Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai
I

❊ ❊ ❊

Đã có lúc gần như có thể tin rằng hàng triệu người từng sống ở thành phố vĩ đại này chỉ đã thu dọn đồ đạc để rời đi nơi khác. Trong sự tối tăm nhất của những giờ sáng sớm, khi không có xe cộ trên đường, không có ánh đèn phát ra ở bất kỳ ô cửa sổ nào suốt dọc những dãy nhà im lìm trên những con đường họ lái xe qua, cảm giác bị bỏ rơi thật là rõ rệt. Thất thủ!

Tiến sĩ Castelli đã để xe của mình ở lại Wandsworth, chọn cùng đi với MacNeil, đâu đó ở về phía không đúng với luật pháp. Về phần MacNeil, anh cũng vui vì có bạn đồng hành. Sự hiện diện ở ghế hành khách bên cạnh anh của người phụ nữ nhỏ bé kỳ quặc, mặc trang phục bằng vải tuýt, đã khoe với anh đang sử dụng một đôi giày bền chắc giúp xâm nhập nhà người ta một cách bất hợp pháp, quả là một sự an ủi theo một đường lối khác thường. Sự tiếp xúc giữa người với người. Một giọng nói đủ sức át đi tiếng nói trong đầu anh.

Và bà ấy lại thích nói chuyện. Có lẽ đó là do tình trạng căng thẳng. Một nhu cầu để đánh bạt những nỗi lo âu của chính mình.

Lúc này bà ấy đang nói về H5N1. “Tất nhiên, ông đã nghe nói về sự thay đổi kháng nguyên chứ?”, bà ấy đặt câu hỏi như thể điều đó được coi là một chủ đề của các cuộc trò chuyện hàng ngày.

“Không.”

“Đó là cái tên chúng tôi đặt cho sự thay đổi đột ngột và quan trọng diễn ra ở vi-rút cúm A. Điều này không xảy ra thường xuyên, nhưng khi xảy ra, nó sẽ tạo thành một phần nhóm cúm A mới, tạo ra các yếu tố mới gồm kháng nguyên làm ngưng kết hồng cầu của protein trong ống nghiệm và kháng nguyên làm loãng chất nhầy ở đường hô hấp khiến lây nhiễm sang người. Hầu hết chúng ta có rất ít hoặc không có biện pháp bảo vệ chống lại chúng.”

“Vậy H5N1 có phải là một vi-rút A không?”

“Chính là nó. Và có lẽ nó đã tồn tại trong một thời gian rất lâu, dưới hình thức này hay hình thức khác.”

“Trước khi nó chuyển dịch à?”

“Chính xác. Và khi nó đã chuyển dịch, nó trở nên gây chết chóc, không chỉ cho các giống chim mà cho cả loài người nữa. Tất nhiên, nó vẫn phải tìm ra một cách có hiệu quả để tự truyền nó từ người sang người, trong lúc vẫn giữ được xu hướng nổi bật của nó cho việc giết chết chúng ta. Ông biết đấy, những con vi-rút sẽ tiến hành việc ấy. Đúng là bọn đáng kinh tởm nhỏ bé! Hầu như chúng đã được lập trình sẵn để tìm những cách thiện nghệ nhất nhằm giết chết tất cả những sinh vật khác. Ông biết đấy, một con vi-rút chỉ có một lý do để tồn tại. Sinh sôi nảy nở theo cấp số nhân. Và một khi tiến trình ấy đã bắt đầu, thật là hết sức khó khăn để ngăn chặn.”

“Vậy điều gì đã xảy ra khiến nó truyền từ người sang người một cách hiệu quả như vậy?”

“Ồ! Đó là sự tái tổ hợp. Gần như chắc chắn là vậy.”

“Điều này là gì?”

“Nói một cách đơn giản, một loại vi-rút này gặp một loại vi-rút khác, chúng trao đổi với nhau các vật chất di truyền và tạo ra một loại vi-rút thứ ba một cách có hiệu quả. Hoàn toàn ngẫu nhiên trong việc nó có trở thành một điều gì đó tồi tệ hơn hay không. Một loại quái vật nhỏ của Frankenstein trong thế giới vi-rút.”

“Thế nhưng đó là điều đã xảy ra với bệnh cúm gia cầm à?”

“Ồ, đúng vậy. Trong hành trình của nó, có lẽ H5N1 đã gặp phải một con vi-rút gây cúm cho người ở một trong số những nạn nhân của nó. Chúng kết hợp với nhau, hoán đổi những điều tốt đẹp nhất, hoặc tồi tệ nhất, của từng con trong chúng, rồi tạo ra một tình trạng hơi khó thở rất khó chịu đang giết chết tất cả mọi người.”

Họ lái xe chầm chậm vượt qua chợ hoa ở góc đường Nine Elms và đường Wandsworth. MacNeil trầm ngâm nhìn về phía cửa sông hướng đến Tòa nhà Quốc hội tràn ngập ánh sáng và tòa tháp Big Ben không thể nhầm lẫn. “Theo như bà biết, có thể thực hiện được điều gì đó như vậy trong phòng thí nghiệm không?”

“Xem nào, tất nhiên.” Tiến sĩ Castelli bắt đầu say mê với chủ đề của mình. “Bằng các thao tác thuộc về di truyền học, người ta có thể dễ dàng tạo ra một phiên bản H5N1 có thể truyền được một cách hiệu quả. Hoán đổi miền liên kết thụ thể của con người từ vi-rút cúm ở người thành ra điểm tựa H5 và người ta sẽ cải thiện đáng kể hiệu quả truyền dẫn. Vài năm gần đây, người ta đã thực hiện điều đó trong các phòng thí nghiệm trên khắp thế giới để cố gắng dự đoán một thực thể H5N1 có thể lây truyền qua người sẽ như thế nào.”

“Để tạo ra một loại vắc-xin.” MacNeil nhớ lại lời vị bác sĩ của Stein-Francks giải thích trên truyền hình sáng hôm qua. Có phải thực sự là mới chỉ hai mươi bốn giờ đồng hồ trước đây? Thực tế còn ít hơn nữa!

“Trừ trường hợp tất cả đều sai và phải bắt đầu lại từ đầu khi sự kiện thật xuất hiện.” Tiến sĩ Castelli ngồi im lặng trong một lúc, trước khi quay sang phía MacNeil, vẻ tư lự hiện rõ quanh quầng mắt, “Điều gì đã khiến ông hỏi như vậy?”

MacNeil trả lời, “Một cô nghiên cứu sinh ở phòng thí nghiệm đã phân lập được vi-rút cúm trong tủy được phục hồi từ bộ xương của Choy.”

Anh cảm thấy Tiến sĩ Castelli đang chăm chú quan sát mình, “Thế rồi sau đó?” Bà ấy hỏi.

“Xem nào, việc đó không có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Nhưng có vẻ cả phòng thí nghiệm đều hào hứng vì đó không phải là H5N1. Hoặc ít nhất thì cũng không phải là phiên bản của nó mà chúng ta biết. Họ nói rằng đó là nhân tạo. Rằng nó đã được con người tạo ra.”

II

Pinkie lái xe băng ngang quảng trường, vượt qua Cung điện Westminster và Tòa nhà Quốc hội. Tu viện Westminster ngồi im lặng nghiền ngẫm trong bóng tối mùa đông; trong công viên, những cành cây trơ trọi trụi lá, những bộ khung đen giòn đứng đó chứng kiến một cơn bệnh dịch dường như đã được Thượng đế gửi đến để trừng phạt Con người vì sự độc ác của hắn. Vì một lý do nào đó, người ta đã phong tỏa cầu Westminster, cho nên Pinkie đang đi về hướng nam để vượt qua sông tại cầu Lambeth. Điều mà, trong mọi trường hợp, sẽ đưa hắn ra gần như đối diện với các phòng thí nghiệm.

Harry bị bịt miệng, đeo mặt nạ và bị trói ở băng ghế sau. Lúc đầu chàng ta đã vật lộn và rên rỉ, nhưng chàng ta đã bỏ cuộc từ lâu; trong suốt mười lăm phút qua, Pinkie đã không nghe thấy nhiều những tiếng rên rỉ từ anh chàng đồng tính này.

Pinkie có cảm giác hưng phấn. Hắn thích cảm giác ấy khi hắn phải ứng biến. Sự ứng biến kiểm tra trí thông minh của hắn. Nó cũng mở rộng tài năng và kinh nghiệm cho hắn. Đó cũng là một thách thức. Hắn đã phát hiện ra một dấu hiệu của sự cuồng loạn ẩn sâu ở đâu đó trong giọng nói của ngài Smith. Một nỗi hoảng sợ dâng cao mà ông ta đang cố gắng che giấu. Nhưng Pinkie vẫn kiểm soát được. Đó chính là lý do để hắn được trả tiền. Để khiến cho công việc được thành tựu. Đừng bao giờ bắt đầu một việc gì mà mình không thể hoàn tất. Mẹ hắn đã nói. Nếu một công việc đáng được thực hiện, công việc đó cũng đáng được thực hiện tốt. Pinkie luôn hoàn thành công việc. Và hắn luôn thực hiện tốt công việc ấy. Hắn khó có thể phải chịu trách nhiệm về những thiếu sót của người khác.

Sự kiện hắn là người giới thiệu Kazinski với ngài Smith ngay từ đầu đã có lời ong tiếng ve trong một thời gian. Có khả năng là ngài Smith sẽ đổ lỗi cho Pinkie về sự thất bại của Kazinski. Nhưng Kazinski đã biến mất, và Pinkie đã nắm lại trách nhiệm. Nay thì dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ tiếp tục hoàn tất cho đến cùng.

Công viên Tháp Victoria ngăn cách họ với dòng sông ở bên trái, trong khi phòng hòa nhạc St. John nằm ngay bên ngoài quảng trường Smith thì ở bên phải của họ. Pinkie đã có thể nhìn thấy cầu Lambeth bắc qua sông Thames ở ngay phía trước họ tại bùng binh Millbank. Hắn gài số ba cho xe và giảm tốc độ để chuẩn bị rẽ trái rồi vượt qua cầu. Đã có một rào chắn do quân đội lập nên đặt giữa đường. Một vài chiếc xe tải và nửa tiểu đội lính. Pinkie gài số thấp hơn để làm chậm quá trình tiếp cận rào chắn, đem lại cho đơn vị kiểm soát nhiều thời gian hơn để kiểm tra biển đăng ký xe của hắn.

Đôi bàn tay bị buộc chặt bằng dây thừng đột nhiên vòng qua đầu hắn từ phía sau, và hắn nghe thấy tiếng càu nhàu của Harry khi anh chàng này cố gắng kéo hắn thật mạnh ra sau, ghì chặt hắn vào chỗ tựa đầu của chiếc ghế tài xế. Những sớ thô ráp của sợi dây thừng cứa vào da của Pinkie và hắn cảm thấy khí quản của mình bị bóp nghẹt. Bằng phản ứng bản năng, chân hắn đạp mạnh vào cần ga khi hắn gồng mình lên, khiến chiếc xe loạng choạng lao thật nhanh về phía trước với tốc độ cao. Hắn vội vàng đưa cả hai tay lên nắm lấy sợi dây và cố gắng làm giảm sức ép đang đè lên cổ họng. Harry húc đầu vào đỉnh đầu hắn, và hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội như có một thứ gì đó đang khép lại quanh hộp sọ của mình. Ánh sáng bừng lên sau cặp mắt của hắn. Harry rất mạnh mẽ. Anh chàng này sẽ không buông tay.

Bấy giờ Pinkie đã có thể nghe thấy tiếng la hét của binh lính, đến mức át cả tiếng gầm rú của động cơ. Sự hoảng sợ trong giọng nói của họ. Nhưng hắn hoàn toàn bất lực để làm bất kỳ điều gì trước tình huống này. Hắn có thể nhìn thấy họ qua kính chắn gió, súng trường giương lên, chĩa thẳng vào chiếc xe, đứng trong tư thế tác chiến và sẵn sàng khai hỏa. Trong khi đó, Harry tiếp tục gầm gừ khi siết chặt lấy Pinkie, cảm thấy sự thành công trong việc đánh bại kẻ bắt cóc mình.

Những viên đạn đầu tiên trúng vào khối động cơ. Pinkie biết rằng các binh sĩ đã được hướng dẫn bắn vào khối động cơ của bất kỳ phương tiện nào không chấp hành lệnh dừng lại. Các loạt đạn tiếp theo sẽ bắn thẳng vào kính chắn gió. Hắn biết hắn sẽ chết, và hoàn toàn bất lực để làm bất kỳ điều gì trước tình huống này. Nhưng loạt đạn thứ hai đã không bao giờ đến. Hắn cảm thấy chiếc xe đang lao qua một bên, nhìn thấy những khuôn mặt tái nhợt, đeo mặt nạ vụt qua khi những người lính chạy tán loạn trên mặt đường. Có một âm thanh gây rợn người của kim loại bị xé ra như giấy khi chiếc xe hơi tông vào một trong những chiếc xe tải trong lúc lướt ngang qua mặt đường. Bàn chân của Pinkie vẫn đẩy mạnh xuống sàn. Chiếc xe còn bị kẹt ở số hai, và động cơ thì kêu lên ầm ầm. Hắn nhìn thấy ngọn lửa bùng lên từ nắp ca-pô khi chiếc BMW của ngài Smith lao vào lan can, và Harry bay qua chỗ hắn ngồi, vừa vặn trượt qua khỏi đầu hắn, mặt chàng ta đập vào kính chắn gió trong một chùm bụi nước màu đỏ.

Pinkie ngửi thấy mùi xăng, và sau đó cả thế giới của hắn chìm trong biển lửa.

III

Xe của MacNeil đang tiến đến bùng binh ở Cung điện Lambeth thì họ chứng kiến vụ nổ. Ngọn lửa ban đầu vọt lên không trung cao từ ba đến năm thước. MacNeil đạp mạnh vào cần thắng và bắt đầu chú ý đến cây cầu. Họ có thể nhìn thấy một chiếc xe đang nằm vắt vẻo trên lan can. Chiếc xe đã phá hủy một cột đèn, và tất cả các ngọn đèn đều tắt. Nhưng ngọn lửa đã thắp sáng bầu trời đêm và chiếu xuống mặt đường hình bóng của những người lính đang di chuyển trông giống như lũ chuột đang chạy trốn.

“Chết tiệt.” Tiến sĩ Castelli hét lên. “Có ai đó trong xe. Có ai đó còn sống trong chiếc xe ấy!”

MacNeil có thể nhìn thấy một cánh tay lòng thòng phía sau ngọn lửa ở ghế tài xế, ai đó đang cố gắng thoát ra trong tuyệt vọng. Anh nhảy vội ra khỏi xe và nhìn thấy những người lính đang hướng họng súng trường về phía mình. Anh vẫy vẫy tấm thẻ hành sự của mình trong không khí và gào lên át cả tiếng ầm ào của ngọn lửa. “Cảnh sát đây. Có một vị bác sĩ cùng đi với tôi. Có ai bị thương không?”

Một người trong toán lính hét lên “Có hai người trong xe. Nhưng họ đã chết rồi.”

Tuy nhiên MacNeil vẫn có thể nhìn thấy sự chuyển động của ai đó. Anh vội cởi áo khoác rồi choàng nó qua đầu mình và chạy nhanh về phía chiếc xe. Sức nóng của ngọn lửa cực kỳ khắc nghiệt. Anh có thể ngửi thấy mùi áo khoác của mình đang cháy vì lửa. Anh không dám thở, hoặc anh biết mình sẽ làm tổn thương buồng phổi của anh. Anh luồn một bàn tay vào nếp gấp của ống tay áo khoác, sờ soạng tìm tay nắm cửa xe rồi kéo bật ra. Cánh cửa xe gần như rời ra. Anh có thể cảm thấy toàn thân mình đang bốc cháy, quần cháy, giày cháy, tóc cháy. Hình nhân ngồi sau tay lái gần như ngã về phía anh, anh nắm được cánh tay của người ấy rồi lôi mạnh, kéo theo toàn bộ sức nặng vô dụng của người đàn ông ấy ra khỏi chiếc xe.

Bấy giờ anh đã có thể ngửi thấy mùi thịt cháy, và không biết có phải đó là da thịt của mình hay không. Anh ngã xuống lòng đường và lăn ra khỏi làn khói cháy ngùn ngụt, thở hổn hển, một cơn đau buốt nhói ở cả bàn tay và cẳng tay. Hai người lính chạy qua mặt anh và lôi người đàn ông kia ra khỏi ngọn lửa. “Ôi, Chúa ơi!”, anh nghe thấy một người trong đám ấy thở hổn hển, “hãy xem xét ngay tình trạng của anh chàng này.”

Một người khác ném một chiếc áo khoác nặng lên người MacNeil và cuốn anh lại nhiều vòng, những đám khói bốc lên từ quần áo bị cháy xém. Sau đó, anh nghe tiếng của Tiến sĩ Castelli, giọng bà đầy căng thẳng và lo lắng. Bà nghiêng người về phía MacNeil, kiểm tra gương mặt, cánh tay và bàn tay của anh. “Ông điên rồi, thưa ngài MacNeil. Thật là điên rồ. Và rất may mắn là ông chỉ bị phỏng ở cấp độ một.” Bà nhìn lên và hét lớn, “Tôi cần nước, nhanh lên. Và cả dụng cụ băng bó sạch nữa.” Ngay sau đó bà hỏi MacNeil, “Ông thấy đau đến mức nào?”

“Tay của tôi”, anh thở hổn hển. “Đau thấu trời xanh.”

“Cảm ơn.” Vị bác sĩ nhỏ bé cười với anh gần như trìu mến. “Nếu nó đau thì tình trạng không đến nỗi tệ.”

“Đối với bác sĩ, nói như vậy thì cũng dễ mà.”

“Ngược lại, có lẽ người đàn ông mà ông đã kéo khỏi xe không còn cảm thấy đau đớn.”

“Y chết rồi à?”

“Chưa! Nhưng cũng sẽ chết thôi. Thưa ngài MacNeil, tôi e rằng toàn thể hành động anh hùng của ngài đã trở thành lãng phí.”

Một người lính chạy lại mang theo nước đựng trong một chiếc can chứa xăng và một hộp sơ cứu màu xanh lá cây. Anh ta thận trọng nhìn vị bác sĩ từ đằng sau chiếc mặt nạ của mình rồi bỏ đi. MacNeil ngồi thẳng lên khi vị bác sĩ đổ nước lên hai bàn tay dang rộng của anh. Cơn đau giảm ngay tức khắc. Nhưng ngay sau khi bác sĩ ngừng dội nước thì cơn đau cũng lập tức trở lại.

“Thêm nước!” Vị bác sĩ hét lên. Sau đó bà quay lại nói với MacNeil. “Chúng ta cần đặt những vết phỏng như thế này dưới vòi nước đang chảy để ngăn vết phỏng gây thêm bất kỳ tổn thương nào.”

MacNeil nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Chúng có màu đỏ tươi. Rồi anh nhìn sang bên kia đường. Những đám mây lớn của khối bọt khí trắng bao trùm chiếc xe khi hai người lính dùng bình cứu hỏa dập lửa. Một số người khác đang giúp đỡ người đàn ông mà anh đã kéo ra khỏi đám cháy để hắn có thể tiếp tục tồn tại. Họ nửa vác nửa lôi người đàn ông ấy ra phía sau một trong những chiếc xe tải. Một chiếc radio lách cách ở đâu đó trong đêm, một giọng nói vang lên gọi xe cấp cứu.

Tiến sĩ Castelli đang quấn cẳng tay và bàn tay của anh bằng một lớp vải lanh khô mềm. Bà nói: “Chỉ để giữ vết bỏng không bị nhiễm trùng. Nhưng anh nên điều trị những vết thương này thật đúng mực.” Bà nhìn vào gương mặt MacNeil dưới ánh sáng le lói của chiếc xe gần như đã bị cháy rụi và lắc đầu. “Ông thậm chí còn đốt trụi đôi lông mi của mình. Có thể ông đã kiệt sức, giống như người bạn của ông vậy.”

MacNeil đứng dậy. Lúc này, cơn choáng đang ập đến, và anh cảm thấy đôi chân run run. Anh đề nghị, “Chúng ta hãy xem qua kẻ bị phỏng nặng kia một chút”, thế rồi họ băng qua đường đi về phía sau chiếc xe tải.

Pinkie được đặt nằm trên một chiếc cáng bằng vải bạt, cặp mắt lồi ra nhìn trừng trừng lên nóc xe, hơi thở của hắn dồn dập và nghe ùng ục trong khí quản đã bị hư hỏng đến mức không thể chữa trị được bởi sức nóng của ngọn lửa. Mùi thịt cháy, giống như thịt nướng bị quá lửa, gần như áp đảo. Kẻ bị nướng ấy phô bày một sự hiện hình yêu ma méo mó đến mức MacNeil khó có thể tự mình đủ can đảm nhìn kỹ. Phần lớn quần áo của hắn ta đã cháy hết, những thứ còn lại thì dính chặt vào lớp thịt bị cháy rỉ ra những chất lỏng màu đỏ và màu hổ phách. Lưng quần và các phần áo khoác của hắn vẫn còn nguyên, nhờ ở chỗ chúng đã được bảo vệ bởi chiếc ghế tài xế. Vẫn còn một phần của đôi giày và vớ của hắn có thể nhìn thấy giữa lớp muội than của da thịt bị bỏng. Dấu tích còn sót lại của một chiếc vòng cổ bám chặt vào cổ hắn.

Gương mặt của hắn trông thật khủng khiếp: đôi tai bị đốt cháy thành ra những cái bướu teo tóp; mũi của hắn cũng vậy, như một khối u khô khốc, đã cháy thành than; cánh mũi chun lại như một bản giễu nhại kỳ quái của Michael Jackson trong những ngày cuối cùng của người ca sĩ này. Mí mắt đã biến mất, chỉ là chúng đã bị đốt cháy, và cặp mắt luôn chảy nước vàng. Miệng và hai bên má của hắn méo mó một cách đáng sợ, môi co lại sát vào răng về phía nướu trong một khuôn mặt nhăn nhó quái quỷ, như thể hắn đang cười. Mái tóc của hắn chỉ còn là những gốc rạ hoe vàng.

MacNeil cảm thấy buồn nôn. Có lẽ sẽ tử tế hơn nếu để hắn chết trong xe. “Anh ta còn có thể nhìn thấy không?” Anh hỏi vị bác sĩ.

“Có thể, mặc dù thị lực của anh ta sẽ bị suy giảm. Anh ta có thể chỉ còn thấy được màu đen và màu trắng.”

“Nhưng anh ta không cảm thấy đau à?”

“Không.”

“Làm thế nào có thể như vậy được?” MacNeil nói. “Tay tôi vẫn đau thấy ông bà ông vải.”

Tiến sĩ Castelli lắc đầu buồn bã. Bà nói: “Bởi vì anh ta đã bị đốt cháy đến tận lớp mỡ dưới biểu bì. Đó là lớp mỡ nằm dưới da. Nó nằm sâu hơn các thụ thể nhận biết cơn đau, nằm ở lớp hạ bì, lớp mô ngay bên dưới lớp trên cùng. Vì vậy, anh ta không cảm thấy đau đớn. Màu hổ phách vàng vàng mà ông nhìn thấy, đã cháy thành than trong những đốm sáng giòn, giống như… như món kem cháy vậy.”

“Chúa ơi, tiến sĩ…”

“Đó là phần mỡ lộ ra ngoài. Ông có thể thấy những đường viền đỏ chung quanh một số khu vực bị cháy ít hơn. Đó là máu ở phần da còn lại bị đẩy lên do quá trình khô. Nếu có muốn thực hiện bất kỳ điều gì, trước hết, các bác sĩ phẫu thuật sẽ cần phải cắt bỏ một số lớp bị phỏng trên cùng để cho phép có được sự tuần hoàn máu trong các mô sâu bên dưới. Khi da hoặc những phần còn sót nguội bớt và khô đi, chúng sẽ co lại và làm tắc nghẽn hệ tuần hoàn bên dưới. Cho nên, các bác sĩ phẫu thuật sẽ thực hiện những vết cắt sâu, theo chiều dọc để cho phép tách mô ra và giảm áp lực.” Dừng lại để hít vào một hơi thật sâu, Tiến sĩ Castelli nói tiếp: “Việc cắt bỏ phần mô hoại tử ở những khu vực bị phỏng là dã man. Kẻ bị cháy tội nghiệp sẽ bất tỉnh, nhưng các bác sĩ cầm theo những con dao lạng thịt khổng lồ, cùng với một vài trợ lý luôn sẵn sàng sử dụng dao đốt điện để trợ giúp, sẽ lạng đi những mảng lớn của phần mô bị phỏng, sâu cho đến khi chúng chạm đến một lớp mô lành và chảy máu. Sau đó, các trợ lý nhảy vào và đốt các mạch máu đang chảy để diệt khuẩn. Tôi đã phải hỗ trợ việc đó một lần khi còn ở trường Y.”

“Nhưng tiến sĩ đã nói rằng hắn sẽ không sống sót.”

“Không có một cơ may nào. Cơ thể anh ta liên tục mất chất dịch. Hãy nhìn thẳng vào vấn đề, không còn da để điều tiết lượng chất dịch mất đi qua lỗ chân lông. Tôi muốn nói là hãy nhìn kỹ anh ta xem. Huyết tương trong người anh ta rỉ ra khắp nơi.”

“Vậy anh ta còn sống được bao lâu nữa?”

“Có được sự điều trị, nếu anh ta may mắn - hoặc không may là tùy thuộc vào cách ông nhìn nhận vấn đề - có thể kéo dài một ngày. Nếu không, anh ta sẽ chết trong vài giờ nữa.”

Họ đi chầm chậm về phía chiếc xe của họ. Ngọn lửa đã tàn, chiếc xe BMW chỉ còn là một bộ xương cháy rụi thành than. Có thể nhìn thấy phần còn lại của nạn nhân thứ hai của vụ cháy, nằm cuộn tròn theo dạng của thai nhi giữa hàng ghế trước. Dòng sông Thames êm đềm chảy dưới chân họ, phản chiếu những ánh đèn của cả thành phố hoang vắng. Thủy triều đã đổi dòng và đang đẩy nước ngược lên từ cửa sông.

Tiến sĩ Castelli nói, “Chúng ta cần phải điều trị những vết bỏng của ông.”

MacNeil vội trả lời. “Tôi sẽ không đến bệnh viện. Người ta không bao giờ biết mình có thể vướng vào chuyện gì.”

“Vậy thì ở đâu?”

“Hãy chở tôi trở lại đồn cảnh sát. Chỉ mất vài phút thôi. Ở đấy chúng tôi có sẵn dụng cụ sơ cứu.”

IV

Pinkie nằm ở phía sau chiếc xe tải, từng lời của vị tiến sĩ nói vẫn vang vang trong đầu hắn. Tại sao các bác sĩ lại luôn nói về các bệnh nhân trước sự hiện diện họ như thể họ không có mặt ở đó? Có lẽ vị bác sĩ này chỉ không màng tới hắn vì coi như hắn đã chết. Nhưng quả thực bà ta không sai. Hắn không cảm thấy đau. Mặc dù bà ta đã nhận định không đúng về thị lực của hắn. Hắn thấy khá rõ. Hắn chỉ cảm thấy lạ là hắn không thể chớp mắt được.

Trên thực tế, cân nhắc về tất cả mọi chuyện, hắn cảm thấy tình trạng không quá tệ. Điều tồi tệ nhất là khả năng hô hấp của hắn. Việc thở đối với hắn thật là khó khăn và đau đớn. Hắn đã cố gắng lần lượt cử động cả tay và chân thì thấy tứ chi còn phản ứng tốt. Hắn phải chống chọi với tình trạng căng cứng do cơ bắp bị co rút vì sức nóng. Nhưng hắn vẫn có thể cử động được. Hắn không có ý định để cho các bác sĩ phẫu thuật - bà bác sĩ này đã gọi nó là gì nhỉ - cắt bỏ mô hoại tử ở vết bỏng. Ý tưởng về việc họ sử dụng những con dao lớn để lạng từng thớ thịt của hắn ra là điều mà hắn không thể nào nghĩ đến.

Hơn nữa, hắn vẫn chưa hoàn thành những gì hắn đã bắt đầu.

Ngồi phía sau chiếc xe tải chính là người lính đã gọi radio cho xe cấp cứu đến ngay để xem hắn thế nào. Chàng thanh niên ấy cúi xuống người hắn, và Pinkie vui mừng vì chiếc mặt nạ đã che giấu được nỗi kinh hoàng của hắn. Hắn đưa tay về phía người lính, và theo phản xạ, người lính vội lùi lại. Pinkie bập bẹ những âm thanh ùng ục từ trong họng và thì thầm, cố gắng tạo ra những lời mà chàng thanh niên kia có thể nghe thấy. Người lính nghiêng người về phía trước, cố gắng nắm bắt những gì hắn nói, và Pinkie nhận thấy những ngón tay của hắn đủ uyển chuyển để rút con dao găm khỏi vỏ bọc được buộc chặt vào thắt lưng của chàng thanh niên.

Hắn bập bẹ gầm gừ thêm một lần nữa, người lính cúi xuống gần hắn hơn; và Pinkie thích thú với việc hắn ghi nhận được thái độ căm phẫn cùng với sự ngạc nhiên hiện ra trong đôi mắt chàng thanh niên khi hắn cắm lưỡi dao găm mà hắn vừa cướp được vào giữa những chiếc xương sườn của cậu ta.

Khi những đồng đội của người lính ấy quay trở lại chiếc xe tải, họ phát hiện anh ta đã chết, khẩu súng trường SA80 của anh ta đã thất lạc, còn Pinkie thì đã biến mất không để lại vết tích ngoại trừ một vài dấu chân cháy đen trên mặt đường.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.