Phong Tỏa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Ba

❊ ❊ ❊

MacNeil ngồi thụp xuống mặt đất rồi tựa lưng vào tường, vẫn có một đám lửa bùng lên ở đâu đó bên ngoài vùng Cực Tây của Cung điện Thánh Anne, nhưng bọn cướp bóc đã rút đi, bởi vì tất cả những gì anh có thể nghe thấy vào lúc này chỉ là tiếng phừng phực của đám lửa.

Ai đó đã bắn ba phát đạn vào giữa ngực Kazinski. Ai đó chính là kẻ đã rình chờ ở ngoài kia trong con hẻm. MacNeil không hề nghe được tiếng súng. Ngay cả khi còn những tiếng ong ong trong đầu, anh vẫn không thể không nhận ra tiếng súng. Anh nhớ lại nhận định sắc bén của Laing về tay bắn tỉa đã hạ sát những đứa trẻ ở South Lambeth. Ông ấy đã nói, Đó là một công việc chuyên nghiệp thực sự. Một vũ khí chuyên nghiệp trong đôi tay chuyên nghiệp. Vụ này nữa cũng vậy, có đầy đủ những dấu hiệu xác nhận về một tay chuyên nghiệp. Một vụ thi hành án tử đầy hiệu quả và nhanh gọn. Một khẩu súng có ống hãm thanh. Ai đó, hoặc một người nào khác nữa, không muốn Kazinski nói gì với MacNeil. Anh chợt nảy ra ý nghĩ rằng có lẽ cả hai vụ đều là tác phẩm của cùng một tay chuyên nghiệp. Có lẽ nhà thiện xạ đã cứu mạng anh chiều hôm ấy cũng đã phục ở đây để đợi Kazinsky. Và bây giờ hắn ta đã tóm được y.

MacNeil gượng nhẹ nghiêng đầu về phía sau tựa lên bức tường gạch rồi thở vào thật sâu. Anh cảm thấy có một điều gì đó giống như sự cuồng nhiệt đã từ từ trượt khỏi mình, giống như một tấm vải liệm. Có vẻ như theo một cách nào đó tất cả mọi sự đang ở ngoài tầm kiểm soát. Cuộc đời của anh, thành phố này, công việc của anh, cuộc điều tra này. Điều đó cũng giống như anh đang bị quét đi theo một dòng chảy mạnh của những biến cố mà anh hoàn toàn không có năng lực tác động đến. Anh đã hết sức mệt mỏi. Suốt đêm qua hầu như anh không ngủ, và anh cũng chỉ còn có nhiệm vụ của một sĩ quan cảnh sát trong khoảng gần mười lăm tiếng đồng hồ nữa. Nếu nhắm mắt lại vào lúc này, anh sẽ có thể ngủ ngay. Ngay ở đây, giữa vệ đường, với một người đã chết đang nằm dưới chân.

Nhưng có một sự giận dữ trong lòng anh, một tiếng nói âm thầm đang thét lên trong cơn thịnh nộ, và anh biết rõ tiếng nói ấy sẽ không bao giờ cho phép anh được ngủ. Xa xa, anh vẫn nghe rõ tiếng súng nổ, và tiếng đồng vọng mơ hồ xa xôi hơn nữa là của những tiếng nói cất lên trong sự giận dữ. Như tiếng nói đang vang trong đầu anh. Anh bò tới trên hai đầu gối rồi mặc vào một đôi găng tay cao su để tiến hành lục soát khắp những cái túi của Kazinski. Có một cái bóp trong đó có thẻ căn cước cá nhân, một vài tờ giấy bạc và một cái túi nhỏ đựng những đồng tiền xu. Một chùm chìa khóa nằm trong túi quần của y. Thuốc lá và hộp quẹt nằm trong túi áo chẽn. Chẳng có gì ích lợi dù chỉ thật mơ hồ.

MacNeil xem xét lại một lần nữa chiếc bóp da. Phía sau chiếc bóp có một cái túi nhỏ được đậy bằng dây khóa kéo. Anh vụng về mò mẫm bằng những ngón tay to lớn để mở cái túi ấy ra. Có một số biên nhận ở đó, từ thời mọi việc còn suôn sẻ hơn. Một vài tờ hóa đơn tính tiền của nhà hàng. Một tấm danh thiếp doanh nghiệp có nếp gấp ở một góc. MacNeil lật cái góc gấp ấy ra để cố gắng xem có thể nắm bắt một ánh sáng nào không rồi lướt một ngón tay trên hàng chữ in nổi màu đỏ. Dòng chữ in có trang trí ghi rõ Jonathan Fligh, Điêu khắc gia. Nó cũng ghi địa chỉ của một xưởng điêu khắc trong vùng South Kensington.

MacNeil đã nghe nói đến cái tên này. Những chuyên mục nghệ thuật của những bản báo một mặt khổ lớn đưa đầy tên của ông ta từ năm ngoái, và một số tác phẩm của nhà điêu khắc này đã gây tranh cãi đủ để lấp đầy những tờ báo lá cải, ở đó MacNeil đã đọc để biết về người này. Nhà nghệ sĩ này chuyên về những hình tượng méo mó, thường là tác phẩm điêu khắc cơ thể trong hình thái gợi dục trắng trợn. Một người đàn bà thiếu một cánh tay nâng bộ ngực trần của mình lên bằng cánh tay còn lại. Một pho tượng của một gương mặt mà nụ cười đã bị tước bỏ phần thịt chỉ còn trơ lại răng và xương hàm… MacNeil không thể tưởng tượng nổi ai là kẻ có thể rước những thứ của nợ như vậy, hoặc kẻ nào lại thích mang những thứ ấy vào trong nhà của mình. Thế nhưng những cuộc triển lãm của người này thu hút hàng ngàn khán giả, và tác phẩm của ông ta đã bán được cả chục ngàn bản.

Anh tự hỏi một kẻ như Kazinski thì làm ăn gì mà có danh thiếp doanh nghiệp của Flight trong bóp, hoặc mối quan hệ của y với Câu lạc bộ Băng Đen là gì. Điều duy nhất liên kết hai kẻ này lại với nhau là hình thức nghệ thuật cực đoan, nhưng trong suy nghĩ của MacNeil thì có vẻ Kazinski không thể là người thưởng thức mà cũng không phải là một nhà sưu tập. Anh nhét tấm danh thiếp ấy vào túi trong, kéo khóa cho cái túi của chiếc bóp rồi trả nó lại vào chiếc áo chẽn của Kazinski. Anh lại ngồi xuống dựa lưng vào tường trong lúc tháo đôi găng tay nhựa. Bấy giờ, đầu anh đã bớt choáng; anh lướt bàn tay trên gương mặt và cảm thấy một vết sưng trên má, và biết rằng sáng mai mặt anh sẽ đầy những vết bầm.

Anh ngồi ở đó trong vài phút trước khi quyết định làm những điều mà hẳn là trong một hoàn cảnh khác anh chẳng bao giờ nghĩ đến. Anh sẽ bỏ mặc cái xác của Kazinski ở đây, ngay trên vỉa hè này. Y đã chết. Chẳng có gì còn có thể làm được cho y. Và nếu MacNeil báo cáo về vụ này, anh sẽ phải dành hết thời giờ còn lại trong phiên trực của mình để gắn chặt vào những công việc thủ tục bàn giấy. Chỉ trong vòng tám tiếng đồng hồ nữa, anh sẽ bước ra khỏi cửa Đồn Cảnh sát Kennington lần cuối. Và nếu đến lúc đó, anh chưa tìm ra thủ phạm giết đứa bé gái kia, anh tin chắc rằng chẳng ai khác có thể làm được. Cho nên không thể có thời giờ cho các thủ tục quan liêu. Cuộc điều tra này đã trở thành một điều gì đó giống như một sự ám ảnh. Và hầu như anh đang bước qua làn ranh để tiến vào một vùng đất chưa từng được thăm dò. Một thế giới hoàn toàn xa lạ đối với anh, bên ngoài luật lệ, nơi anh sẽ hoàn toàn cô độc. Và đồng hành với anh chỉ có lòng căm giận.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Peter May

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.