Tâm Hồn Trong Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cửa Hàng La Ressource De L’africain

❊ ❊ ❊

Những ngôi nhà nhỏ trong làng nằm rải rác dọc theo hai phố thẳng góc với nhau: một hộp vuông bê tông, một mảnh đất đá đỏ, vài bức tường, dăm miếng tôn, một cửa ra vào, một cửa sổ. Ta thấy rõ ông kiến trúc sư đã sử dụng giấy kẻ ô trong cuốn tập học trò. Ông ta đã dùng những dòng nét to để làm đường phố chính và chỉ cần tô đậm các ô vuông để ngăn thành những ngôi nhà. Áp dụng độ chính xác của đồ án vào hiện thực chẳng khó khăn gì, các chú thợ sao chép lại trên mặt đất những gì họ nhìn thấy trên trang giấy được xé ra từ cuốn vở, và vì họ chỉ có những nguyên vật liệu chế tạo sẵn, đều vuông vắn, hình chữ nhật hay hình khối vuông, nên họ không vướng víu gì khi ghép hình lại cho đúng. Các nhân viên của DEVIL’S BANANA thì rất đỗi kinh ngạc, khi thấy việc dựng nhà chỉ kéo dài chưa đến một tuần. Sau đó người ta đánh số các ngôi nhà.

Ngôi làng thì chưa bao giờ được đặt tên. Do xuống cấp quá nhanh, nên nó chỉ giữ mỗi cái trên giấy tờ thiết kế, nhưng NGÔI LÀNG KIỂU MẪU, mà César đã nghĩ ra dưới sự thúc đẩy và điều khiển của bà Ysée ở SUNSET, đã không còn gợi lại hơi hướng của bản vẽ ngay ngắn và tuyệt hảo mà César đã phác họa ra. Những cư dân được may mắn trú ngụ ở đó thì tô điểm lại cho hợp thị hiếu của họ với những chiếc lốp cũ nát, những chiếc xô thủng, và, theo kiểu nhà của chính Guastavin, nghĩa là có rào rất nhiều dây thép gai xung quanh khu nhà vui đẹp của họ. Cửa hàng LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN trong thời kỳ đó đã thực hiện được những phi vụ tuyệt vời trong việc bán dây thép; kiếm được đồng nào là họ lại rót cả vào cửa hàng. Họ rũ tung những bó dây thép ấy lên, quấn vòng vòng, uốn quăn chúng vào, kết tròn chúng xoắn chúng vào nhau, giăng thành băng dài, thật là một sự điên loạn. Khi một con vật bị chết kẹt trong hàng rào gai đó thì người ta không thể nhặt nó đi được. Loài mèo, vốn nổi tiếng là khôn khéo nhanh nhẹn, vậy mà lại là những nạn nhân chủ yếu. Dưới chuối, cả ngôi làng bốc lên mùi xác chết, với phía sau là mùi thum thủm từ các gia nội.

Ysée, người chuyên môn về tổ chức sắp xếp, cũng mất tinh thần khi thấy họ quẳng ra từ ô cửa sổ duy nhất cơ man là rác rưởi. Nếu hiểu khoảng trống là khoảng trống, thì cửa sổ đối với họ chẳng qua chỉ là một lỗ trống. Họ dùng nó như một cái ống đổ rác. Quẳng ra ngoài rồi quên đi, như thể, phía bên kia, cái đống đang to dần lên không còn là rác rưởi nữa. Nhìn từ góc độ nào đó, dù cho Ysée không vừa lòng, thì đấy không còn là rác rưởi. Thật vậy, vào những bữa ăn, người ta thấy những bàn tay thò qua cửa sổ để hái ngay trên đống uế tạp một quả cà chua đỏ mọng hoặc một quả ớt cay rụt lưỡi ngay, và cũng vẫn các bàn tay ấy, lại thò ra để vứt những hạt ớt hay những cuống cà chua. Người ta tìm thấy ở đó đầy những mảnh chai vỡ, các loại hộp thủng, những bộ lòng gà, và cả sắn, khoai và mướp… Nó là một cái garde-manger đấy, một bà mập ú thích đùa đã nói thế, khi thấy đống rác của mình cứ cao dần lên.

Cửa hàng LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN nằm ở cuối làng, nó đứng chặn ở ngay đầu đường, gần bãi đậu xe, không xa xưởng sấy và trung tâm phát điện là bao. Cơ sở này có hình dáng bề ngoài và sự uy nghi của một nhà kho, được xây bằng gạch nén màu xám và có bức tường chắn bằng tôn lượn sóng đã bị gỉ đến ngang thân. Victor cố lết tới tận đó, anh đã không thể tưởng tượng ra đi bộ dưới thời tiết nóng ẩm thì khó khăn tới nhường nào. Dưới cái nóng hừng hực, bộ complet đen như muốn thiêu đốt anh. Sau đêm ở nhà Guastavin thì mối kinh hoàng và sự mệt mỏi đã đi tới tột cùng, anh thở yếu ớt. Vài mét nữa thôi, ba nấc như những nấc thềm nhà và trên bậc thềm đó, ngự trị một cái tháp lừng lững, một người đàn bà khổng lồ cao tới nửa trượng rộng cũng tầm ấy, đầu quấn nguyên tấm drap thay cho khăn đội. Hai tay chống nạnh, mụ chặn đường anh ngay lối vào LA RESSOURCE, hai bên hông là một thằng gù phía hữu, một thằng thọt phía tả, cẳng nó chỉ to bằng chiếc bánh mì baguette[1], háng và chân nó hợp thành một góc kỳ dị. Muốn gì? Mụ béo hỏi.

Mụ hoàng Mab bán hàng vặt ngay chính trên bậc thềm của LA RESSOURCE, dưới phần mái tôn nhô ra, tạo cho mụ bóng râm, dưới tấm biển nổi tiếng, giống y chang tấm biển trang trí mặt tiền nhà kho chứa hàng ở Cảng Chuối và tất cả các chi nhánh khác. Mụ bán những đồ lặt vặt như gạo, mì, đậu hạt, mụ bẻ những phong chocolat thành những ô vuông nhỏ, bán bột từng thìa, bán đậu từng hạt. Mụ bán cái khó sờ thấy, gạo đếm hạt, muối đong đê nhỏ. Mụ đã thiết lập một nền thương mại tý hon trong một cửa hàng chỉ bằng cái thùng đựng xà phòng. Mụ bán lẻ từng mẩu đường cộng thêm một vài con tắc kè hoa sấy khô, những con mối đựng trong hộp Zan, là những thứ vô giá trong một vùng đất mà thuốc trừ sâu đã huỷ diệt tất cả. Phải tận mắt chứng kiến sự láu cá của mụ, nghệ thuật cân đo, rồi sau đó trong lúc gói hàng mụ còn nhón lại tý tẹo trong cái nhúm còm cõi ấy, phải nhìn vẻ làm cao khinh khỉnh của mụ trước những kẻ nài nỉ xin xỏ, phải xem phong cách mụ thu tiền. Không bán chịu. Đệ Nhất Phu Nhân quả là có khiếu về thương mại. Phải tìm cách đánh bật mụ ta qua một bên.

Kém chút phần tự tin hơn tối qua lúc anh bộc lộ với Guastavin, Victor giải thích rằng anh đến nhận chân điều hành cửa hàng LA RESSOURCE. Mụ hoàng Mab làm anh kinh sợ. Bản tính anh hay ngại những người đàn bà luống tuổi, sự tự tin của họ, sức mạnh và cả sự ăn nói thoải mái của họ. Đặc biệt các bà thường phô bày suồng sã những thứ liên quan tới tình dục, giống như cách mà những người mẹ tò mò vẫn có đối với thân thể con cái họ. Được thoát ra khỏi sự ham muốn, ít ra là anh tin như thế, các bà hay dùng những từ ngữ sống sượng và xúc phạm để nói về chuyện đó, cố tình gây chướng, với ánh mắt đầy ngụ ý… Và người ta lại cảm thấy bị đánh giá thấp so với giá trị đích thực của mình, so với tầm cỡ thực sự của mình. Nồi nào thì vung nấy, anh thấy thích những thiếu nữ trẻ mới lớn hơn, các nàng chưa tự tin lắm ở mình, còn hơi do dự, không có ý thức về vẻ duyên dáng của mình, hoặc còn bị ám ảnh bởi sự lóng ngóng của mình đến độ các nàng chưa hề nghĩ tới việc đánh giá người khác. Về khía cạnh này, anh thấy hình như cô gái trên tàu…

Tôi có hợp đồng đây, anh lục tìm trong túi và chìa ra tờ giấy của Beretti. Anh lấy ngón tay dí vào từng con chữ: Viết ở đây này. Qua mí mắt, mụ quan sát anh, hai khe mắt xiên xiên ti hí nằm giữa khối chình ình này. Mụ có vẻ vững như bàn thạch và không thèm đụng vào tờ giấy. Victor thấy mình yếu đuối và thậm chí ngớ ngẩn khi huơ huơ tờ giấy trước núi thịt khổng lồ này, anh phát ra giả thuyết rằng có lẽ mụ ta không biết đọc. Lũ người chỉ viết ra khi chúng đã mất LỜI NÓI, mụ nói với anh: Ai hiểu sao thì hiểu. Tao đọc còn giỏi hơn cả mày nữa kia, mụ nói thêm, bởi vì tao, tao biết đọc VĂN TỰ. Ngay sau đó mụ ra lệnh cho hai kẻ tàn tật chuyển hàng hóa và đặt thùng xà phòng lên vỉa hè đối diện trực tiếp với cửa hàng. Mụ hoàng Mab quay gót. Victor đã xúc phạm đến Phẩm giá, gây tổn thương nơi Truyền thống, làm hại ngành Thương mại. Rồi đây, cuộc cạnh tranh được báo hiệu sẽ diễn ra khốc liệt.

Victor ở lại với hai kẻ tàn tật. Ông chủ ơi, Ông chủ, chúng rên rỉ, bà này tồi lắm… Và khi nhìn kỹ vẻ dị dạng của họ thì ta dễ dàng tin họ ngay. Chàng Hoàng tử đẹp trai ló dạng dưới bao lớp thất sủng. Sự đánh bùa chỉ còn chờ dịp tiêu trừ. Nhưng rất nhanh, Victor đã khám phá ra rằng bọn họ cũng chỉ là những nạn nhân của chuối, khuyết tật làm họ có phần nhỏ đi, cùng với sự miệt mài tột bậc gắn bó với những ai đã từng ra sức đấu tranh và từng thắng cuộc vinh quang, nhưng đồng thời họ cũng có tính càu nhàu láu lỉnh để đối phó với những gì có thể ngáng trở họ. Ông chủ, Ông chủ, bọn chúng líu ríu nói, CON MẸ ẤY muốn chiếm cửa hàng đấy. Bọn họ đã chống chọi được, để bảo vệ LA RESSOURCE từng li từng tấc, Victor đã tới thật đúng lúc, mụ ta đang tóm lấy chìa khóa. Họ nâng rèm cửa lên, cả sáu trăm mét khối trống rỗng rền vang.

Với những quầy hàng gỗ dài thòn ngăn cách kho chứa đồ với người mua hàng, LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN làm ta khá liên tưởng đến cái có thể gọi là khu nhà ăn trong trại tù. Chẳng có gì nhiều, và món ích lợi được nâng giá trị lên thành đồ sang trọng. Một bánh xà phòng thơm Palmolive được trưng bày trên giá hàng chẳng khác gì một lọ nước hoa Guerlain[2], và một hộp cá mòi Kerbronec được tôn lên như là loại trứng cá Petrossian xanh lơ. Những thứ này để bán chứ hả? Victor hỏi. Không, hai kẻ giúp việc trả lời, chỉ giữ đấy thôi. Thế còn cái này? Victor vừa hỏi vừa chỉ vào đống bi đông sắt có vòng viền xung quanh giống những thùng mà tàu LA VOLONTÉ DE DIEU đã đổ xuống Cảng Chuối. Cái đấy thì cũng không, những tên giúp việc lại đồng thanh trả lời, chưa ai động đến cả. A, ra vậy, Victor thốt lên, anh nhìn ra ngoài, đôi mắt anh chạy dọc con đường đến tận đầu làng, không có cả bóng dáng một con mèo. Vậy thì không có gì sất cả à? Victor buột miệng hỏi. Chẳng ai cả, bọn giúp việc trả lời.

Tầm mắt Victor lướt dọc từ những thùng sắt sáng loè trong góc tối ở tận cùng kho chứa đồ, sang mụ hoàng Mab đang ngồi bất động dưới ánh nắng. Mắt anh nhấp nháy khi chuyển từ tối qua sáng và từ sáng qua tối, tựa như một chiếc đũa dò mạch nước đâm ra hoảng loạn trên nguồn suối mà nó nhận ra tuy chưa nhìn thấy. Hết nhìn đống thùng, mắt anh chuyển qua người đàn bà, và lại từ người đàn bà bắt qua đống thùng, như thể cả hai cùng thuộc về một điều bí ẩn mà anh không giải được. Mụ hoàng Mab thu mình lại trong mớ khăn luộm thuộm của bà ta, khuôn mặt đen nhánh bừng sáng lên như thỏi than đá. Tất cả đều sáng rực, chiếc váy lụa và những chiếc vòng vàng đeo tay của mụ, những chiếc vòng bạc lủng lẳng ở hai tai. Mụ quả là một thiên thể sống, một hòn lửa đã lan tới tận nơi này, một cú sét chai cứng lại, một lượng dung nham đang sôi sục. Nhưng mụ ta muốn gì? Victor hỏi. Hôm nay là ngày nhập hàng, mụ ta đang chờ đấy.

Victor ngoi trở về thực tế. Anh biết rõ rằng định mệnh sẽ không bỏ rơi anh giữa đống thùng phuy và hai ba hộp thức ăn uống. Cả ba người đứng đợi. Vào cuối chiều, anh trông thấy kế tiếp nhau, đoàn cu li từ các cánh đồng chuối trở về, và chiếc xe tải giao hàng cho các cửa hàng của tập đoàn LA RESSOURCE. Cả khách hàng lẫn hàng hoá. Anh mừng mình đã gặp cơ may. Theo một trình tự đã được chứng nghiệm từ lâu, chiếc xe tải dừng lại, Victor ký vào một bảng kê khai tên hàng, hai tên cu li dỡ hàng xuống, trong lúc hai kẻ giúp việc nói chuyện kiêu kỳ với nhau. Người tài xế chìa tay ra, Victor bắt tay hắn. Người tài xế nhìn tay chẳng hiểu gì cả. Victor tự hỏi liệu mình đã vụng về chỗ nào đó chăng. Phải thanh toán chứ, tài xế nói. Thanh toán cái gì? Victor hỏi lại. Thanh toán cái đã ghi trong giấy này, tài xế trả lời. Victor luống cuống lật giở bàn kê khai hàng: năm mươi phần trăm trả khi giao hàng, phần còn lại đợi đúng thời hạn… Anh chợt vỡ lẽ ra những gì ghi trong hợp đồng, anh không phản đối lại, nhưng anh không có tiền. Tôi buộc phải lấy lại hàng vậy, người tài xế nói, và bọn cu li đã rục rịch vác các kiện hàng trở ra xe. Chờ chút đã, xin chờ một chút đi, Victor cầu khẩn, và anh đưa mắt nhìn xung quanh, anh nghĩ tới Guastavin… Cầm lấy này, Mụ hoàng Mab nói, rồi mụ dúi vào tay anh một nắm tiền nhàu nát, cầm lấy đi rồi mày sẽ giả lại cho tao sau. Cám ơn, cám ơn nhiều, anh chìa nắm tiền cho người tài xế. Tuần sau nhé, tài xế gào lên. Ừ, tuần sau, Victor cũng gào lại, giọng đầy biết ơn, và anh bất đầu dỡ hàng ra. Cái gì thế? Mụ hoàng Mab hỏi. Lô đầu tiên là những lò nướng hành mì, lô thứ nhì cũng chỉ toàn lò nướng bánh mì, còn lô thứ ba là những hộp xi đánh giày hiệu La Lune. Victor lao vội ra phía cửa như muốn hét lên: Cứu tôi với! Lớp bụi bốc lên do chiếc xe tải giao hàng hồi nãy vẫn chưa kịp rơi hết xuống mặt đường.

Ðiều mà lẽ ra viên giám đốc tiền nhiệm của cửa hàng LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN của LÀNG KIỂU MẪU đã phải nói cho anh biết là cửa hàng không tuân thủ theo quy luật cung cầu như người ta vẫn tưởng, mà nó lại phụ thuộc vào số lượng hàng tồn kho. Chính quốc và toàn thể thế giới đã đổ xuống vùng Mégalo tất cả những sản phẩm mà họ đã chế tạo nhầm. Đến trung tâm Mégalo, sau khi bình chọn những gì được xem là tốt hơn cả, họ tiếp tục đẩy phần còn lại tới Cảng Chuối, và ở Cảng Chuối, người ta lại lựa tiếp một lần nữa, để mỗi tuần đảm bảo cho LÀNG KIỂU MẪU cái lô hàng đáng vất đi. Người ta trông thấy cung cấp qua nơi đây những đồ vật dị dạng, những thứ đại khủng, những cái mới lạ kỳ quặc, những ý hay trong ác mộng, ấy là còn chưa tính đến những di tích đã lỗi mốt, những màu mè không được ưa thích, những kiểu dáng lỗi thời, những chất liệu bị cấm đoán, những đồ chơi trẻ em dễ bắt lửa, những loại sữa bị nhiễm xạ.

Tất cả những thứ hàng đó được ùn ùn chở tới với một số lượng điên rồ, một xe tải đầy yếm trẻ con có khả năng gây bệnh ung thư, một hòm khoá quần loại răng sắt to đã hoen gỉ - loại khoá này đã một thời là mốt trang bị cho các cửa quần Âu, một xe xà phòng bánh xanh để tẩy đồ trắng, một xe kem đỏ để đánh trắng hàm răng. Nơi đây sự thừa mứa điều chỉnh sự thiếu hụt. Giờ đây, những người dân bản địa phải đùng đến bản năng mà cha ông họ đã từng sử dụng hòng vô hiệu hoá các cạm bẫy của rừng nguyên sinh, để khám phá những chiếc bẫy mà phương Tây đang giăng ra cho họ.

Số phận của một khối hàng tồn kho được định đoạt nội trong một buổi chiều, nó phụ thuộc phần nào vào Mụ hoàng Mab. Không dính dáng gì đến lợi ích của nó, và người ta không thể dự tính trước, một món hàng được đánh giá là hấp dẫn, hay cũng bởi cùng một quá trình không thể kiểm soát nổi, nó lại bị coi thường và nằm thối trong kho. Người ta đổ xô vào mua yếm trẻ con và cả tá xu-chiêng sa tanh tím, nhưng lô xà phòng bánh xanh thì vẫn còn nguyên. Chúng chảy rữa trong cửa hàng và mỗi cơn mưa đến lại làm loang rộng vết đốm ra khắp cửa tiệm, nhuộm xanh cả chân các bà khách hàng.

Khi lượng hàng tồn kho mà viên giám đốc cam kết sẽ bán cho bằng hết còn chất đống trên đôi tay và trong tâm hồn ông ta, thì giám đốc cửa hàng tung ra hàng loạt những đợt khuyến mãi tuyệt vọng hòng vớt vát: mua ba tặng một, sau đó là mua hai tặng hai… nhưng rồi cũng không đem lại kết quả khả quan. Những cư dân trong LÀNG KIỂU MẪU chẳng mấy quan tâm đến. Họ lấy năm cái để làm gì trong khi đến một cái họ cũng chẳng muốn. Phải gợi nơi họ những ý tưởng về cái đồ vật đã bị chuyển nghĩa hàng trăm lần từ lúc được sáng chế ra, và nếu có thể, phải xoay hướng khác nữa, phải giải thích bằng cả ngàn cách sử dụng chưa hình dung ra trước đây của loại khoá rút, phải bán thuốc đánh răng mà nói là son môi, bán các ống tiêm mà bảo là quả bóp nước rửa mình, và bán lò nướng bánh mì mà cho là quạt điện. Nhưng viên giám đốc cũng chưa đủ trí tưởng tượng bằng một đám dân vốn đã quá quen tự xoay xở lấy, trí tưởng tượng họ còn giàu hơn ông ta. Và ông ta dẫu sao cũng là người lương thiện, chắc chắn rằng giả sử ông đã biết là những chiếc yếm trẻ con kia có mang mầm mống bệnh ung thư, thì ông ta đã không bán.

Một trong những lý do cơ bản khiến LA RESSOURCE gặp khó khăn là do chỗ thức ăn cung cấp cho làng đến từ một nguồn khác. Cứ hai ngày một lần, những chiếc xe quân nhu lại chở đến những thịt và sắn, cả xương và bột lấm bùn. Ngày trước, khi giới công nhân còn chưa đông, người ta phát cho họ và cho cả gia đình họ những bữa ăn nấu sẵn, những khẩu phần lâm chiến mua lại của một số quân đội đã đánh cuộc rằng cuộc chiến sẽ kéo dài, và đã gặp bất ngờ khi thắng lợi quá mau lẹ hay khi thất bại quá chóng vánh. Trong mỗi khẩu phần có một thanh mứt mộc qua, một thỏi Tonimalt, hai con cá mòi ngâm dầu, một nhân pa-tê cứng hay nhão, một bát canh khô đã rút sạch nước, một viên vi-ta-min C sủi, và rượu vang đỏ dưới dạng bột. Ngoài ra, còn có thêm một gói thuốc rịt dạ dày và một tấm các tông trên đó viết bằng nhiều thứ tiếng: CHÚC CÁC CHÚ MÀY ĂN NGON! Không bao giờ có vấn đề về việc tái lập khối lượng khẩu phần. Và như thường lệ, các khó khăn đến từ nơi khác, ở nơi mà ta không ngờ đến: từ những người tiêu dùng, từ đám công nhân trong làng.

Ðã có một cuộc đình công, và còn có thể gọi đó là một cuộc nổi loạn mà ai nấy đều khắc sâu trong tâm khảm dưới cái tên CUỘC NỔI LOẠN CỦA NHỮNG CHIẾC GA-MEN. Bọn ngốc này lại thích sắn và thịt hơn, thích tự mình nấu ăn lấy, tự nhóm lửa, tự làm mất thì giờ, đấy là chưa tính đến tất cả các thứ bậy bạ mà bọn chúng quẳng vào đấy, những con gián, con kiến. Xin chào những cơn đau bụng. Trong khẩu phần ăn có đầy đủ các thành phần dinh dưỡng, nhưng bọn chúng đếch cần biết chuyện ấy. Và chính bản thân Ysée đã thốt lên giá mà bọn họ chịu cho thêm vào thức ăn chút đỉnh chuối, dễ như không ấy mà, thế mà vẫn không chịu, không chuối chiếc gì hết. Bọn họ đã tôn thờ chuối ngang hàng với một vị thần, nên không muốn ăn thứ ấy.

Ðiều này làm Ysée tức điên lên. Nhìn bữa ăn đầy đủ, gói ghém hoàn hảo trong lớp giấy tẩy trùng, với đủ chất ngọt, chất đạm và chất béo cần thiết mà lại bị bỏ hoài như vậy, để thay vào đó là một khúc xương ống mà người ta chả biết xương gì, được ninh rất lâu với bột, về mặt ăn uống thì chẳng ra cái cóc khô gì. Bà ta đã thuyết phục César: Chí ít cũng nên ăn một quả chuối mỗi ngày, trưa chuối, chiều chuối, lót dạ cũng chuối, chuối sao mà dễ chuyên chở lại lành, tốt và ngon miệng… César biết rõ điều ấy, nhưng dân làng lại không muốn ăn. Ôi dào, thế thì mặc xác các người, bà buông câu, nếu bị ốm đau bệnh tật thì đừng có mà ca thán nhé!

Victor đòi ít giấy và phong bì, tên Gù mang đến cho anh tập giấy viết thư máy bay, tập giấy duy nhất trong tủ kính cửa hàng. Victor cầm cây bút bi mẫu của cửa tiệm, giờ đây anh biết nên phải tiến hành như thế nào. Anh viết thư cho Beretti, yêu cầu ông ta xét lại bản hợp đồng và cho phép anh đi nơi khác. Anh cũng viết luôn về cho bà. Với bà, anh kể rằng mọi chuyện tiến triển hết sức thuận tiện và rằng sở dĩ anh chậm viết thư là vì anh đã quá bận rộn, nhưng mỗi khi chứng kiến những cảnh kỳ thú diễn tới hàng ngày là anh lại nhớ đến bà. Tờ giấy mỏng tanh vẫn còn in dấu hằn của lá anh viết xin thôi việc. Dưới làn ánh sáng ban ngày là là lướt qua, bà lão già đúng ra sẽ có thể đọc được những dấu vết nản chí của đứa cháu, như khắc sâu trên giấy, dấu vết của lòng tuyệt vọng và gánh nặng rã rời của nó.

❀ ❀ ❀

[1] Loại bánh mì rộng chừng 10 xăng ti mét và dài chừng nửa mét.

[2] Tên một loại nước hoa hạng sang của Pháp.

HỒN TRONG TRẮNG Nguyên tác: White Spirit ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Paule Constant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.