Tâm Hồn Trong Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bạch Tuyết

❊ ❊ ❊

Cứ mỗi lần Lola đến mua đồ ở LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN, thì nàng lại trắng hơn một tí. Làn da mịn màng màu hổ phách của cô gái trẻ đã trở thành màu phấn và làm nổi bật đường cong đầy đặn của đôi hàng lông mày nàng gần như cảnh tượng hằng nga. Nàng chú ý cái nhìn của Victor và, trong sự chiêm ngưỡng chàng dành cho cặp lông mày ấy, kỷ niệm về khuôn mặt thủa nào, nàng đọc được như một lời trách móc.

Vài ngày sau đó, hàng lông mày chỉ còn lại một vòng cung mảnh mai được tỉa gọn, được tẩy màu, rồi được tô vẽ lại bằng bút chì theo kiểu ngày xưa. Anh hầu như đã kêu lên. Nàng nhận thấy sự thất vọng của anh và nghĩ rằng có lẽ mình phải dấn xa hơn nữa, có thể còn phải nhổ sạch cả lông mi nữa. Nàng che giấu vẻ bối rối của mình dưới một dáng điệu vui nhộn hồn nhiên, một bề ngoài lông bông tuy cố ý làm cho quá độ nhưng vẫn để lộ một giọng nói khó quên, một giọng nói bị tổn thương, hay đúng ra là một giọng nói bị nghẹn tắc, một giọng nói của đứa bé gái thật bé, không bổng không trầm, một giọng nói đớt than thở như trong cữ âm rên rỉ, với những đợt chuyển thanh ngắt quãng của một hơi thở ngổn ngang tiếng thổn thức. Nghe nàng nói, giống hệt như nghe một đứa trẻ kiệt sức vì khóc lóc buồn tủi. Khi ấy ta muốn mở cửa cho thông thoáng.

Cũng may là nàng nói ít. Vì có muôn vàn thứ phải làm để tự trình diễn mình nên nàng hiếm có dịp phát ngôn. Vả lại nàng cũng chẳng có gì để nói. Thế mà, đứng trước con khỉ, chợt như có sự tháo chốt. Nàng bế nó trong vòng tay, lấy khăn voan trắng của mình quấn quanh nó. Con khỉ chìa ngón tay trỏ khăng khiu và chai cứng của nó về phía trước và, bằng cái móng màu thạch anh tím, nó chơi nhè nhẹ với chiếc khuy áo trai cừ mà nó tỉ mẩn xoay qua xoay lại. Thỉnh thoảng nó lại gà gật trên đùi mẹ đỡ đầu của nó.

Sau những ngày đầu nằm trong chiếc thùng xà phòng, mà dù đứng trên quan điểm nào đi nữa, thì cũng không phải là một bước tiên khởi tốt đẹp cho lắm, phần nàng cũng có một người mẹ đỡ đầu. Thực ra xem như một người dì thì đúng hơn, nhưng bà ta lại được DDASS (cơ quan cứu trợ xã hội) trả lương để đóng vai trò vú em. Gia đình nuôi được cơ quan trả tiền thù lao, dù đấy không hẳn là tình thương yêu, nhưng người ta cứ vờ như thế, người ta chơi trên những câu chữ. Người được ủy thác làm vú nuôi đã biến thành mẹ đỡ đầu như một bà tiên tốt bụng, và đứa trẻ, vốn không thiếu phần tinh tế đã duyên dáng chuyển thể thành NỮ HOÀNG CỦA BÉ. Người mẹ đỡ đầu cũng đã chịu chơi và phong cho Lola làm CÔNG CHÚA CỦA MẸ. Quả là chuyện cổ tích thần tiên!

Trên thực tế, nàng là một đứa bé gái không hơn không kém như bao đứa bé gái khác, mà tính bừa bãi và kiểu cách hay gây tức tối cho những kẻ cục cằn thường nghiêm túc về sự sạch sẽ của nhà vệ sinh và sự ngăn nắp trong phòng khách bàn ghế hiệu Lévitan của họ, nhưng thật ra chẳng nhân từ gì cho lắm. Lúc mười hai tuổi, nàng vẫn còn chức Công chúa, nhưng nói như mẹ đỡ đầu thì đó là: Công chúa Bẩn-Như-Cứt. Chẳng bao lâu, nàng biến điều đó thành sự thật. Với số tiền túi mà nhà nước cấp cho nàng nhưng không tới tay, và thay vào đó là tất cả những gì mà đáng lẽ cả năm Lola đã phải nhận được dưới hình thức những tiểu thuyết ngắn về tình yêu, những bút màu, những kẹo mứt, những trang sức vặt và những kẹp tóc bằng nhựa màu hồng, thì bà mẹ đỡ đầu, với sự bực bội do hồi xuân, đã tặng cho nàng chiếc áo ngủ len trắng tinh, với hai cổ tay bằng xa tanh giả như các minh tinh màn bạc vẫn mặc. Buổi sáng đầu tiên, bữa ăn sáng đầu tiên, nàng làm đổ cả cốc chocolat… Bẩn, nhưng điệu đàng! Khẩu ngữ này dính chặt lên da nàng giống như chất chocolat bị nôn ọe ra, không thể giặt sạch được ở vạt trước, chiếc áo mà nay sáng sáng nàng vẫn mặc, tựa là bằng chứng không thể chối cãi được cho đến tận ngày cuối cùng, cái ngày mà vì cơ quan DDASS không còn trả tiền nữa, nàng đã phải đóng sập cửa lại ra đi. Nàng để lại cho họ chiếc áo ngủ đó và vết bẩn trên vạt trước, nhưng trong tai nàng vẫn còn văng vẳng những lời gào thét của mụ phù thủy đứng hét trên thềm nhà: ừ, thế đấy, Bạch Tuyết mà, ừ, thế đấy…

Toàn bộ sự tủi nhục này hôm nay trỗi dậy. Nàng nhè nhẹ đung đưa con khỉ, còn nó thì siết chặt nàng trong vòng tay, nàng là mẹ nó, nàng là nhánh cây, nàng là thân cây, là chiếc tổ đan bằng cành lá đặt giữa cái chạc ba trên mút ngọn cây, một cái tổ còn tươi mát chăng đầy cỏ xanh. Nàng vẫn đung đưa con khỉ và tự hỏi làm thế nào để có thể rửa sạch bao nỗi tủi hổ nhường ấy.

Thỉnh thoảng anh có nhận được xi trắng đánh giày không? Nàng hỏi. Anh chẳng có gì cả nhưng vẫn đứng lên đến nhìn vào gian hàng trống rỗng của mình. Hiện tại anh có nhiều chao đèn. Nàng hỏi thuốc giặt, loại tẩy sạch hơn cả ấy, nàng hỏi nước gia-ven. Gì chứ xà phòng giặt là nàng không thể thiếu, và rồi có nói hươu nói vượn, nàng vẫn quay lại với thuốc giặt. La Croix, Ajax, Phénix, những cái nhãn hiệu để hồi sinh. Nàng giải thích, nàng xin lỗi. Anh biết không, nàng bảo anh, tôi không chịu đựng nổi sự bẩn thỉu, tôi thù ghét những vết bẩn, và đồ trắng chẳng bao giờ đủ trắng đối với tôi. Anh hiểu không, người ta cứ nghĩ đồ trắng thì dễ bẩn, nhưng họ lầm, bởi lẽ đồ trắng chỉ hơi bẩn một vết là đã nhìn thấy, ta có thể giặt ngay tức thời. Câu chuyện dài dòng làm con khỉ tỉnh giấc, nó mở to cặp mắt, nhìn thấy phía trên nó một cái miệng luôn mở ra ngậm lại. Nàng là một cành cây lớn lúc lỉu quả chín đỏ mà người ta vừa hạ xuống, một cành cây mà người ta dùng miệng để ăn; đôi môi biết tìm đến đường ngọt ở giữa tim các đóa hoa. Nó nghển lên tận miệng nàng đang nói và thò lưỡi liếm; đó đúng là cái nó thích, và bắt đầu mút. Miệng nàng thơm hơn, ngọt hơn tuy kém mọng nước hơn, kém phần đầy đặn hơn nó dự kiến, và có lẽ hơi khô một tí. Nàng sững người, cảm giác khó tả nhưng rất thú vị. Nó sẽ làm bẩn hết người cô mất, Victor vừa nói vừa đưa tay đón lại con khỉ; và khi từ bẩn được phát ra, thì cơn ngông cuồng lại trỗi dậy.

Vả lại, ngay cả khi không bị dây vết, bẩn vẫn bị nhận ra, bởi màu nó xỉn lại. Tôi chẳng thể mặc một chiếc áo hay một chiếc xu chiêng hay ngày liên tiếp mà không thay, vì chỗ này sẽ bạc đi, đây này, và nàng dùng tay chỉ xung quanh cổ, xuống phần ngực hở, nàng dang rộng hai tay để chỉ một đốm có cơ hiện ra dưới nách, rồi đứng lên, quay lưng lại phía anh, chỉ cho anh thấy lớp vải nhăn nhúm nơi mông khi nàng ngồi. Tôi ghét chất cốt-tông, bởi nó hay để lại dấu vết, và quả áo quần nàng mang vết ở những chỗ hấp dẫn, vết ở mu, vết ở mông, vết ở trên cặp vú. Còn anh, anh đang điên lên vì thèm muốn nàng. Tôi tắm rửa hoài, nàng nói với anh, anh chẳng hình dung nổi đâu, tôi có thể ở trong phòng tắm, tắm hết ngày này qua ngày nọ; nàng thích các thứ gôm dùng để tẩy sạch, nàng ưa các thuốc chống cặn cáu đánh sâu vào da thịt, nàng muốn có những chất tác động đến làn da vào tận hạch các tế bào, để gội sạch tới tận đáy, nàng tán dương các dược phẩm chống đổ mồ hôi làm cạn kiệt nó ngay từ nguồn. Còn anh thì đang cảm thấy mồ hôi rịn ra quanh trán, mồ hôi lép nhép thấm hai bên nách, mồ hôi chảy đầm đìa, giữa hai bả vai, thành dòng, dọc theo sống lưng, thành một vệt cứng nhắc, và cứ thế chảy mãi không cạn xuống tới rốn; anh, một thằng vốn vận đồ len, vận đồ đen; anh, một kẻ bán hàng không có xà phòng để bán, một kẻ chỉ có mỗi một bánh xà phòng thơm và chỉ dám mơn man bề ngoài để tránh cho nó không hao mòn đi, anh tự cảm thấy mình thật nhỏ bé thảm hại, hầu như thể nàng tuột khỏi tay anh lần thứ hai.

Còn nàng, dù cũng cảm thấy có cái gì đó không ổn, nàng, người đã dâng hiến thân mình qua trung gian của sắc trắng, người đã nêu tên từng bộ phận của nó với từng loại sản phẩm, nàng bất ngờ rút lui không trao thân nữa. Không sao đâu, nàng nói, tôi sẽ đến Cảng Chuối. Vừa nghe tới đó, anh đã điên người lên vì ghen, Cảng Chuối, nơi đó là có SUNSET và bọn đàn ông. Cô có lý, anh nhân nhượng, ở đây tôi không thể có đủ hết mọi thứ. Anh chẳng có gì cả. Anh làm ra vẻ quan trọng, như kẻ không có nhiều thời giờ dành cho những chuyện quá phù phiếm. Tôi xin lỗi, nàng nói với anh. Thôi rồi, nỗi khổ lại bắt đầu, nàng vừa mới đặt lòng tin vào ai đó thì người ta đã vội bỏ rơi nàng ngay. Nàng đã đến để dâng mình, để nói với anh rằng, nếu anh muốn, nàng sẽ chuộng anh hơn mọi kẻ khác, tất nhiên là hơn César, mà còn hơn cả Gilbert nữa. Nàng đã bận áo quần trắng nhất, nàng đã đợi cho làn da thật sự trắng ngần, cho mái tóc trở nên óng vàng. Nàng đã cam đoan với anh về sự sạch sẽ của mình, nàng đã chứng tỏ rằng mình cũng sánh được với một cô gái Mỹ hay gần như vậy, và kết cục là thế này đây! Đen tối. Vô tình. Ghen tuông. Nàng sung sướng vì đã không gây sứt mẻ với César lẫn Ysée, là người đã nấn ná mãi mới chịu chấp nhận nàng. Nếu không thì nàng sẽ ở đâu nào? Trên vỉa hè.

HỒN TRONG TRẮNG Nguyên tác: White Spirit ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Paule Constant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.