Pinkie lái xe theo tốc độ đều đều về phía tây trên đại lộ Piccadilly hướng về góc Hyde Park. Hắn chăm chú nhìn theo những ánh đèn đỏ ở đuôi xe tận cuối đại lộ, những chấm sáng yếu ớt nhất rọi ngược lại phía sau xuyên qua bóng đêm đập vào ngay trước mặt hắn. Hắn đã tắt hết đèn pha và vẫn có thể thấy rõ nhờ ánh sáng của đèn đường. Trong trường hợp bị lính tráng chặn lại, hắn chỉ cần khai rằng hắn đang cố tránh thu hút sự chú ý. Các phương tiện cá nhân vẫn bị bọn cướp tấn công trên đường phố hàng đêm.
Hắn có một cảm giác bứt rứt rằng tất cả mọi chuyện đều không có gì tốt đẹp, và không dám tin chắc rằng hắn có thể biết được MacNeil đang hướng đến nơi nào. Mặc dù bằng cách nào viên cảnh sát ấy có thể kết nối được những sự kiện ấy thì vẫn là một điều bí ẩn đối với hắn. Pinkie không thể tưởng tượng được Kazinski đã khai ra những gì với viên cảnh sát này.
Tên Kazinski khốn khổ! Nếu như thằng khốn ấy đã thiêu hủy đống xương đúng như nó đã được trả công để thực hiện thì làm gì có những chuyện như thế này đang xảy ra. Pinkie hẳn là sẽ có mặt ở nhà, trở lại với cuộc sống trong thế giới thực của mình, nơi đó hẳn là mẹ hắn cũng đang chuẩn bị cho bữa ăn tối. Hẳn là Kazinski vẫn còn sống. Cũng như mấy thằng nhóc ở vùng South Lambeth. Và cả bà cụ già trên Đảo Chó nữa. Tất cả chỉ vì tên khốn nhỏ con ngu ngốc kia đã không thực hiện đúng những gì nó đã hứa làm.
Pinkie lắc đầu. Sự việc thật là phi thường. Chỉ cần một công việc không được thực hiện đúng theo yêu cầu, một hành động không được ghi sẵn trong kịch bản, và hãy cứ quan sát sự hỗn loạn xảy ra sau đó. Mọi việc cứ liên tục diễn tiến ngoài tầm kiểm soát. Đó là những gì đã xảy ra khi người ta không trông nom một công việc cho đến nơi đến chốn. Lạy Chúa, tất cả những chuyện này sẽ kết thúc như thế nào đây?
Chiếc điện thoại di động mà hắn để trên chiếc ghế bên cạnh bỗng đổ chuông. Hắn đưa tay qua với lấy, nhấn vào nút trả lời màu xanh lá cây rồi đặt sát vào tai. “Xin chào?”
“Tôi đây, Pinkie; mọi chuyện thế nào rồi?” Ngài Smith có một giọng nói hết sức bình tĩnh. Pinkie có thể nghe giọng nói ấy cả ngày. Mặc dù hắn biết đó chỉ là một lớp trang trí mỏng manh rẻ tiền, một vẻ bình lặng che đậy cả một sự hỗn loạn bên dưới.
“Kazinski chết rồi, thưa ngài Smith.”
Hắn nghe được niềm vui trong giọng nói của ngài Smith. “Hoàn tất tốt đấy, Pinkie ạ. Vậy thì đó sẽ là sự kết thúc của vấn đề.”
“Tôi hy vọng như vậy, thưa ngài Smith.”
Nhưng ngài Smith đã phát hiện rõ thái độ dè dặt trong câu trả lời của Pinkie. “Tại sao chú em lại chỉ hy vọng thôi, Pinkie?”
“Bởi vì viên cảnh sát kia đã chộp được tên khốn ấy trước. Họ đã có một lúc tête-à-tête[1].” Đoạn sau của câu nói, Pinkie đã dùng một thành ngữ tiếng Pháp, và hắn tự hỏi liệu ngài Smith có ấn tượng với cách nói ấy không. “Tôi không biết tên khốn ấy đã nói gì với viên cảnh sát. Có thể là bất cứ điều gì.”
Ngài Smith im lặng một lúc lâu.
“Xin chào? Thưa ngài Smith? Ngài vẫn giữ máy chứ?”
“Vâng, tôi vẫn ở đây, Pinkie. Chú em hiện đang làm gì vậy?”
“Tôi đang tiếp tục theo dõi viên cảnh sát. Có vẻ như anh ta đang hướng tới South Ken.”
Lại một lúc im lặng, thế rồi, “Chú em có nghĩ rằng anh ta biết không?”
“Tôi không có ý kiến, thưa ngài Smith.” Hắn ngừng lại rồi mới nói tiếp “Tuy nhiên, có điều gì đó kỳ lạ.”
“Điều gì vậy, Pinkie?”
“Anh ta không báo cáo về vụ giết chết Kazinski. Cứ để cho tên khốn ấy nằm lại trên vỉa hè.”
“Tôi nghĩ rằng ngài MacNeil của chúng ta có phần mất kiểm soát, Pinkie ạ. Điều đó có thể khiến hắn ta trở nên hết sức nguy hiểm.”
“Ngài có ý gì khi nói rằng hắn ta mất kiểm soát? Tại sao anh ta lại mất kiểm soát?”
“Hôm nay là ngày cuối cùng của hắn. Hắn ta sẽ rời bỏ lực lượng cảnh sát vào lúc chấm dứt ca trực này của mình. Lại nữa, hôm nay là một ngày đầy cảm xúc của hắn. Hắn vừa mất đứa con trai.”
Pinkie cau mày, “Mất một đứa con trai à?”
“Thằng bé chết vì nhiễm cúm, Pinkie ạ. Con cái của cảnh sát thì cũng có khả năng bị nhiễm bệnh như bất kỳ ai khác.”
“Ái chà, khỉ thật,” Pinkie tập trung vào những đốm ánh sáng đỏ li ti ở phía xa, và lúc này thì chúng chỉ báo hiệu những điều gây rắc rối. “Đó thật là điều đáng tiếc, thưa ngài Smith.” Hắn nói. Và nhấn mạnh vào sự đáng tiếc ấy. “Vậy ngài muốn tôi làm gì?”
“Hãy cứ tiếp tục theo dõi hắn ta, Pinkie nhé! Hãy thực hiện bất kỳ điều gì chú em cảm thấy phải làm. Và hãy giữ liên lạc với tôi.”
Ngài Smith cúp máy và Pinkie cảm thấy một nỗi buồn không thể giải thích được. Hắn tự hỏi người cha của hắn có thể có cảm giác thế nào nếu hắn chết vì bệnh cúm khi hắn mới chỉ là một đứa trẻ. Nếu cha hắn biết hắn tồn tại. Nếu hắn biết cha mình là ai. Về phần mẹ hắn, hắn biết, bà ấy sẽ cảm thấy tuyệt vọng.
Trẻ em không đáng phải chết. Chúng chưa làm đủ những điều tồi tệ để đáng chết. Đứa bé tội nghiệp kia đã làm hại những ai nào? Không một điều họa hại nào đã là lỗi của đứa bé gái ấy, nhưng đứa bé gái ấy là kẻ đã bị ngài Smith kết tội. Đứa bé gái ấy đã lọt vào vùng không đúng đắn của ngài Smith. Và vùng không đúng đắn của ngài Smith không phải là nơi tốt để tồn tại.
❀ ❀ ❀
[1] Tête-à-tête: đối mặt với nhau.