Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bảy
I

❊ ❊ ❊

Amy gác điện thoại và nhìn chằm chằm vào cái đầu cũng đang trừng trừng ngó về phía cô trong ánh đèn mờ ảo của căn phòng khách trên tầng áp mái. Cặp mắt của cô vẫn bị thu hút bởi cái môi chẻ. Như thể đứa trẻ này đã bị mắc vào móc câu của một ông chài, khiến nó đã ở tình trạng bị biến dạng mãi mãi, rồi sau đó lại bị ném trở lại vào đại dương, ở đó đứa trẻ luôn thấy mình đang bơi ngược dòng thủy triều.

Điều đó cũng có thể dễ dàng xảy ra cho Amy. Một trục trặc nhỏ nào đó trong mã di truyền quyết định tiến trình của cuộc sống, ngăn cách giữa kẻ thông minh và người ngu dốt, giữa kẻ xinh đẹp và người xấu xí. Amy vừa thông minh vừa xinh đẹp. Đó không phải là một trục trặc di truyền đã quyết định cuộc đời cô, đó là một kẻ say rượu ngồi sau tay lái xe hơi và vài giây mất trí.

Mặc dù vậy, cô và đứa bé gái ấy - Amy và Lyn - cũng có những điểm chung khác. Một di sản chủng tộc, đến mức có thể còn là một di sản văn hóa nữa. Một đứa bé gái sinh trưởng trong hoàn cảnh nghèo khó ở Trung Quốc có rất ít cơ hội. Amy biết quá rõ điều ấy. Cô sinh trưởng ở Anh, không phải ở Trung Quốc. Cô sinh ra trong một gia đình tương đối sung túc chứ không phải nghèo khó. Nhưng một nền văn hóa hàng ngàn năm dành ưu tiên cho con trai hơn là con gái đã quá khó để cha mẹ cô giũ bỏ. Cô là con gái đầu lòng, nhưng chính đứa em trai của cô, khi nó ra đời, mới là đứa trẻ mang lại niềm tự hào.

Nếu như cô sinh ra trong vùng nông thôn nghèo khó ở Trung Quốc, có thể cô cũng đã kết thúc trong một trại nuôi trẻ mồ côi, giống như hàng triệu bạn bè cùng trang lứa của mình. Bị bỏ rơi bởi chính gia đình của mình trước những bậc thềm của một đồn cảnh sát ở đâu đó, nhờ vậy mà họ có thể cố gắng một lần nữa để có một đứa con trai. Chính sách mỗi gia đình chỉ có một con của chính phủ Trung Quốc có nghĩa là không có cơ hội thứ hai - trừ khi người ta sống ở thành phố, có tiền và biết cách vận dụng để thay đổi số phận của mình trong hệ thống ấy.

Trong một thời gian rất dài, ở xã hội Trung Quốc, khi người con trai đi lấy vợ, anh ta đưa vợ về sống với cha mẹ mình. Và chính là người con trai cùng với vợ của anh ta có trách nhiệm chăm sóc cha mẹ khi họ già đi. Nhưng nếu người ta có một cô con gái, đứa con gái ấy sẽ bỏ đi để chăm sóc cha mẹ chồng của nó, và người ta sẽ phải tự lo cho thân mình khi về già. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi con trai được đánh giá cao và con gái bị coi thường.

Amy tự hỏi liệu có phải số phận của Lyn, khi kết thúc trong một trại trẻ mô côi ở một nơi nào đó, không được yêu thương, không được mong muốn, thậm chí bởi những cặp vợ chồng phương Tây không con muốn nhận nuôi - thì dị tật của bé gái này cũng luôn luôn có tác động chống lại nó. Thế mà ở đây, đứa bé ấy được - hoặc đã được - sống ở London, pháo đài của sự sung túc và đặc quyền phương Tây. Nhưng chỉ để gặp một số phận tồi tệ hơn ở bất kỳ cô nhi viện nào, bị giết hại, bị chặt ra thành từng mảnh rồi bị quẳng xuống một cái hố trong lòng đất.

Một âm thanh rè… rè… đã khiến Amy quay mặt về phía chiếc máy tính của mình. Cửa sổ cuộc trò chuyện gần đây nhất của cô với Sam vẫn hiển thị trên màn hình. Và bây giờ Sam vừa gửi một tin nhắn mới. Amy vận dụng đưa chiếc xe lăn đến bàn làm việc để xem Sam đang nói gì.

- Amy, cô vẫn đang ở đấy chứ?

Con trỏ máy tính nhấp nháy với sự sốt ruột không cùng, chờ đợi câu trả lời của Amy.

- Xin chào Sam. Vâng, tôi vẫn đang ở đây. Khuya lắm rồi.

- Tôi không thể ngủ được vì nghĩ về bé gái của cô.

- Tôi cũng vậy. Bé gái ấy cứ nhìn tôi trừng trừng.

- Thật là một điều khủng khiếp khi cô có thể thể hiện được gương mặt của ai đó, nhưng không chỉ ra được cái tên hay một quá trình tiểu sử. Ước gì tôi cũng có thể nhìn thấy bé gái ấy.

- Tôi có thể chụp hình cái đầu này rồi gửi cho ông thấy qua thư điện tử.

- Có thể là vào sáng mai. Con trỏ nhấp nháy một lúc. Rồi - Jack phát hiện được gì rồi?

- Tôi không biết. Lần gần đây nhất khi nói chuyện với anh ấy, tôi thấy anh ấy có vẻ gì là lạ. Tôi nghĩ anh ấy quăng mình vào vụ điều tra này chỉ để giúp anh ấy đừng suy nghĩ nữa.

- Cô nói về cái vẻ là lạ ấy là có ý nghĩa gì?

- Tôi không biết. Chỉ là một chút… vì khoảng cách, tôi nghĩ vậy.

- Cuộc điều tra tiến triển thế nào rồi.

- Có vẻ như anh ấy có tạo được tiến bộ. Anh ấy nghĩ là đã biết được nơi đứa trẻ bị giết.

Con trỏ lại nhấp nháy một lúc lâu.

- Làm thế quái nào mà anh ta lại biết được điều đó?

- Tôi chẳng có ý niệm nào cả.

- Anh ta nghĩ rằng chuyện đó xảy ra ở đâu?

- Anh ấy nói điều gì đó về một ngôi nhà ở xa, gần Chung cư Wandsworth.

- Điều đó chẳng có gì cụ thể.

- Anh ấy chẳng bao giờ cụ thể cả.

Cuộc trò chuyện của họ dừng lại. Con trỏ nhấp nháy liên tục. Lần này đã hai, có thể là ba, phút trôi qua mà không có thêm lời trao đổi nào. Amy phát hiện cặp mắt của cô lại rảo khắp phòng rồi dừng ở chiếc đầu của bé gái một lần nữa. Đứa bé cũng đang theo dõi cô, hầu như trách móc cô trong im lặng. Tại sao Amy không thể làm được gì nhiều hơn? Việc tìm ra kẻ đã giết hại đứa bé ấy khó khăn như thế nào? Thế rồi lại có tiếng rè… rè…

- Amy, cuối cùng cô đã có yêu cầu một mẫu DNA chưa?

- Có Sam ạ. Thế nhưng có thể phải là một hoặc hai ngày.

- Tôi không phấn khởi lắm trước triển vọng cô tìm được một sự tương thích.

- Tôi có hy vọng gì đâu. Thế rồi Amy nhớ lại về Zoe. Mặc dù vậy, tôi đã yêu cầu làm một xét nghiệm PCR để kiểm chứng xem đứa bé có bị nhiễm cúm hay không.

Lại một khoảng thời gian chờ đợi.

- Tại sao cô lại làm như vậy?

- Ông vẫn luôn nói với tôi rằng mọi chi tiết nhỏ bé cũng đều có ích khi người ta cố gắng ráp lại những mẩu của một trò ghép hình.

Con trỏ lại nhấp nháy nhiều hơn một chút.

- Vậy cô đã có được một kết quả nào chưa?

- Có đấy! Chúng tôi đã nhận một nghiên cứu sinh trong lĩnh vực di truyền học phân tử được đào tạo ngay trong phòng thí nghiệm, cô Zoe. Cô này là một thứ ngổ ngáo. Nhưng thật sự thông minh. Cô này sẽ thật giỏi khi cô ta trưởng thành. Cô bé ngu ngốc này thực hiện cuộc xét nghiệm ấy quá lâu đến mức cô ta quên cả giờ giới nghiêm cho nên đã bị kẹt lại trong phòng thí nghiệm suốt cả đêm. Tom sẽ hài lòng. Anh chàng này không thể chấp nhận được cô ấy.

- Cô ấy đã phát hiện được điều gì?

- Đứa bé gái đã bị nhiễm cúm.

Có một khoảng gián đoạn ngắn để con trỏ nhảy múa trước khi Sam trả lời.

- Có phải điều đó chẳng ích lợi gì với bất kỳ thứ gì, phải vậy không?

- Tôi cho là không. Nhưng ở đây có điều gì đó kỳ lạ - Zoe cho biết nó không phải là H5N1. Ít nhất, không phải là phiên bản đang gây nên đại dịch.

- Làm sao cô ấy biết được điều đó?

- Cô ấy cho biết cô đã phục hồi được con vi-rút ấy cùng với việc mã hóa RNA. Điều này vượt qua cả tôi một chút rồi đó, Sam ạ. Một công việc lẽ ra phải được thực hiện ở những nơi hạn chế trong lúc các từ khóa của mã lại không có sẵn ở đấy. Dù sao đi nữa, cô ấy cho biết rằng con vi-rút này là đã được biến đổi gien.

Cuộc trò chuyện của họ đứt quãng khá lâu đến nỗi Amy nghĩ rằng Sam đã rời chỗ.

- Xin chào, Sam, ông còn ở đó không?

- Tôi vẫn ở đây mà, Amy.

- Vậy thì ông nghĩ gì? Amy theo dõi sự nhấp nháy như thôi miên của con trỏ.

- Tôi nghĩ rằng điều đó làm thay đổi mọi chuyện.

II

Pinkie dõi theo hàng dãy những căn nhà xám xịt từng được các hội đồng địa phương xây dựng với những mảng tường bằng vôi vữa sơn màu vàng của mù-tạc lặng lẽ lướt qua. Thật là vui thích khi lái xe đi loanh quanh trong một thành phố hoang vắng. Không có hoạt động giao thông. Không có đèn đường. Thật dễ dàng để chạy tới chạy lui. Và hắn chưa một lần bị chặn lại. Hắn chỉ cần lái xe chậm lại ở tốc độ của người đi bộ mỗi khi hắn đến gần những trạm kiểm soát của quân đội. Máy quay phim của những trạm gác sẽ nạp số xe của hắn vào hệ thống máy điện toán trong vòng vài giây là họ vẫy tay cho hắn đi qua. VIP mà. Nhân vật Tối Quan trọng mà. Không cần thiết phải tiếp xúc. Mọi người đều hân hoan.

Tại Công viên Clapham Common, MacNeil đã cho xe quẹo về phía phải, và Pinkie tin chắc rằng anh không hề có một ý niệm nào về việc mình đang bị theo dõi. Vào ban đêm, chẳng thể nào thấy được một chiếc xe không mở đèn mà lại chạy sau mình tới ba trăm mét. Miễn sao Pinkie có thể thấy được dấu vết mờ nhạt nhất của những ánh đèn đuôi của chiếc xe mà MacNeil đang lái thì hắn sẽ không thể lạc mất anh. Ít nhất, cũng không phải là khi hắn bị kẹt trên những con đường chính. Điều nguy hiểm sẽ xảy ra khi anh chạy ra ngoài lộ trình hoặc cho xe quẹo vào một ngả nào đó mà Pinkie không thể nhìn thấy. Khi ấy hắn phải tiến đến gần hơn và điều đó sẽ trở nên nguy hiểm.

Chiếc điện thoại di động đặt trên ghế hành khách rung lên trong chiếc xe kín bưng. Pinkie liếc nhìn màn hình rồi lập tức trả lời cuộc gọi.

“Xin chào, thưa ngài Smith.”

“Chào Pinkie. Chú em đang ở đâu?”

“Thưa ngài Smith, chúng tôi đang trên đường Battersea Rise. Chạy về hướng Wandsworth Common. Tôi nghĩ rằng MacNeil đang hướng về đường Routh.”

“Tôi e rằng đúng như vậy, Pinkie ạ.”

“Vậy thì chúng ta đang gặp rắc rối.”

“Còn rắc rối nhiều hơn chú em nghĩ. Con nhỏ què ngu ngốc đã yêu cầu làm xét nghiệm PCR trên tủy xương.”

“Và điều đó tệ hại lắm à?”

“Điều đó thật là tệ hại. Chúng đã phát hiện con vi-rút.”

Pinkie lắc đầu. Thằng ngốc đê tiện ấy, Ronnie Kazinski. Thằng đó đã mang lại cho tất cả bọn chúng quá nhiều rắc rối. Đến mức Pinkie ước gì hắn chưa giết thằng ngốc đó, để cho nó có thể nhìn thấy những hậu quả mà hành động của nó đã gây ra. “Ngài muốn tôi làm gì bây giờ, thưa ngài Smith?”

“Tôi nghĩ chúng ta nên bỏ mặc MacNeil một thời gian, Pinkie ạ. Ngay bây giờ chúng ta buộc phải thực hiện hành động khác.”

III

Đường Routh nằm ở cuối một tập hợp những con đường được gọi là “Giá gác Bánh mì nướng”. Chẳng phải là không có lý, vì con đường Baskerville quay lưng về phía khu vực Wandsworth Common, và năm con đường khác đều chạy ra từ đó theo một góc vuông, tạo thành một hình dạng chẳng phải là không giống lắm với một cái giá gác bánh mì nướng. Mặc dù khu này cũng có thể dễ dàng để được gọi là “Cái lược.” Nhà tù Wandsworth chỉ cách đó tầm ném một cục đá, ở phía bên kia của con đường Trinity.

Thủ tướng Anh trong đệ nhất thế chiến là David Lloyd George đã từng sống trong khu vực này, trên đường Routh. Tại căn nhà số ba. Đó là những ngôi nhà phố biệt thự hoặc song lập đáng chú ý được xây bằng gạch đỏ trên ba tầng, nép mình trong bóng tối đằng sau những bức tường và các dãy rào chắn, lại được che chở khỏi đường phố bằng những hàng cây và những loại cây trồng làm hàng rào trong các khu vườn đã mất cả hàng trăm năm mới đủ độ lớn. Các lề đường được xếp san sát những chiếc xe BMW, Volvo và Mercedes.

MacNeil đậu xe trên đường Trinity rồi đi bộ suốt đoạn đường để đến được địa chỉ ghi trên mẩu giấy mà anh đã phát hiện được trong căn hộ của Flight. Căn nhà này đứng trong bóng tối đằng sau một rào chắn bằng thép đúc sơn đen. Không có ánh đèn ở bất kỳ ngôi nhà nào, nhưng riêng căn nhà này còn mang không khí của một sự bỏ bê đáng tiếc. Khu vườn nhỏ phía trước um tùm và rõ ràng là không được chăm sóc. Những chiếc thùng rác rỗng không nằm đấy phè ra bên cạnh. Hầu hết các cửa sổ đều có rèm che hoặc mành mành sáo. Căn nhà này hoàn toàn tương phản với những mảnh vườn được cắt tỉa cẩn thận và những mặt tiền khéo chăm sóc của những cơ ngơi khác dọc con đường. Dưới ánh sáng ban ngày, nó sẽ nổi bật lên như một ngón tay cái bị sưng tấy hoặc một chiếc răng sâu đơn độc giữa một nụ cười rạng rỡ.

Ngôi nhà này nằm cách biệt với một căn nhà khác ở phía trái của nó, nhưng những căn hầm trú ẩn để tránh bom được xây bằng gạch giữa ngôi nhà này và ngôi nhà hàng xóm của nó trong thời thế chiến thứ II cho thấy rằng không có đường để đi ra phía sau, trừ việc đi ngang qua chính ngôi nhà. MacNeil đứng trong một vùng ánh sáng màu vàng bên dưới một cột đèn đường, nhìn kỹ ngôi nhà bằng thái độ của một người thẩm định. Ngôi nhà không có vẻ là đang có người ở. Cánh cổng của ngôi nhà phản đối ầm ĩ trong bóng tối khi anh mở nó ra rồi bước vài bước vào đến tận những bậc thềm dẫn đến cửa trước. Đến bấy giờ thì anh có thể thấy rằng đó là một cánh cửa nguyên bản, gần đây đã được phục hồi lại vẻ đẹp rực rỡ như trước. Những ô kính màu khắp chung quanh sẽ rọi ánh sáng màu vào đại sảnh phía bên dưới trong những ngày nắng đẹp. Ngôi nhà không đến nỗi bị bỏ bê như khu vườn. Trên cửa không thấy treo bảng tên. Có một chiếc chuông đẩy về phía bên trái của ô cửa và MacNeil đã nhấn chuông rồi giữ thế nhấn ấy một lúc lâu. Anh nghe có tiếng chuông reo theo kiểu xưa ở đâu đó rất sâu trong tòa nhà. Nhưng tiếng chuông không hề gợi nên một sự trả lời nào. Anh lắc liên tục vào cái vành của hộp thư bằng đồng thau rồi cúi xuống nhấc cái nắp lên để nhìn vào bên trong. Ngoài luồng ánh sáng yếu ớt rọi qua những tấm kính màu từ những ngọn đèn đường bên ngoài những hàng cây, có thể nói trước cửa căn nhà này tối như mực và hầu như MacNeil chẳng có thể thấy được gì. Có một thứ mùi bỏ hoang, ẩm ướt và thối rữa, từ bên trong ngôi nhà phả ra qua chiếc hộp thư, giống như thứ hơi thở nặng mùi, xác nhận cái ấn tượng ban đầu của MacNeil rằng nơi này thực sự đã bị bỏ hoang.

Anh bước xuống các bậc tam cấp rồi đi bộ dọc theo mặt trước của ngôi nhà. Có vẻ như những người hàng xóm đã biến đổi một nửa cái hầm trú bom của họ thành ra một khu nhà tập luyện có một ô cửa sơn màu xanh lam ở mặt trước. MacNeil với tay qua hàng rào và thử cái tay cầm. Căn nhà không có khóa. Nhưng bỗng nhiên ngôi vườn tràn ngập ánh sáng, một thứ ánh sáng rực rỡ gây chóa mắt của đèn halogen. Sự di chuyển của MacNeil đã kích hoạt ngọn đèn an ninh của nhà hàng xóm. Anh vô tình lùi một bước, vướng chân vào một bụi cây, ngã xuống bãi cỏ dài, phơi mình ra trước ánh sáng chói chang của ngọn đèn halogen. Một cánh cửa sổ trên tầng một của căn nhà hàng xóm chợt mở ra, một ông lão hói đầu mặc áo ngủ màu xanh nhạt nghiêng người ra bên ngoài nâng một khẩu súng ngắn lên vai. Ông lão chĩa trực tiếp khẩu súng vào MacNeil rồi hét lên, “Ra khỏi khu vườn. Mau.”

MacNeil đứng dậy, phủi bùn trên áo khoác và che mắt trước ánh sáng, “Nếu không thì sẽ làm sao, ông bắn tôi à?”

“Tôi cảnh báo anh.”

“Ông có giấy phép sử dụng thứ này không?”

“Tôi sẽ gọi cảnh sát đấy.”

“Trễ quá rồi. Họ đã ở sẵn đây rồi.”

Người đàn ông lớn tuổi ấy để cho khẩu súng trượt khỏi vai một chút, rồi nhìn xuyên qua những cành trụi lá của cây thanh lương trà để thấy hình dáng con người trong khu vườn kế bên “Ông là sĩ quan cảnh sát à?”

“Đúng vậy.”

“Cho tôi xem một giấy xác nhận nào đó coi!”

“Thưa cụ, khó có khả năng cụ có thể đọc được giấy chứng nhận của tôi ở đây.”

“Hãy leo qua hàng rào rồi tiến về cửa trước. Ở đó có một máy quay phim an ninh. Hãy giơ giấy chứng nhận ra trước máy quay phim.”

MacNeil thi hành theo yêu cầu của ông lão, làm toạc mất chiếc áo khoác trong lúc anh trèo qua hàng rào. Anh nghe tiếng rách ngay phía sau lưng mình. Anh tiến đến gần máy quay phim an ninh được đặt ngay bên ngoài tầm với trên một trong hai cây cột chống cổng vòm phía trên một mái hiên mở. Anh giơ tấm thẻ hành sự của mình mở ra hướng về phía ống kính máy quay. Người đàn ông có khẩu súng đã không còn có mặt ở ô cửa sổ nhưng lúc này giọng nói của ông lão vang ra từ một chiếc loa phóng thanh đặt ở đâu đó trong mái hiên, “Được rồi, ông thanh tra. Tại sao ông lại lén lút đi quanh nhà tôi vào lúc mới một giờ sáng.”

“Tôi chỉ quan tâm đến căn nhà kế bên mà thôi, thưa cụ Le Saux.” Tên của người chủ nhà kế bên có sẵn trên tấm bảng treo trước cửa.

“Ngôi nhà đó đang bỏ trống.”

“Tôi cũng đoán như vậy. Gần đây nhất ai ở trong ngôi nhà đó?”

Anh nghe được sự ngán ngẩm của cụ Le Saux. “Nó thuộc về một công ty cho thuê. Đã có nhiều người ở nối tiếp nhau trong nhiều năm.”

“Nhưng gần đây nhất là ai?”

“Một cặp vợ chồng người ngoại quốc. Hầu như tôi không thấy bà ta nhiều. Họ mới chỉ ở đây trong khoảng sáu tháng và để mặc cho khu vườn này đổ nát điêu tàn như vậy đó. Ông ta bảo là chỉ hợp đồng ngắn hạn. Thiết lập một dây chuyền sản xuất mới ở đâu đó. Nhưng tôi chẳng có ý tưởng gì về việc ông ta làm ăn trong lĩnh vực nào. Ông ta không phải là người nhiều chuyện.”

Có cảm giác thật kỳ quặc cho việc tiến hành một cuộc phỏng vấn trên bậc thềm nhà với một giọng lan man. “Họ rời đi từ lúc nào?”

“Xem nào, điều này là chuyện thật kỳ cục. Họ vẫn cứ đi đi lại lại cho đến tận cách đây chỉ vài ngày. Mặc dù đó có thể chỉ là những đại lý hay nhân viên. Ngôi nhà hiện nay có vẻ là bỏ trống đấy, nhưng tôi không biết họ sẽ đi đâu. Chắc chắn không phải là về nhà, bởi vì lúc này chẳng ai có thể rời khỏi London.”

“Nhà họ ở đâu?”

“Tôi không biết chắc. Có thể họ là người Pháp. Nhưng tiếng Anh của ông chồng rất lưu loát đến nỗi khó mà có thể nói rõ được.”

“Còn bà vợ?”

“Tôi chưa bao giờ nói chuyện với bà ta. Bà ta không bao giờ ra khỏi nhà. Họ có một đứa con gái nuôi mới theo học tại một trường học trong khu vực hồi tháng Chín.”

MacNeil cau mày, “Làm sao cụ biết đứa bé ấy là con nuôi? Họ có nói điều ấy với cụ à?”

“Họ không bao giờ nói vậy, thưa ông thanh tra. Đứa bé là người Trung Quốc, còn họ thì không. Và sau khi đứa trẻ bị nhiễm bệnh cúm thì không còn tiếp xúc. Mặc dù cả cha mẹ nuôi của đứa trẻ dường như không bị nhiễm bệnh.”

“Đứa bé ấy có sống sót không?”

“Tôi không có ý kiến.” Có một khoảng im lặng. “Mặc dù vậy, đứa bé ấy là một linh hồn đáng thương.”

“Tại sao cụ lại nói vậy?”

“Cô bé ấy có một dị tật khủng khiếp trên gương mặt, thưa ông thanh tra MacNeil. Một cái miệng thỏ xấu xí cùng cực mà tôi chưa bao giờ thấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.