Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn

❊ ❊ ❊

Pinkie thường mơ về mẹ mình. Hắn biết bà ấy là mẹ hắn, vì trong những giấc mơ, hắn vẫn gọi bà ấy như vậy. Nhưng thực sự bà ấy trông không giống như người phụ nữ mà hắn nhớ từ thời thơ ấu. Đó là điều luôn làm hắn thất vọng khi tỉnh giấc. Pinkie thường thấy thực tế đáng thất vọng. Hắn thích nghĩ rằng thời gian tỉnh thức của hắn thực ra là những giấc mơ, và những giấc mơ của hắn là có thật. Bằng cách đó hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn thích; và khi hắn ngủ thiếp đi, xem nào, chẳng có điều gì xảy ra. Đó là một cách tuyệt vời để đối phó với những sự việc kỳ lạ làm hắn hài lòng. Những sự việc mà người khác có thể không hiểu.

Ngay lúc này hắn trở lại trong ngôi nhà của ông bà mình. Điều này đã là sự thật. Hắn nhớ rất rõ ngôi nhà ấy. Tất cả những đêm ở đấy trôi qua trên chiếc ghế sofa trong căn phòng phía trước. Mùa đông thì lạnh cóng. Mùa hè thì nóng bức và ngột ngạt. Và cái kệ sách cao kê sát bức tường phía xa, ở cuối chiếc ghế sofa nơi chiếc gối của hắn được đặt ở đấy. Hắn không thể nhớ hết những buổi sáng mà hắn thức dậy sớm trước tất cả mọi người, nằm đó ngắm nghía những quyển sách xếp hàng dọc kệ sách ở ngang tầm mắt. Những quyển sách có những tựa đề khó hiểu và tuyệt vời - Eyeless in Gaza, Cloud Howe, For Whom the Bell Tolls. Được viết bởi những người có những cái tên kỳ quặc nhất - Aldous Huxley, Lewis Grassic Gibbon, Ernest Hemingway. Lạy Chúa, ai mà lại được gọi là Aldous chứ?

Đã phải mất một thời gian dài, có lẽ là hai năm, trước khi hắn cả gan nhẹ nhàng rút lấy một quyển sách từ cái kệ ấy rồi cẩn thận mở ra xem những trang giấy đã ngả vàng. Ông nội của hắn dạy tiếng Anh tại một trường trung học phổ thông ở địa phương, cho nên trên kệ sách ấy đã có đủ các loại sách. Quyển sách mà hắn rút ra đầu tiên ấy có tựa đề là Brighton Rock được viết bởi một người mang tên là Graham Greene. Hắn chỉ có ý định đọc câu đầu tiên. Câu đầu tiên ấy đã kéo dài thành một đoạn, rồi thành một trang. Thế rồi đến một trang khác. Trong vòng một năm, hắn đã đọc mọi cuốn sách trên chiếc kệ ấy. Nhưng nội dung của quyển sách đầu tiên đã luôn ở lại với hắn. Một sự tối tăm kỳ lạ về câu chuyện ấy, mở màn một kỷ nguyên trước thời đại của hắn, vượt ngoài sự hiểu biết của hắn. Và một nhân vật chính, hay đúng hơn là nhân vật phản diện, là kẻ mà ngay lập tức đã có được sự đồng cảm của hắn. Một tên cướp vị thành niên. Pinkie. Sắt đá, nhẫn tâm, quỷ quyệt. Rất hấp dẫn. Hư hỏng, lẽ tất nhiên, thế nhưng không phải tất cả chúng ta đều như vậy cả hay sao?

Ngay lập tức hắn chọn lấy biệt danh ấy cho chính mình. Pinkie. Và đòi hỏi những đứa trẻ khác ở trong trường phải gọi hắn đúng như vậy. Chưa bao giờ hắn nghĩ rằng sự đòi hỏi của hắn có vẻ lố bịch đến thế nào đối với đám trẻ ấy, hoặc điều đó nghe có vẻ ngớ ngẩn ra sao. Bởi vì đối với hắn, cái tên ấy đồng nghĩa với cá tính ấy. Và đó chính là cá tính mà hắn muốn có. Mới đầu, sự đòi hỏi ấy đã gây ra cả một niềm vui cuồng nhiệt, nhưng niềm vui đó nhanh chóng dừng bặt. Không một đứa trẻ nào dám cười nhạo Pinkie lần thứ hai.

Ngay lúc này, mẹ hắn đang cúi xuống trên giường ngủ của hắn. Hắn đã có thể ngửi thấy mùi nước hoa của bà, cảm nhận được sự ấm áp khi gò má của bà áp vào mặt hắn. Thế rồi sự dịu dàng của đôi môi và hơi thở ngọt ngào của bà thốt ra những lời thì thầm ngủ ngon nhé, con trai; ngủ sâu nhé, con trai. Thế rồi điện thoại reo, và trước sự phiền muộn của hắn, bà nói, Mẹ phải nghe điện thoại đã, rồi bà đi khỏi. Dù sao chăng nữa thì kẻ quỷ quái nào lại gọi điện thoại vào giờ ấy? Tại sao bà không thể cứ để mặc cho nó reo? Thế nhưng, điều đó đã xảy ra như vậy. Chuông điện thoại liên tục reo. Cho đến lúc Pinkie phải thì thầm thốt ra một câu chửi thề rồi lăn qua chộp lấy chiếc điện thoại đặt trên chiếc bàn cạnh giường ngủ. Giấc mơ đã biến mất. Hắn đã trở lại trong thế giới tỉnh thức.

“Ông muốn cái quỷ quái gì vậy?”

“Một ngày mới an lành nhé, Pinkie. Hy vọng là tôi đã không đánh thức chú em.”

Pinkie phải hít vào một hơi thật sâu để giữ được bình tĩnh. Lại công việc làm ăn rồi. Hắn nhận ra ngay giọng nói ấy. Giọng điệu hòa nhã mà đơn điệu đến lạ lùng của ngài Smith. Hắn nghĩ rằng mọi việc đã hoàn thành. “Không đâu, tôi đã thức sẵn”, hắn trả lời rồi nói tiếp, “Nhưng xin lỗi, tôi đang bận chút việc.”

“Pinkie à, tôi đang gặp rắc rối.”

Pinkie không thể tưởng tượng vấn đề có thể xảy ra là gì. “Chuyện gì vậy?”

“Người thanh niên mà chú em giới thiệu cho tôi… anh ta đã không tuân theo đúng chỉ thị.”

“Ý ngài là gì?”

“Tôi muốn nói rằng anh ta đã không giải quyết dứt khoát đống xương. Anh ta đã vứt chúng trên một công trường xây dựng. Và hiện nay cảnh sát đã phát hiện.”

“Đồ chết tiệt!” Pinkie cảm thấy cơn giận đã làm căng những bắp thịt ở vùng cổ và hai vai của hắn. Thằng nhóc con khốn nạn đó! “Ngài muốn tôi khử nó à?”

“Tôi muốn chú em tiếp tục kiểm tra rồi báo cáo rõ chuyện gì đã xảy ra, Pinkie ạ. Hãy bảo đảm rằng đống xương ấy không đưa họ đi đến bất kỳ chỗ nào. Chú em hiểu ý tôi chứ? Hãy làm bất kỳ việc gì cần thiết để dọn dẹp sạch sẽ tất cả mọi chuyện.” Giọng điệu của ngài Smith nghe có vẻ rất bình tĩnh, nhưng Pinkie biết rằng không phải như vậy. Hắn đã chứng kiến khuynh hướng dễ dàng nổi nóng của ông ta, biết rằng ông ta có khả năng về những điều mà Pinkie không bao giờ có thể nghĩ đến. Sự thật, Pinkie có chút sợ hãi đối với ngài Smith.

“Tôi sẽ đi lại như thế nào đây?”

“Chú em có thể lấy xe của tôi. Nó có giấy phép để đi đến bất kỳ nơi nào.” Có một khoảng lặng ở đầu dây phía bên kia. “Tôi nghĩ rằng tôi đã tìm ra một biện pháp để theo dõi bất kỳ tiến bộ nào mà cảnh sát có thể đạt được. Bằng cách đó, chúng ta sẽ biết chính xác những gì chú em có thể phải làm.”

“Tại sao chúng ta không loại bỏ đám cảnh sát ấy đi?”

“Không, không”, ngài Smith nói nhanh. “Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với nhân viên điều tra, điều đó sẽ chỉ thu hút sự chú ý. Và đó là điều cuối cùng chúng ta muốn.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.