Trời đã tối trên con đường Kennington, tất cả những ánh đèn dọc theo đồn cảnh sát hắt xuống con đường vắng lặng ở bên dưới, phản chiếu trên những chiếc cửa sổ tối tăm của các cửa hàng và nhà hàng phía đối diện.
Laing vẫy tay ra hiệu cho MacNeil ngồi vào một chỗ rồi đóng cửa lại. Bấy giờ đã có nhiều người hơn trong văn phòng của các điều tra viên. Đã gần bảy giờ rồi, thời điểm của việc đổi ca. Một cuộc tập hợp chóng vánh của các sĩ quan và nhân viên, những người chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau khi lịch trực công tác của họ bị phân tán. Và chỉ trong vài phút nữa, giờ giới nghiêm sẽ bắt đầu trên toàn thành phố. Một tín hiệu cho phần lớn dân chúng khóa chặt nhà của họ vào ban đêm rồi chờ đợi lúc trời sáng. Đồng thời cũng là một tín hiệu khác cho những kẻ khác xuất hiện dưới sự che chở của bóng tối để lao vào các hoạt động bạo lực của việc cướp bóc và phá hoại. Đó không phải là thời gian để bất kỳ những người tử tế nào muốn ra ngoài đường.
MacNeil đã dành suốt hai giờ đồng hồ còn lại để viết báo cáo về đống xương được tìm thấy trong Công viên Đức Tổng Giám mục và hai thanh niên bị bắn chết ở khu dân cư thuộc vùng South Lambeth. Laing cũng vừa hoàn tất việc đọc kỹ những bản báo cáo ấy, cặp kính đọc sách hình bán nguyệt còn chễm chệ trên chóp mũi. Viên Chánh Thanh tra Hình sự lắc đầu rồi thốt lên, “Quái lạ, thật hết sức quái lạ.”
“Điều gì vậy, thưa sếp?”
“Mấy thằng nhóc bị bắn đó. Không phải là những phát súng bất chợt nào đó, một thằng điên nào đó trong tay có cầm khẩu súng. Đây là một vụ nổ súng rất chuyên nghiệp. Một vũ khí chuyên nghiệp trong những bàn tay chuyên nghiệp.” Ông chăm chú nhìn MacNeil với thái độ thăm dò. “Anh có nghĩ rằng có một sự liên quan nào đó không?”
“Với Kazinski à?” Laing xác nhận, và MacNeil lắc đầu. “Tôi không thể thấy làm thế nào để có sự liên quan được. Chẳng ai biết tôi sẽ đến đó, hoặc vì lý do gì.” Anh đã có thời gian trong những lúc cách quãng giữa các sự kiện để suy nghĩ về điều ấy, và thực sự là anh có chút hoảng sợ. Kẻ nào đó đã cứu mạng anh. Kẻ nào đó đã bắn mấy thằng nhóc ấy để ngăn chúng đánh anh bầm dập với những thanh sắt và những cây gậy bóng chày. Nếu không có kẻ đó thì vào lúc này, chính MacNeil đang nằm trên bàn khám nghiệm tử thi của Tom Bennet, thay vì mấy thằng nhóc. Anh còn có thể tưởng tượng rằng điều đó sẽ mang lại cho Bennet sự hài lòng đến mức nào.
“Vậy, đúng là đã có một vị thần hộ mệnh nào đó canh chừng cho anh, phải vậy không?” Laing nói.
MacNeil chỉ có thể nhún vai. Thật là dễ dàng để tay súng đó cũng có thể bắn cả anh nữa. Từ một căn hộ trống nào đó trong khu nhà bỏ hoang đối diện, từ nơi mà hẳn là kẻ đó đã theo dõi ngay cả trước khi MacNeil đến. Nhưng theo dõi vì điều gì? Lúc bấy giờ, kẻ đó làm cái quái gì ở đó vậy?
Trong những tình huống bình thường, các căn hộ ở đó sẽ bị niêm phong, và các sĩ quan được tung vào để lục soát từng ngõ ngách một cho đến khi họ tìm thấy cao điểm khống chế của tay súng. Thế rồi sau đó pháp y sẽ bổ sung cho nó bằng cách lùng sục bất kỳ bằng chứng nhỏ nào có thể còn sót lại tại hiện trường. Nhưng chỉ là họ không có đủ nhân lực, và đêm tối cùng với giờ giới nghiêm đang đến gần sẽ chỉ mang lại những điều rắc rối. Có lẽ Laing sẽ ra lệnh tiến hành một kiểu lục soát nào đó vào buổi sáng. Nhưng trong mọi trường hợp, điều đó sẽ không còn là bất kỳ công việc nào của MacNeil. Chỉ trong mười hai giờ đồng hồ nữa, anh sẽ không còn là một sĩ quan cảnh sát. Anh sẽ chỉ là một viên cựu cảnh sát, một người đã từng là cha, đã từng là chồng. Đối với anh, mọi chuyện đều lùi về phía sau, chỉ có sự bất định vẫn còn trước mặt.
Laing chìa bàn tay ra. “Tôi sẽ thu hồi những viên thuốc đó ngay bây giờ, Jack ạ.”
Phải mất một lúc để MacNeil kéo mình trở về với thực tại và nhận ra điều mà Laing vừa yêu cầu. Anh lắc đầu. “Tôi xin lỗi, thưa sếp. Tôi chẳng còn viên thuốc nào cả.”
Laing nhìn anh trừng trừng. “Anh đã uống hết rồi à?”
“Không, thưa sếp, tôi đã đánh mất chúng.”
Laing tiếp tục trừng trừng nhìn thẳng vào mặt MacNeil, ánh mắt bùng lên sự hoài nghi. “Tốt hơn là, mẹ kiếp, anh phải tìm bằng được chúng. Những đồ quỷ này giống như bụi vàng. Nếu chúng không có mặt trên bàn làm việc của ta vào ngày mai, chú mày gặp rắc rối lớn đó, thằng nhóc ạ!”
MacNeil chỉ biết gật đầu. Họ định làm gì anh? Bắn anh à? “Tôi cần có lệnh đi trong giờ giới nghiêm để đến Soho, thưa sếp. Có thể, xin sếp nhập lệnh này vào hệ thống máy tính.”
“Để làm gì?”
“Để kiểm tra Câu lạc bộ Băng đen.”
Laing chăm chú nhìn anh như thể anh có hai cái đầu. “Anh có ý cho rằng mấy thằng nhóc đó đã nói sự thật à?”
“Tôi không nghĩ rằng chúng có ý đó. Nhưng, như sếp biết, thằng nhóc da đen chỉ buột miệng thốt ra điều đó mà thôi.”
“Chà, nếu câu lạc bộ ấy dám mở cửa kinh doanh thì nó làm điều đó một cách bất hợp pháp.”
“Tôi không biết liệu nó có quảng cáo sự thực hay không, thưa sếp.”
“Tốt hơn, anh nên lịch sự gọi cho mấy anh chàng cớm địa phương. Hãy cho họ biết anh có mặt ở khu vực ấy.”
“Vậy là được.” MacNeil đứng dậy rồi quay ra cửa.
“MacNeil.” Anh quay lại đúng lúc viên Chánh Thanh tra Hình sự đứng dậy chìa một bàn tay ra phía anh, trước khi rụt lại ngay tức khắc như thể bị điện giật. “Xin lỗi. Quên. Không được bắt tay. Không được truyền vi trùng.” Ông ta nhăn nhở cười với sự ngượng nghịu. “Anh bạn biết đấy, chỉ là để nói với anh bạn rằng Chúc may mắn. Anh là anh chàng ngớ ngẩn chết tiệt, MacNeil ạ, nhưng không bao giờ tôi muốn anh gặp bất kỳ sự tổn hại nào.”
MacNeil cố nặn ra một nụ cười nhợt nhạt, “Cảm ơn sếp. Tôi sẽ nhớ mãi những lời tử tế cuối cùng của sếp.”
Laing vẫn nhăn nhở cười, “Thôi được, cút đi!”
Hầu như MacNeil đã vượt được nửa đường để qua khỏi cửa phòng điều tra viên thì anh mới nhận ra mọi sự không phải xảy ra theo thường lệ. Có một chùm bong bóng bay nhiều màu sắc được buộc túm vào bàn giấy của anh đang nhảy múa; chung quanh đó, nhiều đồng nghiệp của anh đang đứng thành một nửa vòng tròn. Ai đó đã sắp sẵn một khay đầy những chiếc ly nhựa đựng đầy nước cam vắt, và theo một ám lệnh, mọi người cùng cúi về phía trước nhấc ly của mình lên rồi bắt đầu một điệp khúc trong bản nhạc “Vì anh ta là người bạn rất tốt.”
MacNeil đứng sững, bối rối, vì tuy họ hát không hay nhưng với tất cả nhiệt tình, đến tận lời cuối của bài hát, … Và tất cả chúng ta đều nói như vậy. Ai đó hô to, “Hoan hô, hoan hô!” Thế rồi tất cả cùng reo lên ba tiếng chúc mừng trước khi những chiếc ly được dốc ngược và nước cam vắt trong ly được nốc sạch. Rufus ấn vào tay anh một ly. “Xin lỗi, chúng tôi không thể sắp xếp được thức uống nào mạnh hơn.”
Lại một ai đó hét lên, “Anh không biết tất cả chúng tôi đều ghen tị như thế nào.”
“Thằng cha thật may mắn”, một người nào khác nói, gây nên sự tán đồng ầm ĩ.
MacNeil quay lại và thấy Laing đang toe toét cười với vẻ ngây ngô trước cửa phòng Chánh Thanh tra vừa mở.
Viên Trung sĩ Hình sự George Murray ngả người ra sau bàn làm việc của mình để lôi ra một chiếc hộp được bọc một lớp giấy màu rực rỡ, trên mặt giấy rải rác những gương mặt của trẻ con đang hớn hở tươi cười được thể hiện theo lối hí họa. Anh ta nói “Chúng tôi đã cùng nhau mỗi người đóng góp một chút. Nhưng chúng tôi chẳng biết tặng gì cho một người đã có tất cả.” Có những tiếng cười lớn vang lên. “Vì thế, chúng tôi nghĩ đến quà tặng cho thằng nhóc nhà anh. Chỉ là một hộp đựng trọn bộ ba tập tác phẩm điện ảnh Chúa tể Những chiếc Nhẫn được ghi trên đĩa DVD.” Rufus nói thêm, “Và nếu anh không có sẵn đầu máy quay DVD thì anh chỉ việc mua cho thằng bé một cái, ông bạn dân Scot keo kiệt kia.” MacNeil nhìn sững vào chiếc hộp mà những người bạn đồng nghiệp của anh đã phải chịu đựng nhiều rắc rối để mua và gói lại. Làm sao họ có thể biết? Làm sao họ có khả năng để biết? Vậy mà dường như điều này quá tàn nhẫn. Giống như nhồi thêm một cú đá khi một người đã ngã xuống. Vì đúng là trong những khoảnh khắc của buổi chiều hôm ấy, khi có quá nhiều chuyện tràn ngập trong tư tưởng đến nỗi anh không còn có khả năng để nghĩ tới, anh đã nhận thấy nó có thể được quên đi. Để rồi vào lúc này anh có cảm giác mình đã có điều gì sai trái khi anh nhớ lại. Nhưng đây chính là sự kiện gợi nhớ độc ác nhất trong tất cả.
Thế rồi, tất cả những gì mà anh có thể nhìn thấy là khuôn mặt cười toe toét của họ, tập trung quanh anh, theo dõi phản ứng của anh, chờ đợi khuôn mặt anh nhăn lại với nụ cười mà họ đã rất quen thuộc. Thế nhưng tất cả những gì anh có thể nghe thấy lại là tiếng Sean hét lên đầy phấn khích, Đừng dừng lại nghe ba. Đừng dừng lại!
Một cơn buồn nôn cuồn cuộn ập đến như sự ớn lạnh bởi trận gió lùa trong trời đông. Phòng làm việc của các điều tra viên bỗng nhòe đi trước mắt anh. Chiếc ly đựng nước cam vắt rơi khỏi tay anh. Anh cảm thấy trước mắt anh mọi hình ảnh đều nhòe nhoẹt, thế rồi anh quay người và vội vàng bước ra khỏi phòng. Người đàn ông trưởng thành không thể khóc. Chắc chắn là không thể khóc trước mặt những đồng nghiệp.
Anh chạy vội xuống cầu thang, một giọng hét phía sau gọi với theo khu vực cầu thang, đầy quan tâm và sửng sốt, “Jack, anh có sao không…?”
Anh lướt ngang bàn tiếp nhận rồi xông thẳng qua cửa trước hướng tới bậc tam cấp, vượt qua những hàng cột và nắm lấy lan can. Anh ụa ra nhiều lần nhưng chỉ là ụa khan. Nước mắt ràn rụa khiến má anh nóng bỏng và làm mờ đi những ánh đèn đường. Anh ngồi thụp xuống ở bậc trên cùng, đầu gục vào hai lòng bàn tay.
Anh nghe tiếng cửa mở ra phía sau lưng mình và giọng nói gay gắt của Laing, “Chú em làm cái trò gì vậy, MacNeil? Tối nay, đám lính này đã chịu nhiều rắc rối là vì chú em. Đối với một vài người, có mặt được ở đây thực sự là cả một vấn đề…” Giọng của vị Chánh Thanh tra bỗng dịu lại khi ông ta thấy viên Thanh tra Hình sự của mình ngồi gục xuống trên bậc thềm cao nhất. “Lạy Chúa, điều gì xảy ra với anh vậy, hả ông bạn?” Trong giọng nói của ông ta, sự giận dữ đã biến mất. Bấy giờ, có vẻ ông ta chỉ cảm thấy bất ngờ.
MacNeil ngồi thẳng lên và vội vàng lau nước mắt trên mặt. Anh không muốn nhận sự thương hại từ Laing. Anh không thể chấp nhận điều đó. Nhưng anh biết mình không thể không nói thật mọi sự với người chỉ huy này. Ngồi trên bậc thềm cao nhất, MacNeil chăm chăm nhìn xuống đường về phía quán rượu Three Stags, nơi anh đã quá thường xuyên tiêu phí nhiều thời gian ở đấy để khỏi phải về nhà. Qua khỏi quán rượu ấy, cả công viên lẫn Khu Bảo tàng Chiến tranh dường như bị nhận chìm trong bóng tối. Khách sạn Days bên kia đường cũng vắng tanh, nhân viên khách sạn đã nghỉ việc từ vài tuần trước. Cuối cùng, anh nói, “Sean đã chết. Chiều nay.”
Anh không nhìn quanh để chờ phản ứng, và chẳng có gì xảy ra. Chẳng có gì ngoài sự im lặng. Một sự im lặng kéo dài; thế rồi từ từ Laing nhẹ nhàng ngồi xuống bậc thềm cao nhất bên cạnh viên thanh tra của mình, cả hai đăm đăm nhìn về phía nam chạy dọc theo bóng tối trên con đường Kennington.
Cuối cùng, Laing lên tiếng trước, “Vợ chồng tôi đã không thể có con. Elizabeth lúc nào cũng rất khao khát. Cô ấy mong có con. Đó chính là raison d’être[1] của cô ấy. Một người phụ nữ nhạy bén, thông minh, có sự nghiệp vững vàng; nhưng tất cả những gì cô ấy mong mỏi lại là được mang thai và được ở nhà với con cái.”
MacNeil có cảm giác là sếp đã quay lại ngó vào mặt anh, rồi lại quay nhìn hướng khác. Laing nói tiếp, “Tôi lại chẳng quan tâm. Điều đó chưa bao giờ làm tôi phải băn khoăn, anh biết đấy, cho đến lúc người ta bảo rằng việc có con đối với vợ chồng tôi là vô vọng. Từ đó, tôi chẳng thiết tha điều gì hơn trong cuộc đời này nữa. Thật là nực cười, có phải vậy không? Làm thế nào anh lại bắt đầu mong muốn một điều gì đó khi anh không thể có được nó?” Ông ta đưa tay gãi đầu “Thế rồi anh nhìn quanh, và anh nhận ra rằng hầu hết đám du thủ du thực mà chúng ta nhốt trong tù… hầu hết bọn họ đều có con cái. Dường như chẳng có điều gì dễ hơn như vậy trong cuộc đời này. Và thế là mọi người cho như vậy là điều hiển nhiên.” Vì Chánh Thanh tra Hình sự ngừng lại một lát, rồi nói tiếp “Đó là một trong những điều nuối tiếc nhất trong đời tôi, không có con. Tôi không thể tưởng tượng được việc có một đứa con rồi sau lại mất nó là như thế nào.”
Ông ta đặt lên vai MacNeil một thoáng vỗ nhẹ của một bàn tay rồi đứng dậy, khiến MacNeil cảm thấy biết ơn vì anh đã không phải nhận được một sự thương hại. Đó là một sự thông cảm, hơn nữa, nó là một sự đồng cảm, không phải là điều mà anh từng nghĩ rằng Laing có khả năng thể hiện.
Laing nói, “Về nhà đi thôi, nhóc. Ngay lúc này, nhiệm vụ của chú em kết thúc rồi.”
MacNeil lắc đầu. Chẳng nơi nào anh có thể đến để nói rằng đó là về nhà. Anh cần một sự tập trung. Anh cần một điều gì đó thu hút anh trong suốt đêm nay. Anh nói, “Có một kẻ nào đã sát hại đứa bé gái ấy. Tôi sẽ không kết thúc công việc của mình ở đây cho đến khi tôi vạch mặt kẻ đó.”
❀ ❀ ❀
[1] Lý do tồn tại.