Sức mạnh tình dục của César Di Marino đang trên đà suy tàn. Rất bi quan, những nhà chuyên môn dự kiến chóng hay chầy thì chuyện tàn phế có thể xảy ra. Đã từ vài năm trước, người ta khuyên ông đi giải phẫu, một ca giải phẫu mà, trong lời giải thích lúc ấy, nhà phẫu thuật, có lẽ đã đơn giản hóa quá lố sự phức tạp. Họ đã bàn đến chuyện phải lắp thêm vào một dương vật bằng nhựa. Nhưng, đồ nhựa dưới con mắt của César lại là một thứ chẳng hay ho gì, ông thấy nó có vẻ như vật gia dụng ấy. Chắc hẳn ông chấp nhận một dương vật bằng vàng, bằng bạc hoặc thảng bằng ngà voi… Chứ không thể bằng nhựa. Ông thấy hình như ta không thể trông đợi một sự sảng khoái nào lắm từ thứ nguyên liệu này.
Trước vẻ hoài nghi của bệnh nhân, nhà phẫu thuật đã nói chính xác rằng, trên thực tế thì đó là một trái bóng nhỏ… Một trái bóng hả? Trí tưởng tượng của ông lập tức bỏ rơi thứ ngũ kim để quay về với những đồ chơi. Chắc hẳn, ông đang nhìn thấy những quả bóng bằng màng ruột mỏng nhẹ nhàng, những quả bóng da nằm kẹt trong lưới, những trái bóng thoát bổng lên bầu trời, nhưng lại có những trái bị vỡ tung, những quả bị thủng đến thảm hại, những quả khác lại yếu ớt đến tồi tệ… Không, dứt khoát rồi, không có bóng biếc gì hết, cao su chứa quá nhiều hứa hẹn thất bại. Ông đã biết quá rõ cái đó thông qua kinh nghiệm thủa thiếu thời. Bố ông đã từng dùng đầu thuốc lá đang cháy đâm thủng một quả bóng to màu tím của ông. Thôi, rất cám ơn, đây là những điều cám dỗ mà người ta không thích đeo chúng trên mình. Với chuyện này ông đã giữ mãi trong mình một kỷ niệm có tính tàn bạo gần như ở mức xác thịt, chính là chuyện đã khích ông kịch liệt chống lại cha mình, người cha mà sau này đã ngỏm vì thủng ruột như một quả bóng bị chọc nổ.
Ông bèn đi khám một bác sĩ tâm thần, bác sĩ ngồi nghe ông kể một cách lơ đãng. Trường hợp của ông có vẻ rằng rất thường tình. Ông không làm tình à? Rồi thì sao? Thì… thì…, César bối rối. Ông cụ ơi, ông không ăn nằm với đàn bà thì cũng giống như năm mươi phần trăm thiên hạ, tôi vừa nói gì nhỉ, đúng ra là phải nhăm nhăm phần trăm và thậm chí là tám nhăm phần trăm theo các con số thống kê cuối cùng. Hãy nghĩ kỹ đi, ông lang nói, ông không làm tình: thì cũng tựa như lũ trẻ con và các ông già, theo ý ông thì con số ấy là bao? Ông không làm tình thì chẳng khác những nhà kinh doanh bị kiệt sức, những người về hưu non đầy lo âu, hay những kẻ thất nghiệp ở cuối thời kỳ nhận tiền trợ cấp. Vậy tăng thêm bao nhiêu người nữa? Ông không làm tình thì cũng giống như những cặp vợ chồng đã quá thừa mứa, như những người cha trẻ đã quá mệt nhừ, giống như những kẻ nhập cư sống xa bà xã, hay như những nhân viên bưu điện sau vài năm làm việc… Ông không làm tình thì cũng giống như những kẻ không làm tình và ông lại mong muốn làm tình giống như một thiểu số hiếm hoi có làm tình! Hãy đành chịu vậy, cụ ạ! Có một số thứ thuốc nào đó chứ, thưa bác sĩ, César năn nỉ. Cóc có thuốc nào hết, ông lang vừa nói, vừa lười biếng lấy ra cuốn sổ kê đơn. Ông chỉ cần đừng uống rượu nữa, đừng hút thuốc nữa, và chắc vị thầy thuốc đã quên béng lý do khiến César đến khám, ông ta thêm vào: đừng có làm tình nữa.
Với sự tuyệt vọng của những con bệnh khi nhận ra giới hạn của ngành y, César đổ lỗi cho khoa học và những ông lang băm phải mang trách nhiệm về nỗi bất hạnh của mình và tìm sự cứu trợ trong những ngành thuốc song hành. Ông tìm thầy thôi miên. Thay vào việc lắp ráp, người ta hứa với ông có một thứ ánh sáng đỏ lờ mờ, thế mà ông lại chẳng nhìn thấy gì lóe sáng lên cả, cà rồi sẽ có một luồng khí nóng bốc lên trong sống lưng mà ông cũng lại không cảm thấy gì… Ông thầy chữa bệnh xương, quá tự tin ở tài năng, đã tiến hành bằng một loạt những câu khẳng định: Ông nhìn thấy, ông cảm thấy, ông… Chẳng có đếch gì hết. César không nói không, vì nói họ cũng chẳng tin, thế là đành nói có, thanh toán tiền và không quay lại đó nữa. Người ta cắm hàng loạt những cây kim rải rác khắp nơi trên cơ thể ông cho tới tận lúc cả hình hài ông giống hệt một con nhím vàng rộm. Tịch không có gì. Ông uống hàng loạt cao đơn hoàn tán sừng tê giác, vuốt hổ, mai rùa, răng cá mập, ngà voi, mũi cá kiếm… Ông thấy hầu như cơ thể mình trở thành con tàu huyền thoại của Noé. Không còn cách nào khác, ông quyết định hàng năm đi trị bệnh ở Vichy. Rượu whisky, và những người đàn bà mà người ta gặp trong những thành phố nước suối này, vội vã và tuyệt vọng. Các nàng đánh lá bài được ăn cả ngã về không và, giống như người khác đặt cá cược đến mức tự vẫn trong các sòng bạc, các nàng có lẽ đã muốn uống cho đến cạn cả nguồn nước. Các nàng gặp những đấng mày râu đã từng có một sự nghiệp lẫy lừng, những nhà cựu ngoại giao và những viên quan chức già tới để trị bệnh “bụng phệ” thuộc địa của họ. Các nàng gặt hái được ở họ một lời tán dương, một cử chỉ lịch thiệp mà trí não họ, do một phản xạ máy móc nào đó đã khiến họ rối rít, lúng túng và rất đỗi ngạc nhiên đã có thể đáp ứng được yêu cầu, đồng thời ước lượng những thập kỷ đã ngăn cách họ kể từ lần gặp trước. Họ hẹn hò với các nàng ở gần suối nước, nhưng, sự phản trắc lại ló ra dưới vẻ tuyệt vọng, các cô dâu tương lai thường bỏ rơi chiếc xe lăn để lấy một cây gậy chống, buông rơi biệt thự yên tĩnh ở vùng ngoại ô để tìm về ở trong một căn hộ trên đại lộ Saint-Germain[1], rồi lại bỏ trốn với kẻ nào chân cẳng còn nhanh nhảu hơn hay giàu có hơn.
Trong bối cảnh này, ta hình dung ra ngay đâu là thành công có thể đạt được của một César Di Marino, mà tàn tật ngoại hình do một tai nạn lúc đi săn chỉ giới hạn vào một cánh tay cứng đơ, và một bàn tay cụt trang bị mỗi ngón cái và ngón út. Ông để tâm vào cuộc sống hiện tại và, một khăn tắm rộng quấn vòng quanh cổ, chậm rãi đi tới Nguồn nước suối Célestins, yêu chuộng thiên nhiên và những khoảng rộng thoáng. Qua vài mẩu rao vặt, ông nói sẽ tặng cho người nào đó một chuyến đi du lịch tới châu Phi, hứa hẹn CUỘC SỐNG THẬT, và đảm bảo sẽ đi tới hôn nhân nếu đồng cảm với nhau. Bù lại ông cũng đòi hỏi người đó cơ thể phải quyến rũ, dịu dàng và nhiều nhất hai nhăm tuổi. Ông đã thành công ngoài dự kiến. Cả mấy chục cô chen chúc nhau ở quán Cà phê Nhà ga, nơi ông tổ chức những cuộc gặp gỡ với họ. Các nàng tới từ khắp nơi, không quá bị ám ảnh bởi điều kiện khêu gợi hay phải dưới tuổi hai nhăm. Những nữ luật sư, bác sĩ, giáo viên, họ từ bỏ văn phòng, phòng khám hay trường học để đến với ông; những tâm hồn bị tổn thương, những bà mẹ một mình nuôi con. Ông là niềm hy vọng cuối cùng của họ. Các nàng yêu tất cả nơi ông, Chức Vụ Tổng Giám Đốc, Độ Tuổi Năm Mươi Rực Rỡ, Chuyến Du Lịch, Châu Phi, Cuộc Hôn Nhân, và cuộc sống thật.
Ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên, ngài đã kéo họ lên giường, và rất chăm chỉ đóng cái trò ấy với họ, với thời gian kéo dài cần thiết. Thế mà không hề có một cử chỉ ngạc nhiên. Một vài nàng cũng đi đến khoái lạc. Họ có sự đồng tình kinh khủng, luôn biện hộ cho ông bằng hàng nghìn lý do, và thì thầm vào tai ông muôn vàn lời hứa. Các nàng làm cho ông an tâm hơn các vị bác sĩ, mặc dù cũng chẳng đem lại được kết quả gì. Họ còn chứng nhận với ông rằng cứ như thế lại tốt hơn, chẳng ra gì cả, vậy còn thuận tiện hơn nhiều. Ông đã dắt theo vài người trong số những nhiệt tình viên tuyệt vời này xuống tàu. Ở đồn điền, người ta gọi họ là những Quý Bà, người ta hơi e ngại các nàng, bởi những người phụ nữ này đã mang công tác từ thiện một sự cuồng nhiệt gần như là tình dục. Tất cả các thời giờ mà các nàng không dùng để đi vào khoái lạc, thì họ dùng để chăm sóc người bệnh, dạy chữ cho trẻ em, và la lối tất cả mọi người. Nói cho cùng, điều nặng hơn cả sự bất lực của César, mà các nàng không thể bao dung chấp nhận được, lại chính là châu Phi… Họ không kháng cự được lâu. Cuộc sống thật làm họ gãy đổ, César dẫn họ ra tàu trở về cố quốc; một số còn yêu cầu được về bằng máy bay. Những nàng xinh đẹp nhất thì trụ lại SUNSET, khu nhà thổ hạng sang ở Cảng Chuối, các cô quả là có thiên hướng trong lĩnh vực này.
Năm nay, tuy thời gian chữa bệnh đã kết thúc mà ông vẫn còn chưa tìm được ai để dẫn xuống tàu, người đẹp trong ngày này, người mà ông phải tiếp, được nhận diện nhờ việc đang cầm tờ báo trong tay, có một cái gì đó vừa thiếu tự nhiên lại vừa thật cuồng nhiệt đến nỗi mà ông từ bỏ ý định đến bắt chuyện. Ngồi ở chiếc ghế băng đối diện, ông quan sát nàng ta trong liền hai tiếng đồng hồ. Nàng đánh phấn hai lần, tô son lại ba lần, nhìn đồng hồ hai mươi hai lần, còn cặp chân thì không ngừng ngọ ngậy. Cuối cùng nàng bỏ đi như một nữ thần bị xúc phạm. Còn ông thì đã uống cạn bốn ly whisky.
Một cô gái còn rất trẻ đến ngồi vào chiếc ghế giả da, chỗ của cô nàng sôi động hồi nãy. Không chút ghê tởm, nàng ta uống cạn cốc nước còn lại và vơ luôn nắm tiền lẻ. Đó là một cô gái làng chơi nửa mùa vẫn còn dịu dàng, hơi bẩn, hơi lờ đờ, nhưng lại có một cái gì đó làm động lòng. Ông bỗng bật cười thầm trước sự cố gắng của cô nàng để được bao tiền cà phê. Các nàng phải đi đến tận nước này, ông lẩm nhẩm, chỉ vì năm frăng! Ông bỏ lại trong đĩa số tiền pourboire thật lớn mà người bồi bàn vội vàng chạy đến lượm ngay. Thế nào, sắp đi chứ, ngài César? Đúng là sắp đi thật, và ông cũng chẳng lấy làm bực bội khi phải bỏ lui tất cả những thứ đó. Ngài quả là may mắn, người bồi bàn tiếp tục, ngài sẽ tìm lại được ánh nắng mặt trời… Khi nghe thấy từ “ánh nắng mặt trời”, cả người cô gái như có điện giật. César làm bộ không nhìn nàng mà vẫn tiếp tục nói với người bồi bàn cảm thấy mình chẳng ra gì, cả đời bị lượng cà phê phải hầu dọn cho khách hàng đổ xuống đè bẹp, rồi còn gánh nặng của những ngày đông tháng giá, những ngày mưa. Trên chiếc ghế băng, cô gái trẻ như bị ngốt lên. Thôi, thế nhé, César vừa nói vừa đứng lên, mà tôi còn phải lấy hành lý… Ông đảo nhanh cặp mắt để xem cô gái có cắn câu không. Nàng bật ngay dậy.
Nàng đi theo ông với sự dễ dàng ngoài sức tưởng tượng của loài chó bị bỏ hoang, dáng đi xiên xiên, bụng thóp lại, để ý đến ông một cách bồn chồn lộ liễu, lúc đầu có vẻ e dè cách vài mét, và sau đó khi không thấy bị xua đuổi, tiến đến sát gần ông. Cô ta đã cắn câu, ông nghĩ với sự mãn nguyện. Nàng bắt chuyện với ông, lời lẽ có chút gì khàn khàn, nghèn nghẹn và ngột ngạt. Không trả lời, ông muốn để cho keo dính ráo thêm tý nữa. Họ đi qua công viên vô cùng đẹp nằm dọc theo sông Allier. Ánh nắng chiếu xuyên qua những hàng cây. Mặt trời! Đó là một trò chơi trẻ gái, một-hai-ba-mặt-trời[2]! Nàng bám riết ông, khi ông ngoảnh lại thì nàng lại dừng. Ông sắp tới bờ sông, sau đó thì có lẽ sẽ lỡ mất. César cảm thấy thích thú, nàng sẽ nói sao nhỉ? Sẽ tự dâng hiến như thế nào?
Nhưng này, cô bé ơi, và ông chụp xuống vai nàng, và trong ánh sáng lờ mờ vẽ lên mặt nàng những mảng tối sáng, ông quan sát nàng, nàng nhắm mắt lại. Ông chăm chú dò xét, mặt trời xuyên thẳng xuống dưới những cành cây. Cô không phải là… và miệng cô gái hé mở như để khoe hàm răng. Ông giật mạnh tóc nàng ra phía sau…, cô là, à, cô là… Nước Pháp, nó làm bạn xám xịt đi, và cặp mí mắt cô gái nháy lia lịa, và ánh nắng run rẩy ở đầu hàng mi nàng. Sấp hay ngửa? Nếu sấp, nàng là dân da đen, nếu ngửa, dân da trắng. Có người thấy nàng da đen nhưng xinh xắn. Sự mập mờ, những dòng lệ, sự chia bài nhầm, châu Phi và ánh nắng mặt trời, tất cả được đánh cuộc và thua mất ngay cùng một lúc. Nàng nín thinh, bỗng nhiên không còn sức để đeo đuổi tay nhà giàu, sự nghèo hèn bắt đầu đắm chìm ngay tại đây, trong công viên trang nghiêm, đằng sau một thân cây.
Quả là một con da đen không châu Phi và thiếu ánh mặt trời, một con da đen của xứ Vichy thuộc tính Allier, một con da đen… da trắng. Ông nghĩ đến lũ bạn và tưởng tượng ra vẻ mặt của họ khi gặp nàng, ông phì cười. Tiếng cười làm ông buồn đi tiểu và cảm thấy trong cái ấy của mình một cảm giác chích chích khiến ông loáng thoáng nhớ lại sự ham muốn tình dục. Cảm thấy ở đầu dương vật ông như đang lắng dần một sự thèm thuồng xẹt qua và rỉ nhớt, và miệng ông tròn lại trong tiếng thốt ngạc nhiên. Cô thắng rồi đấy, ông nói với nàng, Thôi, đừng có mệt sức làm gì, cô sẽ đi, sẽ đi với tôi. Cô ả sẽ chọc cười lũ bạn cho mà xem. Vừa kịp giờ, trong phòng lớn của khách sạn Relais Sévigné, những hành lý của Ông lớn đã được tập trung lại. Hai cánh tay đung đưa dọc theo chiếc quần gin bạc màu, một túi mây buộc ở đầu quai da đeo trên vai, cô gái đã sẵn sàng. Ông hái một bông hoa chờm ra khỏi bó để tặng nàng. Thế còn tên cô? Lola, nàng trả lời, và giọng nói của nàng đã bắt đầu khác trước.
❀ ❀ ❀
[1] Một đại lộ rất lớn của Paris.
[2] Trò chơi của lũ trẻ nhỏ: Một đứa quay mặt đi nơi khác, những đứa còn lại làm nhiều trò sau lưng nó, để rồi khi đứa ấy quay lại, tất cả đều phải đứng im như cũ, nếu không sẽ bị thua.