Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi

❊ ❊ ❊

Căn hộ trên đường Parfrey đối diện với Bệnh viện Charing Cross. Pinkie biết rằng bệnh viện này nổi tiếng về việc cắt cụt chi và việc chuyển đổi giới tính - mặc dù không nhất thiết phải theo thứ tự đó. Trước khi xảy ra đại dịch, cư dân nơi đây thường nói đùa rằng họ không thể biết ai đó rời khỏi bệnh viện là một người đàn ông hay một người đàn bà. Pinkie nghĩ thầm rằng đây đúng là một nơi hoàn toàn thích hợp đối với hai kẻ vẫn sánh đôi với nhau mà hắn quyết định đến thăm vào lúc này.

Căn hộ của Tom và Harry ở số 13A nằm ngay phía trên một cửa hàng bán hoa đồng thời cũng là một quán cà phê. Bên cạnh quán cà phê là một cửa hàng tổng hợp mở cửa suốt 24 giờ, bán rượu đựng trong những chiếc túi nhựa dẻo màu xanh vào bất kỳ thời khắc nào. Trước đại dịch đã có một lượng thường xuyên những bệnh nhân mặc đồ bệnh viện qua qua lại lại trên con đường này. Họ đến tay không, và trở về với những túi nhựa dẻo màu xanh.

Bây giờ hầu hết các khu tiếp nhận bệnh nhân đều đầy những người chết và đang hấp hối. Hoạt động kinh doanh thường xuyên của bệnh viện đã lùi vào phía sau, và cửa hàng hai mươi bốn giờ đã bị đóng cửa hai mươi bốn giờ suốt bảy ngày. Cũng như cửa hàng bán hoa kiêm quán cà phê và Pizza Express nơi Tom và Harry thường tìm đến kiếm món bỏ bụng vào những đêm họ không thể bận tâm đến chuyện nấu ăn.

Pinkie lái xe chầm chậm trên một con đường nhỏ ở bên cạnh, tránh xa ánh đèn của bệnh viện và những chuyến xe cứu thương tấp nập ra vào. Hầu như người ta không hề nghe thấy tiếng xe cứu thương chạy tới chạy lui trong những ngày này. Tình trạng thiếu xe cộ lưu thông đã khiến tiếng còi báo động của xe cứu thương trở nên thừa thãi. Hắn tìm một nơi nào đó để đậu xe, và đi bộ trở lại cửa vào ở căn nhà số một. Hắn rút một chiếc xà beng được giấu sẵn bên trong áo khoác và dùng xà beng bẩy để mở cửa. Gỗ nứt và vỡ vụn khi ổ khóa bị bung ra. Thời gian cho sự tế nhị đã qua rồi. Hắn nhanh chóng leo lên cầu thang đến số 13A trên tầng cao nhất và liếc nhìn bảng tên. Tom Bennet. Harry Schwartz. Hắn luồn đầu có hình nêm của cây xà beng vào giữa cánh cửa và rầm cửa buộc cửa phải mở bung ra. Có thêm những mảnh gỗ bị vỡ vụn. Tiếng ồn của gỗ vỡ vụn vang vọng quanh cầu thang, và lan đến tận sảnh của căn hộ phía bên kia. Hắn đẩy cửa ra, rồi nhanh chóng đóng cửa lại và đứng yên trong bóng tối lắng nghe. Hắn nhận ra tiếng sột soạt của khăn trải giường, một tiếng rên rỉ, một giọng ngái ngủ. “Chúa ơi, có phải Tom đó không, hả cưng? Cưng đang làm cái quái gì vậy?”

Pinkie quay vào và mở cửa phòng ngủ. Hắn có thể nhìn thấy dáng nằm sấp của Harry đang quấn mình trong chiếc chăn lông, chống một nửa người lên trên một khuỷu tay. “Anh cứ tưởng cưng đi cả đêm.”

Pinkie lên tiếng “Tôi về nhà sớm. Vì tôi muốn nhét một cái gì đó vào mõm chú em.”

Ngay lập tức Harry với lấy chiếc đèn ngủ. Anh ta bật nó lên, hoảng hốt nhìn Pinkie đang đứng ở ngưỡng cửa. “Mày là thằng nào?”

Pinkie nhìn Harry bằng con mắt dò xét. Hắn có thể thấy những gì Tom thấy ở anh chàng này. Anh chàng này chắc chắn là thứ đàn ông hàng đầu. Cao, khỏe mạnh, mái tóc dày màu nâu. Anh chàng này gợi cho Pinkie một chút gì về George Clooney. Đúng vậy, chắc chắn là anh chàng này cũng có một chút phẩm chất nào đó có liên quan đến ngôi sao điện ảnh kia. Chẳng có gì lạ khi anh chàng này được ưa chuộng đến vậy. Pinkie mỉm cười và ngồi xuống mép giường. Hắn tự giới thiệu, “Một người bạn của Tom. Anh ta nói với tôi rằng anh có thể rất vui khi gặp tôi.” Hắn liếc xuống chăn. “Nhưng tôi chưa thấy bất kỳ bằng chứng nào về điều đó.”

Harry ngồi bật dậy và lùi ra để tránh xa hắn. Pinkie không có cảm tưởng rằng hắn đang thể hiện quá nhiều sự đe dọa đến như vậy. Tại sao Harry lại có vẻ hoảng sợ đến thế? Đã đến lúc giới thiệu với anh ta về nỗi sợ hãi thực sự. Hắn rút khẩu súng từ bên dưới chiếc áo khoác rồi chĩa vào đầu Harry. Đôi mắt của Harry mở to.

“Chúa ơi! Xin đừng.”

“Đừng cái gì? Tôi sẽ không làm tổn thương chú em.” Pinkie đẩy ống hãm thanh đến sát miệng Harry, chỉ cách khoảng hơn hai xăng-ti-mét và hất nhẹ nó lên. “Nào. Mở ra. Tôi đã nói rằng tôi muốn nhét một cái gì đó vào mõm chú em.”

“Ôi. Trời”, Harry lẩm bẩm; và khi anh ta vừa hé môi, Pinkie đẩy nhanh ống hãm thanh vào miệng để cảm thấy sắt thép va vào răng anh ta. Harry sững người, không dám cử động và có lẽ là không dám thở.

“Đấy”, Pinkie nhẹ nhàng nói. “Điều này cũng không tệ lắm, phải không nào?” Hắn thích thú với nỗi sợ hãi của thiên hạ. Đôi khi không có thời gian để suy nghĩ về sự sợ hãi. Đôi khi người ta chỉ cần bóp cò là xong. Hắn nhớ lại cái cảm giác khi lưỡi dao đâm xuyên qua bả vai kẻ tấn công mẹ hắn. Lưỡi dao đã nhanh chóng ngập vào đến tận xương, một cảm giác rùng rợn, gai người làm tàn phế cánh tay của lão ta, trước khi di chuyển vào đến tận tim. Người đàn ông ấy đã chết, kể cả trước khi Pinkie lăn lão ta ra khỏi người mẹ hắn. Chẳng có cơ hội nào để ghi nhận lại sự sợ hãi và nỗi đau đớn của lão ta, cái khoảnh khắc của sự nhận biết rằng cái chết đã đến với lão ta. Cho nên hắn thích tận hưởng những khoảnh khắc như thế này. Nhưng không quá lâu. Thời gian không còn nhiều. “Tôi muốn chú em làm cho tôi một việc, Harry ạ. Điều đó buộc tôi phải lấy khẩu súng ra khỏi miệng chú em. Cho nên tôi muốn chú em phải là một thằng bé biết điều. Chú em hiểu rõ chứ?”

Harry vội vàng gật đầu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.