Xung quanh sự yếu đuối sâu kín của mình, nàng muốn có vẻ bề ngoài cương quyết. Nàng noi theo lời chỉ dẫn của Ysée, lật giở những trang cẩm nang thành công của phái nữ mà Ysée đã cho nàng mượn. Ðó là một ấn phẩm được xuất bản vào hai mươi năm trước, cậy vào uy thế của tập san Readers Digest và hãng phim Fox để ăn nói thẳng thừng với các độc giả nữ mà nhiều thế hệ đã được rèn luyện như thế. Một cô hoa hậu tên Priddy là người có phận sự cầm đầu cuộc đấu tranh cải tổ: một bức ảnh chụp cô ta với nụ cười khinh khỉnh, một đường lông mày hình vòng cung rướn lên ngạo mạn báo trước một bài tựa đầu như sấm nổ và đầy vẻ kinh tởm, trong đó hoa hậu xảo quyệt coi họ là đồ lười biếng và đĩ thoã, rồi cô ta lại còn nhân danh phẩm cách của phái nữ và của lòng tôn trọng con người được nước Mỹ bảo đảm, để truyền đạt mệnh lệnh cho họ phải đánh răng và thay quần lót hàng ngày. Theo cô ta, nước, xà phòng, và nhíp nhổ lông là cái giá phải trả để đi đến thành công. Đọc thoáng qua ai cũng rụng rời khi được biết rằng lũ đàn bà luôn ăn dơ ở bẩn, còn phụ nữ Pháp thì đặc biệt hôi hám. Với thống kê làm bằng chứng, hoa hậu Priddy tổng kết số dây áo lót màu cháo lòng và số móng tay dài đen xỉn thừa sức làm một gã đàn ông lộn mửa, dĩ nhiên hắn ta vốn vẫn được xem là sạch sẽ! Lần theo là bức ảnh một người đàn bà lý tưởng, một người đàn bà được cử đi đánh đổ gã nêu trên, đó là một cô gái tóc vàng tơ, ngực cao rắn chắc như hai trái phá, phụ đề bên dưới, chứng thực là cô ta hàng ngày không những tắm vài ba lần mà còn kỳ cọ, cạo rửa rất kỹ lưỡng, nhổ lông sạch sẽ, khử mùi, mài nhẵn…
Xem vào chi tiết thì chương trình chau chuốt làm khỏe, làm sống động, làm đẹp quả thật là ghê rợn, và sự phức tạp của nó khiến người ta ước chừng được sự thiếu hụt khi là đàn bà. Hoa hậu Priddy cảnh báo với những nữ độc giả của mình rằng: cô giúp cho họ những lời khuyên của vận may cuối cùng, từ lúc khởi hành ở con số không trên trang giấy trắng tinh. Ðầu tiên, ta tiến hành bằng khoảng thể dục sáng để tăng sức cho nửa người phần trên, cho eo ếch mảnh mai lại, bụng phẳng, chân thon, bởi lẽ ai cũng có thể có cặp đùi đẹp như Marlène[1].
Theo sau là một bài phát biểu ngắn rất bực bội dành cho người nào do kiệt sức đã tức thì muốn thôi ngay. Tiếp đến là phần móng tay, những chiếc cứng, dài, sơn véc-ni, mà nếu thiếu thì ta không thể tự xưng mình là một người đàn bà THỰC SỰ được. Sau cùng phần chủ yếu là tóc phải chải cả trăm lần đầu cúi thấp tựa như Bette Davis, phải uốn xoăn và xức sáp cho óng, trừ khi ép tóc giống như Grace Kelly[2] thành một búi trơn mượt, và xin hãy sử dụng mũ đội đầu!
Tuyệt hảo nhất là có mái tóc vàng, bởi một mái tóc đen chẳng bao giờ là trong sạch; tuy bài báo không nói rõ ra, nhưng ta cũng đoán được sự ghê sợ tiềm ẩn của hoa hậu Priddy, vì tóc huyền làm cô phát tởm gần bằng như mớ lông nách chưa nhổ trụi đi. Bạn không có may mắn sinh ra với mái tóc vàng, thì Marilyn cũng vậy, tóc chị ta đâu có vàng. Nói đến đây bạn đọc nữ bị một cú sửng sốt mạnh! Hoa hậu Priddy thì đã độ trước cú sốc đối với độc giả. Vậy thì, ai ngăn bạn trở thành tóc vàng kia chứ? Chỉ cần động tay động chân một chút với một thứ thuốc nhuộm tốt, điều kiện tất nhiên là phải thật cẩn thận trên các chân tóc, nhưng chẳng cực hơn việc dùng đá nhám đánh chân, mài sửa móng, việc bóc lớp da chết, nặn trứng cá trên mặt, việc nhổ lông chân, bơm ngực… Và chỉ cần thế thôi là ta đã bớt đáng khiếp sợ hơn là một cô gái Pháp, một cô gái tóc đen, ối chao!
Đứng trước gương soi, Lola ước chừng tầm công việc đang chờ đợi nàng; chẳng những nàng không có tóc vàng, mà da nàng lại còn đen nữa, dẫu rằng cũng chưa hẳn là đen tuyền, đúng ra là đen nâu, thôi nói tóm là một nước da nâu pha vàng rất đậm nét ngả sang màu lục, và mái tóc nàng, mái tóc mà Ysée đã nhận xét là dày và phì nhiêu có bản chất nếu không nói là chất liệu hoàn toàn xa lạ với ý nghĩ của hoa hậu Priddy. Những người phụ nữ, ngay cả phụ nữ Pháp, cũng không có thứ đó trên đầu. Nhìn kỹ, mớ tóc của Lola có lẽ gần gũi hơn với một số loài lông mao, lông của loài dê trên đất nước Ap-ga-nit-xtan chẳng hạn, hay của loài cừu sống trong vùng hoang mạc, của loài hươu rừng núi Hy-mã-lạp-sơn, trừ phi tóc này thuộc giới thực vật, do kiểu quấn quyện và độ co giãn của nó: cỏ rả vùng Abyssinie, dây leo xứ Amazone, xương rồng của nước Nevada. Lola ghê tởm không dám đụng vào mớ tóc ấy, nàng e sợ tiếp xúc với thứ hoang dã này, biết bao nhiêu con vật hoang, bao nhiêu loài dây leo đã bám víu trên trên đầu nàng sinh sôi, nảy nở triền miên ở đó. Nàng cắt trụi mớ tóc, làm cùn cả một chiếc kéo. Mái tóc nàng kêu lịt xịt bực bội, nó đòi lưỡi dao quắm, đòi chiếc liềm phạt cỏ, đòi thanh mã tấu chặt cây rừng để phạt sạch lớp rễ sống động bám dai dẳng, và đòi một con dao sắc để chọc tiết lũ vật. Rút cục là nàng chỉ còn, trên chiếc cổ thật dài, một cái đầu bé xíu, một cái đầu đàn bà bị cạo trọc, một cái đầu đứa trẻ bệnh tật, một cái đầu anh lính trẻ. Nàng thấy hiện ra trước mắt mình, như những đám mây mờ, sự xấu hổ của người đàn bà, sự mệt mỏi của đứa trẻ và nỗi hãi hùng của anh lính. Nhưng chính yếu là vì nàng không phải tóc vàng. Màu vàng, nhất là màu vàng nhân tạo, giúp ta tiễu trừ mọi sự sơ hở yếu kém, và hoa hậu Priddy khuyên các phụ nữ nên trơ lì, sắt đá, chỉ như là hình tượng trong giấc mơ.
Nàng chuyển qua chương tiếp theo: nhuộm tóc. Nàng sắp vượt ngưỡng cửa hấp nhuộm, một cuộc phiêu lưu qua cầu rút ván. Dù không có nước ô-xy già, nhưng gã đầu bếp, tên này thì không ưa nàng chút nào, đã nói với nàng rằng hồi trước, cũng ngay tại đây, có một người đàn bà tóc vàng: cô ta đắp lên đầu mình nào là nước đái lợn, nào là cứt chó. Hắn ta cũng có thể cung cấp cho nàng một hộp sáp xức tóc chế từ hạch cóc. Nàng rối rít cám ơn hắn. Một bà chuyên pha trộn những thứ hổ lốn gội lên đầu nàng một loại nước xanh lệt xệt và nức mùi thối, rồi nàng buộc phải phơi khô nó dưới ánh nắng như thiêu mặc cho da nàng bị cháy xém lại.
Chất ấy đã có tác động, nhưng không ngang tầm với sự đau đớn mà nó đã gây ra; nó biến tóc nàng thành mớ rơm, có những tia ánh lên đo đỏ hơi giống túm lông đuôi bò. Nàng vừa đặt chân vào con đường gian truân dẫn tới bộ tóc màu vàng tơ. Hoa hậu Priddy giải thích rằng Marilyn mỗi sáng phải mất tới hai tiếng đồng hồ để thành Marilyn như ta vẫn thường thấy. Lola sẵn sàng nhân lên gấp ba khoảng thời gian đó, bởi nàng chẳng có cái duyên may sinh ra làm Norma Jean! Hoa hậu Priddy còn giới thiệu tất cả những sản phẩm dùng vào việc lau rửa, khử trùng, đánh trắng, hấp màu, tẩy xoá: ví như Lana Turner lau nhà bằng chất lemon-rubb mà tất cả các bà nội trợ đều biết và cất giữ dưới bồn rửa bát, và như Carole Lombard thì thêm vào chậu nước xả hai giọt nước tẩy white spirit. Hoa hậu đã cố tình dùng hai chữ NỘI TRỢ thật lớn, cốt để hạ nhục họ thêm chút nữa, những nàng tóc đen lông lá này. Bị cuốn theo đà, cô hoa hậu còn la mắng những ai không quen khoá tủ chứa đồ lau rửa, và do đấy gây nguy hiểm đến tính mạng cho con cái họ. Thật là một lời răn đe vô cớ và vô ích, vì chắc chẳng đời nào một người phụ nữ theo đúng được chương trình do hoa hậu Priddy đề ra lại còn đủ ngày giờ chăm sóc thêm cho một đứa trẻ!
Trước kết quả khốn nạn của việc hấp nhuộm tóc, Lola lại thấy thấm thía, cái chí lý của lời khuyên, nàng liền chạy vô tủ nhà bếp, thử trích lấy của tên bồi vài giọt nước gia-ven nhưng hắn ta từ chối không cho, và một chất khác tên là Tornade Blanche, rồi cả một chất khác nữa không những tẩy trắng mà còn khử trùng, và toả ra một thứ hương hoa hồng gợi nhớ mùi vị của các hành lang bệnh viện. Không còn cách nào khác, nàng tìm đến cửa hàng LA RESSOURCE DE L’AFRICAIN.
Sấp bóng từ trong cửa tiệm, Victor đã nhìn thấy nàng, ánh nắng làm cho mái tóc hung của nàng đỏ rực lên và ánh nắng cũng chiếu xuyên qua cả lớp váy mỏng vẽ rõ nét thân thể nàng, chính xác như hôm đầu tiên anh đã trông thấy nàng. Nàng đứng đó, bất động trong ánh nắng, chờ xem Victor, lúc ấy cũng đang đờ người ra; hỏi nàng cần gì. Trong một cử chỉ vung tay đẩy chiếc quai túi xách lên vai, nàng để lộ ra phần nách đã được nhổ sạch lông theo lời khuyên của hoa hậu Priddy, và chỉ riêng hình bóng đó thôi cũng làm chàng rúng động. Khi đó anh mới nhận thấy cặp lông mày nàng đen sẫm tựa như loài chim nhạn, vết tích của khuôn mặt nàng dạo nào, và bấy giờ thì anh đã thực sự nhận ra nàng.
Mắt cụp xuống, nàng nhìn ngắm hai bàn chân Victor, hai bàn chân trần với những ngón dài và đẹp, những chiếc móng chân vuông vắn và, ngay lập tức, nàng hình dung ra toàn bộ màu vàng tơ của anh, màu trắng tinh khôi của anh. Dưới cái nhìn của cô gái, anh bỗng thấy ngường ngượng. Nàng thèm muốn đôi bàn chân của anh. Với cùng loại động tác mà có một lần, do mệt mỏi và tuyệt vọng, đã đẩy nàng kề vào một khuôn miệng nhiệt tình nóng hổi, nàng những muốn trườn xoài xuống đất, muốn đặt khuôn mặt kẻ vẽ xinh xắn của mình lên đôi bàn chân của Victor, muốn hôn lên chúng. Sự ham muốn nàng, ham muốn cơ thể nàng, cái cơ thể mà anh đã nhìn thấy xuyên suốt, sự ham muốn đó hầu như cũng suýt khiến chàng ngã lăn ra đất. Và rồi lẽ ra thì, bằng những động tác quờ quạng rối tung qua tấm áo, họ đã phải thỏa lòng đắm đuối của mình, dù nỗi đắm đuối ấy không giống nhau, nàng thì thích thú đôi bàn chân chàng, còn chàng thì mê mẩn khuôn mặt có cô ả. Và đáng ra họ cũng đã phải mò mẫm để hai sex say sưa gặp nhau và chắc chúng cũng sung sướng rên gào.
Nếu không có hai B đang khua khoắng xung quanh họ, chắc chàng và nàng sẽ còn đứng yên choáng người và câm nín như vậy mãi, trong một niềm hạnh phúc được nung nấu cao độ bằng lòng ham muốn, một sự ham muốn đã ào đến giằng xé tâm can họ đến mức lệ tuôn trào, tuy cả hai đều cố kìm giữ nỗi đau khổ đó giống như người ta nén giữ lại vị chua trong một số quả cây để thưởng thức được mùi thơm của chúng hơn. Hai B đẩy tới một chiếc ghế và mang ra chai nước ngọt mà chúng vừa bật nắp. Trời nóng đến nỗi nước sủi ngầu bọt trong chiếc cốc thuỷ tinh cục mịch và dày xụ mà bọn họ đem tới mời nàng. Ở cửa hàng LA RESSOURCE, người ta tiếp rước các Lệnh bà như thế đấy. Dấu hiệu của sự đón chào, sự tận tụy, sự xa hoa và giàu có. Thưa, bà cần gì ạ?
Tôi tìm… nàng nói trong lúc đưa mắt nhìn khắp lượt cửa hàng đang phô bày ra những báu vật của mình: một trăm cây đinh đựng trong hộp các tông, bánh xà phòng thơm palmolive, hộp cá trích hiệu Kerbronec, hàng loạt lò nướng bánh mì cá nhân chất đống. Tôi tìm… Trong hiện trạng của cửa hàng, nàng không muốn làm mất thể diện hay quấy rầy họ, nàng chợt hiểu rằng, ngoài lò nướng bánh mì ra thì nàng hỏi gì cũng đều không có, cũng sẽ rơi vào những chỗ trống của các giá bày hàng. Đúng ra thì… hơi rắc rối một chút, bởi vì nó là loại hàng rất cổ xưa, rất có thể anh không có thứ đó đâu, nhưng thôi không sao, tôi sẽ tạt qua Cảng Chuối. Vả lại, thậm chí ở cả Cảng Chuối, cũng chưa chắc tôi sẽ tìm được đồ ấy. Khi nghe nàng nhắc tới Cảng Chuối, tim Victor rung động lên như thể nàng đã nói tới chuyện ra đi. Chính anh cũng biết rõ ràng rằng, cho dù nàng có hỏi bất cứ thứ gì đi chăng nữa, thì anh cũng không có. Và cho dù anh có làm gì đi chăng nữa, thì nàng vẫn ra đi. Anh chẳng vội vàng để nghe nàng đặt một câu hỏi mà kết quả là sẽ chia cắt anh với nàng. Nhưng rõ là anh chưa tính đến sự lanh lợi bán buôn của hai B. Thưa, bà cần gì ạ?
Nàng nhìn sững chúng, hết sức ngỡ ngàng. Tia mắt nàng đọng lại trên bàn tay của chúng và chạy dọc theo cánh tay, chất hoá học hôm trước đã vẽ trên đôi tay chúng một cặp găng dạ hội màu hồng tươi, với một sắc thái siêu thực kiểu nhà may cao cấp Elsa Schiaparelli[3], lấp lánh, mượt mà, sống động và thú vị. Ô, nàng nói, chúng mới đẹp làm sao! Còn hai B khi ngắm nhìn đôi cánh tay mình với niềm tự hào: lại cảm thấy ló ra một thứ tình cảm rất hiếm hoi và cũng rất hứng khởi, một thứ tình cảm mà cuộc sống thường nhật không cho phép chúng có dịp làm quen với nó, và giờ đây, vào lúc nó bùng lên mãnh liệt, thì lại làm cho chúng hết sức say sưa: đó là ý thức được về vẻ đẹp của mình. Tôi có thể sờ được chứ? Nàng hỏi và bọn chúng chìa hai cánh tay về phía nàng. Làn da ấy cũng rất mượt mà, rất nhẵn bóng và cũng tinh tế, cũng mịn màng như màu sắc dị thường của nó đã gợi ra. Tuyệt thật! Nàng nói. Giọng nói của nàng mang hơi hám của sự thèm muốn. Quả là tuyệt vời!
Do thứ bột làm nên đấy, Victor nói. Hàng loạt câu chữ chạy vùn vụt qua đầu anh, nitrite, thuốc diệt sâu cỏ, chất arsenic, lemon-rubb… lemon-rubb, anh nói nhanh, anh đã chọn cái tên của loại ít độc hại nhất. Lemon-rubb, nàng nhắc lại, đấy chính là thứ tôi đang tìm! Thắng lợi vẻ vang, quả họ đã trúng độc đắc rồi và trong tận sâu trong tâm khảm mình, Victor đã mừng rơn cho số phận mình, số phận mà anh đã từng nguyền rủa. Những chiếc thùng này đây, thôi ta hiểu rõ ẩn nghĩa của chúng rồi: đấy là người đàn bà mà anh đang yêu mến. Trong cửa hàng dâng lên một niềm vui mà người ngoài không sao hiểu được, niềm vui của Victor, niềm vui của hai B lần đầu tiên cung ứng được món hàng mà khách yêu cầu, cộng thêm niềm vui của Lola. Ðể cho cái này, nàng vừa nói vừa sờ lên nắm cỏ khô, nắm rơm vàng nhạt lù xù trên đầu, cho cái này, nàng nói một cách tội nghiệp, và cho cả cái này nữa, bàn tay nàng vuốt dọc theo hai bên má. Victor cúi hẳn xuống để nhìn. Trên làn da rất sẫm màu của nàng, lấm tấm tuy rất khó nhận ra những vết hoe nhất đời xinh xắn, những vết mang tên một loài bươm bướm.
Với đầu óc say mê kinh doanh, hai B liền giở tung các thùng các tông, xếp những chiếc hộp nhỏ lên quầy, mở nắp chúng ra, thổi phù phù làm chất bột bay tung toé. Nhiều quá rồi, nàng nói. Niềm vui của hai kẻ giúp việc chững hẳn lại. Ðây là mặt hàng mà chúng tôi có tiếp tế, Victor mở miệng, cô lấy bao nhiêu cho vừa ý thì lấy. Kể cũng lạ là các anh lại có thứ này, nàng nói. Nàng vẫn chưa đi, điều này làm dịu lòng Victor. Nàng vẫn chưa trả tiền, điều này làm hai B lo lắng. Ðây là thứ được Lana Turner ưa chuộng, nàng nói với anh, còn anh thì cố nhớ xem Lana Turner đầu cua tai nheo ra sao, nhưng trong trí anh chỉ độc nhìn thấy mỗi Lola. Bất ngờ nàng lại nói, không phải Lana Turner mà là Carole Lombard. À thế à, Victor thốt lên như thể lúc này anh đã hiểu chuyện hơn. Thôi nhé, tôi phải đi đây, nàng nói, thật làm phiền mấy anh. Máu như chảy lùi về tim Victor, đột nhiên anh bỗng tái nhợt cả người. Hy vọng thì tràn tới hai B, cả hai đang tranh nhau bấm chuông máy thu tiền.
Cô bận việc à? Anh hỏi nàng. Trên đó, hẳn cô có nhiều việc phải làm? Cũng không nhiều lắm đâu, nàng trả lời, không muốn thú thật rằng thực ra nàng rất buồn chán; thế còn anh, chắc cũng bận lắm nhỉ? Cũng chẳng bận lắm đâu, anh trả lời nàng, không dám thú thật rằng anh hiện đang tuyệt vọng. Anh muốn đề nghị nàng cứ đến đây khi nàng muốn, nhưng nói như thế khác gì là một lời đuổi khéo nàng đi? Phải cẩn thận đấy, anh nói tiếp vừa mân mê một hộp lemon-rubb. Nàng nhìn anh, pha chút nhớn nhác. Anh lắc lắc chiếc hộp, đối với lemon-rubb, phải cẩn thận đấy. Anh hất cằm về phía những bàn tay hồng tươi roi rói của hai B. Thế à, nàng nói, tôi biết rồi, đó là white spirit đấy mà, và nàng cất giọng đọc vanh vách những lời khuyên của hoa hậu Priddy.
White spirit, một từ ngữ mới mẻ làm náo động hai B, White spirit… bao nhiêu tiền hả anh? Thôi khỏi, Victor vội vã trả lời. Có chứ, có chứ, nàng nhất quyết, nếu không chịu thì nàng sẽ chẳng bao giờ quay lại đây nữa. Thế thì tuỳ cô vậy, trả bao nhiêu cũng được. Nàng nhìn sang hai B, bọn này liền ấn định một món tiền quá lố. Sao lại thế? Victor hỏi. Bởi vì đó là White spirit, loại này còn đắt hơn cả lemon-rubb. Vì lẽ gì mới được chứ? Victor vặn lại. Tại vì cái tên của nó, thưa ông chủ. Cái đó thì thay đổi được gì chứ? Thay đổi tất cả đấy, bọn chúng trả lời. Rồi chúng nhất định không từ bỏ ý kiến.
❀ ❀ ❀
[1] Một nữ diễn viên Pháp.
[2] Nữ diễn viên điện ảnh của Mỹ đã rời bỏ Hollywood để lên xe hoa cùng ông Hoàng xứ Monaco.
[3] Một nhà thiết kế mẫu người Italia.