Xuyên qua những thanh gỗ mỏng, Pinkie chăm chú quan sát khi MacNeil ngồi vào sau tay lái xe. Hắn có thể nhìn thấy môi người đàn ông ấy mấp máy khi anh ta nói vào chiếc điện thoại, và hắn còn có thể tưởng tượng ra viên cảnh sát ấy đang nói những gì. Pinkie nghĩ rằng có lẽ hắn có khả năng đọc được từ đôi môi của viên cảnh sát.
Một lần nữa, hắn tựa nòng khẩu súng trường của mình lên bậu cửa sổ rồi đặt cằm lên phần bá súng bằng gỗ để hắn có thể nhìn xuyên qua ống ngắm. Hắn điều chỉnh chỉ chữ thập của ống ngắm vào ngay miệng của MacNeil, nhưng khuôn mặt anh bị che khuất một phần bởi sự phản chiếu. Ngón tay của Pinkie vuốt ve cò súng. Dễ dàng biết chừng nào, chỉ cần siết chặt cò súng thật nhẹ nhàng, rồi nhìn gương mặt người đàn ông ấy biến mất ngay trước mắt mình, hệt như mấy gã trai ngốc nghếch nọ bên kia đường.
Nhưng ngài Smith đã dặn dò hắn rằng bất kỳ việc gì xảy ra đối với viên sĩ quan điều tra này thì cũng chỉ kéo theo sự chú ý không mong muốn. Vả lại, dù sao đi nữa, cách mà bọn nhóc kia kéo bè kéo cánh chống lại viên cảnh sát này hoàn toàn không thích đáng. Sáu chống một. Chẳng có chút tinh thần hào hiệp nào. Mà Pinkie luôn ủng hộ kẻ thất thế. Hắn vẫn thích một người đàn ông chiến thắng khi chống lại những kẻ có lợi thế. Hắn đã quan sát toàn bộ từ khi sự kiện này diễn ra trên lối đi, chẳng cách nào bắn được một viên đạn. MacNeil đã thật can trường để thoát ra được khu vực cầu thang, và một khi bọn nhóc phơi người ra khoảng trống, chúng đã trở thành những bia thịt. Hắn thực sự thích thú sự sửng sốt của bọn chúng. Và sau đó là nỗi sợ hãi. Còn MacNeil? Sự biểu hiện của viên cảnh sát này là cả một niềm vui cần phải chú ý để nhìn thấy cho kỹ. Thật là vui trong việc mang lại cuộc sống cho người đàn ông này. Hầu như còn vui hơn là để cho mạng sống của anh ta bị lấy đi. Nhưng điều khiến cho toàn bộ sự việc này trở nên ngọt ngào hơn, chính là sự bối rối của MacNeil. Anh ta hoàn toàn không biết gì hết. Anh ta không thể có được một ý niệm nào về việc bằng cách nào, hoặc tại sao, mà anh ta vẫn còn sống. Và sẽ không bao giờ.
Pinkie thu khẩu súng trường của mình lại, rồi bắt đầu cả một quy trình tỉ mỉ và chậm chạp của công tác tháo rời khẩu súng, tiếp theo âu yếm lau từng bộ phận bằng một miếng vải tẩm dầu, sau đó đặt từng bộ phận ấy vào lại đúng vị trí đã được quy định trong chiếc hộp có lót nỉ. Người ta bảo rằng đôi khi một bộ phận hãm thanh sẽ làm giảm độ chính xác theo khoảng cách. Nhưng chưa bao giờ Pinkie thấy như vậy. Hắn chưa bao giờ bắn ra một phát đạn nào mà hắn nghĩ rằng sẽ có rủi ro trật mục tiêu. Và hắn chưa bao giờ bắn trật.
Nếu một nhiệm vụ đáng được thực hiện, nhiệm vụ ấy đáng được thực hiện tốt.
Hắn đánh giá cao những điều đơn giản ấy, những điều mà mẹ hắn đã dạy. Bà ấy có sự khôn ngoan trước tuổi. Điều sai lầm duy nhất của bà là ở những người bạn mà bà đã kết giao. Những người đàn ông nối tiếp nhau đến nhà chưa bao giờ đối xử tử tế với bà. Hắn có thể nhớ là đã nghe bà khóc vào cái đêm mà sự việc ấy xảy ra. Một sự thiếu phán đoán về phần bà. Nhưng Pinkie luôn luôn thích tưởng tượng rằng đó chỉ là vì bà đã quá tin tưởng. Luôn luôn bà chỉ thấy được phần tốt đẹp nhất ở con người. Nhất là đứa con trai của bà, đứa con yêu quý của bà.
Hắn nhìn quanh căn phòng phía trước căn hộ ở tầng mười này, ánh sáng ban ngày đang mờ dần tiếp tục đổ xuống thành những dải bóng mờ trên sàn nhà đầy rác. Bằng chứng về những kẻ sa cơ lỡ vận, hay đám nghiện ma túy, thể hiện trong những chiếc lon và những mẩu đầu thuốc lá nằm rải rác, những bộ quần áo bẩn thỉu dồn đống ở một góc xa, tấm nệm trên sàn nhà. Có lẽ những con người của bóng tối này sẽ trở lại đây khi trời tối. Pinkie không thích việc phải có mặt ở đây khi đã có kẻ khác ở đây. Ai biết được đám người ấy có thể mang theo trong người những kiểu ô nhiễm nào. Trong khi Pinkie là gì nếu không phải là một kẻ cực kỳ kỹ tính? Hắn không thích sự tiếp xúc của con người dưới bất kỳ hình thức nào. Chỉ riêng cái việc phải có mặt ở nơi này đã khiến hắn cảm thấy ô uế. Hắn chỉ mong được tắm và thay quần áo ngay khi hoàn cảnh cho phép.
Cho đến khi có được hoàn cảnh như vậy thì hắn vẫn bị kẹt ở đây, bao lâu mà MacNeil còn có mặt tại hiện trường.
Hắn đóng sập chiếc hộp bóng lưỡng có chứa những bộ phận chuyên môn trong nghiệp vụ của mình lại rồi ngồi xuống chờ đợi.
Phải mất đến gần hai mươi phút sau các nhân viên công lực mới có mặt cùng với một chiếc xe cứu thương và một chiếc xe tải không gắn phù hiệu gửi đến hai người đàn ông và một người đàn bà mặc trang phục bảo hộ màu trắng có phát quang. Pinkie lại quan sát khi MacNeil trò chuyện với họ, hắn thấy cả toán tụ tập chung quanh thi hài hai đứa trẻ ở khối nhà đối diện, trước khi quay lại nhìn theo hướng ngón tay chỉ của MacNeil. Ngay lập tức, Pinkie có cảm tưởng mình bị phát hiện như thể đám người bên dưới có thể nhìn thấy hắn, và vội vàng lui ra khỏi những tấm ván trước cửa sổ. Một hành động theo phản xạ. Tất nhiên, họ chẳng thấy gì cả.
Đèn đường đã bật sáng và hoàng hôn nhanh chóng buông xuống. Một vài căn hộ còn có người ở trong khu chung cư này đã lên đèn, những người dân trong tâm trạng hoảng loạn rón rén nhìn sâu vào khung cảnh ảm đạm bên ngoài trước khi vạch rèm cửa và mở máy truyền hình để tìm cách quên đi thế giới hiện thực.
Khi nhìn lại, Pinkie thấy MacNeil bắt đầu bước về chiếc xe của anh. Hắn nghĩ, đã đến lúc đi khỏi nơi đây. Hắn thu dọn đồ đạc rồi vội vàng bước xuống cầu thang không một bóng người. Vào lúc hắn xuất hiện ở khu vực phía sau tòa nhà, một thời được dành làm chỗ đậu xe của dân trong chung cư, thì chiếc xe của MacNeil chuẩn bị rẽ sang lối khác ở cuối con đường. Trong ánh hoàng hôn lạnh lẽo, một vệt sáng ở đuôi xe lóe lên khi MacNeil đạp thắng để chuyển hướng xe.
Pinki cất hộp dụng cụ vào khoang hành lý rồi khởi động chiếc xe BMW của ngài Smith. Tiếng máy xe cất lên thật êm, những chiếc ghế da mềm mại mang lại sự thích thú nhẹ nhàng. Hắn cẩn thận điều khiển chiếc xe chầm chậm đi vào lối dẫn ra con đường phía sau tòa chung cư. Hắn cho xe quẹo trái rồi lại quẹo trái nữa, cuối cùng hắn thở ra một hơi dài thỏa mãn khi trông thấy chiếc xe của MacNeil đang chạy phía trước. Với may mắn, viên cảnh sát kia sẽ dẫn hắn đến thẳng chỗ mà Kazinski đang có mặt, nhờ thế cuộc sống vô dụng của hai thằng nhóc trong chung cư hóa ra lại có một chút ý nghĩa trong cái chết của chúng.