Tâm Hồn Trong Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc Chiêu Đãi Ở Trong Vườn

❊ ❊ ❊

Hôm có cuộc chiêu đãi diễn ra trong vườn, người ta đã ban lệnh đóng cửa tắt đèn trong khu đồn điền. Ysée không muốn thả những cô gái của mình nhởn nhơ làm mồi cho thiên hạ, quẳng các cô ra giữa thanh thiên bạch nhật mà không phấn son, không trang âm. Đàn bà là cả một sự huyền bí, ngày nào đó cô ta đánh mất sự huyền bí đó, thì cô ta không còn là đàn bà nữa. Khách khứa hôm đó bị cấm cửa. César phái đoàn xe tải của nông trường DEVIL’S BANANA tới SUNSET. Họ chở đám con gái bận toàn đồ màu sáng, mũ lá dừa rộng vành, cổ đeo tràng hoa. Các nường đến đổi gió, bồi dưỡng phong tư cho mình, theo như lời bà chủ.

Các nường đổ bộ xuống như trong một bãi chiến trường ngổn ngang các loại gói đồ và tâm trạng vui tươi, những bác tài và những tay lơ xe sôi động hơn nhiều khi thi hành nhiệm vụ này, điều mà quanh năm họ không bao giờ biểu lộ trong công việc xếp chuối lên xe. Họ biết tỏng tòng tong lũ con gái này từ đâu tới và thậm chí, mặc dầu chưa khi nào được mục sở thị những cảnh tượng, bọn họ cũng đoán ra cách hành nghề thường ngày của các nường. Chính vì thế, khi đỡ các nường từ trên ca-bin rất cao của xe xuống, họ ngang nhiên sờ nắn, muốn cảm nhận sâu sắc sự mịn màng của thứ da thịt cao giá mà họ không với tới được và đã có không biết bao nhiêu lời đồn đại về nó. Các ả tự bảo vệ theo tầm sức của mình, hoặc phủ tay lên che phần ngực hở, còn phần dưới thì phó mặc cho sự háu dục của hai ba ánh mắt nhìn chăm chú và cuồng nhiệt, hoặc đắp tay lên váy bỏ mặc bộ ngực tròn trĩnh và chẳng có gì phòng thủ cho sự rờ rẫm chính xác lạ thường của mấy anh chàng phụ việc bất ngờ bỗng dưng xuất hiện từ mặt đất để tránh cho các nường khỏi phải từ trên cao nhảy xuống. Các cô làm gì thế hả? Ysée thấy sự đổ bộ kéo dài liền lục vấn. Bọn em đến ngay, thưa mợ, các nường vừa trả lời vừa cố sức tự thoát ra bằng vai, bằng khuỷu tay lẫn đầu gối, bọn em đến ngay đây mà…

Các ả mang đến một lượng thức đớp khổng lồ, như thể họ phải ở lại cả tuần không bằng. Sau lũ con gái, Ysée quay sang kiểm tra việc chuyển tải đồ ăn. Cẩn thận món foie gras[1] nhé, cả món lươn và món cá trích sốt kem nữa, bà gào tên từng món thực đơn với bọn bồi đang khuân vác. Bà vụt nhanh vào bếp, réo gọi chú đầu bếp. Bà mở cửa trạn, mở tủ lạnh, nâng từng chiếc xoong, thò cả ngón tay vào bát nước sốt, rồi cùng động tác ấy sửa lại cổ áo cho chú đầu bếp, thắt lại chiếc tạp dề cho cậu phụ nồi, rồi không mất một phút, bà phóng vội sang quầy bánh mì. Bà kêu tướng lên: Các em, các em ơi, bánh mì, lại đây mà xem bánh mì này! Và khi mà đám con gái bu lại như một đàn gà được rắc hạt cho ăn, thì bà ta đã lại đang dập dềnh trong một sự khám phá mới, khiến các nường chạy đến sau cùng không biết họ phải chiêm ngưỡng cái gì. May thay, một tiếng kêu nữa của Ysée lại đưa các ả vào hàng đầu chứng kiến một cảnh tượng nội trợ với ít nhiều bất ngờ.

Cả đám người ùn ra trước sân thượng. Ôi này, ôi này! Ysée kêu lên, thôn quê, ôi cái này tôi thích làm sao ấy, cái chốn thôn quê! Và để giáo huấn cho cả đám: Chính vì điều này mà tôi không hợp với Hollywood, tôi là đứa con của nông thôn, tôi ý mà… Thôn quê, lũ con gái thì mê tơi nghiêng ngó ngắm đồng chuối từ xa, thôn quê mới đẹp làm sao chứ!… và quả là tuyệt đẹp khi các cỗ máy bơm hoạt động. Em muốn hái chuối, một ả vừa nói vừa làm duyên; em cũng muốn hái, những đứa khác kêu lên. Vậy thì… các cô cứ ra mà hái, Lola sẽ chỉ cho. Tim Lola đập dồn dập trong lồng ngực, đập mạnh lắm, thình thịch rõ ràng. Thế là bà ta vẫn chưa quên nàng, thậm chí bà vẫn còn nhớ tên nàng, tim Lola thổn thức đầy sự biết ơn. Nàng bèn lôi cả đám con gái về phía vườn chuối. Đi được độ năm trăm mét, trên lớp cỏ răng cưa mà nhìn từ xa cứ ngỡ là thảm cỏ xanh mượt, các ả thấy hối hận vì ý tưởng đi hái chuối hồi nãy; còn năm trăm mét nữa thôi, Lola nói, tuy chưa bao giờ nàng đi xa đến vậy. Đám con gái, đứa nào đứa nấy mặt đỏ rực. Nhất là, Pretty-Blue nói, em đâu có thích chuối; em cũng không, một cô khác thêm vào. Nhưng dưới cái nhìn của Ysée theo dõi họ từ sân thượng, các nường đã phải đi đến cùng và đem về một cái gì đó.

César, anh xem đấy, Ysée vừa nói vừa tiến lại gần, vòng tay qua cánh tay ông, nhiều lúc em tự nói… trên mặt bà lộ rõ sự hài lòng thanh thản của một bà mẹ vừa ý về con cái mình… còn gì đẹp hơn là đám con gái ôm nhau nô đùa trong công viên nhỉ? César lặng thinh, nhai đi nhai lại câu nói: Ôm nhau nô đùa, nghĩa là gì hả bà? Đấy, cái đó đấy, bà ta vừa trả lời vừa đưa tay chỉ bọn con gái đang hào hển quay về. Đấy, nó như thế, chỉ đơn giản vậy thôi.

Tựa như lúc các bé gái con nhà dạy dỗ tử tế, sau khi cúi chào lễ phép, đã đi ra ngoài tầm nhìn tán đồng của gia đình, lũ phò nói nhau những điều tục tằn. Con mụ cứt dê, chỉ đáng ném sọt rác! Khi thấy ăn nói thế gây chướng tai cho Lola, các ả càng làm tới, nào từ tục tĩu được cho phép, nào tiếng chửi thề được cho qua, khiến nàng cảm thấy nhớ nhà giáo dưỡng xưa kia: Tuy đồng nghĩa là “cứt” những từ nhẹ như crotte, mince và shit là hạng bét của sự thanh lịch, nhưng cũng còn được, chứ những từ dữ như merde thì không bao giờ được dùng. Các ả khua tay loạn xạ về phía nhà: ới ơi, ới ơi, mụ già ơi. Do họ đang đi dần về phía nhà và Ysée đang cúi gập xuống thành lan can để xem họ kêu cái gì mà ầm lên thế, thì các ả lại chuyển giọng thủ thỉ nhỏ nhẹ như các bé gái: Bọn em chơi vui quá, mợ Ysée ạ!

Vào bàn ăn. Ysée chia phần cho từng người và chú ý đến tư thế của họ. Love-Amour, khuỷu tay kìa, Sweet-Bonbon, em để rơi nĩa hai lần rồi đấy nhé, và bà dọa cô gái với hai ngón tay chìa ra thành một hình chữ V mà bà lắc lắc như giũ cây xà lách. Ở đây dễ chịu nhỉ! Một đứa lên tiếng. Đấy nhá, đấy nhá, Cásar, anh đã nghe Pretty-Blue nói rồi nhá: ở đây dễ chịu nhỉ! Pretty-Blue nhắc lại: Dễ chịu thật đấy, tựa như ả ta hết sức khoái trá do có được từ ngữ đặc biệt thích hợp. Dễ chịu thật, Pretty-Blue đã tìm được giọng lẩm nhẩm hát. Mà này Pretty-Blue, em sao vậy, cứ ê a làm bực cả mình, chắc em không được thoải mái ở nhà này thì phải.

Lola ngắm nhìn các cô gái nhà thổ với sự thèm muốn của đứa trẻ bị xao nhãng đối với những đứa khác được nuông chiều vốn có thói quen quái đản gần gũi niềm hạnh phúc. Nàng cảm tưởng là các cô ấy hoàn hảo, là các cô có sự ung dung chỉ gặp nơi những người từng được yêu mến, nơi những người dám nghĩ ra những động tác, dám nói ra những từ ngữ mà không bị chúng đập ngược lại một cách ác liệt như những cú bạt tai, mà không thấy hơi thở ngắt quãng vì xấu hổ, mà không phải rên rỉ trong đêm vì trót nói chúng ra, lòng tràn đầy thù hận chống lại chính mình.

Họ chuyển qua sân thượng. Ysée nhắc lại một cách máy móc: Đẹp thật đấy nhỉ! Đẹp quá đi mất! Lũ con gái đồng thanh tụng theo; đúng ra, một khi các cỗ bơm nước đã ngừng hoạt động thì bớt đẹp hơn nhiều so với lời các cô. Thời tiết nóng đòi hỏi mọi người phải ngủ trưa, thức ăn vào buộc họ phải nới lỏng thắt lưng, và dẫu vậy đấy lại là thời điểm mà Ysée đã chọn để thúc giục uốn nắn các cô, cũng như nắng, sự loăng quăng của bà ta khiến không khí thành nặng nề. Các nường vừa mới ngồi xuống, bà đã bắt họ phải đứng lên: Không thể ngồi mốc ra đấy được! Các ả vừa mới nhúc nhích, bà lại ra lệnh ngồi xuống: Thôi đi một lúc không được hả!… Không bao giờ mãn nguyện, lúc nào cũng động chân động tay. Bà quả là người sẵn sàng triệu tập cả một tầng của nhà thổ lại để tra cứu xem AI là kẻ đã làm tắc nhà vệ sinh. Những ước đoán giữa đêm khuya, những tiết lộ, tố cáo, trừng phạt, rồi mọi chuyện được bỏ qua và mọi người quên bẵng cho tới lần sau.

Nhưng các ả lại được yêu thương, Lola dám chắc như thế. Các ả được mợ Ysée mến chiều, trong khi bà chẳng thèm ngó ngàng đến nàng, mặc dù với tất cả những phượng tiện có gì xài nấy, nàng đã làm tất cả những cái có thể, nhưng nàng biết đấy chỉ là vá víu, nàng cảm nhận rõ thế khi tự so sánh mình với những cô gái chuyên nghiệp. Mỗi hạng, một cách ăn mặc! Nàng vừa nói với một đứa con gái, vừa nuốt chửng ngôn từ của mình do đã đạt tột đỉnh của sự rụt rè, với sự khúm núm của kẻ nghèo khó luôn buộc mình phải yêu tất cả, phải hâm mộ tất cả và phải chứng tỏ với vũ trụ sự thần phục muôn thủa của mình: Cái này đẹp quá nhỉ; nàng đã dám sờ tay vào lớp vải, vân vê nó giữa những ngón tay. “Lụa thì được gọi là lụa bởi lụa dễ trông thấy”, con bé mở miệng vanh vách một cách ẩu thả. Đó là vải cốt-tông, Ysée nói sẵng, do luôn dỏng tai nghe ngóng mọi chuyện và với tính quái ác lúc nào cũng trong tình trạng báo động, là vải cốt-tông Thụy Sĩ, bởi lẽ, cô em ơi, ta nói cho cô em biết, sự duyên dáng nằm chính ở chỗ biết cách ăn mặc phù hợp với từng tình huống; các cô gái sẽ thành những con hề nếu mặc áo dạ hội vào ban ngày, những bộ áo mà ta có thể nói với em rằng các cô ấy ai cũng có hết và rất đẹp là đằng khác… Còn Lola, kẻ đang diện bộ cánh bảnh nhất của mình, lại thấy mình tựa đang lõa lồ, hầu như chiếc váy dệt kim tuyến và chiếc khăn voan trắng của nàng đã tuột khỏi người, rớt xuống chân. Ysée giáng thêm cho nàng ngón đòn kết liễu: Và để ta nói cho cô biết, khi cô muốn làm đẹp, việc đầu tiên là phải tắm rửa sạch sẽ. Bẩn và điệu đàng, lời rủa lại hiện về; qua phút ảo tưởng, nàng ngỡ như nghe tiếng của người mẹ đỡ đầu, và điều đó lại tiếp sức cho nàng kêu toáng lên.

Nhưng em trắng rồi đây này, nàng la lên, và chìa đôi cánh tay cho Ysée thấy rõ; trên da nàng vẫn còn sót lại những mảng lở trắng như thạch cao mà nàng chưa chùi sạch, và tóc em vàng, nàng nói, giọng dịu lại, hơi sững sờ vì đã dám nổi nóng, dám to tiếng và nàng vặn vẹo lọn tóc mà người ta thoáng thấy các chân đen tựa như sợi dây chão. Đúng vậy, da trắng tóc vàng, Ysée đáp lại thoáng trong hơi thở, nhưng cô không biết cách làm, cô sẽ tự hủy hoại da mình nếu cứ tiếp tục như thế, cô sẽ khiến nó hao mòn đến mức nó nứt rạn ra, và khi người cô đầy những mụn lở, nhọt áp-xe, vết loét, cô cũng sẽ biến dạng như con hủi. Đôi cánh tay Lola run lên bần bật. Hãy đến SUNSET đi, anh thợ làm tóc sẽ sửa lại cho và chị chuyên làm đẹp sẽ giúp cô những thứ cần thiết. Thế là nàng sẽ tới nhà thổ, dù mới chỉ để cứu chữa làn da của mình, nhưng ít ra nàng sẽ chen chân được vào đấy. César gật đầu, và bởi sau đó là giờ nghỉ trưa nên ông ta nhắm mắt lại, mở miệng ra và bắt đầu ngáy.

❀ ❀ ❀

[1] Một món ăn rất quý của Pháp chế biến từ gan ngan. Chỉ ăn trong những dịp lễ lớn.

HỒN TRONG TRẮNG Nguyên tác: White Spirit ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Paule Constant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.