Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai
I

❊ ❊ ❊

MacNeil dừng chiếc Ford Focus của mình ngay trạm xe buýt đối diện với khoa tai nạn và cấp cứu ở đường Lambeth Palace, nhưng chắc chắn rằng không chiếc nào trong số bốn chiếc xe buýt chạy trên tuyến này bị cản trở.

Những cánh cổng và rào chắn ở lối vào Công viên Đức Tổng Giám mục đã bị phá hủy để tạo lối đi cho các thiết bị nặng do các nhà thầu mang vào. Anh nhận ra những chiếc xe không gắn phù hiệu của các điều tra viên pháp y thuộc các phòng thí nghiệm của Sở Khoa học Pháp y mặc dù họ đi bộ thì có thể nhanh hơn, vì phòng thí nghiệm chỉ cách một đoạn ngắn dọc theo con đường hẹp ở cuối phía nam công viên.

Sở Khoa học Pháp y đã buộc phải rút nguồn lực của mình về một cơ sở trung tâm sau lệnh phong tỏa thủ đô, và đã củng cố phòng thí nghiệm Khoa học Pháp y Cảnh sát Đô thị trước đây nằm ở đường Lambeth, làm tâm điểm cho hầu hết các hoạt động phục vụ y tế và khoa học theo yêu cầu của cảnh sát. Ngay bây giờ, các sĩ quan mà họ đã gửi đến đang đứng quanh chờ MacNeil.

MacNeil khảo sát sự tan hoang của công viên, những cỗ máy quái dị đứng im lìm giữa những tàn dư bị xé toạc của những gì từng là một ốc đảo nhỏ màu xanh lục giữa một biển bê-tông và thủy tinh. Hàng trăm công nhân trong bộ áo liền quần màu cam đặc biệt của họ đứng rải rác theo nhóm, nói chuyện và hút thuốc.

Trong ánh sáng của buổi sớm mai đầy sương mù, một nhóm người trông có vẻ ma quái trong trang phục bảo hộ và mặt nạ Tyvek màu trắng tụ tập quanh miệng một cái hố mà lẽ ra bấy giờ đã được lấp đầy bằng xi măng. Một người đàn ông mặc đồ com-plê, khoác một chiếc áo lông lạc đà dài đến đầu gối và đội mũ bảo hộ màu trắng, khéo léo chọn lối đi tránh bùn ngay khi MacNeil đến gần. Ông ta đeo mặt nạ bằng vải cô-tông trắng loại đồng phục, cũng như MacNeil, rồi thình lình dừng lại ngay bên cạnh anh. “Có phải ông là Thanh tra MacNeil?”

MacNeil giữ khoảng cách, thận trọng nhìn ông ta: “Tôi đây! Nhưng ai hỏi tôi vậy?”

“Derek James. Tôi đến từ văn phòng Phó Thủ tướng. Ông thông cảm nếu tôi không bắt tay ông.”

“Ông muốn gì?” MacNeil chưa bao giờ chậm chạp trong việc đi thẳng vào vấn đề.

James nói với một sự sắc bén nhất định, “Tôi muốn đưa công trường trở lại hoạt động ngay.”

“Chúng ta càng sớm chấm dứt câu chuyện này thì tôi càng sớm hoàn tất những gì tôi phải thực hiện và sẽ không còn làm phiền đến ông nữa.” MacNeil vượt qua mặt ông ta, hướng đến chỗ nhóm người trông có vẻ ma quái đang tụ tập.

James lẽo đẽo đi theo anh, vẫn cẩn thận giữ cho đôi giày của mình không bị dính bùn. “Tôi không nghĩ rằng ông hiểu rõ vấn đề, ông MacNeil ạ! Công trường này đang được thực hiện theo một nghị định khẩn cấp của Quốc hội. Hàng triệu bảng Anh đang được đổ vào đề án này. Có một thời gian biểu nghiêm ngặt. Một sự chậm trễ có thể trả giá bằng nhiều mạng sống.”

“Có người đã chết rồi đó, ông James ạ.”

“Điều đó có nghĩa là họ đã ở ngoài tầm giúp đỡ. Những người khác thì không.”

MacNeil dừng bước và quay lại đối mặt với người đàn ông đến từ Bộ, ông này lập tức chùn người lại, dường như sợ MacNeil có thể phà hơi vào mình. “Xem nào! Mọi người ở đất nước này đều có quyền được hưởng công lý. Dù còn sống hay đã chết. Đó là công việc của tôi. Để thấy rằng công lý được thực hiện. Và khi tôi xong việc của tôi, ông có thể lo cho việc của ông. Cho đến lúc đó, đừng đứng trước mặt tôi.” MacNeil quay lại và lê bước qua vũng bùn đến những người đàn ông trong bộ Tyvek. “Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”

“Cái túi đầy xương, Jack à!” một người trong đám trả lời, giọng anh ta bị nghẹt lại bởi mặt nạ. “Họ chỉ mới vừa khai quật ngày hôm qua. Hẳn là ai đó đã vứt nó đêm trước.” Người đàn ông đưa mắt nhìn quanh hàng trăm khuôn mặt đang quan sát họ từ xa. “Và những gã này muốn chúng ta ra khỏi đây ngay lập tức.”

“Mọi việc đều phải chờ đúng thời điểm của nó.”

Một người khác trong bộ đồ Tyvek đưa cho MacNeil một đôi dép bọc giày bằng nhựa. “Này, tốt hơn ông hãy mang những thứ này vào, ông bạn.”

MacNeil tròng lớp dép nhựa vào đôi giày rồi chăm chăm nhìn xuống hố. Có một bóng người lom khom dưới đáy hố. “Ai dưới đó vậy?”

“Bạn cũ của ông.”

MacNeil đảo mắt. “Ái chà! Chết tiệt”, anh hạ giọng, thì thầm. “Tom Bennet!”

Anh chàng chuyên viên pháp y cười toe toét đằng sau chiếc mặt nạ, làm nó kéo căng trên gương mặt anh ta.

MacNeil buộc chặt đôi găng tay cao su vào rồi đưa một tay ra. “Giúp tôi xuống đó với!”

Đó là một chiếc túi thể thao đắt tiền mang nhãn PUMA trên mặt. Tom đang dùng đôi tay đeo găng mở miệng chiếc túi ra và ngước lên khi MacNeil nhảy xuống bên cạnh anh ta. “Đừng đến gần tôi”, Tom nói. “Không bao giờ anh biết được mình có thể nhiễm cái gì.”

MacNeil tỉnh bơ. “Cái gì trong đó vậy?” anh hỏi.

“Bộ xương của một đứa trẻ.”

MacNeil nghiêng người để nhìn vào. Những mẩu xương trông rất trắng, như thể chúng bị phơi ra dưới ánh mặt trời; một bộ sưu tập đáng buồn về những mẩu những mảnh của những gì đã từng là một con người. Anh chùn người lại trước một mùi thối như thịt trữ trong tủ lạnh cả tháng sau khi đã quá hạn sử dụng.

“Mùi của cái quái gì vậy?”

“Đống xương này đấy.” Một đường nhăn chung quanh cặp mắt của nhà nghiên cứu bệnh học trẻ tuổi thú nhận thái độ thích thú của anh ta trước điều mà MacNeil cảm thấy ghê tởm.

“Tôi không biết rằng xương lại nặng mùi đến vậy.”

“Ồ, vâng. Hai, thậm chí ba tháng sau khi chết.”

“Vậy là đến gần đây, đứa trẻ này vẫn còn sống?”

“Rất gần đây, tôi có thể nói như vậy, dựa trên mức độ hôi thối mà đống xương này mang lại.”

“Vậy điều gì đã xảy ra với lớp thịt bọc bên ngoài?”

“Có kẻ nào đó đã lóc thịt ra khỏi xương. Sử dụng một số dụng cụ cắt khá sắc bén.” Tom nhấc ra một cái xương ống chân dài, khéo léo đặt trên cả hai bàn tay. “Xương đùi đây. Phần lõi của bắp đùi dành cho anh đây. Anh có thể nhìn thấy những đường rạch để lại trên xương bởi con dao, hoặc bất cứ thứ gì hắn ta đã sử dụng. Những vết cắt sâu và rộng, vì vậy nó phải là một dụng cụ nặng.”

MacNeil nhìn vào các vết cắt và đường rãnh trong khúc xương ấy, hầu hết đều chạy song song và bắt đầu cắt vào ở một góc, như thể từ một chuyển động chặt ngang lặp đi lặp lại. “Thế này thì chẳng phải là một tay chuyên nghiệp rồi?”

“Tôi không biết loại người nào có thể được mô tả là chuyên gia trong việc cắt thịt từ xương, nhưng đó là một việc khá tàn bạo.” Tom dùng một ngón tay dài và thanh tú vạch xung quanh phần giống củ hành lồi ra ở đầu khớp xương. “Anh có thể thấy những dấu vết nham nhở mà chúng đã tạo ra khi tìm cách tháo khớp nối, cũng như những phần còn sót lại đã khô đi của mô và dây chằng mà chúng không thể gỡ sạch hết được.”

MacNeil nhìn vào cái túi một lần nữa rồi cẩn thận nhấc ra một thứ trông giống như phần cong của một cái xương sườn nhỏ. Anh nghển đầu lên nhìn mảnh xương với vẻ tò mò, lướt những ngón tay chạy dọc theo vòng cung màu trắng nhẵn nhụi của nó. “Làm thế nào mà chúng có thể giữ đống xương này sạch như vậy?”

Tom nhún vai. “Cứ rửa sạch thôi; có lẽ vậy! Thỉnh thoảng tôi cũng thực hiện như thế khi tôi muốn làm sạch một cái hộp sọ. Đun sôi nó với một ít chất tẩy và bột giặt.”

“Điều đó vẫn không khử hết mùi à?”

Tom làm ra vẻ nhăn nhó với sự thú vị một lần nữa. “Tủy vẫn sẽ bị thối, cho dù anh có nấu chín nó hay không.”

MacNeil nhét mẩu xương sườn ấy vào lại trong cái túi du lịch rồi đứng dậy. Anh nhìn lên những khuôn mặt đang nghiêng người để cố nắm bắt câu chuyện, rồi nhìn xuống Tom. “Ông bạn có thể nói gì về giới tính không?”

“Không phải là lúc này. Nhưng tôi xác định được tuổi là ở đâu đó trong khoảng từ chín đến mười một.”

MacNeil gật đầu với vẻ suy nghĩ, rồi tự hỏi làm sao người ta thực hiện được một cuộc khám nghiệm tử thi với một bộ xương đã bị tháo rời từng mảnh.

Gần như đọc được suy nghĩ của MacNeil, Tom đứng lên bên cạnh anh và nói, “Đương nhiên, tôi không thể thực hiện bất kỳ một kiểu khám nghiệm tử thi thực sự nào. Tất cả những gì tôi có thể làm là trải đống xương này ra và tìm kiếm manh mối.” Một sợi tóc vàng lạc lõng bị cuốn vào phần nhựa đàn hồi trên chiếc mũ trùm chống thấm của Tom cùng đôi mắt xanh màu ngô biếc của anh ta cứ chằm chằm nhìn thẳng vào mặt MacNeil đến nỗi người đàn ông lớn tuổi hơn phải ngoảnh đi chỗ khác. “Tất nhiên”, Tom nói, “tôi không phải là một chuyên gia về việc gì xảy ra ở đâu. Tôi có thể phân loại các mẩu xương sườn, nhưng không theo đúng thứ tự. Tôi có thể phân biệt được những mẩu xương ngón tay, nhưng không nhất thiết mẩu xương nào phải thuộc về bàn tay nào. Về điều này, chúng ta thực sự cần một nhà nhân học.”

MacNeil miễn cưỡng tiếp xúc với ánh mắt của nhà nghiên cứu bệnh học, “Điều đó có phải là vấn đề không?”

“Cô ấy bị ốm.”

“Ồ!”

“Nhưng tôi có thể đánh giá tổng quát, phát hiện bất kỳ tổn thương xương nào quan trọng và các bộ phận bị thiếu, phục hồi mô từ tủy và cung cấp một số hiểu biết về độc chất học.” Anh dừng lại. “Tôi đề nghị chúng ta đưa Amy vào. Cô ấy giỏi về xương sọ và đã thực hiện nhiều công trình về việc nhận diện con người.”

MacNeil cảm thấy trái tim mình lỡ một nhịp đập trước việc nhắc đến tên cô, và anh tự hỏi liệu gương mặt mình có thể hiện điều đó không. Một chút đỏ mặt, có lẽ. Anh cảm nhận được Tom đang quan sát mình thật kỹ, như thể tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, nhưng nếu anh có hơi đỏ mặt thì điều đó cũng không bị tiết lộ trong ánh mắt của mình. “Chắc chắn, nếu đó là những gì ông bạn nghĩ”, MacNeil nói. Anh quay đi và đưa tay ra để được giúp đỡ.

“Cẩn thận”, Tom nói nhanh. “Có người cho rằng thật nguy hiểm khi quay lưng lại với tôi.”

MacNeil từ từ quay đầu lại nhìn anh. Một cái nhìn giận dữ, nguy hiểm, không cần lời.

Tom mỉm cười. “Anh đúng là người có quá nhiều nam tính.”

Sự im lặng bao trùm trên công trường, giống như một màn sương mù thấp. Thực sự thật là dị thường, ở đây, ở ngay trung tâm thủ đô. Không có tiếng ồn giao thông, không có tiếng nói cất lên trong giao tiếp thông thường hoặc giải trí, không có tiếng gầm rú của động cơ phản lực khi những chiếc máy bay lượn quanh Gatwick hoặc Heathrow. Chỉ có những tiếng kêu ai oán của bầy hải âu bay lên cửa sông để thoát khỏi thời tiết bão tố ở Biển Bắc, những mảnh vỡ của vòng lượn trắng trên đầu, vì cả thế giới này như bầy kền kền đang chờ cái chết.

Cái chết đã đến, nhưng không còn gì trên đống xương này để nhặt ra.

MacNeil nhận biết tất cả những khuôn mặt đang theo dõi mình. Người đàn ông đến từ Bộ bước ra, khoanh tay trước ngực. “Thế nào?”

“Tôi muốn tất cả mọi người rời khỏi công trường”, MacNeil nói. “Chúng tôi sẽ niêm phong để tiến hành lục soát.”

Vị viên chức của Bộ nghiêng đầu sang một bên. Chỉ có đôi mắt của ông ta tiết lộ sự tức giận, “Sẽ có rắc rối đấy.”

“Sẽ có rắc rối nếu có ai không chấp hành điều đã được yêu cầu.” MacNeil cất cao giọng để mọi người trên công trường có thể nghe rõ “Đây là một hiện trường án mạng.”

II

“Anh nói cái quái gì với thằng cha ấy vậy?”

“Tôi nói với ông ta rằng đó là một hiện trường án mạng và chúng tôi sẽ lục soát công trường.”

Laing nhìn anh một cách ngờ vực. “Xem nào, anh có nói cái quái gì đi nữa thì thằng cha đó cũng khá là giận dữ. Anh có biết loại đê tiện nào đang tấn công tôi ngay lúc này không?”

“Tôi có thể tưởng tượng được.”

“Anh có thể à?” Laing nhìn đồng hồ rồi cầm bộ điều khiển từ xa bật chiếc TV được đặt trên tủ hồ sơ. “Anh biết đấy, khi tôi từ Glasgow xuống đến thủ đô ba mươi năm trước, tôi nghĩ rằng tôi đã bỏ những chàng cao bồi như anh lại đằng sau. Ở đây, mọi người cư xử tốt hơn; biết ý tôi là gì không?”

“Vâng, họ đe dọa ông một cách lịch sự hơn.”

Laing trừng trừng nhìn anh. “Tôi hoàn toàn không bao giờ tưởng tượng được là mình có thể bị ám ảnh bởi một kẻ khó dạy đến từ Cao nguyên ngay khi tôi đang mong muốn được nghỉ hưu.” Ông ta mở to âm thanh tivi lên. Họ đang tường thuật lại về cái chết của Thủ tướng, và rõ ràng Laing muốn nghe điều đó.

MacNeil nhìn thoáng bức ảnh đóng khung của viên Chánh Thanh tra Hình sự và bà vợ được đặt trên kệ sách phía sau bàn làm việc. Họ là một cặp vợ chồng kỳ quặc. Laing xuất thân từ trường phái cảnh sát cũ vốn thuộc tầng lớp lao động ở Glasgow. Ông ta hay chửi thề, thích kể những câu chuyện tiếu lâm thô lỗ, nhưng mạnh dạn xông xáo. Ông ta thích chải tóc bằng sáp hiệu Brylcreem rồi xoa đẫm thuốc dưỡng da hiệu Old Spice lên đôi má sáng bóng nhẵn nhụi nhưng đầy những đường gân li ti vì uống nhiều rượu. Người ta đánh hơi được ông ta trước khi trông thấy ông. Ngược lại, bà vợ của ông ta là một phụ nữ quý phái, là con gái của một vị bác sĩ ở Chelsea, ưa thích nhạc kịch và nhà hát, giảng dạy tiếng Anh và kịch nghệ tại Đại học Queen Mary ở London. Họ sống trong một ngôi nhà thuộc dãy phố biệt thự ở đâu đó về phía tây thủ đô. Laing là một người không giống ai trong nhóm những người thân quen của bà vợ. MacNeil không có ý niệm về việc bà vợ của Laing đã thấy được gì ở ông ta, nhưng dù sao thì bà ấy cũng đã góp phần làm nổi bật những ưu điểm của chồng mình. Nhiều người vẫn đối xử như vậy với người khác. MacNeil ngẫm nghĩ, trong khi có thể Martha không khơi gợi những điều tồi tệ nhất ở anh, chắc chắn cô ấy đã không làm lộ ra phần tốt nhất. Anh ghen tị với quan hệ vợ chồng của Laing.

Anh liếc qua cánh cửa mở vào phòng điều tra. Chỉ có hai viên cảnh sát hình sự đang có mặt trong ca trực cùng với vài người mặc đồng phục và nhân viên hành chính. Đại dịch cũng đã gây thiệt hại lớn ở đây.

Có điều gì đó trên kênh tin tức đã thu hút sự chú ý của anh, và anh quay lại thấy một hàng người mặc com-plê màu sẫm ngồi phía sau một chiếc bàn đang lầm bầm nói gì đó vào máy vi âm. Bọn họ đều đeo mặt nạ, cũng như các nhà báo đang liên tục đưa ra những câu hỏi. Giữa bàn là một người đàn ông có khuôn mặt đã trở nên quen thuộc trong vài tháng qua, kể cả đằng sau chiếc mặt nạ. Người này có đôi mắt to, đen bên dưới đôi lông mày đen rậm tương phản với mái tóc vàng được cắt theo kiểu lính thủy và đeo cặp kính hình bầu dục gọng bạc có phong cách riêng. Người này nói tiếng Anh bằng một giọng mượt mà có chút âm hưởng nước ngoài mà không thể xác định được nguồn gốc. Người này tên là Roger Blume, và là bác sĩ phụ trách Lực lượng đặc nhiệm Đại dịch FluKill của Stein-Francks.

“Đồ hút máu chết tiệt!” Lời nói của Liang phản ánh cụ thể ý nghĩ chưa nói ra của MacNeil, “Tôi thấy giá cổ phiếu của họ đang tăng trở lại.”

Stein-Francks là công ty dược phẩm có trụ sở tại Pháp mà loại thuốc chống vi-rút của họ, FluKill, đã được Tổ chức Y tế Thế giới - trong thời gian dẫn đến đại dịch - chọn làm sản phẩm điều trị duy nhất vì phương thuốc này được coi là có hiệu quả nhất đối với bệnh cúm gia cầm, nếu căn bệnh này có khả năng truyền nhiễm từ người sang người. WHO cũng đã cảnh báo rằng một tình huống như vậy là không thể tránh khỏi. Kết quả là những quốc gia trên thế giới có đủ khả năng đã đặt những đơn hàng trị giá hơn ba tỷ rưỡi euro. Chỉ riêng nước Anh đã mua gần mười lăm triệu liều thuốc để điều trị cho một phần tư dân số. Nhân viên y tế và nhân viên thực thi pháp luật là những người đầu tiên nhận được nó. Đó không phải là một liệu pháp. Điều tốt nhất có thể được hy vọng là một sự cải thiện các triệu chứng và rút ngắn quá trình cảm cúm khiến khả năng sống sót cao hơn. Và với tỷ lệ tử vong gần tám mươi phần trăm thì bất cứ điều gì có thể cải thiện khả năng sống sót của người ta đều có nhu cầu rất lớn.

Cuộc họp báo của Stein-Francks là để thông báo về sự tăng cường sản xuất FluKill nhằm đáp ứng các yêu cầu gia tăng. Một nhà báo hoài nghi trong nhóm các phóng viên đang hùng hổ săn tin đã hỏi Tiến sĩ Blume rằng liệu sự gia tăng sản xuất này có liên quan gì đến thông báo của một số nước đang phát triển rằng họ đã dự định sản xuất dạng dược phẩm không có tên thương mại của họ. Blume dễ dàng loại bỏ điều ám chỉ rõ ràng ấy, rằng công ty của ông chỉ quan tâm đến việc duy trì sự độc quyền của mình.

“Chúng tôi có một cơ sở hoàn toàn mới ở Pháp, được thiết kế riêng để sản xuất FluKiir, ông ta nói. “Nó sẽ đi vào hoạt động trong tuần tới. Cơ sở này đã được lên kế hoạch trong một thời gian dài. Vì vậy, đây không phải là động thái vội vàng để chống lại các đối thủ cạnh tranh. Chúng tôi có thể sản xuất thuốc nhanh hơn và hiệu quả hơn bất kỳ ai khác. Và chúng tôi có tất cả các quy trình kiểm soát chất lượng tại chỗ để đảm bảo hiệu quả của nó.”

“Vắc-xin của các ông đã không được chứng minh là thực sự có hiệu quả.” Giọng điệu của nhà báo ấy phản ánh cảm giác phẫn uất chung trên khắp đất nước rằng bất cứ ai cũng đang tìm cách kiếm lợi từ thảm họa.

“Một vấn đề hết sức đáng tiếc”, Blume nói. “Không phải vì bất kỳ lý do thô bỉ hay thương mại nào, mà bởi vì những mạng sống có thể cứu được.”

“Vậy tại sao nó không hiệu quả?”

Một giọng nói khác bật ra lời buộc tội.

“Vì chúng ta đoán sai”, Blume thản nhiên trả lời. “Cúm gia cầm đã có từ lâu, nhưng mãi đến năm 1997 chúng ta mới xác nhận trường hợp mắc bệnh đầu tiên ở người. Vào trường hợp ấy, vi-rút đã được truyền từ chim sang người. Nhưng kể từ thời điểm đó, vấn đề chỉ còn là thời gian trước khi vi-rút của chim kết hợp với vi-rút cúm ở người, khiến nó có thể lây truyền từ người sang người. Chúng ta đã biết, khi điều đó xảy ra thì loài người sẽ gặp rắc rối lớn. Một trận đại dịch là không thể tránh khỏi, và gần như chắc chắn sẽ tồi tệ hơn trận cúm Tây Ban Nha năm 1918. Trận cúm ấy đã giết chết năm mươi triệu người. Vì vậy, lần này cuộc đua để tìm cách đánh bại trận dịch ấy đã diễn ra trước khi nó bắt đầu.” Ông ta đưa một bàn tay ra phía sau vuốt mái tóc lởm chởm. “Cùng với nhiều người khác, chúng tôi đã cố gắng tạo ra trong phòng thí nghiệm một thứ gì đó nhằm nhắc nhở hệ thống miễn dịch, giống như một loại bệnh cúm gia cầm có thể lây sang người. Và do đó tạo ra một vắc-xin. Điều đó liên quan đến việc trộn lẫn và kết hợp các gen từ vi-rút cúm gà H5N1 với một loại vi-rút cúm thông thường ở người. Vì mục đích đó, chúng tôi đã chọn chủng H3N2, loại đứng sau các đợt dịch cúm ở người gần đây nhất.” Vị bác sĩ lắc đầu. “Mục tiêu là để thay thế tám gen của mỗi con vi-rút, từng gen một, bằng tám gen từ con vi-rút khác, để xem những sự kết hợp nào sẽ tạo ra các phiên bản dễ dàng lây lan giữa con người. Vấn đề là với hơn hai trăm năm mươi sự kết hợp có thể có, việc chọn chính xác sự kết hợp đúng cũng giống như thắng được trong một cuộc chơi xổ số.”

“Nhưng ông nghĩ rằng ông đã thực hiện được điều đó.”

“Đúng vậy. Bởi vì khi con vi-rút thật thực sự xuất hiện, chúng tôi phát hiện rằng chúng tôi đã tạo ra thứ gì đó gần như giống hệt. Vấn đề là sự khác biệt chỉ vừa đủ đến mức hệ thống miễn dịch không bị lừa, và chúng tôi biết rằng sẽ phải mất tới sáu tháng để điều chỉnh cho đúng.”

“Vậy có ai ở Stein-Francks đưa ra một lời giải thích hợp lý về việc tại sao đại dịch đã bắt đầu ở London mà không phải là ở châu Á?”

“Đó không phải là công việc của chúng tôi.” Blume trả lời trôi chảy. Nếu ông ta có phát hiện thái độ chống đối đến từ những người đặt câu hỏi, ông ta cũng đã lờ đi. “Đó là điều mà quý vị cần phải hỏi Cơ quan Bảo vệ Sức khỏe.” Ông ta dừng lại. “Nhưng quý vị không cần phải là người thật sự thông minh để hình dung được rằng chỉ cần một cá nhân bị nhiễm bệnh từ Thái Lan hoặc Campuchia, bay đến London, Nữu Ước hoặc Ba Lê, thì quý vị đã gieo được mầm bệnh. Trong thời đại hiện đại của du lịch hàng không, chúng ta thực sự sống trong một ngôi làng toàn cầu. Và chúng ta đã tạo ra các vườn ươm hoàn hảo để nhân giống và truyền bệnh, trên xe buýt, trong máy bay và ở tàu điện ngầm mà chúng ta đi trên đó. Chính chúng ta đã là một kiểu thảm họa nhân loại đang chờ để xảy ra.”

Bản tin đã trở lại với trường quay bằng những tin tức nóng hổi về sự phát triển trong cuộc đua để lấp đầy khoảng trống quyền lực do cái chết của vị Thủ tướng để lại. Nhưng đến lúc này thì Laing đã mất hứng thú và tắt ti-vi.

Ông ta xoay người trên ghế và nhìn MacNeil với vẻ suy đoán. “Anh là một thằng ngốc chết tiệt, đúng vậy. Rời bỏ vào lúc này à! Anh là một gã cớm tốt…” Ông ta lưỡng lự. Lời khen trở nên miễn cưỡng. Một điều gì đó ông ta không muốn thừa nhận. “Một vài năm nữa, anh có thể ngồi vào chỗ của tôi.”

“Đến lúc đó gần như Sean đã hoàn tất việc học.” MacNeil lắc đầu. “Không có cơ hội thứ hai với những đứa trẻ. Người ta không thể quay ngược đồng hồ trở lại thời thơ ấu.” Anh nhìn ra ngoài, vượt qua Laing, ra ngoài cửa sổ, đến đường Kennington bên dưới. Các cửa hàng và nhà hàng đối diện đồn cảnh sát. Cửa hàng Khóa và Chìa Trafalgar, Nhà hàng Perdoni, Nhà tạo mẫu tóc Quý ông Peter, Nhà hàng Imperial Tandoori. Tất cả đều quen thuộc với anh hơn với con trai của mình. Anh đã dành nhiều thời gian hơn trong nhóm người của Laing, vì Chúa!

Laing nói, “Tôi sẽ yêu cầu anh trả lại FluKill trước khi anh xong việc vào ngày mai.” MacNeil nhìn ông ta. “Cho tôi xin lỗi, Jack ạ. Anh không còn ở tiền tuyến. Hoặc ít nhất, anh sẽ không có mặt ở đó.”

“Cũng được.”

Laing vỗ hai lòng bàn tay lên bàn. “Anh có hai giờ để rà soát công trường đó trước khi tôi gửi máy đào trở lại.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.