Pinkie bước nhanh giữa những nhà kho cao chót vót, những chiếc cầu thang đi bộ bằng kim loại hẹp chạy theo những góc kỳ lạ trên đầu và dưới chân là những viên sỏi. Maggie Blake’s Cause một thời ở phía bên trái của hắn, và một dãy cửa hàng bán đồ sang trọng đều đã bị che kín bằng những tấm ván ép bên phải của hắn. Những gia đình giàu có, trong những căn phòng được cải tạo từ nhà kho của họ, đã ngủ ngon và an toàn sau những khung cửa sổ được che chắn, không hơn những chiếc lồng mạ vàng trong thành phố đang bị đại dịch này. Đã có một thời những con chuột mang theo bệnh dịch lúc nhúc tràn ra khỏi những con thuyền cập bến ở nơi này. Giờ đây, khu vực Shad Thames hẹp như một hẻm núi đã hoàn toàn vắng vẻ và yên tĩnh đến chết người, trống rỗng bởi một loại bệnh dịch khác.
Pinkie nhẩn nha nhìn ngó khắp mọi nơi khi đi qua Cầu cảng Java cho đến lúc phát hiện được địa chỉ mà hắn đang tìm kiếm. Butlers and Colonial. Hắn dễ dàng lao qua chiếc cổng điện tử, dạng chân bước trên những thanh hàng rào ở hai bên dọc theo mặt trên cổng rồi nhảy xuống khoảnh sân ở phía bên kia. Các bóng đèn được bố trí ở đầu những cây cột thấp dẫn hắn đi quanh vào một vuông sân ở phía sau và hắn nhìn thấy đoạn đường dốc dẫn đến cửa nhà của Amy. Hắn thầm cười mỉm. Hắn chẳng mất bao nhiêu thời gian để tìm được chỗ này.
Amy đang ở trong một tâm trạng bồn chồn. Đã gần hai giờ sáng mà cô vẫn không cảm thấy buồn ngủ chút nào. Cô rất mệt, đúng vậy. Nhưng cô không thể ngủ được. Những lời cuối cùng của Sam khiến cô bất an một cách kỳ lạ. Tôi nghĩ rằng điều đó làm thay đổi mọi chuyện. Ý của Sam là gì? Cố gắng hết sức thì Amy cũng vẫn không thể nhận được thêm bất kỳ câu trả lời nào từ người cố vấn của mình. Cửa sổ cuộc trò chuyện của họ vẫn còn trên màn hình của cô, con trỏ vẫn nhấp nháy sau khi kết thúc nhiều lần cố gắng thiết lập lại liên lạc mà không thành công. Sam, ông còn ở đó không? Xin chào, Sam! Nói với tôi đi chứ! Không thấy gì cả. Rõ ràng là Sam đã không còn ngồi trước máy tính nữa. Đã vào giường rồi, có thể. Nhưng tại sao lại có một kết luận đột ngột và bí ẩn như vậy cho cuộc trò chuyện của họ?
Amy đã uống cạn cả một chai rượu vang đỏ và cảm thấy hơi say. Cô đã dành cả nửa giờ đồng hồ để trò chuyện với Lyn, kể lể cho bé gái này tất cả mọi chuyện về đứa em trai của mình. Nói cho đứa bé biết về việc Lee không bằng lòng về những thành công của chị như thế nào. Kể về năng lực học thuật của cô và những giải thưởng mà cô đã giành được trong việc học. Rồi việc được chấp nhận vào trường y, tốt nghiệp hạng đầu trong khóa học của mình. Việc thực hành thành công vang dội của cô trong ngành răng hàm mặt pháp y, việc đính hôn của cô với David. Sau một thời thơ ấu được cha mẹ cưng chiều, ở đó mọi hy sinh đều dành cho Lee trong lúc Amy buộc phải tự bảo vệ mình, việc người chị gái của anh ta thành công như vậy mà anh ta thì không, đã giáng một đòn mạnh vào cái tôi của anh ta. Lee chưa bao giờ đạt điểm cao ở trường, bỏ học trước khi tốt nghiệp trung học, và cuối cùng trở thành đầu bếp phụ chịu trách nhiệm về việc xắt thái rau củ trong một nhà hàng ở Khu phố Tàu. Mỗi món quà nhỏ mà thành công của Amy đã cho phép cô mua biếu cha mẹ đều mang lại cho Lee sự ghen tị và lòng phẫn uất.
Vì thế, Lee đã cảm thấy hài lòng và lạc quan sau vụ tai nạn của chị mình. Toàn những lời tử tế và sự thương cảm đãi bôi. Nhưng Amy cảm nhận được thái độ thực của đứa em; sung sướng vì người chị cả đã mất đi địa vị bảo bọc tài chính cho gia đình, phải lệ thuộc vào một chiếc xe lăn. Giờ đây, Lee sẽ là người chăm sóc chính của gia đình, mua sắm quà cáp, tiếp nhận vị trí xứng đáng của mình ở đầu bàn bên cạnh bố.
Nhưng người em này đã không tính đến nghị lực của Amy quyết tâm vượt lên trên sự tàn tật của mình, và khi cô giành được hàng triệu đồng tiền bồi thường thiệt hại, Lee cảm thấy rằng mình xứng đáng được chia sẻ. Đó là điều tất cả bọn họ đã làm. Rốt cuộc, sự thành công của Amy chẳng phải thực sự dựa vào sự hy sinh của gia đình cô hay sao?
Lần đầu tiên trong đời, Amy đã đứng dậy đối kháng với đứa em. Cô cần số tiền đó để đứng vững trở lại trên chính đôi chân của mình, theo nghĩa bóng, nếu không muốn nói là theo nghĩa đen. Người em ấy có một chút ý niệm nào hay không rằng phải trả giá bao nhiêu để một người tàn tật cố gắng sống được một cuộc sống bình thường?
Thái độ đối kháng đó đã tạo ra sự rạn nứt trong gia đình, và Amy phải rời khỏi cộng đồng người Hoa để tìm đến sự cô lập tuyệt vời của kho gia vị cũ của cô ở Bermondsey. Toàn bộ gia đình cô cũng đã từng đến thăm cô một lần, thế nhưng sự phẫn uất trước mọi thứ mà họ nhìn thấy đã bừng lên trong những ánh mắt ghen tị. Và họ không bao giờ đến nữa. Thế rồi cho đến khi Jack MacNeil bước vào cuộc đời cô thì sự cô lập tuyệt vời của Amy đã trở thành một sự cô đơn không đến nỗi nào.
Tội nghiệp cho Jack. Cô nghĩ về MacNeil, không biết anh đang ở nơi nào đó trong đêm, chú tâm vào một vụ giết người mà anh khó có khả năng giải quyết được, cố gắng rất nhiều để không nghĩ về đứa con trai mà anh đã bỏ bê về mặt tình cảm đối với nó. Một điều mà khi anh nhận ra thì đã quá muộn để thay đổi, và nay thì không bao giờ còn thay đổi được nữa.
Cô ưỡn lưng lên để làm mềm dẻo các cơ và cố gắng thay đổi tư thế của mình trên chiếc ghế. Cô đã ngồi trong đó quá lâu. Các điểm chịu áp lực đã trở nên đau đớn. Cô cần được nằm trên giường để cho cơ thể được nghỉ ngơi. Nhưng cô không thể đối mặt với ý nghĩ ấy trong khi MacNeil vẫn còn ở đâu đó bên ngoài. Cô muốn ở đây vì anh nếu anh cần đến cô, và ở cạnh anh khi anh kết thúc công việc lần cuối cùng vào lúc bảy giờ. Cô nghĩ có lẽ việc thả mình dưới những tia nước của một vòi hoa sen sẽ giúp giảm bớt áp lực và làm dịu cơn đau. Ít nhất việc ấy cũng sẽ giúp cô thêm tỉnh táo và minh mẫn.
Pinkie nghe được tiếng thang máy chạy trước khi hắn nhìn thấy Amy. Hắn đã lục soát phòng ngủ của cô, tin chắc rằng hắn sẽ được báo trước khá sớm nếu thang máy khởi động. Hắn đã nghe thấy giọng nói của cô vọng xuống từ tầng áp mái, và thoạt đầu hắn nghĩ rằng cô ấy đang có người cùng trò chuyện. Nhưng sau một lúc lắng nghe, không thể phân biệt được các lời nói, hắn nhận ra chỉ có một giọng nói. Có lẽ cô ấy đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Hắn không thể biết rằng cô ấy nói chuyện với đứa bé gái mà hắn đã nhìn thấy phần da thịt của nó bị ngài Smith lóc ra khỏi bộ xương.
Lúc này, từ vị trí thuận lợi trong tủ áo khoác, mặt áp vào khe cửa, lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô thật rõ ràng. Và gần như cô đã khiến hắn hụt hơi. Cô ấy thật là đẹp. Nhỏ bé và mong manh, rất dễ bị tổn thương với đôi chân vô dụng chẳng có chút giá trị nào. Cô ngồi nghiêng trên thang máy, mắt nhắm lại, hai tay đặt trên đùi. Có điều gì đó trong sự thanh thản của cô đã thu hút Pinkie, khiến trái tim hắn nhói đau. Theo một cách khá kỳ lạ, cô khiến hắn nhớ đến mẹ của mình. Sự thanh thản chính là phẩm chất bền vững của mẹ hắn. Một thứ gần như là thuyết định mệnh mang hơi hướng thiền học đã cho phép bà chấp nhận tất cả những sự vùi dập mà cuộc sống đã quăng vào đường đời của bà. Và hắn cũng nhớ lại, đêm đó, bị nhốt trong chiếc tủ trưng bày dưới cầu thang, lần đầu tiên hắn nghe thấy tiếng mẹ hắn hét lên. Cùng với ký ức ấy, tình trạng run rẩy quen thuộc lập tức trở lại với hắn. Thế rồi bóng tối và sự ngột ngạt của chiếc tủ áo khoác này bắt đầu làm hắn nghẹt thở. Hắn phải đấu tranh để kiểm soát hơi thở của mình, nếu không Amy sẽ nghe được tiếng thở của hắn. Và hắn không muốn giết Amy. Chỉ là chưa đến lúc.
Hắn quan sát cô chuyển mình qua chiếc xe lăn đặt ở chân cầu thang, và lắng nghe tiếng rền rĩ của chiếc động cơ điện khi chiếc xe lăn đẩy cô vào phòng tắm.
Cuối cùng, đến khi mẹ hắn hét lên tiếng thứ ba hay thứ tư gì đó, hắn mới cảm thấy hoảng loạn; và điều đó đã giúp hắn có thêm sức mạnh để phá toang cửa tủ. Mới mười tuổi đầu, và chẳng phải là một cậu bé to lớn khác thường gì. Bấy giờ họ đang ở trong nhà bếp. Mẹ hắn nằm ngửa trên sàn, còn người đàn ông kia đè lên trên người bà, hai tay bóp chặt lấy cổ của bà, luôn miệng chửi bới và bảo bà câm miệng đi. Lão ta đánh vào mặt bà hai ba cú đấm liên tiếp làm môi bà toác ra, khiến bà nhăn mặt vì đau đớn, hàm răng trắng vằn vện những vệt máu đỏ. Y phục của bà bị xé toạc để lộ phần bụng, áo lót ngực cũng đã rách làm lộ một bên vú. Pinkie không hề có một chút ý niệm nào về chuyện gì đang xảy ra, ngoại trừ việc người đàn ông này đang làm tổn thương mẹ hắn. Hoàn toàn không định trước được những gì sẽ xảy ra tiếp theo, hắn đã phản ứng theo bản năng, nhảy hẳn lên lưng người đàn ông, giật mạnh tóc lão ta, hét lên với lão là hãy thả mẹ hắn ra.
Người đàn ông sửng sốt, kinh ngạc quay lại rồi đánh bật đứa bé trai ra khỏi lưng mình. Thật ngạc nhiên đối với lão ta khi không phải chỉ có riêng hai người họ trong căn hộ ấy. Pinkie ngã xuống, đập đầu vào cạnh cửa, choáng váng trong giây lát, mắt đổ hào quang. Lúc ấy hắn đã nghe được tiếng la thất thanh điên cuồng của mẹ mình. Cùng lúc, người đàn ông ấy cũng rống lên, tìm cách bóp nghẹt tiếng la hét của bà. Hắn nhìn thấy đôi chân của mẹ mình đá loạn xạ trong lúc bà cố gắng lấy hơi, lòng bàn chân trần trụi của bà liên tục đập xuống sàn. Không biết bằng cách nào, hắn đã đứng dậy được, lê mình đến chỗ chuẩn bị thức ăn chờ nấu nướng trong bếp. Đó là khi hắn nhìn thấy chỗ dắt những con dao làm bếp. Kể từ đó, mỗi khi tỉnh thức hắn luôn hối hận vì đã không hành động sớm hơn. Rằng hắn đã không đảm nhận trách nhiệm của mình trước chừng ba mươi giây. Vì nếu thế, có thể mẹ hắn vẫn còn sống. Đúng như vậy, ngay lúc hắn cắm được con dao cắt bánh mì vào sâu giữa bả vai của người đàn ông kia, mẹ hắn đã ra đi, và cuộc sống của hắn đã thay đổi không cách nào cứu vãn được.
Pinkie ngồi dựa vào vách tủ trong bóng tối của chiếc tủ quần áo rồi khoanh tay ôm lấy hai đầu gối, kéo chúng sát vào ngực. Hắn ghét mẩu ký ức ấy khi nhớ lại như thế này. Đó là điều hắn đã cố chôn vùi, cố giấu đi, nhưng nó luôn quay trở lại với hắn khi hắn ở trong bóng tối. Hắn cố gắng ngăn mình thổn thức, nhưng vẫn cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi trào xuống má. Hắn muốn nhắm mắt lại. Hắn muốn quên giấc mơ này đi và nhẹ nhàng quay trở lại với cái thế giới tương tự với thế giới ấy, nơi mà mỗi đêm khi đến giờ đi ngủ, mẹ hắn vẫn hôn nhẹ lên trán hắn và thủ thỉ rằng ngủ sâu nhé, con trai.
Cuối cùng khi hắn đã lấy lại được đủ bình tĩnh để kiểm soát hơi thở và lau khô mặt, hắn nghe thấy có tiếng nước chảy ra từ vòi hoa sen trong phòng tắm. Hắn lại nhẹ nhàng đứng lên nhưng lưng vẫn dựa vào vách tủ và hít vào một hơi thở thật sâu. Lúc này sẽ là thời điểm hoàn hảo, trong khi cô ấy đang tắm.
Chậm rãi, hắn mở rộng cánh cửa tủ rồi thoát ra ngoài leo lên đến đầu cầu thang. Cửa phòng tắm chỉ khép hờ và hắn có thể thấy hơi nước bốc lên trong ánh sáng đèn điện lạnh lẽo, giống như sương mù lúc bình minh vào một buổi sáng mùa đông. Hắn băng qua sảnh và dừng lại ở cửa, từ từ dựa vào khe hở để có thể nhìn thấy bên trong.
Cô đã có được một phương tiện dùng để chống đỡ trong lúc tắm, giúp cô hầu như đứng vững. Qua làn hơi nước và những hạt nước chảy lan theo mặt kính, hắn có thể nhìn thấy cô trong tình trạng hoàn toàn khỏa thân, làn da ửng hồng dưới những tia nước nóng. Hắn vội vàng ngượng ngùng quay mặt đi. Hắn đã từng có lần nhìn thấy mẹ hắn khỏa thân khi bà ấy đang tắm. Trong một dịp tình cờ, hắn đã vô tình đi lạc vào phòng tắm, rồi đứng đó quan sát mẹ hắn trong khoảng một phút mà không bị bà ấy phát giác. Cho đến khi bà ấy bắt gặp và quát lên với hắn vì tội nhìn trộm. Vì hắn là một đứa con nít có đầu óc thô bỉ. Đó là một trong số ít lần bà lớn tiếng với hắn, và kể từ đó, hắn chưa bao giờ có thể nhìn một người phụ nữ khỏa thân mà không cảm thấy tội lỗi.
Hắn quay đầu và vội vã vượt qua một lần nữa chiếu nghỉ đầu cầu thang để leo lên thang bằng những bước chân nhanh nhẹn mà cẩn thận. Lên đến tận mái nhà. Ngay tại đầu các bậc thang, hắn đảo mắt thật nhanh để lướt nhìn quanh phòng khách khổng lồ ở tầng áp mái cho đến khi hắn trông thấy chiếc máy tính của Amy. Chương trình bảo vệ màn hình liên tục làm mờ dần từ bức ảnh này đến bức ảnh khác, những cảnh mang màu xanh lam và xanh lá cây gợi sự mát mẻ của một khu rừng già nhiệt đới, đầy sương mù và ẩm ướt. Hắn ngồi vào bàn làm việc của Amy và bắt đầu di chuyển con chuột. Chương trình bảo vệ màn hình biến mất, để lộ cửa sổ đối thoại giữa Amy và Sam. Con trỏ đang nhấp nháy bên cạnh những lời kêu gọi cuối cùng của Amy. Sam, ông còn ở đó không? Xin chào, Sam! Nói với tôi đi chứ! Pinkie mỉm cười một mình khi phát hiện ngay biểu tượng sổ địa chỉ trên thanh công cụ ở chân màn hình. Hắn nhấp chuột vào biểu tượng ấy và sổ địa chỉ của Amy mở ra trước mặt. Hắn gõ dòng chữ Bennet. Và ngay lập tức ở đó xuất hiện hàng chữ Tom Bennet, Căn hộ 13A, số 1 đường Parfrey, Fulham. May mắn cho kẻ nào đó. Nhưng không phải cho Tom. Hoặc cho Harry.
Pinkie đóng sổ địa chỉ và trả lại màn hình theo đúng tình trạng như khi hắn tìm thấy, kích hoạt lại chương trình bảo vệ màn hình để Amy không bao giờ biết được rằng hắn đã có mặt.
Thế rồi hắn nhìn thấy đứa bé gái, như thể đang theo dõi hắn từ đầu kia của căn phòng, khiến hắn sởn hết cả tóc gáy. “Chúa ơi”, hắn thì thầm. Bức tượng trông giống hệt đứa bé gái ấy. Thật là kỳ lạ. Cái miệng kia trông thật là kinh tởm, hệt như nó đã từng xảy ra trong cuộc sống. Làm sao mà chỉ dựa vào cái hộp sọ của đứa bé gái ấy họ lại có thể biết được diện mạo của nó như thế nào?
Trong một thoáng hắn quên mất mình đang ở đâu, vội vã đi ngang qua căn phòng để nhìn kỹ hơn. Hắn lắc đầu, dành cho vị nha sĩ gốc Hoa đang tắm một sự thán phục trọn vẹn mà hắn vừa tìm thấy. Pho tượng này không thể nào giống đứa trẻ ấy hơn nữa nếu như người phục dựng pho tượng này làm việc dựa trên một tấm ảnh. Chỉ có một chi tiết mà Amy đã nhầm lẫn. Và chi tiết đó khiến hắn khó chịu.
Cô đã lau khô người trong phòng tắm và lúc này đang di chuyển bằng chiếc xe lăn để vào phòng ngủ. Cô phân vân không biết nên chỉ cần choàng qua một chiếc áo khoác dài hay nên mặc hẳn một bộ quần áo mới. Cô quyết định dựa trên lựa chọn thứ hai, và nằm trên giường để mặc vào người chiếc quần jean cùng với chiếc áo sơ mi bên ngoài bộ quần áo lót sạch. Sau đó, cô chuyển sang tư thế ngồi và nghiêng người để xỏ chân vào đôi giày đế mềm của mình. Việc mặc quần áo đối với cô là cả một nỗ lực như vậy, nhưng các bác sĩ đã nói rằng đó là bài tập thể dục tốt, rất quan trọng để giữ cho cơ thể của cô hoạt động.
Khi chiếc thang máy êm ả đưa cô lên đến tận tầng áp mái, cô nhắm mắt lại và bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Cô biết rằng chỉ cần nằm xuống chiếc ghế trường kỷ thì chỉ trong vòng vài phút cô sẽ nhẹ nhàng trôi vào giấc mộng. Thế nhưng ngay khi bước ra từ khoang cầu thang để vào khoảng không gian sát mái nhà, cô đã có linh cảm trực tiếp về điều gì đó không bình thường. Thật khó để nói rằng điều đã khiến cô phải cảnh giác là điều gì. Có lẽ là mùi hương lạ thoảng qua trong không khí ở phần không gian cao nhất của căn hộ. Hoặc chỉ là một sự có mặt, hoặc cảm giác đã có một sự có mặt nào đó, như một bóng ma hay một linh hồn. Không thể biết được những giác quan bị che khuất nào có thể hoạt động trong tiềm thức. Bất kể điều đó là gì, cô lập tức cảm thấy bứt rứt.
Cô chuyển sang xe lăn và đi tới bàn làm việc. Liệu có tin nhắn mới nào từ Sam không? Cô di chuyển con chuột để xóa chương trình bảo vệ màn hình và thấy cửa sổ đối thoại của cô với Sam giống hệt như khi cô tạm rời khỏi máy tính. Sam, ông còn ở đó không? Xin chào, Sam! Nói với tôi đi chứ!
Cô mới đi qua được nửa tầng áp mái thì đã nhìn thấy cái đầu, và tiếng hét của cô bật lên là vì cô hoàn toàn không kiểm soát được mình. Sự sợ hãi đâm thẳng vào tâm hồn cô, những ngọn lao bé nhỏ vô hình; cô dáo dác nhìn quanh căn phòng trong một tâm trạng hoảng loạn. Không có một ai ở đó. Cô ngồi đấy, tuyệt đối lặng thinh, chỉ lắng nghe. Không có một âm thanh nào cả. Thế rồi, cô buộc phải nhìn lại chiếc đầu của đứa bé gái. Mái tóc giả đã bị cắt ngắn, thành từng chùm lởm chởm không đều, hệt như điều cô đã từng tưởng tượng trước đó. Cô lại buộc mình nắm lấy cần điều khiển chiếc xe lăn và di chuyển chiếc xe về phía pho tượng.
Mặt bàn vương vãi những mớ tóc đen cỡ một nắm tay. Một chiếc kéo nằm chỏng chơ giữa những thứ đã bị cắt ra.
Lyn trừng trừng nhìn lại cô, khuôn mặt của đứa bé gái ấy đã thay đổi hoàn toàn bởi mái tóc đã được điều chỉnh. Trong một thoáng, cô tự hỏi liệu có phải là chính tay cô đã thực hiện sự thay đổi ấy, rồi bằng cách nào đó cô lại quên mất. Nhưng ngay cả khi cô ấp ủ suy nghĩ đó, thì cô buộc phải gạt bỏ nó. Và cô biết với một sự tuyệt đối chắc chắn rằng trong khi cô đang tắm, kẻ nào đó đã xâm nhập nhà cô và cắt mái tóc trên đầu đứa trẻ.
Bất kể phán đoán đó có vẻ điên rồ đến đâu đi nữa, thì bằng chứng vẫn sờ sờ ra đó trước mắt cô. Và điều đó khiến cô sợ đến chết khiếp. Có khả năng để bất kỳ kẻ thực hiện việc đó là ai đi nữa thì kẻ đó cũng đang có mặt trong nhà. Cô vẫn còn bàng hoàng trong tình trạng không kiểm soát được khi cô với lấy chiếc điện thoại và làm rơi nó xuống sàn. Hết sức khó khăn cô mới cúi xuống để nhặt lại được, rồi bằng những ngón tay run rẩy cô bấm số máy điện thoại di động của MacNeil. Cô nghe thấy tiếng điện thoại đổ chuông. Và đổ chuông. Rồi lại đổ chuông. Thế rồi hộp thư thoại của anh xuất hiện. Khi cô sửa soạn tắt máy trong tuyệt vọng, thì cô quyết định rằng dù sao cũng nên để lại một tin nhắn.
Cô cảm thấy chính giọng nói của mình có gì đó là lạ khi cô nói vào máy, cố gắng kiểm soát tình trạng hoảng loạn của mình, “Jack, có ai đó đang trốn trong nhà. Anh về ngay. Em sợ lắm.” Thế rồi cô tắt máy và ôm chặt chiếc điện thoại vào ngực, nghĩ rằng chưa bao giờ mình sợ hãi như vậy trong đời.