại thiên tai, nhưng lại không có cách nào chống lại giáo hội sở hữu Thần Phạt Chi Thạch, đừng nói chi là Thần Phạt Quân." Ash không chút lưu tình nói, "Anh có biết mình đã làm một việc ngu xuẩn đến mức nào không? Tin tức lan truyền ra ngoài chỉ dẫn dụ giáo hội tìm đến cửa, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, anh căn bản không cách nào đối kháng với Thần Phạt Quân, để nữ phù thủy rời khỏi lãnh địa của anh mới là cách làm đúng đắn để tránh bi kịch."

Roland trước đó đã nghe Wendy kể về tình báo của Thần Phạt Quân, anh biết dùng sức mạnh thuyết phục đối phương có hiệu quả hơn bất kỳ lời nói nào. Tất nhiên anh có thể mặc kệ Ash, nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ hoàn toàn việc tranh thủ những nữ phù thủy dưới trướng Tilly Wimbledon. Mặc dù hy vọng mong manh, anh vẫn muốn thử một lần.

"Cô có thể đồng thời đối kháng với mấy tên Thần Phạt Quân?" Anh hỏi.

Biểu cảm của Ash trông có vẻ hơi nghi hoặc, nhưng cuối cùng ả vẫn giơ ba ngón tay lên, "Nếu là ba người, tôi vẫn có thể ứng phó được."

"Vậy thì đấu một trận đi," Roland ngồi thẳng người, nghiêm túc nói, "Hãy để kết quả so tài nói cho cô biết, rốt cuộc tôi có khả năng thắng Thần Phạt Quân hay không."

"Anh nói... cái gì?" Ash ngẩn người một lúc, trên gương mặt lạnh băng cuối cùng cũng xuất hiện biểu cảm khác biệt.

"Một trận so tài công bằng, một chọi một." Anh từng chữ từng chữ nói, "Nếu có thể đánh bại cô một cách chính diện, thì chứng minh tôi sở hữu năng lực kháng lại giáo hội rồi đúng không?"

Ash lộ ra vẻ mặt "anh điên rồi", "Anh với tôi? Hay là... anh muốn để các nữ phù thủy lên sân?"

"Tất nhiên không phải tôi, càng không phải nữ phù thủy, Thần Phạt Quân chắc chắn đều có Thần Phạt Chi Thạch mà," Roland cười cười, "Đối thủ của cô là một kỵ sĩ bình thường."

Mặc dù không thể đích thân lên sân có chút tiếc nuối, nhưng đối phương dù sao cũng là nữ phù thủy siêu phàm có sức chiến đấu bùng nổ, từ miêu tả của Wendy là có thể thấy đôi chút: đơn độc một mình ở tu viện giết đến trời đất tối tăm, còn có thể thoát thân dưới sự truy kích của nhiều Thần Phạt Quân. Dù là tay không hay dùng kiếm gỗ cũng có thể phát huy ra sát thương phi phàm. Mà hiệu quả thực chiến của súng lục xoay thế nào, còn chờ khảo cứu. Để đảm bảo an toàn, anh quyết định giao nhiệm vụ vinh quang này cho Carter. Nếu thứ trong tay anh là một khẩu AK47, thì dù thế nào cũng phải tự mình lên.

"Kỵ sĩ bình thường..." Thần sắc Ash khôi phục lại vẻ lạnh lùng ban đầu, "Nếu tôi thắng, anh để nữ phù thủy theo tôi đi?"

"Tất nhiên là không, giống như nếu cô thua, tôi cũng không thể để Tilly mang toàn bộ nữ phù thủy ả chiêu mộ đến Border Town được, đúng không?"

"Vậy trận quyết đấu này có ý nghĩa gì?"

"Không phải quyết đấu, là so tài," Roland chỉnh lại, "Ý nghĩa nằm ở chỗ để cô biết, đối mặt với giáo hội tôi không phải không có chút khả năng phản kháng nào. Hơn nữa nếu cô thua, sau khi quay về tự nhiên cũng sẽ nhớ kỹ, nếu Vịnh Fjords không ở được nữa, vùng đất Border Town ở Tây Cảnh vẫn có thể cung cấp nơi ở cho nữ phù thủy sinh sống. Tất nhiên, nếu cô thắng, khi thuyết phục Wendy và những người khác ít nhất cũng có thêm sức thuyết phục, không phải sao."

"Tôi không thể nào thua," Ash nói, "Bây giờ hãy gọi kỵ sĩ của anh đến đi."

"Không phải bây giờ," Roland xua xua tay, "Một tuần sau, tôi mới có thể chuẩn bị xong những thứ cần thiết cho cuộc so tài. Trong thời gian một tuần này, cô có thể sống trong lâu đài, cùng nữ phù thủy cảm nhận cuộc sống ở thị trấn, biết đâu cô sẽ rút lại quan điểm trước đó."

"..." Ả nhìn Vương tử một lúc lâu, mới gật đầu, "Có lẽ không cần đợi đến bảy ngày, họ sẽ thay đổi quan điểm của mình và theo tôi rời khỏi Border Town."

Roland nhún vai.

Ngay lúc ả xoay người đi đến cửa, anh đột nhiên gọi đối phương lại, "Chờ đã... Có phải tôi đã gặp cô ở đâu đó rồi không?"

Mặc dù chắc chắn mình chưa từng thấy gương mặt này, nhưng nhìn từ vóc dáng phía sau, lại có cảm giác quen thuộc khó hiểu. Roland hồi tưởng lại một chút, cảm giác quen thuộc này dường như đến từ... trong cung đình Vương đô.

"Thân vệ của anh không nói với anh sao?" Ả không quay đầu lại, "Nếu không phải Tilly ngăn tôi lại, e là khi anh ở trong vương cung thì chỉ còn lại một cánh tay thôi."

Sau khi cửa văn phòng đóng lại, Nightingale hiện thân, huýt sáo một tiếng, "Ngài cũng từng sờ mông cô ta?"

"Cái gì?" Roland ngẩn ra, "Tôi căn bản không nhớ trong vương cung có người như thế này. Hơn nữa cái gì gọi là cũng từng sờ?"

Nightingale làm một khẩu hình miệng, anh phân biệt được đó là "Đề Nhĩ" (Tilly). Chết tiệt, mặc dù mình đúng là từng sờ mông thị nữ trưởng, nhưng đó là sợ bị người khác nhìn ra sơ hở, theo lệ thường mà sờ thôi được không! Chuyện lén nhìn trộm tôi còn chưa tính toán với cô đâu!

"Khụ khụ," Anna ngắt lời cuộc đối thoại của hai người, "Ngài thực sự nắm chắc phần thắng để kỵ sĩ đánh bại nữ phù thủy siêu phàm sao? Nếu thất bại, có thể sẽ ảnh hưởng đến lòng tin của các nữ phù thủy khác đối với ngài."

May là thần sắc của Anna trông vẫn bình tĩnh, Roland thở phào nhẹ nhõm, "Nữ phù thủy loại cường hóa tự thân mặc dù không bị Thần Phạt Chi Thạch ảnh hưởng, nhưng ả vẫn dùng cơ năng cơ thể của chính mình để chiến đấu, so với hỏa khí liên thanh có thể bắn nhanh, hạn chế về cơ thể luôn là quá lớn. Tôi nghĩ phần thắng ít nhất trên bảy phần."

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải hoàn thành công việc nghiên cứu chế tạo đạn dược trong vòng một tuần, anh nghĩ thầm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:62
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.