Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Có tiếng gọi trong đêm. Họ đã có thể nghe thấy tiếng chân chạy. Những luồng ánh sáng của đèn pin đan chéo nhau chằng chịt trong bóng tối. Không có đường lui.

Vài chiếc xe đã đậu sẵn bên ngoài công viên ở đường Saunders Ness, những chiếc máy nổ đang vận hành, những ngọn đèn pha sáng rực, biến đêm thành ngày. Bằng cách nào đó, gã có nhiệm vụ canh gác ở chân đường hầm đã được tự do, hoặc đã có ai đó đến giải vây cho anh ta, thấy anh ta bị trói và bị bịt miệng. Mức báo động đã được nâng lên. Ai đó đã lên đảo. Người nào đó có thể đang bị cúm. Lúc này MacNeil biết họ sẽ bị bắn ngay tại trận. Sự hoảng sợ là một tác nhân lớn làm lu mờ lý trí.

Anh nắm lấy cổ tay của Tiến sĩ Castelli và hai người chạy ngược lại dọc theo đường Ferry. Đôi giày bền chắc cho việc đi đường trường của bà tiến sĩ kêu lộp bộp vang rền trong màn đêm. Sự phấn khích làm cất lên những tiếng nói đằng sau họ. Một chiếc môtô rú ga, và họ nghe được tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường.

“Bỏ giày đi!”, MacNeil nói với bà. Thế rồi nửa nhảy, nửa chạy, bà gỡ đôi giày ra khỏi chân lần lượt từng chiếc một và ném chúng ra đường. MacNeil kéo lê bà ra khỏi con đường, đi vào một con hẻm nhỏ giữa những ngôi nhà gỗ có mái dốc không gắt lắm. Anh nhìn thấy một tấm bảng chỉ đường. Địa điểm Livingstone. Ở khắp mọi nơi, đèn đã được bật sáng trong các ngôi nhà. Ai đó vừa hét lên, “Có kẻ xâm nhập! Có kẻ xâm nhập!”

MacNeil bắt đầu hoảng sợ. Họ chạy qua những khu vườn nhỏ ngăn nắp phía sau những hàng rào được cắt xén gọn gàng, có nhiều ánh sáng chiếu vào những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận.

Người nào đó hét lớn, “Chúng kia rồi!” Một tiếng súng vang lên. MacNeil nghe được tiếng viên đạn sạt vào gạch ở đâu đó rất gần.

Người nào khác lại hét tiếp, “Đừng bắn, vì Đức Ki-tô! Chúng ta sẽ bắn lầm vào nhau.” Giờ đây đã có nhiều tiếng chân chạy hơn trên con đường ngay đằng sau họ.

Hai người chạy được đến cuối con hẻm và rẽ vào một lối đi bộ dẫn ra bờ sông. Lối đi này chỉ dài khoảng ba chục thước. Và bị chặn ở mỗi đầu. Họ đã bị mắc kẹt.

“Bỏ qua cho ngôn ngữ thô tục của tôi”, Tiến sĩ Castelli nói. “Nhưng ôi thôi, mẹ kiếp!”

MacNeil chăm chăm nhìn qua bức tường rồi hướng ánh mắt xuống dòng sông. Thủy triều đang dâng lên đập vào vài thước đầm lầy và đá, làm vỡ vụn những chiếc đèn ống huỳnh quang mắc dọc mép sông.

Tiến sĩ Castelli nhìn anh rồi nói. “Đừng.”

“Không có lựa chọn nào khác đâu”, MacNeil nói với bà ấy. “Nếu họ bắt được chúng ta, họ sẽ bắn chúng ta ngay.”

Tiến sĩ Castelli nhảy xuống trước và lún sâu vào trong bùn đến tận mắt cá chân. MacNeil rơi xuống bên cạnh bà và khuỵu đầu gối xuống. Bùn dưới chân anh hút chặt khiến anh loạng choạng khi đứng thẳng dậy và nắm lấy cánh tay của bà, kéo bà dựa thẳng lưng vào tường.

Cả những tiếng lao xao lẫn những ánh đèn pin tuôn ra dọc theo bờ tường ở ngay phía trên đầu họ. Những chùm ánh sáng trắng lạnh lẽo quét loang loáng qua lớp bùn trước mặt hai người rồi biến mất. Có tiếng người kêu lên “Chúng không có ở đây!”, rồi có tiếng của những bước chân lập tức lùi lại, chạy ngược con hẻm về phía con đường. “Hãy lục soát trong các khu vườn!”

“Nhanh lên nào”, MacNeil thì thầm, vẫn nắm chặt cổ tay Tiến sĩ Castelli, kéo bà ấy đi theo mình dọc mép tường. Suốt quãng đường, bùn lầy miễn cưỡng cho phép từng bước chân nhấc lên, việc đi tới thật là khó nhọc. Thế rồi họ đến được một nơi có lớp đá nhô lên khiến việc đi đứng trở nên dễ dàng hơn. Bức tường uốn quanh sang bên phải, ngay trên đầu họ là các căn hộ treo lơ lửng trên phần tường chắn còn đứng vững được. Lúc ấy đã có hàng chục ngọn đèn từ các cửa sổ chiếu ra khắp mặt nước. Có vẻ như tất cả mọi người ở mũi phía nam này của Đảo Chó đều đã bị đánh thức. Và tham gia vào việc tìm kiếm hai người. Họ hấp tấp leo qua những khối đá nhô lên, những tảng đá cuội và những đồ dùng thải bỏ dập dềnh trôi theo sóng thủy triều, rác rưởi của một xã hội không thèm biết đến việc phải tôn trọng môi trường sống, cho đến khi ở ngay phía trước mặt, họ nhìn thấy được hình dạng tối tăm của bên tàu Felstead cũ trải dài xuống tận mặt nước.

Hai người đến được với sự an toàn của cái bóng đen thẫm mà bến tàu cũ này phủ dọc theo bờ sông, và tìm thấy những bậc thang dẫn lên. Trên chính bến đò này, họ lại cảm thấy bị phơi ra trước sự nguy hiểm. Họ có thể nghe thấy nhiều giọng nói ở đâu đó bên ngoài các khối căn hộ. Các cửa sổ ở khắp mọi nơi vẫn tràn ngập ánh sáng. Ở tận đầu bên kia của bến cảng, có thêm nhiều bậc thang nữa dẫn xuống một cầu tàu nhỏ. Một chiếc thuyền cao tốc cổ xưa, nhỏ bé, chỉ dành cho hai người, được buộc sẵn ở đó, nhẹ nhàng dập dềnh trên sóng. MacNeil biết ngay đó là cơ hội duy nhất để họ rời khỏi hòn đảo này.

Tiến sĩ Castelli chạy theo anh xuống các bậc thang, rồi MacNeil nhảy xuống chiếc thuyền khiến nó chòng chành một cách nguy hiểm. Anh lập tức tháo gỡ bảng điều khiển rồi nhìn vào mớ lộn xộn của cả một chùm dây điện đầy màu sắc mà anh vừa bóc trần. Chắc chắn là anh phải biết cách giải quyết công việc này. Nhưng anh luôn luôn đứng về phía đúng của luật pháp. Tuy nhiên, cũng phải có một nguyên lý thích hợp cho công việc này, cho nên anh đã cố gắng lần theo các mối dây để trở ngược lại với ổ khóa khởi động máy.

Tiến sĩ Castelli gạt anh ra khỏi công việc mà anh đang làm. Bà nói, “Này, cứ để đấy cho tôi. Phải biết rằng tôi đã đến từ một nơi mà ở đó bọn tôi thường trộm xe để mua vui vào mỗi tối thứ Bảy.”

Bà nhanh chóng thiết lập nguyên lý mạch và tách ra một sợi dây điện màu xanh lá cây rồi kế tiếp là một sợi dây điện màu đỏ, để lộ ra các mối dây có ánh bạc đã bị sờn. Bà chập hai đầu dây điện ấy vào với nhau khiến động cơ của chiếc tàu cao tốc hụ lên rồi tắt ngấm. “Chết tiệt”, bà lẩm bẩm. Kiểu này thì chẳng cần phải có nhiều cố gắng để toàn thể dân trên đảo nhanh chóng kéo đến bến cảng này.

MacNeil thò tay qua để điều chỉnh van điều tiết gió cung cấp cho động cơ. Rồi anh nói, “Hãy thử lại một lần nữa xem.”

Lần này, động cơ khởi động được rồi bắt đầu chạy đều. Tiến sĩ Castelli xoắn các đầu dây của hai sợi dây điện ấy lại một cách thành thạo để thiết lập một sự tiếp xúc thường trực rồi giao cho MacNeil ngồi phía sau bánh lái. Động cơ của chiếc thuyền vẫn uể oải nổ rời rạc, MacNeil đẩy nhẹ chiếc van điều tiết gió trước khi tăng ga. Khói và mùi dầu cặn tràn ngập trong không khí.

“Mở đõi lẹ lên”, MacNeil hét to, ngay lập tức bà tiến sĩ nghiêng người về phía trước để tuột nút thòng lọng của sợi dây chão cột thuyền ra khỏi đầu chiếc cọc neo bằng gỗ. MacNeil gài số, nắm chặt bánh lái rồi giảm ga. Mũi thuyền đột ngột vọt lên cao khi nước ở đuôi thuyền được quậy tung lên thành một luồng bọt trắng; con thuyền loạng choạng quay hướng để ra khỏi vùng bóng tối của bến cảng rồi lao nhanh vào thủy trình chính của dòng sông.

Ở phía sau, họ nghe được những giọng nói đầy giận dữ cất lên, tiếp theo là một vài phát súng. MacNeil cúi xuống theo bản năng, nhìn thấy những chùm bụi nước li li tung lên trắng xóa mặt sông Thames bởi những viên đạn được nhắm bắn về hướng hai người đang chạy trốn. Anh tự hỏi tại sao người dân trên Đảo Chó lại phải lo lắng đến vậy. Nếu như vị tiến sĩ kia và anh có mang theo mầm bệnh cúm thì dù sao lúc này cũng đã là quá muộn.

MacNeil lái thuyền đi theo hình chữ chi để tiến về phía bờ bên kia, ngoài tầm bắn của những khẩu súng trường trên đảo; thế rồi anh quay lại và nói với Tiến sĩ Castelli, “Chúng ta sẽ cho thuyền chạy nhanh hơn để sớm đi hết quãng đường. Có một bến tàu tại Con mắt London.” Bà gật đầu, và khi họ đến bờ nam, anh cho thuyền quay ngược về phía bắc để băng qua dòng nhánh của con sông, giữ khoảng cách với Đảo Chó đang thức giấc vì sợ hãi bên kia mặt nước.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.