Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

MacNeil đứng bất động trong phòng ngủ của con trai, nhìn qua cửa sổ ra khu vườn phía sau hướng về chỗ đặt chiếc ghế xích đu mà chính tay anh đã lắp ráp rồi đổ bê-tông để cố định nó trên nền cỏ. Anh còn có thể nghe được tiếng Sean rú lên vui sướng khi anh đẩy chiếc xích đu càng lúc càng lướt lên cao hơn, vừa phấn khích vừa sợ hãi. Đừng dừng lại nghe ba. Đừng dừng lại!

Một chuyến tàu điện ầm ầm vượt qua con đường ở bên dưới khu vườn, bên ngoài dãy hàng rào cao bằng gỗ, chuyển động của nó làm căn nhà rung rinh. Đã có một điều gì mà thậm chí họ còn không nhận ra.

MacNeil buông tấm màn cửa xuống rồi quay trở lại với căn phòng. Những tấm áp-phích của các cầu thủ thuộc đội Arsenal được dùng để trang hoàng cho các mặt tường, một tấm khăn choàng nửa đỏ nửa trắng vắt ngang thành ghế đặt cạnh giường, những lá cờ đuôi nheo rủ xuống từ một sợi dây giăng ngang sát trần phòng. Anh có thể nghe được tiếng thút thít của Martha ở phòng bên cạnh, đột nhiên anh đá vào quả banh của Sean văng đến tận bức tường cuối phòng trong một sự chán nản cực độ. Quả banh bật lại đập vào chiếc tủ có ngăn kéo, làm rơi một bức hình có đóng khung chụp ảnh của cả gia đình. Mặt kính của khung hình vỡ tan. MacNeil cúi xuống nhặt bức hình lên và lấy tấm ảnh ra khỏi chiếc khung hình đã bị vỡ. Họ đã cho phóng to bức ảnh này từ một cảnh chụp được trong một kỳ nghỉ của cả gia đình ở Costa Brava. Cả ba người trong ảnh đều cúi mình trên bãi cát, đằng sau là cả một bãi biển đông người, ánh sáng mặt trời chói lọi xuyên suốt cả một vùng biển xanh ngút mắt. Họ đã đưa máy ảnh, nhờ một cô gái trẻ chụp cảnh ấy, và hóa ra đó là tấm ảnh đẹp nhất về gia đình mà họ từng có được. Một khoảnh khắc hạnh phúc đã được ghi lại mãi mãi. Và bây giờ đã mất hẳn.

Anh ngồi xuống trên mép giường của Sean, cầm tấm ảnh trong tay và lần đầu tiên sau một thời gian quá dài, anh nghĩ về cha mẹ mình. Không rõ vì sao, việc mất đi đứa con trai duy nhất đã khiến lòng oán hận của anh đối với cha mẹ mình có vẻ chỉ là điều vô nghĩa và dại dột. Tất cả chúng ta chỉ có một cuộc đời, và cuộc đời ấy lại quá ngắn ngủi để phung phí vào những chuyện chỉ có tính cách hủy hoại như sự buồn giận.

Hết lần này đến lần khác, anh đã tự nhủ rằng điều ấy không phải là lỗi của mình, nhưng anh biết rõ, anh đã không làm gì để mang lại sự gần gũi giữa cha mẹ anh với anh. Anh chưa bao giờ gần gũi với cha mẹ mình, và anh chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại thăm hỏi từ London. Và những lần gọi điện thoại ấy luôn luôn chỉ một giọng điệu. Những lời gây tổn thương được che giấu. Các cụ nói, thật dễ chịu biết bao khi được nghe giọng của anh, trong khi ý của các cụ là tại sao đến tận bấy giờ anh mới nghĩ đến các cụ. Đặc biệt, mẹ của anh là bậc thầy trong việc đưa ra những lời chỉ trích cay độc với một nụ cười nạm bạc.

Khi Martha cho anh biết rằng cô đã có thai, anh đã trì hoãn việc thưa chuyện ấy với cha mẹ. Anh biết rằng các cụ sẽ không chấp nhận. Các cụ còn không biết rằng anh đã chung sống với ai đó. Trong thế giới của các cụ, tình dục trước hôn nhân là một trọng tội. Và anh càng lần lữa trong việc thú nhận, vấn đề càng nặng nề thêm. Cho đến lúc anh quyết định không thổ lộ điều gì trước đám cưới. Anh và Martha đã đăng ký kết hôn tại một văn phòng hộ tịch ở London cùng với một vài người bạn trong vai những người làm chứng.

Cuối cùng, khi anh bắt buộc phải báo cho các cụ biết, bố mẹ anh đã cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. Không chỉ bởi vì những giao ước hôn phối của anh không được thực hiện trước Thượng đế, mà vì các cụ đã không được chứng kiến. Đến đám cưới của con trai mình mà các cụ cũng không được mời. Thế rồi các cụ được biết về đứa trẻ sắp ra đời, cứ thế suy ra, rõ ràng đó là giọt nước làm tràn ly.

Anh mới chỉ đưa Martha và đứa bé về Bắc có một lần duy nhất. Một chuyến đi mà chỉ nghĩ tới là anh đã kinh hãi, và tất nhiên chẳng phải là không có lý do. Bầu không khí thật là khủng khiếp. Trong khi xoắn xuýt vồ vập với đứa cháu nội trai, cha mẹ anh đã lạnh nhạt đối với anh và thực sự là có thái độ xem thường Martha. Vào ngày cuối cùng trước khi rời đi, anh đã nói thẳng với các cụ những nhận xét của mình trong lúc Martha đã đẩy chiếc xe nôi của thằng bé ra ngoài. Một cuộc đối đầu đau đớn, gay gắt, gai góc trong đó những điều chưa được nói hết hầu như còn tồi tệ hơn những gì đã được thổ lộ. Từ đấy, anh chưa bao giờ trở về nhà.

Giờ đây, khi ngồi trên chiếc giường của đứa con trai mà nó sẽ không bao giờ ngủ trên đó nữa, lần đầu tiên anh nghĩ đến cha mẹ mà không bị sự buồn giận làm ảnh hưởng. Anh nhớ lại những sự kiện mà anh đã quên bẵng. Những sự kiện của thời thơ ấu. Những tiếng cười, những sự nuông chiều, cảm giác an toàn. Anh luôn luôn cảm thấy yên tâm khi được ở với cha mẹ, được bảo vệ trong một tình yêu chân thực, mặc dù nghiêm khắc và có lẽ thiếu một sự ấm áp. Tình cảm ấy rất đúng phong cách của người Scot, rất đúng phong cách của tín đồ Giáo hội Trưởng lão. Người ta có thể cảm nhận được sự thương yêu, nhưng người ta không được phép thể hiện nó ra.

Anh lấy chiếc điện thoại di động từ túi áo khoác ra và khởi động máy. Có tiếng bíp và điện thoại cho biết anh có mấy tin nhắn chưa đọc. Anh không cảm thấy cần phải đọc ngay những tin nhắn ấy. Thay vào đó, anh lướt tìm theo trí nhớ cho đến lúc anh thấy được số điện thoại của cha mẹ mình. Lẽ ra anh phải biết số điện thoại ấy, nhưng anh lại không. Thực ra cũng có một yếu tố khác trong sự xa cách của họ. Cha mẹ anh đã dời nhà sau khi anh bỏ đi, và anh có bao giờ nghĩ rằng căn nhà mới ấy là nhà của mình đâu. Ngôi nhà nơi anh đã trưởng thành mới là nhà của anh, và anh chỉ nuôi dưỡng một sự bực tức nhỏ nhất trước việc cha mẹ anh đã bán căn nhà ấy đi.

Anh lặng người lắng nghe trong lúc tiếng chuông điện thoại reo tại một ngôi nhà cách xa nơi anh đang ở hơn sáu trăm dặm, ở một thời gian khác, một thế giới khác. Anh cũng không hoàn toàn chắc chắn rằng tại sao anh lại cảm thấy cần phải gọi điện thoại cho cha mẹ, nhưng anh cứ gọi. Có lẽ anh chỉ muốn được cuộn mình lại vào thời thơ ấu một lần nữa, được bảo vệ nhờ được cách ly với thực tại, thoát khỏi mọi trách nhiệm. Người trả lời điện thoại là cha của anh. Rất đúng nghi thức, rất chính xác, lặp lại ngay đầy đủ số điện thoại của mình.

“Ba ơi, con là Jack đây.”

Có một lúc im lặng ở đầu dây bên kia. Thế rồi, “Xin chào, Jack. Chúng tôi có được sự hân hạnh nào đây?”

“Ba ơi, Sean chết rồi!”

Lần này, sự im lặng hầu như vô tận. Thế rồi cuối cùng anh nghe được tiếng thở dài và chậm của cha mình. “Ba sẽ gọi mẹ con”, ông cụ trả lời bằng một giọng thật nhẹ nhàng.

Phải mất hơn một phút trước khi mẹ anh đến nghe điện thoại, và anh nghe được sự run rẩy trong giọng nói của mẹ mình khi bà cụ thốt lên, “Trời ơi, con trai tôi.. ” Nghe tiếng mẹ, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt MacNeil.

Martha đang ở trong phòng khách khi anh rời khỏi phòng ngủ. Qua ánh mắt nhìn của cô, anh biết cô có thể nhận ra là anh vừa khóc.

“Anh nói chuyện với ai vậy?”

“Ông bà nội của Sean.”

Anh nhận ra nét khó chịu trên gương mặt cô “Rồi ông bà nội nói gì?”

“Cũng chẳng có gì.”

“Chứ không phải các cụ cho rằng đó là cách Thượng đế trừng phạt chúng ta hay sao?”

Anh quay mặt nhìn về hướng khác, “Không.” Họ đứng đó một lúc lâu chẳng ai nói với ai câu nào. Thế rồi anh lên tiếng, “Anh phải đi.”

“Công việc, phải vậy không?” Giọng nói của cô còn hơn là một lời kết tội.

“Một bé gái đã bị sát hại.”

“Con trai của anh cũng đã chết đấy, Jack ạ.”

“Anh chẳng thể nào làm khác được. Đến mức anh cũng chẳng tìm được ai để lên án về chuyện ấy.”

Cô đứng khoanh tay trước ngực, hầu như không còn kiểm soát. Thế rồi nước mắt, từ cặp mắt đỏ hoe đã ầng ậng, lập tức trào ra.

“Hãy ở lại đây”, cô yêu cầu.

“Anh không thể.”

“Không được.”

Anh lắc đầu. “Anh không thể đâu, Martha ạ. Anh cũng không chắc có ý nghĩa gì hay không.” Anh gạt cô qua một bên rồi tiến về phía cửa trước. Bất chợt, anh dừng bước và quay lại hỏi, “Em cần gì nữa không?”

Mọi căng thẳng ở cô bỗng giãn ra và hầu như cô hoàn toàn rũ xuống, “Có lễ không.”

“Hãy dùng FluKill đi”, anh nói thêm, “Đến ngày mai anh mới phải trả lại cho họ.”

Cô lấy lọ thuốc trong túi ra rồi nhìn một lúc lâu. Thế rồi cô quay vào trong nhà đi sải bước vào phòng tắm ở cuối hành lang. Cô đẩy tung cánh cửa ra rồi mở nắp chai thuốc, dốc ngược những gì chứa trong lọ vào bồn cầu. Ngước mắt nhìn lại MacNeil với vẻ thách thức, cô nói, “Tôi chẳng quan tâm gì với cái thứ FluKill chết tiệt này. Tôi mong mình sẽ nhiễm nó. Tôi mong mình sẽ chết đi cho rồi.” Và cô nhấn cần mở nước, tống hẳn đi mọi hy vọng cứu chữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.