Những cỗ xe tải của nhóm DEVIL’S BANANA nằm chờ trước cửa SUNSET đợi César cho tín hiệu xuất phát. Họ đã bị chậm hai giờ đồng hồ, và sẽ chỉ tới nơi vào lúc đêm đã buông mà thôi. César giúp cô gái trèo vào trong ca bin của chiếc xe đầu tiên và tự tay ông ta cầm lái. Vào thời khắc này, tất cả đều răm rắp như một, những tay lái xe đồng loạt nhảy lên ca bin của họ, ta chỉ còn nghe thấy một tiếng dập cửa duy nhất, tiếng rú khủng khiếp của ba mươi ngàn mã lực máy nổ nhất loạt gầm ré lên.
Trong chiếc xe tải thứ mười ba, bị nén chặt giữa một bên là người thợ máy và bên kia là người lái xe, Victor cảm thấy cỗ máy rung lên, tăng tốc độ. Trước mặt anh, bụi bốc lên từ mười hai chiếc xe đi đầu, sau lưng anh là lớp bụi của cỗ xe sau, giữa hai chiếc xe chỉ thấy bụi là bụi. Này liệu hồn nhé, cha thợ máy nói, sắp nổ đấy. Và trên thực tế, nổ thật, những cú rung xe hung bạo, những cơn tăng tốc điên cuồng, những hồi phanh hoang dại, những cú trượt rít óc. Tên tài xế, lúc đầu rất căng thẳng, xâu tới tấp những động tác nhanh và chính xác, những cú về số đúp, phanh trượt, vừa phóng vừa hãm, toàn bộ các thứ đó với những cú xoay vô lăng rộng liền tay, dồn vào đấy tất cả sức mạnh của đôi cánh tay và xiết chặt bằng những cú cơ bắp. Victor lãnh đủ vào hai bên cạnh sườn, càng dữ dội hơn nữa do những cử chỉ thao tác lái xe được cha thợ máy lặp lại từ phía bên phải, với chức năng là nhân đôi những động tác của tên tài xế. Cha thợ máy lái xe với một chiếc vô lăng tưởng tượng, một hộp số huyền ảo, và một bộ phanh giả tưởng, hắn ta còn phóng đại những tiếng ồn ã bằng miệng, lúc phát ra tiếng òng ọc, lúc huýt sáo gió, lúc lại rít lên. Ðua xe mà, hắn ta hắt ra trong một tiếng thở phào.
Mỗi khi từ chính quốc trở về, mọi người ai cũng biết, César thường tổ chức một cuộc đua xe với những tay tài xế, lũ cu li khuân vác và các tay đốc công của mình. Cá cược nhau làm sao vượt được ông. Ðó là một cuộc đua xe khai mào để ông thiết lập lại quyền uy, để ông đánh gục mọi ý đồ tham vọng có thể nhen nhóm khi ông vắng mặt hơi lâu. Ðối với bọn tài xế, thì đó là giấc mơ lại được hâm nóng. Cần phải tận mắt chứng kiến xem họ chăm sóc xe của họ như thế nào trong lúc chờ đợi cuộc đọ tài, xem họ chải chuốt cho chiếc xe tải đồ sộ của mình, thử đi thử lại máy nổ, đánh bóng thùng xe. Họ đánh xe tới những hồ nước, rửa ráy và quét sạch lốp xe cứ như là họ đang rửa chân cho một con tượng vậy. Và sau khi chiếc xe đã được cọ rửa kỹ càng, họ lại trang điểm cho nó bằng những dải ruy băng, bằng những chùm hoa giấy, những hàng chữ thần diệu nhằm đảm bảo cho họ sự thắng cuộc và che chở cho họ khỏi ảnh hưởng của quỷ sứ. ĐỊNH MỆNH PHÓ THÁC ƠN TRÊN, AI BIẾT THÌ HƯỞNG, TA ĐẾCH SỢ CÁI CHẾT.
Nhưng mà cái bọn họ không đếch sợ chút nào, là sự tử vong của chiếc xe tải, là viễn tưởng của chiếc xe bị nổ nằm chết dí trong hố, của chiếc xe bị vỡ tan hoang và bị đốt cháy thành tro bụi. Người tài xế, nếu may mắn sống sót, sẽ ngồi sát bên chiếc xe của mình để canh chừng không cho ai đến chặt sẻ hay rút xương nó. Anh ta sẽ chăm chút cho nó đến tận giây phút cuối cùng, cho đến tận bãi xả xe, ở đó anh ta sẽ còn mãi mãi khóc cho chiếc xe của mình. Ðịnh mệnh không ưu đãi những ai do sai lầm của mình mà đánh mất xe, họ sẽ bị tội đày cả đời phải lẽo đẽo đi sau bóng ma của chiếc xe của mình. Ðôi lúc người ta bắt gặp những con người khốn khổ ấy, nhầm tưởng họ là những kẻ hành hương, hay những người điên; họ thực ra chỉ là những tay tài xế mồ côi xe.
Victor bị xô vập vào kính chắn gió. Xe đã phanh gấp và sau đó dừng hẳn. Cả đoàn xe dừng lại. Đến nơi rồi à? Anh hỏi người tài xế đeo kính kiểu tonton-macoute, một lối đeo kính đặc biệt của cánh lái xe. Người này nhún vai, tỏ vẻ coi thường thằng nhỏ da trắng này vốn chẳng hiểu gì về lề thói phong tục. Chưa, cha thợ máy trả lời anh, đây chỉ mới là cổng vào đồn điền chuối thôi. Khi rơi xuống, lớp bụi đỏ chỉ để cho thấy ngọn cây với những chiếc là dài cuộn lại, dựng đứng tua tủa lên trên bầu trời, những chiếc lá rộng hình cánh quạt, những cụm hoa mọng nước, những buồng chuối xanh, những quả chuối nhỏ xíu xếp thành tầng. Đây à? Victor hỏi. Ừ đây, cha thợ máy trả lời.
Có rộng không? Victor hỏi. Tên tài xế cười gằn. Đầu tiên có DEVIL, tiếp đến là BULL nối liền với ÉLÉPHANTE, có lẽ phải đến hai mươi ngàn héc ta, vẫn là giọng người phụ lái, có thể còn lớn hơn nữa. Thế còn sau đó thì sao, ý tôi muốn nói là xa hơn những cánh đồng chuối? Victor hỏi. Tay tài xế huơ một tay lên với động tác vừa mơ hồ lại vừa khoáng đạt. Trước đây, vẫn tiếng người phụ xe, thì có rừng. Nhưng hình như sự chính xác này chạm nọc tên lái xe, anh ta vội vàng thêm vào, đó cũng chỉ là nghe kể lại thôi… Chẳng nơi nào tốt hơn DEVIL đâu, người phụ xe hùa kết luận để lấy lòng tên tài xế. Victor tự hỏi không biết mọi người dừng lại ở giữa đường để làm gì.
Khi tiến vào trong đồn điền, ngay lúc bước qua hàng chuối đầu tiên, sự kích động của César đã lên tới cực điểm, ông yêu đồn điền chuối của mình, ông yêu từng thửa trồng, từng buồng cho đến từng quả chuối một. Ông dừng xe và kéo theo cái bà đi cùng ấy chạy vượt qua những hàng chuối để cùng hưởng thụ một cuộc hoan hỷ đồng nội và dân dã giữa chốn thiên nhiên, một sự khai vị cho CUỘC SỐNG THỰC. Và cả lần này nữa, ông cũng không quên thực hành thói quen đã trở thành lễ tục và vui vẻ dâng lễ hiến sinh cho thần Pan ông tổ của chuối. Vào dịp này, ông tin vào sự quen thuộc của nơi chốn, và vào những rung lắc của cuộc đua. Ông đã đẩy Lola vào sau những bụi chuối. Những chiếc xe tải đứng lại đợi họ.
Khi Lola ra khỏi vườn chuối, Victor thoáng nhìn thấy nàng, tuy nàng ở rất xa. Anh cảm thấy điềm lành là nàng tham gia chuyến đi. Đoàn xe lại tiếp tục khởi hành, nhưng đi chậm lại. Họ tiến vào con đường đất latérit, không gian nơi này đơn điệu không đâu sánh được. Tên lái xe biểu hiện sự thất vọng của mình bằng những cú đập lòng tay lên bánh lái được bọc lớp da cừu dày cộm nên có kích thước giống như một chiếc bánh xe ô tô. Lờ hẳn Victor, hắn trò chuyện với cha thợ máy, trao đổi với nhau những câu liến láu và cười không ngớt.
Victor thấm mệt, anh tự hỏi trong thư viết cho bà, anh sẽ miêu tả một thân cây chuối hay một quả chuối như thế nào. Anh mường tượng lại quả chuối đã từng mua trong cửa hàng thực phẩm. Anh khó có thể nói tình tứ được, và cảm thấy rằng, để làm vui lòng bà, anh phải kể một cái gì đó thật lạ thường, thật ngoài tầm tưởng tượng và thật đẹp. Nếu như là một cây gì khác thì anh đã có thể ép vào trong trang thư một chiếc lá, một cánh hoa. Anh lại tự hỏi mình đã bao giờ được bà ngoại kể cho nghe những câu chuyện có dính đến cây chuối chưa. Chẳng có chút hoài niệm nào. Anh chỉ có cảm hứng đối với những gì anh biết, chứ không đối với những gì mà anh khám phá, trừ đối với cô gái… nhưng anh lại chỉ biết cô ta theo một cách nào đó.
Ðêm bất ngờ sụp xuống. Những ánh đèn pha làm sống lại màu xanh bụi bặm của lá cây. Chúng hiện ra cũng gần rõ như ban ngày. Chỉ có ánh sáng toả xuống từ một nền trời vô hình là đã biến mất. Khi thoáng thấy một vài ngôi nhà - những túp lều vách đất chênh vênh bên lề đường phủ đầy bụi bặm bốc lên từ chính con đường ấy, và là dấu hiệu chứng tỏ họ sắp đến một ngôi làng, Victor thấy nhẹ cả người. Những chiếc xe đông lạnh to lớn khi đi ngang đã làm rúng động những túp lều ấy. Vậy chúng ta đã đến nơi rồi à? Victor bật hỏi với sự ương ngạnh bồn chồn của lũ trẻ thường không dám thú nhận sự mệt mỏi của mình. Ta đến nhà để xe, người phụ lái nói với vẻ kiêu hãnh, bởi hắn ta biết rằng, ở đó, hắn sẽ được dịp làm cái phần việc quan trọng nhất trong chức năng của mình, là giữ xe suốt đêm, và nếu như người tài xế mà vui vẻ thì lại là rửa xe, cạo sạch các bánh, gỡ bùn tận những rãnh lốp xe, rửa thùng xe bằng máy phụt nước, có thể là còn mở cả ca-pô và thò cả đầu vào trong đó để hít thở mùi hơi nóng và mùi dầu máy. Hắn ta khiêm tốn dò tìm ánh mắt tên tài xế qua cặp kính đen. Nhưng tên tài xế vẫn còn chưa biết rõ liệu mình sẽ thoả mãn hay bất bình trong cuộc đua xe này. Có những lý lẽ thuận mà cũng có những lý lẽ nghịch. Anh ta không thắng, nhưng chưa hẳn đã là kẻ thua cuộc. Anh ta vẫn giữ vững được vị trí của mình, nhờ một vài tiểu xảo nhà nghề đánh võng sang trái rồi lại sang phải, ngăn không cho ai vượt qua mặt. Nhưng anh ta cũng không khá hơn những tay đua khác, và điều đó thì Ông César thế nào cũng sẽ nói với họ, vậy là có thể anh ta sẽ cảm thấy nhục nhã, sẽ muốn nằm dài gần chiếc xe to rồi vừa ngắm nhìn những vì sao đang mọc, vừa chờ cơn nóng hầm hập của trận đua được giải toả dần đi tựa như cơn sốt trên trán một đứa trẻ bị ốm.
Ðoàn xe đậu thành từng hàng song song trên một khu đất rộng mênh mông, xung quanh là nhà chứa xe và trạm xăng. César đứng lên phát biểu, Victor lờ mờ hiểu rằng đây vẫn chưa phải là lúc mà ông chủ của hãng DEVIL vượt trội trong nghề lái xe, thậm chí ông còn thấy họ nhát gan quá cỡ so với lần trước, rồi ông la mắng chiếc xe về chót. Victor sửng sốt khi thấy đó là một kẻ da trắng, một gã ăn mặc lôi thôi, điệu bộ căng thẳng mệt mỏi, có vẻ chẳng thích thú gì với cuộc đua. Sao thế Guastavin, sao vẫn lẽo đẽo phía sau à? Bộ tưởng lái máy kéo à? Và những tên tài xế, mới chỉ phút trước còn cảm thấy bị tổn thương, thì lúc này lại hoàn toàn thoải mái nhẹ nhõm khi chứng kiến kẻ về chót bị chế nhạo, mà về chót thì cũng phải, bởi vì xuất hành ở vị trí này do nhiệm vụ được giao phó là khoá sổ đoàn xe. Ấy là điều nằm trong sách lược tinh tế của César nhằm thực thi quyền lực: tự tuyên bố là kẻ thắng cuộc và, để cho sức ép không quá đỗi nặng nề, chỉ định luôn kẻ thua cuộc.
Victor trông thấy cô gái, cô trèo lên chiếc xe jép do César cầm lái. Dưới ánh đèn pha ô tô, anh không thực sự nhận ra nàng, vì cô ta đã vén cao tóc lên. Lần đầu tiên, anh hình dung ra khuôn mặt nàng. Anh xúc động trước sự trong trắng bộc lộ từ cổ nàng và vẻ tươi mát của đôi má. Nếu anh muốn đi với ông Guastavin, người phụ xe nói, thì ở đằng kia kìa, và Victor vội vàng bước về phía gã da trắng đang ủ rũ và lần này ngồi trên một chiếc máy xe kéo thật. Victor leo lên cái thanh đỡ cong cong của một bánh xe khổng lồ và bọn cu ly tụ tập hàng loạt trong thùng moóc xe kéo. Trong số họ, không có một tên đeo kính nào, và cũng chẳng có một tên phụ lái nào. Thế những bác tài không đi cùng à? Victor hỏi. Không, Guastavin trả lời, họ về nhà họ ở trong ngôi làng thật cơ, còn bọn ta, ta không có được cái may mắn ấy, ta phải đến tận LÀNG KIỂU MẪU. Victor hiểu ngay rằng có hai loại nhân công, những người có quyền sống theo tập quán của mình, bọn tài xế được thuê thuộc lớp người ấy, còn lại là những kẻ khốn cùng, bọn bỏ làng, những thứ lưu vong thì sống theo những quy tắc của LÀNG KIỂU MẪU và làm những công việc hạ đẳng. Victor cảm tưởng rằng anh đã vượt qua đường phân thuỷ, đường phân cách thế giới loài người, và rằng chiếc máy kéo đang đưa anh đi một cách chậm chạp nhưng không cưỡng lại được về phía những kẻ bị giáng truất, những kẻ đói nghèo và những kẻ lạc loài.
Họ dừng lại trước cổng ra vào một lán trại, nơi mà nhiều tổ hợp cực mạnh phát điện cho việc ướp lạnh chuối, đang cung cấp suốt đêm suốt ngày một ánh sáng trắng xanh cho những ngọn đèn treo lơ lửng như những tháp canh. Trong bộ complet len đen tuyền, Victor thấy kiệt sức do mệt mỏi và nóng nực, nhưng vượt trên tết cả, anh nhận thấy nhô lên một sự khó chịu ngột ngạt khó tả khiến anh thở gấp. Dưới ánh đèn xanh, hai bên con đường thẳng tắp, là những túp lều đóng kín mít hầu giữ lại bên trong bốn bức tường chút ít bóng tối cần thiết cho giấc ngủ. Bên ngoài là ngày, bên trong là đêm. Người ta nhìn thấy những mảnh giấy bay chập chờn, phân biệt đốm sáng đo đỏ của mắt một con mèo, mà ánh đèn dữ dội nổ lách tách biến thành một thứ hồn ma bóng quế.