Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Ba
I

❊ ❊ ❊

Tiến sĩ Castelli đã giữ đôi bàn tay và cả hai cánh tay của MacNeil dưới vòi nước chảy gần mười lăm phút, cứ mỗi năm phút lại hỏi thăm xem anh cảm thấy thế nào, và liệu tay anh có bị tê đi hay không. “Tôi không muốn anh bị tê”, bà nói, “vì điều đó có thể làm tổn thương các mô chung quanh.” Cơn đau đã dịu đi đáng kể, đến mức MacNeil cảm thấy anh có thể chịu đựng mà không bị phân tâm liên tục.

Bấy giờ, tiến sĩ Castelli đã cẩn thận băng bó cẳng tay của MacNeil bằng một miếng băng mới, và dùng xơ vải mịn quấn quanh từng ngón tay của anh để anh vẫn sử dụng được chúng. Bà kết luận, “Chỉ cần thêm một đôi găng tay để bảo vệ lớp băng và thế là ngài thanh tra hình sự lại khỏe khoắn mạnh giỏi như thường.”

Đôi tay đeo găng của MacNeil mang lại cho anh cảm giác thô vụng, nhưng ít nhất bây giờ anh không còn cảm thấy bị mất khả năng vì bỏng nữa. Từ chiếc tủ đựng đồ dùng cá nhân, MacNeil lấy ra chiếc quần jean và chiếc áo khoác mặc trong lúc lao động mà anh vẫn dành riêng để sử dụng những khi phải hoạt động với một vỏ bọc, và một đôi giày Doc Martens. Tiến sĩ Castelli nhìn anh bằng con mắt của người thẩm định. Bà khen, “Xem nào, nếu ngài thanh tra hình sự dự một bữa tiệc hóa trang trong vai cảnh sát chìm, có thể ngài sẽ giành được giải nhất.” Lời khen đó khiến anh mỉm cười, chẳng chấp nhặt gì.

Trung sĩ Hình sự Dawson nói, “Một cách tế nhị để sử dụng hết cái đêm cuối cùng của sếp đấy, Jack ạ. Có phải sếp đang cố tự sát không?”

MacNeil trả lời, “Hãy cứ nghĩ rằng tôi tìm cách tránh cho họ khỏi gặp rắc rối khi phải trả hưu bổng cảnh sát cho tôi.” Thế rồi anh dặn thêm “Hãy xem chú em có thể phát hiện kẻ mà tôi đã kéo từ chiếc xe đó ra là ai hay không, Rufus à. Chỉ vì một chút quan tâm thôi. Chứ tất nhiên bên quân đội cũng phải thực hiện một loại báo cáo nào đó về vụ này.”

“Chắc chắn rồi.” Viên trung sĩ hình sự nhấc một chiếc điện thoại lên, rồi dừng lại. “Nhân tiện xin báo cáo, về bất động sản ở đường Routh đó. Nó thuộc sở hữu của một công ty có tên là Omega 8. Các nhân viên đại lý thực hiện việc cho thuê có trụ sở tại Clapham. Họ cho biết hiện nay bất động sản đó không được cho thuê. Các chủ sở hữu nói với họ rằng bất động sản đó đã được sử dụng để chứa nhân viên của công ty.”

Tiến sĩ Castelli lên tiếng, “Omega 8 à? Không phải đó là cái tên in trên giấy tiêu đề được thấy tại ngôi nhà ấy chứ?”

Dawson tỏ vẻ ngạc nhiên, “Vậy tiến sĩ đã có mặt tại ngôi nhà ấy à?”

MacNeil nhắc nhở viên trung sĩ, “Hãy nhớ rằng chú em chưa bao giờ được nghe nói về điều ấy, Rufus ạ.”

“Có nghĩa là tôi cần phải hút ráy tai suốt nhiều tuần lễ liên tiếp,” Dawson trả lời và sau đó anh bắt đầu quay số điện thoại.

Phòng hình sự hầu như trống rỗng. Một vài nhân viên đang nói chuyện phiếm trên bàn phím ở cuối phòng. Những bóng đèn huỳnh quang dạng ống mắc trên trần phòng đã bị tắt, trong khi đèn bàn chỉ tỏa ra những quầng ánh sáng trắng ở bàn làm việc nơi còn có người đang làm việc. Một luồng ánh sáng yếu ớt màu vàng cam chiếu khắp văn phòng thực ra chỉ là được hắt vào từ ánh đèn đường ở bên ngoài.

Vị tiến sĩ hỏi Rufus, “Anh có chiếc máy vi tính nào mà tôi có thể sử dụng không?”

“Có chứ.”

“Có lẽ tôi có thể tìm ra được Omega 8 là những ai.”

“Xin bà cứ tự nhiên.” Viên trung sĩ vẫy tay hú họa hướng về khoảng nửa tá những chiếc máy vi tính có nối mạng, và vị nữ tiến sĩ ngồi xuống trước chiếc máy gần mình nhất.

MacNeil lấy lại được dải giấy in ảnh từ chiếc áo khoác đã bị cháy vì lửa. Lớp nhựa của túi đựng vật chứng đã co lại vì nhiệt, nhưng những bức ảnh vẫn còn nguyên vẹn. Anh cẩn thận trải chúng ra và đặt cả dải giấy ấy lên mặt bàn, dưới ánh sáng chói lòa của chiếc đèn bàn. Choy chằm chằm nhìn anh qua cặp kính có chiếc gọng đồi mồi nặng nề, một nụ cười nửa miệng đầy căng thẳng bộc lộ thái độ lo lắng của cô bé. Anh chú ý nhìn kỹ vào cái miệng của cô gái. Tại sao bố mẹ nuôi của cô bé không làm được một điều gì về cái dị tật bẩm sinh ấy? Anh chắc chắn rằng trong thời đại ngày nay, phẫu thuật thẩm mỹ có thể làm được nhiều điều để cải thiện dị tật ấy. Anh cảm thấy vô cùng đau buồn trước ánh mắt đăm chiêu của cô bé, như thể cô đang kêu cứu. Ai đó, ở đâu đó, một ngày nào đó, chắc chắn sẽ nhìn thấy bức ảnh này và biết rằng cô ấy cần được giải cứu. Và số phận đã đẩy MacNeil đến chỗ phải nhìn thấy bức ảnh. Nhưng bấy giờ đã quá trễ rồi.

Anh vừa định cất những bức ảnh ấy vào ngăn kéo thì có thứ gì đó đập vào mắt buộc anh phải nhìn lại. Đó là bức ảnh đầu tiên trong loạt ảnh, bức ảnh mà cô bé đang nhìn về phía ai đó ngoài ống kính máy ảnh. Có thể là cô bé đang đặt một câu hỏi. Hoặc đang trả lời một người nào đó. Trong mặt cong của cặp thấu kính là hình ảnh phản chiếu của ai đó. Mỗi thấu kính chứa một hình phản chiếu. Được in bóng trên nền ánh sáng từ đằng sau rọi tới.

MacNeil đưa bức ảnh ra ngoài ánh sáng để cố gắng nhìn rõ hơn. Nhưng hình ảnh quá nhỏ. Anh liếc nhìn chung quanh. “Có ai có kính lúp không?” Anh hỏi chung. Không ai có cả.

Dawson vừa gác máy và đi tới. Anh ta báo cáo “Chưa có báo cáo nào của quân đội”, rồi nói tiếp, “Sếp cần kính lúp để làm gì?”

MacNeil cho anh ta xem tấm hình. “Chết tiệt”, Dawson nói. “Đó có phải là cô bé mà sếp tìm thấy trong công viên không?”

MacNeil gật đầu. Rồi dặn dò, “Hãy xem, làm thế nào mà lại có ai đó phản chiếu vào cả hai mắt kính trong cặp kính của cô bé? Đó có thể là ngài Smith của chúng ta. Có thể là kẻ giết người mà chúng ta đang truy tìm.”

Dawson trầm ngâm nhìn bức ảnh. “Tại sao chúng ta không quét tấm ảnh này vào máy tính? Ở đây, chúng ta có một số phần mềm chụp ảnh khá tinh vi. Chúng tôi có thể phóng to, tăng cường độ phân giải.”

“Chú em biết cách sử dụng những thứ đó à?”

“Tất nhiên, thưa sếp.”

MacNeil nhìn nhân viên của mình. “Chú em xem, đó chính là lý do khiến chú em sẽ không bao giờ trở thành một Thanh tra Hình sự, Rufus ạ. Chú em quá nhanh trí.”

Máy quét kêu o… o…, ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ chung quanh các cạnh của nắp máy, và sau đó một tập tin kiểu •jpeg xuất hiện trên màn hình máy tính. Dawson lướt chuột về phía thư mục ứng dụng và mở phần mềm chụp ảnh ra. Khi chương trình khởi động, anh kéo trình đơn Tập tin xuống và mở lệnh jpeg trên màn hình nền.

Đột nhiên bức ảnh chụp khuôn mặt nhỏ bé buồn bã của Choy chiếm gần hết màn hình. Bức ảnh đã được quét ở độ phân giải đầy đủ và rất sắc nét. Dawson điều khiển con trỏ để tạo ra một hộp các chấm nhấp nháy chung quanh chiếc thấu kính bên phải trong cặp kính và nhấn phím trở lại. Bấy giờ chỉ riêng thấu kính bên phải đã lấp đầy màn hình. Độ nét của hình ảnh đã bị giảm nghiêm trọng, nhưng hình ảnh người đàn ông nghiêng về phía cô bé Choy đã được phóng to lên rất nhiều. Tuy nhiên, nó không đủ rõ ràng để xác định các đặc điểm của người đàn ông ấy. Dawson chọn chỉ riêng hình ảnh của người đàn ông ấy thôi rồi tiếp tục phóng to trở lại. Lần này họ đã có được hình dạng cái đầu của người đàn ông. Nhưng các điểm ảnh quá lớn và cách xa nhau đến nỗi hình dạng ấy vẫn chỉ là một vệt mờ. Dawson giảm độ sáng và tăng độ tương phản, đến lúc ấy, các đặc điểm bắt đầu xuất hiện. Bây giờ họ có thể thấy rằng người đàn ông ấy cũng đang đeo kính. Mái tóc của ông ta có vẻ vàng hoe, hoặc bạc, và được cắt rất ngắn.

Dawson kéo xuống một trình đơn khác và chấp nhận tùy chọn “nâng cao.” Bấy giờ phần mềm đang sử dụng đã lấp đầy những khoảng trống bằng cách sao chép các điểm ảnh gần nhất, và đột nhiên có một khuôn mặt đang nhìn lại họ. Chính là khuôn mặt mà Choy đã nhìn thấy trong khoảnh khắc đó, vào cái ngày họ chụp ảnh hộ chiếu cho cô ấy. Người đàn ông ấy trông ở khoảng bốn mươi tuổi. Ông ta có đôi mắt to và đen, bên dưới đôi lông mày đen rậm. Mái tóc hung đỏ của ông ta được cắt theo kiểu đầu đinh, và cặp kính của ông ta có tròng kính hình bầu dục gọng bạc. MacNeil nhìn ông ta và cảm thấy có biết người này. Nhưng lại không có một ý niệm nào rằng ông ta là ai.

“Sếp thấy người này có quen không?” Dawson hỏi.

“Có đấy.”

“Tôi cũng vậy. Thế nhưng, không biết đã trông thấy ở đâu.”

“Tôi cũng vậy.”

Cả hai người đàn ông đều nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy. Dawson nói, “Mẹ kiếp, tôi biết gương mặt ấy rồi.”

“Nhất định là các ông có biết. Nó đã xuất hiện trên truyền hình hàng ngày trong thời gian gần đây.” Cả hai người đàn ông đều giật mình trước sự can thiệp bất ngờ của Tiến sĩ Castelli. Bà đứng ngay đằng sau, ở giữa hai người, cùng nhìn vào màn hình. “Mặc dù mặt nạ là một biện pháp thuận tiện khiến người ta tương đối trở thành vô danh.”

“Đó là ai vậy?” MacNeil hỏi.

“Tiến sĩ Roger Blume. Ông ta đứng đầu Lực lượng Đặc nhiệm Đại dịch FluKill của Stein-Francks.”

MacNeil nhìn vào gương mặt ấy một lần nữa và rủa thầm. Đó là lý do khiến hình ảnh ấy rất quen thuộc. Anh vừa theo dõi ông ta phát biểu trong cuộc họp báo trên truyền hình mới sáng hôm qua. Anh quay lại hỏi Tiến sĩ Castelli. “Bà biết ông ta à?”

“Ồ, vâng. Tôi đã gặp ông ta vài lần trong nhiều năm. Rất hòa nhã, rất quyến rũ, và thực sự là một thứ khá là chết tiệt. Ông ta đứng vào hàng thứ hai trong hệ cấp tôn ti trật tự tại Stein-Francks.”

MacNeil ngồi yên cố gắng từng bước chấp nhận sự dính líu đáng buồn của các sự kiện. Blume là ngài Smith. Blume là cha nuôi của Choy. Blume cũng là giám đốc điều hành cấp cao của một công ty dược phẩm đã kiếm được hàng tỷ USD từ đại dịch. “Ôi, Chúa ơi”, anh thì thầm.

“Nó trở nên tồi tệ hơn”, Tiến sĩ Castelli nói. “Hoặc tốt hơn. Phụ thuộc vào cách các ông nhìn nhận vấn đề. Omega 8 là một phòng thí nghiệm dịch vụ dược phẩm nhỏ ở Sussex. Nó thuộc sở hữu tư nhân cho đến năm ngoái khi nó được Stein-Francks mua lại.”

MacNeil đứng lên và nói với Dawson, “Chú em có thể in ra cho tôi một bản sao của tấm ảnh này được không?” Anh búng ngón tay cái vào tấm ảnh của Blume trên màn hình.

“Bao nhiêu tùy thích, Jack ạ.”

“Nếu chúng ta có thể nhờ người hàng xóm ở Routh Road làm một sự nhận diện xác thực…” Anh quay sang Tiến sĩ Castelli. “Và nếu bà chuẩn bị đến trước vị thẩm phán và nói với ông ấy rằng bà nghĩ Choy là nguồn gốc của đại dịch, thì chúng tôi có thể nhận được trát để đập nát ngôi nhà đó ra thành từng viên gạch một.”

II

Amy rẽ trái tại bùng binh ở Cung điện Lambeth, vào đường Lambeth. Cô có thể thấy có những hoạt động trên cẩu. Xe quân sự và một nhóm binh sĩ ở bên cạnh một hình thù nào đó trông giống như một chiếc ô tô bị cháy nằm vắt vẻo trên lan can. Có một chiếc xe cấp cứu, các nhân viên y tế đứng quanh đó với vẻ nhàn rỗi, và một luồng ánh sáng màu vàng cam nhấp nháy trên một chiếc xe jeep ngụy trang.

Nhưng tâm trí của cô đang đầy ắp những vấn đề. Vẫn tập trung vào những sự kiện của cả một đêm đầy những rắc rối của mình, những suy nghĩ ngẫu nhiên cứ lởn vởn trong đầu cô: loại vi-rút biến đổi gen mà Zoe đã tìm thấy trong tủy xương; việc Sam đột ngột từ bỏ cuộc trò chuyện trực tuyến của họ; kẻ đột nhập đã cắt tóc trên đầu Lyn; cuộc gọi từ Tom, sự khăng khăng kỳ lạ của anh đòi cô phải mang đầu và sọ trả lại phòng thí nghiệm. Và MacNeil. Anh đã ở đâu? Tại sao anh không trả lời cuộc gọi của cô?

Cô đi qua lối vào của du khách để đến Trường Fairley House và trung tâm Archbishop Davidson bên cạnh con hẻm dẫn vào Công viên Archbishop. Cô rẽ phải vào Pratt Walk và dừng xe đối diện với các bậc tam cấp dẫn đến phòng thí nghiệm ở 109 đường Lambeth. Chỉ có một vài ngọn đèn cháy sáng trên các cửa sổ trong khu phức hợp bốn tầng lầu này. Phải mất vài phút để cô ra khỏi xe và băng qua đường đến đoạn dốc đôi mà họ đã lắp đặt đặc biệt cho cô. Cửa kính trượt mở vào tiền sảnh. Hành lang vang lên tiếng o… o… của ánh đèn huỳnh quang chói chang và trống trải đến lạ. Không thấy có người ở bàn bảo vệ. Amy băng qua sảnh để đến chỗ đặt thang máy, nhấn nút mở cửa buồng thang máy rồi tự xoay xở để di chuyển vào trong. Mãi cho đến khi quay lại, nhấn nút lên tầng ba, cô mới nhìn thấy hai chân của nhân viên bảo vệ thò ra sau bàn làm việc. Có những vết máu loang lổ khắp mặt sàn gạch. Cô có thể trông thấy bàn tay của anh ta nằm bất động ở phần cuối của một cánh tay vươn qua một vũng chất lỏng màu đỏ. Cô vội vàng tìm cách nhấn nút để dừng thang máy, nhưng đã quá muộn. Các cửa buồng thang máy đã đóng lại, và sau một chuyển động giật lắc, buồng thang máy bắt đầu rầm rầm đi lên.

Amy cứng người lại vì sợ hãi, hơi thở gấp gáp, dồn dập. Cổ họng cô sưng lên, sự cố gắng đã làm cô nghẹt thở. Làm gì bây giờ? Cô định nhấn chuông báo động, nhưng nghĩ đến việc có thể bị mắc kẹt trong thang máy giữa các tầng mà chỉ có Chúa mới biết tình trạng ấy sẽ kéo dài bao lâu khiến cô ngần ngại. Thế là cô đành phải chờ đợi - trong khoảng thời gian tưởng như là vô tận - cho đến khi buồng thang máy lên đến tầng ba. Cánh cửa buồng thang máy trượt qua một bên để mở ra, và cô có thể nhìn thấy suốt chiều dài của hành lang tối đen. Ánh sáng hắt ra chỗ này chỗ kia theo những phiến mỏng hình kỷ hà từ những cánh cửa mở đến các phòng thí nghiệm và các phòng làm công việc hành chánh.

Tiếng rền rĩ của động cơ điện gắn trên chiếc xe lăn của cô có vẻ làm chói tai khi cô tự đẩy mình ra khỏi thang máy và đi vào hành lang. Cô hết sức ngạc nhiên khi thấy rằng ngay lúc cánh cửa buồng thang máy đã đóng lại sau lưng cô thì hành lang còn tối hơn trước. Cô ngồi lại trên chiếc xe lăn một hay hai phút chỉ để lắng nghe. Nhưng không có gì tránh được những tiếng vo ve, rì rầm và gừ gừ của hệ thống sưởi, hệ thống thông gió cùng hệ thống đèn chiếu sáng, những âm thanh mà một tòa nhà luôn tạo ra, mặc dù không bao giờ người ta nghe thấy.

“Xin chào”, cô gọi lên, giọng có vẻ yếu ớt trong bóng tối. “Có ai ở đó không?”

Khi cô di chuyển về phía trước, một vết hoen ố mờ nhạt trên sàn đã thu hút sự chú ý của cô. Cô nghiêng người xuống để nhìn kỹ hơn. Thì ra đó là vết bẩn gây ra bởi một dấu chân đẫm máu. Miệng cô trở nên hoàn toàn khô khốc. Hầu như cô không thể giữ cho lưỡi của mình đừng chạm vào vòm khẩu cái. Cả hai tay cô run rẩy đặt trên bộ điều khiển khi cô tìm cách đưa mình đi về phía trước.

Cửa phòng làm việc của Tom mở toang. Nhưng nó trống rỗng. Cô cho xe lăn qua một vài cánh cửa khác, tất cả đều đóng kín, trước khi cô đến được phòng thí nghiệm. Một luồng ánh sáng chiếu qua một ô kính trên cánh cửa. Nhưng ô kính ấy quá cao khiến Amy không thể nhìn được vào bên trong. Cô đẩy mạnh để mở hẳn cửa ra rồi lao nhanh chiếc xe lăn về phía trước. Tom đang đứng ở bàn làm việc cách đó không quá sáu mét. Cô chưa bao giờ thấy anh nhợt nhạt như vậy. Và thật khó để xác định xem gương mặt của anh thể hiện những cảm xúc nào. Đâu đó giữa nỗi khiếp nhược hèn hạ và cảm giác tội lỗi không thể chịu đựng nổi. Anh đứng đó hoàn toàn bất động.

“Tom, có chuyện gì vậy?”

Anh liếc nhìn về tận phía đằng sau của cô, và Amy quay nửa người khi Zoe bị đẩy vào chiếc ghế dài gần nhất, buông ra một tiếng rú đau đớn khi cô trượt chân rồi ngã huỵch xuống sàn.

Một chuyển động khác trong tầm nhìn ngoại vi của cô khiến Amy phải quay hẳn người lại, và trong một phản ứng chắc chắn là hoàn toàn không bao giờ chọn lựa mà cô từng trải qua, một tiếng hét tự bật ra khỏi cổ họng cô làm vang vọng khắp cả phòng thí nghiệm.

Hình bóng tự trình hiện trước mắt cô giống như điều gì đó còn kinh khủng hơn là một cơn ác mộng. Cô đã từng nhìn thấy những nạn nhân bị bỏng trước đây. Nhưng trầm trọng đến như thế này thì những nạn nhân ấy thường đã chết trên bàn khám nghiệm tử thi. Cặp mắt lồi ra nhìn cô chằm chằm, đôi môi một đằng căng ra đằng khác quăn lại theo một sự bắt chước kinh tởm của một nụ cười. Lớp mỡ dưới da bị cháy, bị phơi ra, thường xuyên chảy nước vàng nhỏ thành từng giọt lên sàn nhà. Mùi xộc vào mũi cô lúc này, mùi của thịt đã cháy thành than, thật là kinh tởm, thật là không thể nào chịu đựng nổi. Kẻ bị cháy này ôm trong tay một khẩu súng trường SA80 của Quân đội Anh, di chuyển thật khó khăn vì những bắp thịt đã bị cháy xém ở hai cánh tay và hai cẳng chân của hắn tiếp tục bị co rút thêm. Hắn mới bị bỏng, cô có thể nói chắc như vậy, và có nhiều khả năng là hắn vẫn còn kiệt quệ.

Hơi thở của hắn nghe dồn dập, chỉ là một loạt những lượt bật ra của tiếng khò khè. Hắn bước tới trước để kiểm tra xem cô có giao nộp cái đầu và cái hộp sọ hay không, thế rồi cô dựa hẳn người ra sau chiếc xe lăn của mình, bị tê liệt bởi sự khiếp hãi. Hắn dừng lại, mặt hắn đưa sát vào mặt cô, nhìn chằm chằm thật sâu vào đôi mắt cô. Thật khó tin rằng hắn là con người.

Hắn đứng thẳng dậy và quay về phía Tom, vẫy vẫy khẩu súng trường ở cửa. Tom nhấc những chiếc túi nhựa đựng rác mà Pinkie đã buộc anh phải đổ tất tần tật vào đấy cả bộ xương của đứa trẻ lẫn các mẫu họ đã thu thập được cùng với những xét nghiệm mà họ đã thực hiện.

Zoe đứng dậy và thở hổn hển hai lần trước khi hắt hơi dữ dội, muội than trong không khí đã kích thích các tế bào mẫn cảm trong mũi cô. Pinkie quay lại và bắn ba phát vào ngực cô. Amy giật mình sau mỗi phát súng như thể chính mình bị bắn, nhìn chằm chằm mà không tin được khi cô gái tội nghiệp kia rơi xuống sàn. Chẳng có gì để nghi ngờ rằng cô ấy đã chết.

“Tôi ghét những người hắt hơi”, Pinkie nói. “Chẳng lẽ mẹ cô ấy không bao giờ bảo cô ấy phải biết bịt miệng sao?” Nhưng tất cả những gì mà Amy và Tom nghe được chỉ là một tiếng ọc ọc kỳ lạ phát ra từ đâu đó rất sâu trong cổ họng của hắn.

III

Xe của Sara Castelli vẫn đậu ở chỗ mà bà đã bỏ nó ở đầu đường Routh. MacNeil tấp vào phía sau chiếc xe ấy, rồi hai người bước ra khỏi xe và đi bộ đến cửa nhà của người hàng xóm. Le Saux vẫn tiếp tục tắt đèn an ninh theo lời khuyên của MacNeil, và họ đến gần cửa trước của nhà ông lão này nhờ vào ánh sáng hắt xuống thành từng mảnh xuyên qua những tán cây từ những ngọn đèn đường ở phía bên kia. MacNeil nhấn chuông nhiều lần và một tiếng còi vang lên ở đâu đó trong nhà. Anh bước lùi vào tầm quan sát của máy quay phim thuộc hệ thống CCTV đặt trên hiên nhà. Sự bực mình của Le Saux là điều dễ hiểu trong giọng nói còn ngái ngủ.

“Lại còn gì nữa đây?”

MacNeil giơ cao bản in mà viên trung sĩ hình sự Dawson đã đưa cho anh. “Cụ có thể thấy rõ tấm hình này không?”

“Được, tôi có thể nhìn thấy nó.”

“Có phải đó là ông Smith, hàng xóm của cụ không?”

Le Saux đáp lại ngay không hề do dự. “Vâng, đúng là ông ta.”

“Cảm ơn, cụ Le Saux.” MacNeil gấp bức ảnh bỏ vào túi và sải bước trở lại con đường dẫn đến cổng trước. Tiến sĩ Castelli vội vàng đuổi theo.

“Vậy bây giờ thì sao, thưa ngài MacNeil?”

“Chúng ta đi đánh thức một vị thẩm phán, và xin tiến sĩ hãy nói tất cả với ông ấy về Choy.”

“Chắc hẳn ông biết tất cả những điều này đang dẫn đến đâu, phải không?”

“Tôi thậm chí còn không muốn nghĩ về nó, thưa tiến sĩ.”

Điệu nhạc Scotland the Brave lại vang lên dọc theo đường Routh. MacNeil lần mò tìm điện thoại. Đó là Dawson.

“Jack. Nghĩ rằng sếp muốn biết ngay lập tức. Chiếc xe hơi đó. Chiếc xe mà từ đó sếp đã kéo anh chàng kia ra trên cầu Lambeth… Nó đã được đăng ký chính thức cho Stein-Francks. Người lái xe được chỉ định, một vị Tiến sĩ Roger Blume nào đó.”

MacNeil dừng lại ngay giữa đường, nhìn thẳng vào hư không, như thể anh đã thoáng thấy một thế giới khác, một thứ gì đó vượt ra ngoài thế giới mà chúng ta biết, cảm nhận và nhìn thấy. Tiến sĩ Castelli đột ngột đứng lại bên cạnh anh. “Thanh tra có sao không?”

MacNeil trả lời Dawson, “Người mà tôi đã kéo ra khỏi xe không phải là Blume.”

“Tôi không biết đó là ai. Và bên quân đội cũng vậy. Rõ ràng sau khi sếp đi khỏi, hắn ta đã giết một người trong toán lính và biến mất cùng một khẩu súng trường.”

“Chúa ơi,” MacNeil thì thầm. Thật khó mà tưởng tượng rằng sinh vật họ đã nhìn thấy nằm ở sau xe tải lại có thể làm được điều như vậy. Nhưng một chiếc xe của Stein-Francks? Dường như điều đó là không thể. “Còn người thứ hai trên chiếc xe ấy thì sao? Họ có biết người đó là ai không?”

“Chẳng có chút manh mối nào.”

Khi họ kết thúc cuộc gọi, MacNeil nhìn chằm chằm vào con đường, chìm trong bối rối. Blume có phải là người thứ hai ngồi trên xe không? Điều gì đã nhân danh Chúa thực hiện chuyện gì ở đó? Và điều kỳ lạ của số phận nào đã đưa MacNeil đến cầu Lambeth ngay lúc bấy giờ?

Tiến sĩ Castelli vẫn không ngừng quấy rầy anh để biết thông tin. Nhưng hầu như anh cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Anh liếc nhìn màn hình trên điện thoại di động vẫn sáng đèn sau cuộc nói chuyện với Dawson. Màn hình cho biết anh có một tin nhắn. Anh đã hoàn toàn quên mất điều này.

Anh giơ tay ra hiệu cho vị tiến sĩ im lặng. “Xin chờ cho một phút.” Anh bấm số thư thoại của mình. Một giọng nữ được ghi âm sẵn lên tiếng, “Quý khách có một tin nhắn mới. Hôm nay, lúc 2 giờ 5 phút sáng.” Một tiếng bíp, và sau đó là giọng của Amy. Căng thẳng bất thường và run rẩy vì sợ hãi. “Jack, có ai đó đang trốn trong nhà. Anh về ngay. Em sợ lắm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.