Việc sắp đặt lại các thành phần của một con người vào đúng vị trí ban đầu của chúng cũng giống như một trò chơi ghép hình. Amy ngồi đó phà hơi thở vào tấm vải cô-tông ngột ngạt của chiếc mặt nạ và ngửi thấy mùi thối rữa bốc lên từ mặt bàn ngay phía trước. Cô nhớ lại lần đầu tiên cô thực sự tái tạo một khuôn mặt. Sự việc ấy xảy ra ở Manchester. Cô đã lên tận đấy bằng tàu hỏa và ở lại với những người thân. Người phụ nữ ấy đã chết gần ba tháng trước. Hộp sọ của bà ta đã được đun sôi từ từ trong nước có pha chất tẩy sạch và một ít chất tẩy trắng nhưng nó vẫn bốc mùi đến mức Sở Khoa học Pháp y phải thuê cho cô một phòng khách sạn để làm việc. Họ không muốn Amy làm thối inh cả phòng thí nghiệm hoặc văn phòng làm việc của một ai đó.
Ban quản lý khách sạn đã nghi ngờ tất cả những nhân viên cảnh sát mặc thường phục thoắt đến thoắt đi, đậu những chiếc xe không gắn phù hiệu cảnh sát ở phía trước, tìm người phụ nữ Trung Hoa trẻ tuổi ở phòng 305. Có lẽ họ ngờ vực có một số hình thức hoạt động mại dâm nào đó. Trong mọi trường hợp, người hầu phòng, cũng là phụ nữ, đã không ngớt phàn nàn về mùi hôi này và Amy đã được yêu cầu rời đi.
Tom đã bày chiếc túi đựng xác trên mặt bàn, che lại bằng một miếng vải sạch và tập hợp những chiếc xương theo vị trí cơ thể học sơ bộ của chúng. Anh ta gom xương bàn tay và xương bàn chân vào thành những đống nhỏ. Xương sống được anh ta chia ra thành vùng đầu cổ, vùng ngực và vùng thắt lưng, nhưng các mảnh xương không được đặt theo đúng thứ tự của chúng. Cả những chiếc xương sườn cũng vậy. Amy mỉm cười khi nhìn thấy sơ đồ bộ xương mà Tom đã ghim vào tường. Xương chưa bao giờ là sở trường của anh ta. Ngay từ ngày đầu ở trường y, anh ta đã quan tâm nhiều hơn đến các cơ quan nội tạng, hệ thống tim mạch, não bộ. Nhưng một điều gì đó về bộ khung của con người đã thu hút Amy. Dù sao chăng nữa, chính là chung quanh cấu trúc ấy mà mọi thứ khác đã được dựng lên. Cuối cùng, có lẽ đó cũng chính là những gì đã dẫn cô đến với răng.
Cô bắt đầu cẩn thận tái tạo đôi bàn tay. Đôi bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ. Ở người trưởng thành có tất cả 206 chiếc xương thì hơn một nửa trong số đó nằm ở bàn tay và bàn chân. Nhưng có đến 350 chiếc xương ở trẻ vị thành niên. Một số xương hợp nhất khi chúng lớn lên. Amy không rõ lắm bao nhiêu xương có thể có ở đứa trẻ đặc biệt này, nhưng cô tin chắc mình sẽ phát hiện ra bất kỳ thứ gì có thể thiếu.
Cô ngước lên, cùng với nửa tá người khác, khi cánh cửa ra vào bật mở và Zoe bước vào. Tất cả bọn họ đều biết cô đã đứng trên các bậc thềm ở phía trước, kể cả trước khi họ ngửi thấy mùi khói thuốc lá từ cô.
“Mặt nạ!” Có ai đó kêu lên. Cô nàng đã quên kéo mặt nạ trở lại vị trí cũ.
“Ồ! xin lỗi.” Zoe kéo mặt nạ lên che kín miệng và mũi. “Quý vị phải biết là quý vị chỉ có thể bị lây nhiễm khi sờ vào thứ gì đó mà một người nhiễm bệnh đã sờ vào”, cô nàng nói. “Miễn là không có ai hắt hơi vào mặt quý vị.” Zoe là một nhà vi trùng học có học vị sau đại học được đào tạo về pháp y tại Sở Khoa học Pháp y và là người thích khoe khoang. Thế nhưng, đến lúc này thì còn ai mà không biết đến những đặc tính truyền nhiễm của vi-rút cúm nữa. Đó là lý do khiến chính phủ đã phải đưa ra các biện pháp khẩn cấp để ngăn chặn việc ấn loát và phân phối báo giấy. Giấy là một phương tiện mang mầm bệnh hoàn hảo. Các ấn bản thông tin được cầm bằng tay bởi một người nhiễm bệnh sẽ truyền bệnh cho người đọc khác. Một khi đã khu trú trên tay, con vi-rút có thể xâm nhập hệ thống cơ thể con người thông qua thực phẩm, hoặc chỉ cần bằng việc dụi mắt. Vào lúc này, tin tức chỉ được phổ biến bởi hệ thống phát thanh, truyền hình và mạng thông tin toàn cầu internet.
Zoe lảng vảng bước đến tận bàn của Amy để nhìn vào bộ xương.
“Chỉ là một đứa con nít à?”
“Vâng.” Amy bực mình vì có sự xen ngang nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Bấy giờ thì cô đã có thể ngửi thấy mùi thuốc lá. Điều đó còn khá hơn cái mùi cơ thể ôi thiu luôn bám quanh người Zoe như một đám mây mỏng khi cô nàng còn sống chung với bạn trai. Cô nàng từng thừa nhận đã có lần phải tìm kiếm trong giỏ quần áo chờ giặt một thứ gì đó để mặc tạm khi chiếc tủ kéo quần áo của cô ta trống rỗng. Rõ ràng Zoe nghĩ đó là một giai thoại thú vị. Thế nhưng đối với tất cả những người khác, điều đó đủ giải thích cho cái mùi cơ thể của cô nàng. Cũng may là mọi thứ đã được cải thiện kể từ khi cô nàng chuyển về ở với bố mẹ. Có vẻ như hiện nay bà mẹ của Zoe đang phải giặt giũ giúp cô con gái.
Zoe liến thoắng, “Chị có biết không, người ta đang hướng đến việc sản xuất hàng loạt một loại mặt nạ mới sẽ thực sự tiêu diệt mọi mầm bệnh khi một người nhiễm bệnh hắt hơi hoặc ho. Loại mặt nạ này có hàng ngàn lỗ thông hơi nhỏ li ti cho phép thở được, vì vậy nó không phả ngược hơi thở vào mặt mình. Nhưng ở đây còn có một chút khôn ngoan - các lỗ thông hơi đều được tẩm thuốc sát trùng sẽ khử trùng mọi khí thải đi qua. Khôn ngoan chứ, hả?”
“Thế cơ à!” Amy đang cố gắng sắp xếp lại khối xương của bàn chân phải.
“Chị có biết trong một cái hắt hơi có chứa bao nhiêu giọt nước không?”
“Hàng triệu.”
“Đúng vậy, và mỗi một giọt đều mang vi-rút. Giống như một bình xịt bị nhiễm bệnh. Chúa ơi, chị có vui không khi họ phát cho chúng ta một liều FluKill?”
“Hãy hy vọng là chúng ta không bao giờ phải sử dụng nó.” Amy chỉ muốn bảo cô nàng đừng làm phiền nữa, nhưng cô không phải là một người khiếm nhã. Bất ngờ, vị cứu tinh của cô xuất hiện.
“Này Zoe, ở đây không có việc gì cho cô làm hay sao?”
Tom ném cho Zoe một cái nhìn đầy vẻ kiêu kỳ khi anh ta bước đến phía sau Amy khiến cô nàng này tặc lưỡi với vẻ cáu kỉnh.
“Thưa vâng, tiến sĩ.” Cô nàng vùng vằng ra khỏi phòng thí nghiệm.
Amy nhìn Tom mỉm cười tỏ vẻ biết ơn, “Xin chào!”
Tom hạ giọng, “Cô nàng này chuyên gây rối, loại người như vậy đó.”
Amy nhướng mày, “Anh cũng sẽ biết sớm thôi.”
Tom mím môi, “Không phải loại rắc rối ấy.” Anh nhìn bộ xương. “Cô đã tiến bộ đến đâu với đứa trẻ chưa biết của chúng ta.”
“Đang biết thêm chút ít về cô bé ấy.” Amy nói.
“Cô bé à?”
“Đúng vậy! Bé ấy là một bé gái. Nhưng hẳn là cô bé này đã không sống được lâu đến như vậy nếu như bộ xương của cô bé nằm theo thứ tự mà anh đã bày ra.”
Anh cười toe toét với vẻ nham nhở, “Tôi mà; tôi quan tâm đến xác thịt nhiều hơn.”
Amy hoàn tất việc ghép hình của bàn chân phải. “Nói về điều gì khác đi, Harry thế nào rồi?”
Tom ngước mắt nhìn lên trần nhà, thở dài kiểu cách. “Cô biết rồi mà, tôi phung phí đời mình trong việc say mê những gã trai thẳng, và kẻ đồng tính đầu tiên đáp ứng tình cảm của tôi lại là sinh vật bừa bãi nhất trên cõi đời này. Và cô còn lạ gì tôi nữa. Một thằng đàn ông đơn thân.”
Amy nói một cách chắc chắn “Điều tôi biết là anh và Harry không phải là một cặp được tạo ra trên thiên đường.”
“Đúng là như vậy… luôn có một đứa cà chớn nào đó xen vào giữa chúng tôi.”
Amy không thể cưỡng lại một nụ cười. Tom đã khiến cô cười từ giây phút họ gặp nhau ở trường y gần mười hai năm trước. Thật kỳ lạ, cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ là trong lớp cơ thể học, và Tom đã đưa ra một số nhận xét tục tằn về sự hấp dẫn không thể cưỡng nổi ở vị giáo sư. Mặc dù họ đã đi theo các chuyên ngành hầu như hoàn toàn khác biệt, họ vẫn là bạn bè của nhau trong suốt quá trình đào tạo và cả sau đó nữa. Amy không hề có một ý niệm là làm sao cô có thể sống sót qua những tháng ngày khủng khiếp sau vụ tai nạn mà không có anh. Theo nghĩa đen, Tom là người bạn tốt nhất mà một cô gái có thể có. Cũng vì vậy mà cô đã chịu đựng tất cả những điểm yếu cũng như tâm tính thất thường của anh và để cho anh ngủ trên chiếc trường kỷ trong căn hộ của mình khi anh và Harry xích mích. Mà là chuyện thường xuyên.
Cô vẫy tay chừng chừng hướng về chiếc bàn bên cạnh, “Anh có thể lấy giúp tôi tấm biểu đồ nha khoa ở trên chiếc bàn đó không?”
“Tự mình lấy đi, cô bé.”
Cô đưa mắt nhìn anh; cùng lúc, Tom nghiêng đầu nhướng mày về phía cô; cô thoáng nghĩ, trông anh mới ưa nhìn làm sao. Và thật là lãng phí. Mái tóc bù xù màu vàng rơm ấy, lại còn đôi mắt xanh nhạt ấy. Đó là tính cách của anh, không bao giờ chiều chuộng cô. Anh luôn yêu cầu cô tự làm mọi việc. Anh không phải là nô lệ của cô, và cô không phải là người tàn tật. Chính sự thúc ép của anh về vấn đề đó khiến cô trở nên độc lập như bây giờ. Cô nắm lấy bộ điều khiển đặt trên tay vịn bên phải của chiếc ghế xoay rồi chuyển hướng và tự đẩy mình đi tới chiếc bàn kế bên để lấy tấm biểu đồ.
Bên kia căn phòng có tiếng hắt hơi khiến tất cả những cái đầu đều hướng về phía Zoe. Trong những ngày này, mọi người đều quá nhạy cảm ngay cả với tiếng sụt sịt nhẹ nhất. Một tiếng hắt hơi cũng đủ để làm tim ngừng đập. Zoe giơ một lên tay ra vẻ xin lỗi và cười toe toét. “Không sao cả. Tôi nói thật đó. Tôi chẳng bệnh hoạn gì cả. Đó là vì con mèo của ông bà già tôi. Quả thực, tôi dị ứng với nó.”
II
Cả một khu vực giữa con đường và cái hố móng nơi tìm thấy chiếc túi xách đã được chia thành các ô vuông. Các dải nhựa trắng mịn được căng ra giữa những cây cọc ngắn, trông cứ như những đường biểu thị vĩ độ và kinh độ trên một tấm bản đồ. Quanh vành đai khu vực lục soát, dải băng dính cảnh báo hiện trường tội phạm màu vàng và màu đen xen kẽ dập dờn theo từng cơn gió lạnh thổi xuống từ hướng sông.
Một nhóm sáu người mặc đồng phục Tyvek mang giày bốt và mũ nhựa di chuyển từ ô vuông này sang ô vuông khác, mỗi người được giao trách nhiệm một phạm vi lục soát riêng, từng vật phẩm nhỏ được tìm thấy từ bùn đất đều được đặt cẩn thận vào trong một chiếc đựng túi vật chứng bằng nhựa của từng phạm vi riêng.
Đám công nhân của công trường đứng rải rác trong công viên thành các cụm nhỏ màu cam. Những chiếc xe tải chở xi măng đã biến mất, và cả một hệ thống máy móc xây dựng đứng thờ ơ, im lìm, chờ đợi với sự ngưng đọng của chúng.
Vị viên chức của Bộ ngồi ở băng sau chiếc xe BMW màu đen đậu trên vỉa hè bên cạnh bệnh viện, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cửa sổ hạ xuống, quan sát họ qua từng đám khói thuốc bay ra. MacNeil có thể cảm nhận được sự tức giận của nhân vật này từ nơi anh đang ngồi trên một chiếc thùng rác có bánh xe đã được lật ngược, bên cạnh sân bóng rổ cũ. Viên quản đốc bồn chồn đi đi lại lại bên cạnh vị thanh tra hình sự. Người quản đốc nói, “Vấn đề là tiền thưởng của chúng tôi, ông bạn ạ. Lý do duy nhất để chúng tôi ở đây, đánh đổi cả mạng sống lẫn thương tật, là chỉ vì tiền. Và điều đó lại phụ thuộc vào việc đạt được các mục tiêu.”
“Mục tiêu gì?” MacNeil hướng ánh mắt lãnh đạm về phía ông ta.
“Bảy ngày.” Viên Quản đốc lắc đầu. “Trước đây tiến độ công việc đã được kiểm soát chặt chẽ. Nhưng nay thì…”
MacNeil nhún vai. “Mấu chốt là gì khi đặt ra các mục tiêu không thực tế như vậy?”
“Có phải tôi đặt ra những mục tiêu ấy đâu, ông bạn. Trong thời gian dịch SARS bùng phát, người Trung Quốc đã xây dựng cả một bệnh viện trong vòng một tuần. Vì vậy, nhiều người của ta đã suy nghĩ, tại sao chúng ta không thể làm được như vậy? Mà chúng tôi đâu có xây dựng hẳn một bệnh viện ở chỗ này. Chỉ là một phương tiện tạm thời đáp ứng cho sự quá tải. Một không gian người ta có thể sưởi ấm, một không gian có thể chứa được những chiếc giường bệnh. Một nơi để người ta chờ chết.”
“Vậy thì nó có thực sự đáng đồng tiền không?”
“Chà, ngay bây giờ chúng tôi chẳng có bất kỳ cách nào khác. Thế nhưng họ đang đối xử tốt với chúng tôi mà, phải vậy không nào? Rất nhiều thanh niên từ bên ngoài đường cao tốc vành đai thủ đô London (M25) vào đến tận đây. Và kể từ khi họ tuyên bố lấy đường vành đai làm giới hạn bên ngoài, chúng tôi biết rằng nếu chúng tôi vào bên trong, chúng tôi sẽ không được phép ra ngoài nữa. Ông biết mà, điều này thật đáng sợ, cứ như chuyện xảy ra trong phim ảnh vậy. Chỉ cần nhìn thấy tất cả lính tráng với súng ống kia, trên những chiếc cẩu và cả những cầu vượt nữa.”
“Vậy các ông ở lại tại đâu?”
Viên quản đốc cười thầm. “Đó là một phần của thỏa thuận. Tất cả các khách sạn du lịch lớn đều không có khách. Cho nên chúng tôi có được những phòng riêng của mình, các bữa ăn được chế biến sẵn cho chúng tôi vào tất cả mọi giờ. Tôi cùng một số nhân viên thân cận nghỉ ở khách sạn Ritz. Có những người khác ở bên khách sạn Savoy. Và chúng tôi phải ở lại đó cho đến khi tình trạng khẩn cấp đã qua đi.” Một sự phiền muộn làm hỏng nụ cười của ông ta và viên quản đốc nhớ lại rằng mình có trừng mắt nhìn MacNeil. “Giả sử chúng tôi đạt được mục tiêu của mình, vậy đó.”
Ở đằng xa, một tiếng còi của xe cứu thương chọc thủng bầu không khí lạnh lẽo tháng Giêng. Lại thêm một nạn nhân. Lại một chiếc giường nữa đang cần đến. Mọi bệnh viện trong thành phố đều chật cứng, nhưng dù sao đi nữa thì tỷ lệ tử vong cao còn có nghĩa là lúc nào cũng có sẵn giường bệnh trống.
Bệnh tật đã làm giảm nhân số của mọi tổ chức đến gần ba mươi phần trăm. Nhân viên y tế là những người có rủi ro lớn nhất và chịu thương vong cao nhất. Mặc dù đã có FluKill. Đã chẳng còn ai đi làm nữa. Chỉ có một số ít cửa hàng được mở ra trong vòng vài giờ mỗi ngày. Không có phương tiện giao thông công cộng. Các sân bay đã bị đóng cửa vô thời hạn. Nền kinh tế của thủ đô đang rơi tự do, và phần còn lại của thế giới đã sẵn sàng làm bất kỳ việc gì có thể để giúp thành phố này ngăn chặn bệnh tật. Biện pháp chủ yếu là cấm tất cả mọi hoạt động vận chuyển vào và ra khỏi Vương quốc Anh. Tất nhiên, đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi con vi-rút này càn quét khắp thế giới. Nhưng nếu việc ngăn chặn sự lây lan có thể kéo dài đủ để sản xuất được thuốc chủng ngừa…
MacNeil thở dài và cảm nhận được những giọt nước mưa đầu tiên rớt vào mặt khi anh ngước lên nhìn về hướng đám mây xanh xám gần như đang bay là là trên đầu.
“Jack.”
Anh quay đầu về phía một nhân vật trong bộ đồng phục Tyvek đang vượt qua những vết lốp xe đã cắt sâu trong bùn.
“Chúng tôi đã thực hiện xong.”
MacNeil kiểm tra thời gian. Họ chỉ cần ít hơn hai giờ quy định. “Có phát hiện được gì không?”
Người nhân viên pháp y ấy giơ lên một túi nhựa trong suốt, và MacNeil nhìn thấy trong đó một mảnh vụn màu hồng nhạt. “Có thể là một cái gì đó. Có thể chẳng là gì cả.”
“Cái gì vậy?”
Viên sĩ quan đưa nó cho anh. “Phần còn lại của một tấm vé tàu điện ngầm. Ngoài giờ cao điểm, vé một ngày. Hiện chưa thể đọc được ngày trên tấm vé này; mà chúng ta cũng chỉ có thể trích lọc được cái gì đó dựa trên sọc từ tính mà thôi.”
MacNeil cầm lấy cái túi, đưa nó ra ánh sáng. Chi tiết in trên tấm vé đã mờ, bị nhòe bởi nước mưa và tất cả hầu như đã bị bùn xóa sạch. Một góc của tấm vé cũng đã bị xé rách hẳn. Đã gần tám tuần kể từ khi người ta đóng cửa hệ thống tàu điện ngầm. Nếu đây là tất cả những gì họ phải dựa vào để tiếp tục điều tra, họ sẽ chẳng thể nào đi xa được. Anh trả cái túi lại cho viên sĩ quan pháp y rồi nhảy xuống từ chỗ đang ngồi trên chiếc thùng rác có bánh xe. Quay sang viên quản đốc công trường, anh bảo. “Hãy cố mà xây cái bệnh viện của ông đi.”
III
Amy dùng lưng bàn tay lướt nhẹ trên bề mặt nhẵn nhụi của chiếc hộp sọ ấy và cảm thấy có một sự thương cảm kỳ lạ đối với cô bé này. Không có dấu hiệu nào của sự hư hại. Không kể đến sự tổn thương mà thiên nhiên đã bắt phải hứng chịu ở hàm trên. Chẳng có cách nào để xác định nguyên nhân tử vong, trừ khi phần mô liên quan được Tom phục hồi có thể hé lộ một loại chất độc nào đó. Amy ngờ rằng đó là điều không thể xảy ra. Tại sao người ta lại phải đầu độc một đứa trẻ? Một sinh vật nhỏ bé, xương cốt mỏng manh như thế này? Bé gái này cực kỳ dễ bị tổn thương trước sức mạnh của một người trưởng thành, hoàn toàn không có khả năng tự vệ để chống lại sức mạnh ấy. Việc kẻ nào đó đã giết bé gái này là điều không có gì để nghi ngờ. Nhưng vì lý do nào khác mà họ phải cầu viện đến chuyện rắc rối là róc hết thịt ra khỏi bộ xương của đứa trẻ rồi thủ tiêu bằng chứng? Thế nhưng, đã đi đến tận cùng tất cả những điều phiền phức ấy, rồi sau đó lại chỉ vứt bỏ đống xương ấy trên một công trường xây dựng, thì quả là sơ suất kỳ lạ. Nhưng chuyện đó là để người khác lo. Tất cả trọng tâm và sự thành thạo của Amy là bắt đầu cố gắng nhận dạng bé gái này. Để mang đứa bé ấy trở lại cuộc sống theo cách có thể đưa cơ quan điều tra tìm đến đúng kẻ giết người.
Amy nhìn vào hai hốc mắt trống rỗng và biết rằng những hốc mắt ấy đã từng chứa đựng một đôi mắt nâu huyền long lanh. Cô biết rằng làn da đầu này đã từng nuôi dưỡng một mái tóc dày màu xanh đen. Nhưng mái tóc ấy dài đến mức nào thì có lẽ bây giờ không thể nào biết được. Amy dùng các ngón tay vuốt dọc theo xương gò má trái xuống đến tận xương quai hàm, được nhận ra bởi sự biến dạng của phần xương quai hàm và nụ cười méo mó từng có lúc là đặc trưng của đứa trẻ.
Cô nhận ra Tom đang khom người cúi xuống bên cạnh mình. Khuôn mặt anh áp sát vào mặt cô. “Đừng để ý nhé, người vượn đang đến kìa.”
Amy ngước mắt lên và thấy MacNeil đang bước ngang qua phòng thí nghiệm. Cô nhìn anh một cách bình thản, và tự hỏi làm thế nào cô có thể nghĩ về anh nếu cô chưa từng biết đến anh. Anh rất cao - đặc điểm nổi bật nhất của anh. Nhưng không gầy. Anh đã được kiến tạo thật cân xứng. Điều đó khiến anh là một người đàn ông to lớn. Chắc chắn anh không có được cái vẻ ưa nhìn theo kiểu quy ước, nhưng đôi mắt màu xanh lá cây lốm đốm cam của anh chứa đựng một sự ấm áp lạ thường. Có vẻ mái tóc cắt quá ngắn như vậy không hợp với anh, nhưng có một điều gì đó thực sự nổi bật trong chòm tóc lốm đốm bạc ở cả hai bên thái dương. Trang phục đồng bộ của anh quá chật trong khi chiếc áo khoác của anh lại quá lớn; và nói chung, ở anh có một vẻ gì đó nhếch nhác. Amy còn nhận ra rằng một bên dây giày của anh chưa được buộc chặt. Thế rồi cô còn thấy rằng đôi giày của anh phủ đầy vết bẩn, cũng như anh đã để lại một vệt bùn khô nhỏ sau bước chân. Tom đã gọi anh là Người vượn. Tất nhiên, Tom không thích anh vì anh nghĩ rằng MacNeil thuộc lớp những người không ưa kẻ đồng tính.
Amy không thể nhớ lại về lần đầu tiên cô để mắt tới MacNeil, vì vậy giờ đây cô không thể nào tưởng tượng lại được ấn tượng ban đầu. Vẫn còn những khoảng trống nhỏ kỳ lạ trong ký ức của cô từ trước vụ tai nạn. Những điều nhỏ nhặt từng làm cô thất vọng, đôi khi đến mức phải ứa nước mắt. Thế nhưng chỉ khi cô ở một mình. Tom sẽ không dây dưa với sự thương hại bản thân. Mà bây giờ anh đang đứng bên cạnh cô, hai tay khoanh trước ngực, giống như người giám hộ và bảo vệ của cô, xương quai hàm bạnh ra hướng về phía MacNeil, gần như thách thức anh này dám có thái độ thô lỗ đối với người bạn nhỏ bé tội nghiệp bị thương tật của mình. Nói cho cùng, chính anh là người đã mang lại cho cô công việc ở đây sau khi cô không thể tiếp tục như trước.
MacNeil dừng lại trước bàn, phớt lờ anh ta và nhìn vào bộ xương của đứa trẻ. Rồi anh nhìn sang Amy mơ hồ gật đầu tỏ vẻ cảm ơn. “Vậy cô có thể cho tôi biết điều gì?”
“Thực ra là khá nhiều đấy.” Amy lại tập trung sự chú ý của cô vào đứa trẻ. Cô đưa mặt lưng của những ngón tay của mình lướt qua phần trán của bộ xương sọ, như thể đứa trẻ vẫn còn cảm nhận được. “Bé gái này thực sự là một linh hồn tội nghiệp.”
“Làm thế nào cô biết nó là một bé gái?”
“Làm thế nào tôi biết cô ta là một bé gái.” Amy sửa lưng anh, như thể đứa trẻ có thể bị xúc phạm khi được mô tả là nó. “Không hề có một yếu tố duy nhất để kết luận”, cô nói. “Đúng hơn, cả một sự góp nhặt của những chỉ dấu, và một chút bản năng.”
MacNeil nói, “Chúng ta hãy dẹp bản năng của cô qua một bên và hãy bám sát vào sự thật.”
Amy không hề bối rối. “Được chứ. Chỉ sự thật mà thôi. Nữ giới thường có các bó cơ nhỏ hơn, kém phát triển hơn nam giới.” Cô dùng một đầu ngón tay lướt dọc theo một chiếc xương đùi. “Anh có thể thấy khá rõ các đường vân ở đây cung cấp những mối liên kết cho các cơ và gân.” Cô di chuyển ngón tay lên vùng chậu. “Xương chậu của nữ giới được tạo ra để đáp ứng nhu cầu sinh con và có một số đặc điểm giúp phân biệt với nam giới. Đáng chú ý là hông rộng hơn.”
MacNeil cho phép hồi ức kéo căng đôi môi của mình ra thành một nụ cười mỉm. Anh nhớ đến việc mẹ anh - khi suy tính rằng cô con gái nhà hàng xóm có thể trở thành vợ tương lai của con trai mình - đã mô tả cô gái ấy là có cặp hông thuận tiện cho việc sinh nở.
Amy đưa mắt nhìn lên và bắt gặp một thoáng nụ cười của anh. “Anh thấy điều này thú vị à, ngài thanh tra MacNeil?”
“Không đâu, thưa cô Wu.”
Cô nhìn anh thật lâu trước khi trở lại với đống xương trên mặt bàn. “Ngoài diện mạo tổng quát chung, còn có một số phép đo có thể tiến hành trên vùng xương chậu để giúp xác lập giới tính. Chủ yếu là sự khác biệt về tỷ số giữa chiều dài của xương mu và đốt háng, thường được gọi là chỉ số đốt háng-xương mu.”
“Tất nhiên là anh sẽ quen với chỉ số đốt háng-xương mu này.” Tom nói xen vào, một nụ cười trêu chọc làm hếch lên các góc của chiếc mặt nạ.
“Đúng là như vậy”, MacNeil trả lời. Rồi quay lại với Amy, “Vậy là cô đã tiến hành những phép đo ấy?”
“Thưa anh vâng.”
“Thế kết quả ra sao?”
“Tự thân những số đo ấy không cho phép đi đến kết luận. Xét cho cùng, cô bé ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, và ở tuổi ấy, những đặc điểm giới tính vẫn chưa được phát triển đầy đủ. Nhưng chỉ số đo được có xu hướng cho ta nghĩ đến nữ hơn là nam.” Cô nhặt lấy chiếc hộp sọ của đứa trẻ lên và nhẹ nhàng đặt nó vào lòng hai bàn tay chụm lại. “Chiếc hộp sọ này thường là một chỉ dấu tốt hơn. Trước hết, nó nhỏ hơn điều ông mong đợi ở một bé trai. Các phần lồi ra của xương chũm và xương chân mày ở nữ giới không lộ rõ, trong khi đó hốc mắt và xương trán lại tròn hơn.” Cô vạch ra những đường cong có liên quan ấy để minh họa cho quan điểm của mình. Rồi cô nhìn thẳng vào mắt MacNeil. “Tôi có khoảng chín mươi lăm phần trăm chắc chắn rằng đây là nữ.”
“Thế còn năm phần trăm kia?”
“Bản năng. Thế nhưng anh đã bảo tôi loại điều đó ra khỏi phương trình này rồi mà.”
MacNeil mỉm cười. “Đúng là tôi đã nói như vậy. Cô có thể cho tôi biết thêm điều gì khác không?”
“Tôi có thể nói với anh rằng có lẽ đứa trẻ này đến từ một trong những quốc gia đang phát triển nghèo hơn, và cô bé ấy có hai đặc điểm nhận dạng rất đặc biệt.”
MacNeil ngạc nhiên đến mức sửng sốt. “Làm thế quái nào mà cô có thể nói được tất cả những điều đó từ một đống xương?”
“Bởi vì cô ấy thành thạo đối với công việc cô ấy đang làm, thưa anh MacNeil”, Tom lại xen vào, rõ ràng rất tự hào về sự tinh thông của cô. “Amy từng là một trong những bác sĩ nha khoa pháp y giỏi nhất ở London trước khi…” Anh đã bắt đầu tuôn trào trước khi có thể tự ngăn mình lại, và sự do dự của anh chỉ làm người ta thêm chú ý, “… trước khi xảy ra tai nạn.” Anh vội vàng bổ sung. “Cô chẳng bao giờ đánh mất những kỹ năng đó.”
Lời khen của Tom làm Amy đỏ mặt khiến cô càng tập trung hơn vào chiếc hộp sọ. “Anh xem, đây là chủng Mongoloid. Tôi biết rằng nói như vậy thì không đúng đắn về mặt chính trị, nhưng những thuật ngữ này không liên quan gì đến vấn đề đó. Sọ người thuộc các chủng hoặc Negroid, hoặc Caucasoid, hoặc Mongoloid.”
Tom nói “Tôi vẫn luôn nghĩ rằng Caucasoid nghe giống như một người máy làm vệ sinh trong những bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao.”
MacNeil không hưởng ứng câu bình phẩm ấy, tiếp tục hỏi Amy. “Vậy Mongoloid là gì, có phải châu Á không?”
“Vâng, đúng vậy”, Amy nói. “Người Eskimo, người Nhật Bản, người Trung Quốc… tất cả đều thuộc chủng Mongoloid. Đó cũng là cách mà tôi mô tả chính mình.”
MacNeil nhìn thẳng vào đôi mắt xếch có hình hạnh nhân và đôi gò má cao của cô, cùng với nét thanh tú của quai hàm và vầng trán phẳng, nghĩ rằng anh cảm thấy thích hợp hơn để mô tả cô là xinh đẹp. Mái tóc đen dài óng mượt của cô được bới ngược từ đỉnh đầu ra phía sau và buộc thành lọn ở gáy, phần còn lại xõa trên trán xuống đến gần lông mi. Ngước lên và phát hiện MacNeil đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt của cô lập tức chuyển hướng để quay lại với đứa trẻ.
“Thế nhưng thực sự là bộ răng mới cho chúng ta biết nhiều nhất về cô bé này. Các nét đặc trưng thuộc chủng Mongoloid của hộp sọ chưa được bộc lộ nhiều ở một người còn rất trẻ, nhưng những người thuộc chủng Mongoloid thường có răng cửa hàm trên mang hình lưỡi xẻng.” Cô lần lượt chỉ vào từng chiếc răng có thể nhận biết được. “Lại nữa, vòng đỉnh răng phồng ra nhiều hơn, và cũng vậy, răng cửa thường có chân răng ngắn hơn.”
“Vậy làm sao cô biết rằng cô bé này không có hoàn cảnh giống như cô? Có nguồn gốc Trung Quốc, hoặc châu Á, nhưng sinh ra và được nuôi dạy ở Anh?”
Amy mỉm cười. “Bởi vì hàm răng của cô bé rất hoàn hảo”, cô nói. “Bé này chưa từng được xử lý gì về răng. Không có một chút nào cả. Không cần đến việc đó. Không dùng đường trong khẩu phần ăn hàng ngày, một cái miệng được miễn nhiễm với sâu răng. Một điều hết sức bất thường đối với một đứa trẻ mười tuổi ở Anh.”
“Đứa bé này mười tuổi à?”
Amy gật đầu. “Đúng vậy.”
“Có biên độ sai lệch không?”
“Cộng hoặc trừ ba hoặc bốn tháng. Sự phát triển của răng là một dấu chỉ rất chính xác.”
MacNeil ngẫm nghĩ trong giây lát về những điều quan trọng mà chuyên viên nha khoa pháp y này đã nói với mình. “Cô có nói cô bé này có hai đặc điểm hình ảnh rất đặc biệt.”
“Đứa bé là người châu Á, tất nhiên. Và nói như vậy tôi không có ý đề cập đến người Ấn Độ hay người Pakistan. Giống người Trung Hoa hơn. Tôi biết anh nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều giống nhau, vì vậy trong mắt anh, có lẽ đứa bé này trông cũng chẳng khác biệt gì với tôi khi ở cùng độ tuổi. Ngoại trừ một đặc điểm có tính thuyết phục cụ thể.” Cô dừng lại, mặc kệ cho MacNeil nôn nóng chờ đợi để nghe xem đó là gì. “Đứa bé này có tật hở hàm ếch rất rõ rệt”, Amy nói. “Ít nhất, đó là điều anh biết rằng nó là gì. Chúng tôi gọi đó là một sự biến dạng bẩm sinh của vòm miệng.” Cô xoay chiếc hộp sọ về phía MacNeil và lật nó ra sau để anh có thể nhìn thấy nó rõ hơn. “Một khiếm khuyết nghiêm trọng ở hàm trên - mảng xương có nhiệm vụ giữ những chiếc răng trên. Sự biến dạng có thể hoặc là không đáng kể, hoặc cực độ như trong trường hợp này. Nó có thể là một chiều, hoặc hai chiều. Trường hợp này là một chiều. Anh có thể nhìn thấy sự dịch chuyển cực độ của những chiếc răng ở phía trước của hàm trên.” Amy nhìn McNeil. “Tôi e rằng đây là một cô bé trông hết sức khác biệt. Bé gái này khiến ai cũng phải quay đầu lại nhìn. Và có lẽ cô bé đã có một thời gian thực sự khó khăn với những đứa trẻ khác ở trường.”
Bản nhạc điện tử Scotland the Brave phát ra không hợp lúc từ đâu đó sâu trong nếp gấp chiếc áo khoác của MacNeil. Anh mò mẫm lôi trong túi ra chiếc điện thoại di động và cho cả phòng thí nghiệm được nghe trình diễn đầy đủ đoạn nhạc chuông của mình với âm lượng cao nhất. Trước đó, khi tắt máy, anh đã thấy rằng có hai cuộc gọi nhỡ. Cả hai đều từ Martha. Cô đã để lại nhiều tin nhắn, nhưng anh chưa đọc. Màn hình cho anh biết cũng lại là cô ấy. Anh ngắt cuộc gọi mà không trả lời rồi nhét điện thoại vào túi.
“Vậy là một cuộc gọi quan trọng đấy nhỉ.” Tom nói.
MacNeil nhanh chóng loại bỏ tình thế khó xử của mình. “Bà xã tôi.”
“Ái chà! Lệnh bà”, Tom tiếp. “Người mà mệnh lệnh chắc chắn phải được tuân thủ.” Anh dừng lại. “Hoặc là không.”
MacNeil nói với Amy, “Cô sẽ viết cho tôi một bản báo cáo trước khi cô đi chứ?”
“Tất nhiên.”
Anh gật đầu. “Cảm ơn.” Thế rồi anh bước ra cửa, hai tay đút trong túi áo khoác. Tom quan sát anh rời đi với thái độ khinh khỉnh rõ rệt. “Cô là thiên tài thuần khiết”, Anh nói với Amy, “và tất cả những gì anh ta có thể nói chỉ là cảm ơn.”
“Tom này, tôi chỉ làm công việc của mình mà thôi. Còn khi anh ấy làm công việc của anh ấy, có lẽ không có nhiều người còn nói được như vậy.”
Tom tỏ ý không bằng lòng. “Anh ta là một thằng ngốc. Có trời mới biết phụ nữ nhìn thấy ở anh ta điều gì.”
“Anh muốn nói về vợ của anh ấy à?”
“Có lẽ cô ta đã kiếm được một cây gậy chống của người mù.”
“Họ đã ly thân.”
Tom nhìn cô, ngạc nhiên. “Xem nào! Chẳng phải cô chỉ là một kho thông tin thú vị. Làm thế quái nào cô lại biết được điều đó?”
Amy đỏ mặt. Cô nhún vai và quay trở lại với đống xương để che giấu sự bối rối của mình. “Tôi không biết. Chỉ là những điều tôi được nghe nói, vậy thôi.”