Andreas Gullestad mở cửa với nụ cười vui vẻ thường lệ và lập tức mời cả ba chúng tôi vào nhà. Anh ta chấp nhận lời giải thích của tôi về Patricia mà không hỏi han gì và nói thêm với vẻ tự trào rằng thật hay khi được gặp một người tuy ngồi xe lăn nhưng vẫn muốn đóng góp cho xã hội. Tôi bắt gặp họ trao nhau một nụ cười gượng gạo.
Trong lúc Gullestad đi vào nhà bếp để lấy vài cái tách và pha cà phê, tôi đưa Patricia vào vị trí ở gần cửa. Tôi và Sara ngồi xuống bên chiếc bàn trong phòng khách. Người chủ nhà của chúng tôi mang cà phê từ trong bếp ra và rót cho chúng tôi mỗi người một tách. Tôi vẫn đang nôn nóng muốn chứng minh giả thiết của mình rằng Joachim Olesen chính là Chân nai và không thể hiểu nổi Patricia mong chờ tìm được thông tin mới mẻ nào ở đây.
Chỉ đến khi Andreas Gullestad đã yên vị rồi hỏi liệu anh ta có thể giúp gì cho tôi hôm nay tôi mới chợt nhận ra có điều gì đó không đúng - rất sai nữa là đằng khác.
Nó vụt qua như ánh chớp khi ánh đèn trên trần bắt sáng với cái gì đó bằng bạc mà người chủ nhà của chúng tôi đang đeo quanh cổ.
Hoặc anh ta đã không đeo dây chuyền vào những lần gặp trước, hoặc chỉ đơn giản là tôi đã không để ý. Tôi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào cái mặt dây chuyền như thể bị thôi miên. Còn Andreas Gullestad trông thư thái đến bực mình và không có chút gì đáng sợ khi ngồi đó trên chiếc xe lăn.
“Tôi e rằng tôi có một số câu hỏi khó đối với anh hôm nay…”
Andreas Gullestad ngước nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, và gương mặt anh ta bỗng đanh lại. Nhưng anh ta trả lời với nụ cười thân thiện rằng mình sẽ cố hết sức giúp tôi - dù các câu hỏi có khó hay không.
“Anh vẫn khăng khăng rằng anh không biết cái tên Chân nai?”
Nếu tôi đang trông chờ một sự đột phá nào đó, thì tôi đã thất vọng. Andreas Gullestad nhíu mày. Anh ta không hề chớp mắt, và giọng nói vẫn đầy thân thiện.
“Tôi e rằng tôi sẽ làm anh thất vọng lần nữa. Tôi có thể đã nghe về nhân vật này dưới một cái tên khác, nhưng mô tả mà anh cung cấp cho tôi cho đến giờ vẫn khá mơ hồ. Liệu anh có chi tiết nào khác giúp khơi thông trí nhớ của tôi không?”
Tôi còn hơn cả hạnh phúc khi cung cấp những chi tiết này.
“Chân nai là một người dẫn đường trẻ tuổi đã giúp ông Harald Olesen khi ông phải băng qua biên giới đến Thụy Điển trong thời chiến tranh. Họ đã có vài chuyến đi cùng nhau, lần cuối cùng là vào tháng 2 năm 1944. Chuyến đi đã kết thúc trong bi kịch trên những ngọn núi nằm giữa Trysil và Salen. Không chỉ có ba tên lính Đức bị giết mà một cặp vợ chồng tị nạn người Do Thái cũng đã thiệt mạng. Chân nai đã trượt tuyết qua núi một cách can trường với đứa con của đôi vợ chồng nọ trong áo khoác và đã thành công trong việc cứu mạng cô bé. Liệu câu chuyện này có nhắc anh nhớ ra điều gì không?”
Andreas Gullestad lắc đầu một cách dứt khoát.
“Không, tôi e rằng tôi vẫn không biết người Chân nai này. Tôi lớn lên không quá xa nơi đó và đã nghe nhiều câu chuyện đáng tin lẫn không đáng tin về những gì xảy ra trong vùng. Tôi không thể đảm bảo mình vẫn nhớ hết mọi chuyện, nhưng tôi hẳn phải nhớ ra chuyện đó nếu từng được nghe. Anh có câu hỏi nào về quá khứ gần đây hơn mà tôi có thể có câu trả lời?”
Tôi gật đầu và nhanh chóng quyết định sẽ tấn công từ một góc độ khác.
“Có chứ. Vậy chúng ta có thể nói về người đàn ông bí ẩn trong chiếc áo khoác đi mưa màu xanh dương mà anh nói đã từng thấy trong tòa nhà này vào dịp lễ Hiện xuống hồi năm ngoái, nhưng từ đó không thấy lại nữa.”
Anh ta gật đầu trầm tư, với một chút miễn cưỡng.
“Nếu tôi nói rằng người đó bị trông thấy lởn vởn trong hành lang một lần nữa vào đêm mà ông Harald Olesen bị sát hại, rằng nếu anh thấy anh ta năm ngoái nghĩa là anh đã tự nhìn vào trong gương, và rằng chính anh là người đã quăng cái áo đó vào thùng rác… thì anh sẽ nói sao?”
Andreas Gullestad hơi thẳng người lại trên xe lăn, đặt tay phải trên đùi và nhấc tay trái lên để chỉ vào cái gì đó.
“Thì tôi sẽ nói rằng đó là một sự hiểu lầm kinh khủng mà tôi hy vọng sẽ có thể được giải quyết ngay tức thì. Tôi cũng có một cái áo khoác đi mưa màu xanh dương, nhưng như anh có thể thấy đó, nó vẫn còn được treo trên móc áo bên cạnh cửa ra vào!”
Anh ta đang chỉ tay về phía cửa sau lưng Patricia. Theo bản năng, tôi quay người nhưng không thấy cái áo khoác đi mưa màu xanh nào cả. Thậm chí tôi còn không thấy bất kỳ cái móc áo nào để nó có thể được treo vào. Thay vào đó, tôi nhìn thấy cú sốc trên gương mặt của Patricia. Nhưng chỉ đến khi tôi nghe một tiếng rên lớn từ Sara, tiếp nối bằng một tiếng thịch không rõ từ đâu vang lên thì tôi mới xoay đầu lại. Đã quá trễ.
Đó là một căn phòng rất khác với cái mà tôi thấy. Andreas Gullestad thân thiện, vô hại đã biến mất và cái xe lăn của anh ta nằm chỏng gọng trên sàn. Đứng giữa phòng là một người đàn ông cao cỡ tôi, chân anh ta giống như chân của một con báo sẵn sàng lao tới. Gương mặt anh ta đã thay đổi đến nỗi vài giây sau tôi mới nhận ra, vẻ thư thái của Andreas Gullestad đã không còn nữa. Bất chấp màu tóc đã thay đổi và gò má tròn hơn, giờ đây tôi có thể nhận ra gương mặt nghiêm nghị và tập trung của Chân nai trong tấm hình cũ. Tuy nhiên, sự đổi thay lớn nhất và đáng ngại nhất là tôi đang nhìn thẳng xuống cái nòng của một khẩu Kongsberg cỡ 0,45.