Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Tám
I

❊ ❊ ❊

Vành tai, hay phần ngoài cùng của tai, là những đặc điểm cuối cùng được thêm vào cho sản phẩm tái tạo của Amy cố gắng đạt tới mức gần đúng như gương mặt của đứa trẻ mà cô gọi nó là Lyn.

Cái miệng đã lấy của cô nhiều thời gian nhất. Thông thường, điểm nối giữa răng nanh và răng tiền hàm đầu tiên sẽ xác định các vị trí của khóe miệng. Mỗi vành môi sẽ có chiều cao tương đương với lớp men răng của những chiếc răng cửa ở hàm trên và hàm dưới. Nhưng trong trường hợp này, tình trạng hở hàm ếch đã làm biến dạng xương hàm trên đến mức mà Amy đã buộc phải hết sức tưởng tượng, vượt ngoài mọi kinh nghiệm có sẵn, để làm mất đi sự biến dạng của vành môi trên.

Cô đã dành hơn một giờ đồng hồ để xử lý việc này, mải mê đến mức chỉ tới khi cô lùi ra xa để khách quan nhìn lại tác phẩm của mình, cô mới cảm thấy hoàn toàn choáng váng vì sự xấu xí của nó. Nó thật là nhẫn tâm. Và nếu trước đó cô đã có sự đồng cảm với đứa trẻ ấy, thì nay trái tim của cô lại càng thổn thức vì thương cảm đứa bé.

Thật nhẹ nhàng, cô đặt những mô mềm của hai tai vào vị trí. Không hề có một gợi ý nào trên hộp sọ có thể giúp người ta xác định được kích cỡ của đôi tai. Mũi vẫn là chi tiết hướng dẫn chung cả cho độ dài lẫn vị trí của hai tai, mặc dù điều đó vẫn chỉ có thể là một sự ước chừng. Còn độ dài và kiểu tóc thì vô phương, kể cả chỉ là phỏng chừng. Amy biết rằng mái tóc của Lyn phải có màu sắc và độ dày tương tự như mái tóc của cô, nhưng nó ngắn hay dài, thắt thành bím hay bỏ đuôi gà, thì là những điều có lẽ chẳng bao giờ biết được.

Amy vẫn luôn để tóc dài. Đó là một mái tóc đẹp, vừa mượt vừa đen bóng, và cô không ngớt tự hào về điều ấy. Cho đến khi có một khoảnh khắc ngu ngốc của thái độ ta đây vì say tại một bữa tiệc ở trường y, khi cô đã mang cái thái độ ta đây ấy vào đầu mình để cắt cho mái tóc của mình vừa ngắn đi vừa lởm chởm. Chính tay cô. Đó là một thảm họa. Sáng hôm sau thức giấc, còn choáng váng nhưng đã tỉnh táo, đủ để cô trông thấy mình trong gương mà hết hồn. Cô đã khóc suốt gần một giờ trước khi ra ngoài kiếm mua một bộ tóc giả dài và đen. Nhưng mái tóc giả ấy không bao giờ được đặt vào đúng vị trí, và cuối cùng cô đành chấp nhận chịu đựng vài tháng trời cho đến khi mái tóc thật của mình mọc dày trở lại.

Cô vẫn cất mái tóc giả ấy ở nơi nào đó phía sau chiếc tủ quần áo trong phòng ngủ của mình ở tầng dưới; thế rồi khi cuối cùng cô đã cố định xong hai bên tai cho tác phẩm mô phỏng của mình, cô đã dùng thang máy xuống tầng dưới tìm bộ tóc giả. Cô ôm chặt bộ tóc giả vào lòng khi điều khiển chiếc xe lăn ra khỏi phòng ngủ thì trông thấy MacNeil đứng trên đầu cầu thang.

Thoạt tiên cô đã sửng sốt khi trông thấy anh, thế rồi lập tức biết được điều tệ hại nhất.

“Ồ, Jack…”

“Đừng đến gần hơn”, anh nói, “Có thể anh đang mang mầm bệnh. Anh chỉ… coi nào. Anh đã không thể nào nói với em qua điện thoại.”

“Jack. Em không biết phải nói gì.” Trông anh hoàn toàn suy sụp. Như một cậu con trai bé nhỏ. Một người đàn ông to lớn đã bị biến đổi bởi thảm họa.

“Chẳng có gì để nói cả.”

Quả tình anh nói đúng. Không có đủ lời thích hợp để diễn tả được tình cảm của cô. Cô muốn thể hiện cho anh biết cô có cảm tưởng thế nào, để tỏ lòng quan tâm đến anh, điều duy nhất có thể thực hiện để mang lại một chút an ủi. Nhưng thật là rõ ràng, ngay cả qua ngôn ngữ cơ thể của anh, rằng anh không muốn cô đến gần anh một chút nào.

“Anh đã nói cho Laing biết chưa?”

Anh lắc đầu. “Ông ấy đã gửi nhiều tin nhắn cho anh qua thư thoại trong suốt ba tiếng đồng hồ gần đây.” Anh nhìn đồng hồ đeo tay. “Anh thực sự cần phải đi ngay bây giờ.”

“Anh không nghĩ tới vấn đề trở lại với công việc à?” Cô bàng hoàng.

“Ở đây có việc gì khác để anh làm đâu, Amy? Anh cần một sự tập trung. Một điều gì đó dừng mọi suy nghĩ của anh lại, một lý do để tiếp tục.” Anh ngước mắt nhìn lên cầu thang. “Em hoàn tất công việc của mình chưa?”

“Mới chỉ xong phần thô ban đầu. Em đang thử bộ tóc giả của em lên đứa bé ấy.” Cô đưa mái tóc giả lên. “Anh có muốn xem qua không?”

Anh đứng tại chỗ cách xa phòng áp mái nhất để quan sát khi Amy cúi xuống đặt bộ tóc giả lên cái đầu mà cô đã tạo ra đang nằm trên chiếc bàn gần cửa sổ. Cô đã bỏ ra cả một phút để sắp xếp, điều chỉnh trước khi cô cảm thấy thật sự hài lòng, thế rồi chiếc mô tơ điện gắn trên chiếc xe lăn của cô lại rền rĩ và đẩy cô qua một bên, làm lộ ra đứa trẻ.

Chỉ trong một thoáng MacNeil đã bị choáng váng bởi sự biến dạng thật sinh động của vành môi trên, thế rồi ánh mắt của anh hướng ra ngoài tiêu điểm ấy để thấy toàn thể gương mặt của đứa trẻ. Một gương mặt đầy nét thơ ngây và trẻ trung. Tròn trịa hơn gương mặt của Amy, vầng trán phẳng hơn, có lẽ là thuộc một chủng tộc đặc biệt. Và ở một mức độ nào đó, Amy đã mang lại cho đứa bé sự sống, nắm bắt được tinh thần của nó từ nơi nào đó trong số tất cả những mẩu xương kia. Những mẩu xương mà anh đã lượm lặt trong một cái túi du lịch tại một công viên ở London vào buổi sáng sớm. Bấy giờ Sean vẫn còn sống, và MacNeil đã có được lý do để suy nghĩ thật cẩn thận rồi tự mình quyết định việc gì cần phải làm trước. Bây giờ thì anh biết rằng anh chỉ muốn phát hiện được kẻ đã sát hại đứa bé gái này hơn bất kỳ việc nào khác trên đời.

Khi MacNeil bắt đầu rời đi thì chuông điện thoại của anh reo. Anh liếc qua màn hình và thấy đó là cuộc gọi từ Phil, viên sĩ quan Hiện trường Tội phạm, người đã cho anh thấy tấm vé xe điện ngầm ở chỗ công trường xây dựng Công viên Đức Tổng Giám mục. Anh tiếp nhận cuộc gọi.

“Jack, tôi đã gọi cho văn phòng, nhưng họ cho biết anh đã không có mặt ở đó suốt vài giờ đồng hồ.”

“Có chi vậy, Phil?”

“Chúng tôi đã nắm được ngày hết hạn của mã vạch trên tấm vé. Có lẽ nó chẳng có ý nghĩa đáng kể nào. Đó là ngày mười lăm tháng Mười. Chỉ vài tuần trước lúc xảy ra tình trạng khẩn cấp.”

MacNeil cũng không thể nghĩ rằng ngày ấy có thể có liên quan gì. Anh ngước nhìn lên để thấy Amy đang quan sát anh từ đầu cầu thang. “Có phải chuyện đó không?”

“Ồ, không. Bọn anh đang xoay xở để làm hiện rõ một phần của một vân ngón tay cái lên trên bề mặt của tấm vé. Đủ để so sánh nếu chúng ta có thể tìm được một mẫu. Bọn anh đang thực hiện việc này thông qua AFIS.” Dường như có quá nhiều điều để thắc mắc rằng một phần vân tay ngón cái được hồi phục từ một tấm vé xe điện ngầm đã bị quăng bỏ cách đây ba tháng rồi lại được tìm thấy trên một công trường xây dựng sẽ có thể dẫn người ta đi đến đâu. Nhưng nếu chủ nhân của dấu vân tay ấy đã có mặt trong máy điện toán, Hệ thống Nhận diện Vân tay Tự động toàn quốc sẽ làm cho chúng khớp với nhau khá là nhanh.

MacNeil gác máy và mở cửa. “Jack à.” Tiếng gọi của Amy làm anh quay lại ngay ngưỡng cửa. Gương mặt cô hằn lên nét âu lo. “Hãy sử dụng thuốc FluKill ngay đi. Đừng chờ đến lúc phát hiện anh đã có triệu chứng.” Anh gật đầu, “Tất nhiên rồi.” Anh quay đi.

“Anh Jack.” Giọng của cô nghe thật khẩn thiết và anh quay lại lần nữa. “Hãy hứa với em.”

Anh thở một hơi dài. Anh ghét phải nói dối với cô. “Anh hứa.” Ra đến bên ngoài, anh nhìn lên bầu trời tím bầm và xám ngắt đang rắc lên mặt mình những hạt mưa li ti. Anh nhớ lại lúc đã đứng như trời trồng trong hành lang căn nhà khi Martha trút hết những viên thuốc vào bồn cầu. Người ta cho biết hai mươi lăm phần trăm dân số sẽ nhiễm cúm. Trong số đó, từ bảy mươi đến tám mươi phần trăm sẽ chết. Anh lại đang trực tiếp phơi ra trước nguồn nhiễm ấy, và những cú đánh bồi chẳng bao giờ có được sự tốt đẹp nào.

II

Amy lái chiếc xe lăn vượt qua khoảng không rộng lớn của sàn căn phòng khách áp mái của cô, tiếng rền rĩ của động cơ điện điều khiển chiếc xe xuyên thủng sự im lặng đầy phiền muộn và thương cảm. Nếu có chăng, đám mây đã dày lên và buổi chiều dường như tối hơn. Nhưng cô không thể đối mặt với ánh sáng chói chang của đèn điện.

Ánh sáng ban ngày từ cửa sổ chiếu vào tạo ra những cái bóng kỳ lạ trên gương mặt được tái tạo của Lyn, làm cho nó sống động hẳn lên theo một cách mà chẳng hiểu sao khi ánh sáng phủ đầy lên nó lại không mang lại được một hiệu ứng tương tự. Và từ những cái bóng ấy, hình như đứa bé gái ấy đang chòng chọc nhìn về phía Amy. Từ một khoảng cách, mái tóc kia trông như thật. Chỉ có lớp nhựa dẻo trộn bột màu mới tiết lộ sự thực rằng đó là một cái đầu được nặn lên từ những chất liệu vô hồn. Amy cảm thấy bất lực để làm được hơn như vậy. Cô đã trả lại cho đứa trẻ gương mặt, chứ không phải là danh tính, của nó; và hơn thế nữa thì cô bất lực. Bị giam hãm trong chiếc xe lăn đang khi những người khác cố gắng tìm kiếm kẻ giết đứa trẻ này.

Cô tự hỏi, liệu mọi chuyện giữa cô với MacNeil có trở lại như cũ hay không. Sự đau buồn có thể khiến người ta thay đổi, mang lại cho họ những vết sẹo không thể cứu vãn được. Đặc biệt, đó lại là việc mất một đứa con. Thế rồi lại còn một khả năng hết sức thực tế là hoặc một trong hai người, hoặc là cả hai người, có thể bị quật ngã bởi chứng cúm này. Bị nhốt ở đây trong cái kho ngà của mình, nơi không khí tràn ngập mùi quế và mùi đinh hương, thật dễ dàng để cô quên rằng trong cái thế giới thật ngoài kia, cái thế giới đầy đủ năng lực cơ thể, người ta đang chết ở mức hàng ngàn. Ở mức hàng chục ngàn.

Tiếng chuông báo hiệu ở cửa trước cắt đứt sự im lặng và khiến cô giật mình. Trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ có thể đó là MacNeil trở lại, rằng có thể anh quên điều gì. Thế rồi cô nhớ ra ngay rằng anh có chìa khóa và không cần phải nhấn chuông. Cô lăn chiếc xe đến chỗ có đặt điện thoại gọi cửa rồi nhấc ống nghe lên: “Ai vậy?”

“Tom đây.” Anh đã được biết mật mã để đi qua những lớp cổng bên ngoài.

“Cứ vào đi.”

Cô nhấn nút điều khiển và chờ một lát để anh mở cửa. Thế rồi cô nghe tiếng anh đang bước trên cầu thang. Sau cùng, khi anh xuất hiện từ khoang cầu thang để tiến vào tầng áp mái, trông anh có vẻ xanh xao và mệt mỏi.

“Có gì rắc rối à?” Amy hỏi với vẻ quan tâm.

“Ồ, thì cũng như mọi khi.”

“Lại Harry à?”

“Ấy là bởi vì tôi có những ca đêm vào lúc đó. Chỉ là hắn đã cố gắng nhưng vẫn không thể ở nhà một mình. Tôi vẫn lo về AIDS, nay tôi còn phải tự hỏi chẳng biết hắn có thể mang thêm cái của nợ nào về nhà nữa.”

“Thế anh ta đi đâu?”

“Ồ, có trời mới biết. Hắn có nói tôi nghe đâu. Bọn này đã có một trận cãi nhau kịch liệt sau cuộc điện thoại của cô, và chẳng có cách nào tôi ngủ lại được.”

“Vậy kia à. Tôi xin lỗi”, Amy trả lời, bỗng nhiên tràn đầy cảm giác sai quấy. “Đó là lỗi của tôi. Lẽ ra tôi không nên gọi điện thoại về nhà anh.”

Tom khoát tay với thái độ thô bạo, “Vụ này còn âm ỉ nhiều ngày. Chắc chắn nó có lúc bùng nổ.” Anh đi ngang qua nhà bếp, “Được chăng, nếu tôi tự làm cho mình một chút trà?”

“Cứ tự nhiên.”

“Cô cũng dùng một tách chứ?”

Cô lắc đầu, “Không, cảm ơn.” Cô lặng lẽ quan sát lúc anh tự sửa soạn trà cho mình trong một vẻ lặng lẽ, ủ ê thật là kỳ lạ. Thế rồi, ly trà trong tay, anh băng qua đến cạnh cửa sổ để nhìn kỹ vào cái đầu. Anh đứng đó, nghiêng đầu theo một góc, nhìn chằm chằm một lúc vào tác phẩm của Amy. Thế rồi cuối cùng anh thốt lên, “Trời ạ, đứa bé thật là xấu xí.”

Amy cảm thấy có một nhu cầu phòng thủ không thể giải thích được, “Không, đứa bé này không xấu xí. Ở đứa bé này có một điều gì đó thật là đẹp. Thực ra là thanh thoát nữa kìa. Nếu có ai đó biết quan tâm đến cách tiêu tiền, họ đã có thể sửa chữa vành môi ấy, hoặc ít ra là cải thiện nó. Anh phải nhìn thấy được cái lúc trước đó.”

Tom nhìn cô với sự tò mò. “Nó chỉ là nhựa dẻo”, anh kết luận, “Đứa bé này không thật.”

Amy nhận ra một tính cách đối kháng lạc lõng trong giọng điệu của anh, “Đứa bé này đã từng có thật.”

Tom trầm ngâm nhấm nháp ly trà, không rời mắt khỏi Amy cho đến khi cô cảm thấy lúng túng trước cái nhìn chằm chằm của anh. Thế rồi Tom bật ra, “Vậy chớ hắn làm gì ở đây.”

“Hắn là ai?”

“Ồ, cố lên chứ. Cô biết tôi muốn nói đến ai rồi mà. MacNeil. Tôi thấy hắn rời khỏi chỗ này.”

Amy cảm thấy mặt cô hơi ửng lên. “Anh ấy đến để xem cái đầu này.”

“Thế à? Vậy hẳn là hắn cũng nghĩ rằng đứa bé này đẹp, phải vậy không?”

“Đừng lố bịch như vậy.”

“Coi kìa. Như vậy tôi là kẻ lố bịch à? Bắt đầu từ lúc nào thì cái đám sĩ quan cảnh sát ấy kéo nhau đến nhà cô để xem các công trình tái tạo gương mặt của cô nhỉ?”

Amy không trả lời.

“Sáng nay tôi đã lấy làm lạ khi dường như cô biết tất cả về việc hắn và vợ hắn đã ly thân.” Anh ta dừng lại. “Điều gì đang diễn ra vậy, Amy?”

Cô không muốn nói dối anh ta, “Điều đó không phải là việc của anh, Tom ạ!”

“Amy, hắn là tên người vượn. Một tên người vượn to lớn ngu xuẩn ghét chuyện đồng tính. Tôi không thể tin được rằng cô lại có quan hệ với hắn.”

“Sao lại không tin?”

“Coi nào, trước hết, bởi vì cô chưa bao giờ nói với tôi. Tôi vẫn nghĩ tôi được coi là người bạn thân nhất của cô.”

“Đúng vậy.”

“Rõ ràng nay không còn như vậy nữa.”

“Lúc này anh thực sự lố bịch rồi đó.”

“Tôi ấy à?” Tom ra vẻ vênh vênh váo váo với sự phẫn nộ. “Làm sao mà cô lại nghĩ rằng chúng ta có thể sống chung với nhau chứ, hả Amy. Cô, tôi và tên người vượn ấy?”

“Anh ấy không như những gì anh nghĩ về anh ấy.” Amy biết rằng tất cả mọi chuyện đã vuột ra khỏi tầm kiểm soát của cô.

Tiếng cười ủ rũ bật ra khỏi đôi môi của Tom. “Ồ, tất nhiên hắn không giống như vậy.”

“Anh ấy không như vậy. Anh ấy không phải là kẻ kỳ thị người đồng tính luyến ái. Anh ấy không ghét bỏ gì anh, anh ấy chỉ không hiểu được anh, thế thôi. Có thể nói được rằng anh ấy còn có chút sợ hãi về anh.”

“Ồ, đúng vậy, hắn run lên vì sợ đấy.”

Đến lúc này thì Amy bắt đầu tức giận. “Anh bị ám ảnh quá mức với khuynh hướng tình dục của mình, Tom ạ, và anh để cho điều đó xác định tất cả những gì là anh. Anh là một kẻ đồng tính nam và anh tự hào với điều đó, muốn cả thế giới đều biết - đó là điều vĩ đại. Nhưng anh đẩy điều đó vào mặt người ta mà không nhận thức rằng việc này có thể khiến cho người ta cảm thấy bị đe dọa hay bị bối rối tới mức nào. Đặc biệt là đối với một người đàn ông nhà quê là tín đồ của Giáo hội Trưởng lão xuất thân là dân vùng cao của xứ Scot.”

Tom nhìn trừng trừng vào mặt Amy, đầy giận dữ. “Cô đã nói dối tôi”, anh thốt lên, hoàn toàn không kiểm soát được mình.

“Tôi không nói dối. Tôi chỉ không nói cho anh biết mà thôi.”

“Đó nghĩa là nói dối bằng cách bỏ sót. Bạn bè với nhau người ta không xử sự như vậy. Bạn bè với nhau người ta nói với nhau tất cả mọi thứ.”

“Và anh sẽ phê chuẩn, phải vậy không?”

“Không, tất nhiên tôi sẽ không.”

“Vậy thì, nói theo cách khác, tôi không thể có được một mối quan hệ nào mà không có sự ưng thuận của anh?”

“Trời ạ. Hắn là một tên người vượn. Cô thấy được cái chết tiệt gì ở hắn? Và để cho vấn đề được rõ hơn nữa, hắn ta thấy được cái chết tiệt gì ở cô?” Câu nói ấy đã vọt ra khỏi cửa miệng anh ta trước khi Tom kịp dừng lại.

Amy trở nên nhợt nhạt hẳn đi, toàn thể thế giới của cô tập trung vào một điểm mấu chốt câm lặng tràn đầy sự tổn thương đến nỗi phải mất một lúc lâu cô mới có thể cất tiếng. “Ở một con bé què quặt, ý anh là vậy chứ gì? Anh ta thấy gì ở một con bé què quặt?” Giọng nói của cô thật nhỏ nhẹ, thật điềm tĩnh.

Gương mặt của Tom đỏ bừng lên. “Không”, anh hấp tấp trả lời, “Không, đó hoàn toàn không phải là ý của tôi.”

“Tôi nghĩ, tốt hơn anh nên ra về.”

“Amy…”

“Về đi. Xin vui lòng. Hãy về đi trước khi hoặc anh hoặc tôi nói thêm một điều gì khác.”

Có vẻ như Tom đã nhận thức được rằng không còn đường lui. Ít nhất là ngay lúc này. Mọi cây cầu đã bị giật sập. Anh đặt chiếc ly lên mặt bàn. “Tôi xin lỗi, Amy”, anh lắp bắp. “Xin lỗi là tôi đã đến.”

III

Cái đêm mà họ gặp nhau, hay ít nhất, cái đêm mà tất cả mọi chuyện bắt đầu, không ai ngạc nhiên hơn Amy về cái cách mà sự việc đã diễn tiến. Họ đã gặp nhau vài lần ở phòng thí nghiệm, và cô cũng đã biết rằng có một vài hình thức kình địch nào đó giữa MacNeil và Tom, nhưng lúc bấy giờ cô chẳng có một ý niệm nào về sự thể là thế nào. Cô cũng chỉ mới vừa thực hiện một số công việc với tính cách cộng tác viên tự do cho FSS, và MacNeil thì cũng chỉ như mọi nhân viên cảnh sát khác. Một anh chàng người gốc Scot to lớn lầm lì, đối xử với cô như thể cô không hề hiện hữu. Cho đến cái buổi đi chơi tối của văn phòng.

Chính Tom là người đã thuyết phục cô tham gia. Có một người nào đó sắp thôi việc, và họ đã đặt một phòng trong một quán rượu ở Soho để tổ chức một bữa tiệc chia tay. Amy cũng đã được thuyết phục bỏ xe hơi ở nhà để có thể uống rượu, và bởi vì lúc bấy giờ hầu hết xe tắc-xi ở London đều đã trang bị cầu nối để đưa xe lăn vào xe, cô chẳng còn luận cứ nào để từ chối, không tham dự.

Cô vốn là người nhút nhát và luôn có ý thức về bản thân. Cô cũng chỉ mới làm việc tại Lambeth Road được vài tuần và không quen biết nhiều, cho nên trong suốt phần đầu của buổi tối hôm ấy cô đã bám lấy Tom. Thế nhưng, như mọi khi, Tom uống quá nhiều, và chẳng bao lâu thì anh ta đã kiếm được cho mình một người đàn ông rồi biến mất vào màn đêm, bỏ mặc Amy tự xoay xở. Cuối cùng cô đành phải rút vào ngồi một mình trong một góc, loay hoay với chiếc ly rượu vang đã cạn mà chẳng một ai nghĩ đến việc rót thêm rượu cho cô vào đầy chiếc ly không ấy. Đến khi một cái bóng khổng lồ tình cờ đi ngang bàn cô đang ngồi, và khi cô ngước lên thì thấy MacNeil đang nhìn xuống cô. “Cô có muốn uống thêm một ly loại này nữa hay không?”

Thực tình mà nói, tất cả những gì Amy muốn vào lúc bấy giờ là ra về, nhưng đây lại là tên người vượn của Tom đang đề nghị gọi cho cô một ly rượu. Mà lại rất nhã nhặn. Vậy thì làm thế nào cô có thể từ chối?

Anh quay lại với một ly Pinot Grigio cho cô và một ly whisky cho chính mình rồi ngồi xuống bên cạnh cô. “Trông cô không có vẻ gì là đang chờ một người bạn thiết.”

“Anh cũng như vậy mà.”

“Tôi thì không.”

“Vậy tại sao anh lại có mặt ở đây?”

Anh nhún vai, “Mỗi người đều có một nghĩa vụ xã hội nhất định.”

Cô bật cười, “Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nghe một viên cảnh sát nói về nghĩa vụ xã hội.”

Anh mỉm một nụ cười ủ rũ, “Đồng ý với cô, coi nào, dạo này họ muốn chúng tôi sử dụng những từ đao to búa lớn trong toàn lực lượng. Cô có biết một tình huống không gian phòng thủ là gì không?”

Cô ngây người nhìn anh, “Tôi chẳng có một ý niệm nào cả.”

“Nó là một khu vườn.”

Cô lại bật cười, “Anh chỉ nói đùa.”

Anh ngồi thẳng người lên và ứng khẩu một bài phát biểu nghiêm túc. “Thưa Ngài”, anh trình bày với thái độ trang trọng trước một vài vị quan tòa tưởng tượng. “Chúng tôi tiếp tục tiến lên theo hướng tây trên con đường đất phía nam khi nhân vật bị buộc tội cùng những kẻ tấn công vô danh khác xuất hiện từ tình huống không gian phòng thủ tại đỉnh của con đường cao tốc.” Thế rồi anh thả lỏng người và cười toe toét, “Cô biết không, họ gửi chúng tôi đến các lớp học ngoại ngữ để học nói như vậy đó.”

“Anh có vẻ lưu loát đấy chứ.”

“Tôi luôn luôn giỏi về ngôn ngữ. Tôi nói chuyện tục cũng khá tốt đấy.”

“Tôi thích giọng nói của anh.”

“Thật vậy à? Hầu hết người miền thấp ở đây đều cười nhạo cái ngữ điệu ấy. Và ngay tại Scotland thì người ta cũng gọi tôi là dân thượng. Để giúp cô một chút thông tin, thì điều đó có nghĩa là thằng nhóc ngớ ngẩn ở vùng cao nguyên.”

“Tôi thật hân hạnh được nghe anh nói. Thế còn anh?”

“Tôi là cái gì?”

“Một thằng nhóc ngớ ngẩn ở vùng cao nguyên.”

“Ồ, đồng ý với cô, chẳng có gì là ngớ ngẩn hơn.”

Cô nhìn anh như thể lần đầu tiên. Có một điều gì đó cởi mở bất ngờ ở anh. Chẳng có một chút ngụ ý nào về phe phái hay quan điểm, và dường như anh chẳng quan tâm gì đến việc tự chế giễu mình. Anh là một người đàn ông to lớn, với những bàn tay to lớn, điều mà cô tin chắc rằng có thể gây nên những thiệt hại nếu anh chọn sử dụng đôi bàn tay ấy như một loại vũ khí, thế nhưng vẫn có một phẩm cách dịu dàng hấp dẫn theo cách riêng của anh. Chính trong lúc nhìn vào đôi bàn tay của anh mà cô chú ý đến chiếc nhẫn.

“Anh đã kết hôn được bao lâu rồi?”

“Tám năm”, anh trả lời không một chút do dự.

“Có con chưa?”

Anh mỉm cười, và cô nhìn thấy lòng yêu thương trong nụ cười ấy. “Có chứ, một chàng trai tí hon. Tám tuổi rồi. Đứa con tuyệt vời.”

“Tên cháu là gì?”

“Sean. Đặt theo tên cha của đứa bé.” Khi thấy cô cau mày, anh giải thích, “Sean là lối nói của người ở Ireland để gọi tên John, nhưng tôi vẫn thích được gọi là Jack hơn. Tên cha tôi là Sean, cô biết đấy. Và cha của cha tôi, rồi cha của cha của cha tôi. Quá nhiều Sean trong gia đình thì cái gốc rễ Ireland sẽ quay trở lại. Thế nhưng tôi không thể hoàn toàn tự mình phá vỡ truyền thống, và rồi chính Martha cũng đề nghị, thế còn cái tên Sean thì sao? Nghe có vẻ rất thích hợp cho tôi.”

“Martha. Vợ anh à?”

“Đúng vậy.”

Bữa tiệc đến lúc tàn. Một người nào đó thuộc phòng độc chất học cho biết có nhiều người trong nhóm đề nghị đi ăn cà-ri và mong muốn những ai thích thì tham gia với họ. Thế nhưng Amy nói cô muốn về. Và MacNeil cũng cùng có ý muốn như vậy. Phòng tiệc nhanh chóng vắng ngắt, MacNeil nói với Amy, “Tôi sẽ gọi cho cô một chiếc taxi, cô đồng ý nhé.” “Cảm ơn.” Cô để anh giúp đưa cô xuống đường trong chiếc xe lăn. Mọi con đường đều đông đặc những tửu khách đổ ra từ các quán, các câu lạc bộ trong không khí mùa hè ấm áp. MacNeil đẩy chiếc xe lăn đến một góc đường nơi có một đám thanh niên vô lại nói bằng ngôn ngữ của chủng Slav đang ngồi uống bia lon Foster. Một tên trong đám nhìn Amy chằm chằm rồi buông ra một vài lời bình phẩm khiến những tên khác cười ồ lên. MacNeil nắm lấy cổ áo tên đó rồi hầu như nhấc hắn hổng chân khỏi mặt đất. Lon bia hắn đang cầm trong tay văng ra lăn long lóc trên vỉa hè. “Thằng nhóc, mày có điều gì cần nói thì nói điều đó với tao, mà phải nói bằng thứ ngôn ngữ quỷ quái nào mà tao hiểu được.” Đám thanh niên sửng sốt và lập tức ở vào thế phòng thủ nhưng vẫn cẩn thận giữ khoảng cách.

“Đừng, Jack à. Vui lòng, đừng.” Amy lên tiếng ngăn lại và MacNeil miễn cưỡng buông tha tên thanh niên ấy, đẩy hắn trở về trong vòng tay đám bạn của hắn.

“Xin lỗi”, anh nói với Amy, vẻ bối rối, rồi lại đẩy chiếc xe lăn đưa cô đi xuống đại lộ Shaftesbury.

“Tại sao anh lại hành xử như vậy?”

“Tôi ghét sự bất công.” Anh cúi xuống nhìn ngay phía trước mặt.

“Anh tưởng tượng ra thanh niên ấy nói điều gì vậy?”

“Điều gì đó không lọt tai. Điều gì đó về cô.”

“Anh phải quen với điều ấy”, cô nói, “Tôi đã bị gọi là ‘chệc’ suốt cả đời rồi, thỉnh thoảng lại là ‘đồ mắt xếch’. Và còn tệ hơn nữa. Gần đây là ‘con nhỏ què mắt xếch’.” Ngay khi nói điều ấy ra, cô nghĩ sao mà nghe cay đắng vậy. Và cô không muốn có vẻ cay đắng. Cô đã thấy sự cay đắng có thể đem lại điều gì cho con người ta.

Trên đại lộ Shaftesbury anh vẫy một chiếc tắc-xi. Nhưng người tài xế từ chối. Xe anh ta đang lái không có cầu nối cho xe lăn.

“Mình có thể đợi chiếc xe khác”, Amy đề nghị.

“Không cần phải chờ đâu”, MacNeil trả lời. Và anh nhấc cô ra khỏi chiếc xe lăn như thể cô chẳng có chút trọng lượng nào, hệt như nhấc một đứa trẻ trong hai cánh tay to lớn mạnh mẽ của mình, đặt cô vào trong xe tắc-xi ngồi yên chỗ rồi mới nhấc đến chiếc xe lăn. Anh nói, “Tôi sẽ đi cùng với cô. Như vậy thì sẽ không có vấn đề gì khi đến đầu bên kia.”

Trên đường đi trong thành phố, cô nói, “Anh biết rằng anh thực sự không cần phải làm như vậy.”

“Tôi chẳng có việc gì để làm.”

“Anh còn có một người vợ và một đứa con đang đợi ở nhà.” Sau câu nói đó là một khoảng im lặng kéo dài. Anh đưa mắt hướng ra ngoài cửa sổ nhìn những ánh đèn vụt qua và không trả lời. “Có phải vậy không?”

Anh quay lại nhìn thẳng vào mặt cô, và trong một thoáng ánh sáng của một ngọn đèn đường vừa lướt qua, cô thấy vẻ mặt của anh hệt như một con thú bị thương. Anh không thể chịu đựng nổi ánh mắt của cô. Cuối cùng, anh nói, “Không. Chẳng có ai chờ tôi cả.”

Có vẻ như thời gian trôi qua rất lâu trước khi cô thu hết can đảm để hỏi tiếp, “Sao lại không?”

“Chúng tôi đã ly thân”, anh trả lời thẳng thắn. Anh nhìn vào bàn tay của mình đang đặt trong lòng rồi xoay xoay chiếc nhẫn cưới. Lần này cô biết anh sẽ không giải thích gì thêm và cô biết tốt hơn là nên hỏi thẳng.

Tháp London thắp sáng kín đáo khi chiếc xe của họ chạy vụt qua rồi vượt lên Cầu Tháp để đi về Bờ Nam. Chiếc tắc-xi thả họ xuống góc đường Gainsford giao với Shad Thames.

“Tôi sẽ tiễn cô đến trước cửa nhà”, MacNeil nói vậy trong lúc đưa cô ra khỏi tắc-xi rồi đặt cô vào lại chiếc xe lăn.

“Thực sự là không cần như vậy đâu. Tôi cũng là một người trưởng thành. Thường khi tôi cũng vẫn về nhà khi trời tối.”

“Đúng vậy, nhưng khi tôi có mặt thì đừng băn khoăn về điều ấy. Đừng ngại, tôi cũng không kiếm cớ để được uống một ly cà phê đâu. Tôi không bao giờ uống thứ đó cả.” Anh thanh toán tiền cho người lái xe, và Amy nhập mã để mở cổng. Anh đẩy cổng ra rồi cả hai vượt qua một khoảng sân để tiến đến đoạn dốc dẫn lên cửa trước.

Cô cau mày, “Lạ nhỉ!”

“Có gì vậy?”

“Ngọn đèn trước cửa tắt mất rồi. Tôi luôn luôn mở đèn trước cửa khi ra ngoài.”

“Chỉ để quảng cáo cho lũ trộm là nhà vắng người à?”

Cô nhìn anh, “Tôi cần thấy đường để vào nhà.” Cô mở khóa cửa rồi mở cửa dẫn vào khu vực cầu thang. Toàn bộ căn nhà chìm trong bóng tối. Có sẵn một công tắc điện nằm trong tầm với của chiếc xe lăn nhưng nó cũng không mang lại ánh sáng.

MacNeil hỏi, “Cầu chì đặt ở đâu?”

“Ở tầng trên cùng.”

MacNeil nhìn chiếc thang máy bây giờ là vật thừa thãi nằm ngay chân cầu thang bộ. “Làm thế quái nào mà cô có thể đi lên đi xuống mỗi khi mất điện?”

“Trước đây chưa bao giờ xảy ra tình trạng này.”

Anh khóa cửa trước rồi lại nhấc cô ra khỏi chiếc xe lăn một lần nữa. Cô quàng cả hai cánh tay qua cổ anh và nhớ lại cái cảm tưởng an toàn khi còn bé hàng ngày được ba bế lên thang lầu để đưa vào phòng ngủ, vừa đi ba vừa hát, Hãy mang theo tôi, hãy mang theo tôi đi suốt cuộc đời

“Cô cần phải chỉ cho tôi”, MacNeil nói, và trong bóng tối, anh mang cô vượt hai tầng cầu thang lên đến tận phòng áp mái ở trên cùng. Tại đây ánh sáng đèn đường chiếu qua cửa sổ hắt một luồng sáng vàng vọt vào căn phòng. Anh dịu dàng đặt cô vào chiếc xe lăn để sẵn ở tầng thượng rồi mở nắp hộp cầu chì. Anh gõ nhẹ vào công tắc và tất cả mọi ngọn đèn đều bật sáng. Anh lắc đầu “Phải có một công tắc ngắt mạch khi quá tải hay điều gì đó tương tự. Tăng gấp ba độ dày của dây chì. Cô cần có một loại bình điện dự phòng cho hệ thống thang máy nếu cô không muốn gặp trở ngại.”

“Tôi luôn luôn có thể cầu viện đến anh để mang tôi đi lên đi xuống.”

“Trong trường hợp đó, tôi sẽ có mặt ở đây ngay lập tức.”

Có điều gì trong cách anh nói câu nói đó làm cho quả tim của cô lỡ mất một nhịp và đập nhanh hơn, trong khi dường như anh bất chợt cảm thấy ngượng ngập. Cô cảm thấy khô miệng và cô không thể tin rằng anh lại quan tâm đến cô. Không phải theo cách ấy.

Về sau, anh có nói với cô lý do khiến anh do dự là bởi vì anh không hề có một ý niệm làm thế nào để hôn một người đang ngồi trong xe lăn. Điều đó đã giải thích đúng sự vụng về của anh khi anh đã bước một bước về phía cô, rồi lại dừng lại, trước khi ngượng nghịu quỳ xuống nhẹ nhàng dùng cả hai bàn tay nâng mặt cô lên để đặt lên đấy một chiếc hôn.

Đó là khoảnh khắc sẽ sống mãi với cô. Khoảnh khắc mà cô cảm nhận rằng Thượng đế đã trả lại cho cô cuộc sống.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.