Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Quirke giống người đi dọc bờ biển nhiệt đới đầy hiểm họa đột nhiên thấy bãi cát chuyển động, hút chặt đôi chân trần vừa bất thần run lên cầm cập. Vì không lường trước khả năng đứa con duy nhất của mình có thể dính líu vào cái chết của Deirdre Hunt nên Quirke sốc thực sự. Phải chăng con bé biết nhiều hơn những gì nó nói? Nếu quả thực thế, con bé biết những gì?

Ông chầm chậm đi hết đường Dawson, băng qua đường Green để đến đường Harcourt. Trên dãy ghế đá bên đường, mấy cặp tình nhân tay trong tay ngượng ngùng ngồi nép vào nhau. Hai gã trai da trắng bệu, cúc áo phanh đến tận bụng nằm dang chân tay trên bãi cỏ đón ánh nắng cuối cùng trong ngày. Quirke ý thức rõ về cơ thể kềnh càng của mình: cổ ngắn và to, hai vai u, bắp tay phồng lên và khuôn ngực rộng, chắc nịch. Ông quá to lớn, quá kềnh càng, không tương xứng với xung quanh. Cặp lông mày ông ẩm ướt dưới vành mũ nỉ. Ông cần rượu ngay. Lạ lùng nhất là cảm giác trồi sụt bất thường của người cai rượu. Có khi, nhiều ngày nối nhau trôi qua, ông rất lơ đãng với rượu. Ngược lại, có lắm khi ông ngồi run lên hàng giờ, tay khoanh trước ngực cố tự chủ bởi từng tế bào thần kinh khô nẻ gào thét đòi tưới tắm. Bên trong ông có một con người khác rất giỏi vừa đấm vừa xoa. Vừa tra khảo ông lấy quyền gì áp đặt chế độ kiêng khem hà khắc xong, hắn đã lại thì thầm rằng nếu ông xuất sắc nhiều tháng trời qua thì giờ chắc chắn ông phải được tưởng thưởng bằng một ly cồn nhỏ, chỉ một ly nhỏ xíu thôi mà.

Đến đường Harcourt, ông nhấn chuông nhà Phoebe. Tiếng chuông ở tận lầu bốn đứng dưới này còn nghe. Trong khi chờ đợi, ông quan sát khắp con đường rộng tới tận ngã tư có đường Green cắt ngang. Những tán cây san sát lầm lũi khi màn đêm dần buông. Một làn gió nóng như hơi thở mệt mỏi của mùa hè phả vào mặt ông mang theo bụi bặm và hỗn hợp đủ thứ mùi pha trộn. Ngày xưa, trên đường này từng có xe điện qua lại. Ông nhớ bánh xe rầm rập nghiến trên đường ray đánh lửa lấp lánh. Sau gần hết cuộc đời sống ở thành phố, ông vẫn như người lạ ngẩn ngơ bên lề đường.

Hai cha con họ, dù không nói ra, nhưng đều hiểu họ trong thế “cha bạc bẽo, con đau khổ”, vì thế Phoebe không cần che giấu sự ngạc nhiên khi Quirke đến mà không báo trước. Tóc cô cột gọn ra sau bằng dải ruy băng, chân đi đôi dép trong nhà bằng nhung đen và mặc áo choàng tắm bằng gấm thêu rồng phượng.

Quirke nhận ra chiếc áo ấy ngày trước Sarah hay mặc.

Phoebe bảo:

- Con đang định đi tắm. Thời tiết thế này, cái gì cũng dính nhớp, bẩn thỉu.

Hai cha con im lặng leo lên cầu thang. Tòa nhà này cũ kỹ, tối tăm. Cầu thang cũng có mùi hăng hắc như ở chung cư nhà ông trên đường Mount. Khắp thành phố có rất nhiều tòa nhà như thế này. Mỗi cái như một tổ ong khổng lồ chia làm nhiều phòng có trần cao, vừa làm nơi ngủ vừa làm nơi tiếp khách, phù hợp với những người như ông và Phoebe: không được hưởng cuộc sống gia đình đầm ấm và có thể cô độc đến cuối đời.

Vừa vào nhà, Phoebe đã hỏi xin ông tiền lẻ để nhét vào đồng hồ đo gas.

- May mà bố đến. Nóng nực, khó chịu quá nên con không thích tắm nước lạnh.

Phoebe pha trà mang ra phòng khách. Hai cha con ngồi xoay mặt vào nhau trên ghế dài kê dưới cửa sổ có khung kính trượt, cùng đặt ly trà trên gối. Nửa dưới cửa sổ nhìn ra khoảng không tĩnh lặng của màn đêm giờ để ngỏ. Giờ này, nhân viên văn phòng tại các cao ốc xung quanh đã về hết. Con đường rộng rãi phía dưới dành chỗ cho xe hơi và xe buýt hai tầng màu xanh thi nhau nhả khói và trả khách hai bên vỉa hè. Sau lưng họ, căn phòng im phăng phắc. Đèn đường chiếu vào tấm gương lớn trên tường đối diện cửa sổ trông như dấu chấm than to tướng. Ông mở đầu:

- Giá bố không đến, giờ con được tắm thoải mái rồi.

Phoebe vẫn ngó ra đường làm như không nghe thấy. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu từ trên cao chếch xuống đường quai hàm của cô; Quirke như thấy một phiên bản của người vợ đã qua đời.

- Thanh tra cảnh sát đến tìm bố.

Tuy không nhìn ông nhưng cái nhíu mày đã xuất hiện ở vùng tam giác giữa hai lông mày của Phoebe.

- Anh ta hỏi chuyện Deirdre Hunt hay Laura Swan gì gì đó.

- Sao lại thế?

- Ý con là sao?

- Sao anh ta lại hỏi bố.

- Vì bố là người mổ xác cô ta.

- Vâng. Bố kể chuyện ấy rồi mà.

Phoebe tẩn mẩn ngồi nhặt sợi vải dính trên màn cửa. Trong chiếc áo choàng gấm, cô giống hình vẽ các thiếu nữ mảnh mai trong tranh cổ phương Đông. Liệu người ngoài có thấy con bé xinh không nhỉ? Bản thân ông không đánh giá nổi. Con bé là con gái ông mà.

- Nói thật cho bố nghe đi, con thân với cô ta đến mức nào?

- Con đã nói rồi mà. Con mua mỹ phẩm chỗ chị ấy, hình như là kem dưỡng da tay.

- Thế con cũng quen Leslie White, gã hùn hạp làm ăn với cô ta chứ?

- Cả chuyện đó con cũng kể rồi. Anh ta có đưa danh thiếp cho con. Con để loanh quanh đâu đây thôi.

Quirke nhìn kỹ con gái. Quả thật con ông có đi cùng Leslie White trước khi ông thấy cả hai ở đường Duke Lane dù sau đó mỗi người đi một ngả. Ông quay nhìn căn phòng. Phoebe chẳng hứng thú tô điểm nơi này. Vài món đồ nội thất cồng kềnh có lẽ đã có mặt ở đây hàng thế kỷ nay. Chúng là dấu tích của một thế giới rộng rãi, vững chãi giờ không còn tồn tại. Vài món đồ trang trí nhỏ bày trên mặt lò sưởi: búp bê hình nghệ sĩ múa balê Meissen, một con lợn ống bằng đồng, hai con chó gốm nhỏ hơn kích cỡ thật đứng hai đầu bệ lò sưởi. Trong góc ghế sofa bọc vải lông ngựa có nhét bừa một chú gấu bông rụng một mắt ngồi xiêu vẹo. Bức ảnh lồng khung đồi mồi, và cũng là bức duy nhất trong nhà, lại là hình chú rể Mal và cô dâu Sarah; không có hình mẹ đẻ hay hình Quirke. Ảnh Delia ông đưa cho cô hồi ở bên Mỹ không biết cất đâu rồi? Cô chỉ giữ những gì cần thiết nhất. Bó violet héo nằm vắt ngang bàn nước.

Ngày Sarah chết ở Boston, trong đúng bệnh viện họ gặp nhau lần đầu cách đó hai mươi năm, ông đang ở Dublin. Không ai làm ngành y ở quanh Sarah phát hiện dấu hiệu có khối u trong não bà. Giai đoạn cuối của ung thư kết thúc rất nhanh. Sau khi nhận tin xấu từ Boston, ông đã có cuộc nói chuyện điện thoại đường dài với Phoebe. Lúc ấy cô đang ở cùng Rose Crawford (vợ lẽ của ông ngoại cô) tại Scituate thuộc phía nam thành phố. Lần liên lạc xuyên Đại Tây Dương hôm ấy khiến ông tưởng tượng mình đứng ngay giữa căn nhà vắng lặng ở Scituate, nơi Josh Crawford lìa đời. Ông hình dung Phoebe nắm chặt ống nghe đứng trong tiền sảnh rộng mênh mông và nhìn đăm đăm ánh sáng xiên xẹo đến từ hai tấm kính cửa sổ ô màu. Cô nghe ông chật vật tìm lời an ủi và xin lỗi một lát trước khi ngắt lời:

- Quirke, ông nghe đây. Tôi mồ côi. Mẹ đẻ tôi chết, giờ mẹ Sarah cũng chết. Với tôi, cả ông cũng chết rồi. Đừng gọi cho tôi nữa.

Dứt lời, nó lập tức dập máy.

Sau khi Phoebe từ Mỹ về, ông những tưởng cô không thèm gặp ông. Nhưng hình như cô quyết định thỏa hiệp, dù miễn cưỡng, và “ân xá” cho ông. Ông luôn tự hỏi giờ con nghĩ gì về mình. Nó đang bất mãn, khinh miệt hay căm ghét ông? Ông nhớ hồi Phoebe chưa biết ông là bố đẻ, mọi chuyện dễ dàng biết bao. Ông muốn sống lại những năm tháng ấy, thích sự sắp đặt dễ chịu người khác tạo cho mình.

Phoebe đứng lên mang khay trà vào bếp. Lúc đi ra, cô cầm theo hộp thuốc và bật lửa. Cô đúng cạnh mặt lò sưởi, châm thuốc và chúm môi thở khói xuống miệng lò sưởi bên dưới. Hình ảnh vợ ông, Delia mắt đen có tia nhìn quyết liệt lại hiện về.

- Cho bố xem danh thiếp.

- Danh thiếp nào?

- Cái Leslie White đưa cho con ấy.

Phoebe thoáng mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt ông:

- Bố lại muốn ôm rơm buộc bụng nữa ư?

Quirke không biết xưng hô với con gái thế nào cho phải. Có lúc chỉ gọi tên con thôi không đủ, nhưng cũng có khi chỉ riêng cái tên cũng đã quá nhiều.

- Cuộc sống phức tạp lắm. Mọi chuyện không như ta tưởng.

Nụ cười của Phoebe tắt ngấm:

- Thôi đi bố ơi, đừng triết lý nữa, nghe chối tai lắm. Với lại, con hiểu bố mà. Bố không để yên chuyện gì đâu.

Phoebe rít mạnh điếu thuốc rồi phà khói ra đằng mũi. Khi ngửa cổ nheo mắt thổi khói, trông cô giống người phương Đông vô cùng. Có tiếng chuông xe đạp leng keng từ dưới đường vọng tới.

- Bố nghĩ có điều mờ ám trong vụ Laura Swan chứ gì? Con nghe tiếng tế bào thần kinh hối hả làm việc rồi đây.

Con bé chế nhạo ông, Quirke không chấp. Ông nhìn lảng xuống phố. Xa xa, trên vỉa hè có một sinh viên trường dòng mặc quần áo sẫm màu bước xuống và lúi húi dựng chiếc xe đạp. Ngay cả trang phục đen sì may bằng vải bóng kia cũng khiến gan ruột Quirke nôn nao. Ông nói:

- Ngoài đời nhiều người hiểm độc lắm. Bề ngoài, họ tỏ ra vô hại, nhưng thực tình không phải thế.

- Bố đang nói về ai thế?

- Cụ thể thì không.

Phoebe nhìn ông thật lâu:

- Con sẽ không đưa số điện thoại của Leslie White cho bố đâu.

- Đằng nào bố cũng biết.

Cô đứng lên, bước vào góc tối trong phòng, ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ và vuốt nhẹ tà áo gấm phủ trên đầu gối. Trong bóng tối, làn da trắng xanh của cô ánh lên, trông càng xanh xao.

- Bố nói thật đi, bố định thế nào?

- Nói thật là bố không biết.

- Nếu không biết, bố đừng nhúng tay vào có được không?

- Bố chưa biết thực chất chuyện này ra sao. Nhưng con nói đúng, bố nên mặc kệ.

- Bố chỉ nói thế thôi.

Quirke không đáp. Ông nhớ Billy Hunt chìm trong nỗi đau mất vợ, ngồi bên bàn nhỏ trong quán Bewley’s với ly cà phê còn nguyên trước mặt. Màu đỏ của vải bọc nệm ghế trông như màu vết thương toác miệng. Đúng là người đời dễ thương hại kẻ thảm hại.

Có tiếng sấm phía xa vọng lại. Mùi mưa đã thoảng bay trong gió. Phoebe nhìn ông gần như trìu mến:

- Bố ngây thơ quá đấy ạ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.