Một chiều thứ tư gió lộng, bác sĩ Kreutz mời cô gái đến nhà chơi như một lẽ tự nhiên giữa hai người quen. Thế nhưng, Deirdre vẫn thấy lạ lẫm khi cô, một phụ nữ đã có chồng, lại theo anh ta đi qua cánh cổng sắt ngoài hàng rào sơn đen. Tiếng bản lề rít lên nghe như tiếng kêu ngỡ ngàng hoặc lời cảnh báo nghiêm khắc. Kreutz lấy chìa khóa mở cửa phòng dưới tầng hầm; cửa mở rộng, y lùi xuống gật đầu mời cô vào trước. Thứ cô thấy đầu tiên là lối đi hẹp, mờ tối dẫn vào phòng tư vấn có trần thấp và không thể gọi là sáng sủa. Bầu không khí trong phòng thoảng hương thảo dược hoặc gia vị phương đông. Mùi này dễ chịu, bắt nguồn từ thiên nhiên, không hề giống mùi ngọt ngào giả tạo của nước hoa rẻ tiền hiệu Coty, Ponds hoặc Evening in Paris bán ở cửa tiệm của ông Plunkett. Mùi hương gợi nhớ đến sa mạc, lều vải, lạc đà… dù cô biết ở Ấn Độ không có những thứ ấy. Chẳng phải cô biết gì nhiều về Ấn Độ. Cô chỉ thấy xứ sở đó trên tranh ảnh mà thôi. Tuy nhiên, tranh ảnh chắc không giống đời thực. Căn phòng này mới thực là một phần của thế giới phương Đông. Ghế sofa thấp và rộng phú thảm đỏ, một chiếc bàn thấp nhỏ kèm bốn miếng nệm nhỏ sáng màu bày xung quanh để khách có thể ngồi thay ghế hoặc quỳ trên đó. Nền nhà lát ván gỗ không trải thảm mà đánh vécni màu đỏ sẫm, bóng loáng.
- Mời vào, ngồi đi em.
Vị bác sĩ thúc giục, giơ bàn tay thon dài màu sôcôla chỉ chiếc ghế sofa nhưng cô gái không vội ngồi xuống ngay.
Bác sĩ bày ba trái táo đỏ tươi trong túi lưới vào chiếc tô lớn bằng đồng dát mỏng trên bàn (Deirdre thoáng nhớ tới nàng Bạch Tuyết và mụ phù thủy), rồi đi qua cửa vòm không có cánh dẫn sang một căn phòng khác. Cô nghe tiếng y lấy đầy nước vào siêu. Cô đứng trong không gian im ắng, lắng nghe tiếng tim mình đập chậm rãi, rõ ràng. Cô không nghĩ được gì, dù chỉ là một từ thoáng qua. Chưa bao giờ cô ở trong bối cảnh lạ lẫm như lúc này: một mình trong căn phòng vắng, đắm mình trong mùi thơm lạ, ngắm những thứ hoàn toàn khác với thế giới quen thuộc của mình. Nếu Billy bước vào ngay lúc này, có lẽ cô cũng thấy lạ. Cô không hề lo lắng hay cảnh giác. Ngược lại, chưa bao giờ hung hiểm lùi xa đến thế. Ngoài đường, gió thổi ào ào. Bóng lá mờ mờ chuyển động sau khung kính cửa sổ trên bức tường cuối căn phòng. Cô run lên vì phấn khích xen lẫn cảm giác lạ lùng của sự đê mê, và kỳ vọng được khơi lên bởi tấm thảm đỏ sẫm trên ghế sofa, bốn miếng nệm sáng đặt trên nền nhà đỏ sẫm và ba quả táo đỏ hoàn hảo đến khó tin đặt trong tô đồng, vỏ táo bóng lộn, phản chiếu ánh sáng từ ô cửa sổ.
Phòng sau cửa vòm là căn bếp nhỏ có tủ kệ bằng gỗ sơn ẩu, bồn rửa chén bằng đá cũ kỹ và một bếp gas hiệu Baby Belling. Chủ nhà đun nước pha trà thảo dược ủ trong ấm nhỏ bằng kim loại màu xanh. Chiếc ấm không tròn mà dài như một con thuyền, giống cây đèn thần trong chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm, có vòi hơi cong. Họa tiết lạ mắt, rối rắm khắc chạm đầy thân ấm kim loại. Lần này cô mới chấp nhận lời mời ngồi. Cô khép nép ngồi xuống ghế sofa, hai đầu gối khép chặt, hai bàn tay xếp chồng lên nhau và đặt trong lòng. Vị bác sĩ khoan thai, uyển chuyển ngồi xếp bằng một cách thành thục trên một trong bốn miếng nệm dưới thềm nhà. Y đổ thứ nước trà gần như không màu vào hai tách nhỏ màu sắc trang nhã. Chờ mãi không thấy chủ nhà mang sữa hoặc đường ra mời, cô chợt hiểu sự thật hiển nhiên là trà này không giống trà thường. Dù không hé môi để lộ sự ngu dốt ấy, cô vẫn đỏ mặt, nhìn lảng đi, hy vọng vị thầy thuốc tâm linh không để ý.
Cuộc đàm đạo bắt đầu. Như bị bỏ bùa, Deirdre đem hết chuyện mình ra kể, ngay cả những chuyện cô chưa từng kể với ai, đến khi định thần lại thì đã muộn. Trước tiên, cô kể về gia cảnh mình, về cuộc sống ở chung cư, tất nhiên có tô vẽ và thêm thắt nhiều. Cô không nói thật tên và địa chỉ chung cư, phòng khi y tò mò muốn xem tận mắt nó thế nào vì những người chưa bao giờ sống ở đó thường xuyên nhạo báng nó. Cô cố tạo ấn tượng rằng tòa nhà ấy cổ kính và thâm nghiêm, giống dãy phố cổ lộng lẫy trên đường Mespil, nơi cô hay tản bộ vào dịp cuối tuần. Cô còn tâm sự cả chuyện chiếc xe đạp nhỏ bị đánh cắp lúc cô còn bé, chuyện cô đánh gẫy răng Tommy Goggin… những chuyện chắc chắn không bao giờ xảy ra trên khu phố thượng lưu Mespil. Suýt nữa cô định kể luôn chuyện hồi cô còn bé tí, bố cô thường cưỡng bức cô, bắt cô hứa “chỉ hai bố con biết”, may mà cô kịp kìm lại. Thật hú vía! Sao cô có thể nói năng bất cẩn đến thế trước mặt người lạ nhỉ? Nhớ đến bố đẻ và mọi chuyện đáng buồn hồi đó, cô xây xẩm mặt mày. Dù tắm mình trong mùi thơm của phòng, mùi hương của trà nhưng trong một thoáng, cô rùng mình tưởng như ngửi thấy mùi cơ thể của bố đẻ: mùi mồ hôi, bụi than trộn với khói thuốc lá. Dù sao, cô vẫn tự cật vấn lý do mình đến nhà đàn ông lạ, ngồi trên thảm đỏ, nhấm nháp nước trà đắng chát nhưng dư vị rất ngọt ngào này. Rõ ràng chiều thu nay không có gì lạ nhưng với Deirdre, thời khắc này vô cùng đặc biệt. Cô sẽ còn nhớ mãi hôm nay, có khi còn nhớ hơn cả ngày cưới của mình nữa.
Biết mình trót nói quá nhiều, Deirdre ngưng bặt chờ chủ nhà cũng mở lòng tâm sự mọi chuyện với cô. Tuy nhiên, y khá kiệm lời. Hay nói cách khác, để kể một câu chuyện lạ lùng như thế, bấy nhiêu câu chữ không thể gọi là đủ. Theo lời tự kể, vị thầy thuốc tâm linh này chào đời ở Áo. Cha là chuyên gia phân tích tâm lý người Áo, mẹ là con gái một ông hoàng Ấn Độ sang làm học trò của chuyên gia nọ nhưng sau họ phải lòng nhau. Dù rất muốn tin, cô vẫn không thể không nghi hoặc vì giọng y không tự nhiên cho lắm. Nhưng vị bác sĩ vẫn tỉnh bơ, không cần biết cô có tin hay không. Y nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt nâu sẫm lóe lên tia nhìn quái dị khiến cô không biết y đang đo đếm sự nhẹ dạ của cô hay đang chế giễu cô. Nhưng cô không tin y nói dối, cũng chẳng bực mình nếu y bỡn cợt cô. Thật khác thường vì từ trước đến nay, cô không chịu được sự châm chọc của người đời. Những lần ghé chơi sau đó, cô hiểu rằng với ai y cũng có thái độ như thế. Với y, cái gì trên đời cũng có mặt thú vị của nó. Y bảo cô đoan trang đồng nghĩa với u sầu và Thượng đế chỉ muốn con người được vui vẻ, hạnh phúc mà thôi.
Y nói mình là thầy đồng cốt, tiếng Ấn là Sufi. Cô chẳng biết Sufi là gì, phát âm như thế nào. Lúc đầu, cô tưởng đó là tên một bộ lạc hoặc một đẳng cấp xã hội ở Ấn Độ chỉ ra gốc gác của Kreutz, hay chí ít của mẹ y. Nhưng không, Sufi là một tín ngưỡng. Sufi bắt nguồn từ chữ saaf trong tiếng Ả Rập, nghĩa là “thuần khiết”. Tín ngưỡng này dựa trên giáo huấn thần bí của nhà tiên tri Muhammad, - nói đến đây, vị bác sĩ cúi đầu lẩm bẩm cầu nguyện bằng thứ ngôn ngữ nghe như người ta đằng hắng dọn giọng - người đã sống cách nay mười bốn thế kỷ và vĩ đại sánh bằng Chúa Giêsu. Thượng đế phái nhà tiên tri xuống trần gian để tỏ lòng “khoan dung với loài người”. Nhà tiên tri luôn giao tiếp với con người theo cách họ có thể hiểu được dễ dàng. Bởi đa phần loài người đều chất phác, Người dùng lời lẽ đơn giản để giáo huấn họ. Nhưng song song đó, Người có nhiều học thuyết bí hiểm và khó lĩnh hội chỉ dành riêng cho những ai thông thái nhất mà thôi. Thế là tín ngưỡng Sufi ra đời, tập hợp toàn tinh hoa của nhân loại. Xuất phát từ Baghdad (Deirdre biết thành phố này qua bức tranh Tên Trộm Thành Baghdad, nhưng cô không nói vì sợ làm mếch lòng chủ nhà), giáo huấn của Sufi lan khắp thế giới. Ngày nay, quốc gia nào cũng có tín đồ Sufi.
Với vẻ mặt trang nghiêm, chất giọng nhỏ nhẹ, y nói không ngừng. Không nhìn cô, mắt y mơ màng nhìn một điểm vô định trước mặt. Lời nói du dương như ý tưởng tìm được âm thanh biểu cảm, hoặc có thể y lặp lại những gì đã nói với rất nhiều người, ở nhiều khung cảnh khác nhau. Kiểu nói chuyện ấy nhắc cô nhớ lúc cha xứ giảng đạo, nhưng y không giống tu sĩ, chí ít là những tu sĩ cô thường gặp trong trang phục đen hôi hám, râu ria lởm chởm và ánh mắt u uẩn, buồn sầu. Vị bác sĩ này đẹp tinh tế nhưng giản dị. Trước nay, cô không hề nghĩ cách diễn đạt ấy hợp với đàn ông. Y kể chuyện trên trời dưới bể, nhắc đến vô số tên, chẳng hạn như: Ali Talib lạ hoắc, El-Shazali, Omar Khayýam (người này cô có nghe), hoặc những cái tên nghe rất ngộ nghĩnh như: Al Biruni, Rumi, Saadi thành Shiraz… Cô thấy chúng rối như canh hẹ. Bác sĩ bảo người Sufi tin rằng, toàn bộ trần thế, không sót một ai, phải tự gột rửa mọi bản năng thấp hèn. Có như thế mới được cận kề bên Thượng đế. Các giai đoạn thanh lọc cơ thể gọi là maqaam,thanh lọc tâm hồn là haal. Y phát âm những hai từ ấy và nhiều từ lạ tai khác một cách rõ ràng, thận trọng để cô dễ nhớ nhưng da phần cô quên ngay lập tức. Tuy nhiên, có hai từ cô sẽ nhớ mãi: shaykh là hiền nhân, và murid là học trò được hiền nhân dẫn dắt, quan tâm. Khi nghe tay bác sĩ nói về tình cảm nhất định phải có giữa thầy và trò, cảm giác xuất hiện trong cô lúc mới bước vào phòng mạnh hơn bao giờ hết. Cô không biết diễn đạt thế nào. Nếu trên đời có cảm xúc vừa thanh thản vừa phấn kích, thì đó chính là điều cô cảm thấy: háo hức, nồng nàn và khao khát. Phải, đúng là khao khát, nhưng khao khát điều gì?
Chỉ khi ra về, cô mới nhận thức đầy đủ một tiếng đồng hồ bên Kreutz mới kỳ diệu làm sao. Chỉ có phép lạ mới thôi thúc cô đến đó ngồi suốt buổi nghe y giảng giải. Cô thường bốc đồng. Ai cũng nhận xét về cô như thế, nhất là bà cô Irene thường cho đó là nhược điểm lớn. Nhưng lần này không giống như họ nghĩ. Cô cần được gặp và nói chuyện với bác sĩ Kreutz. Cô không biết mình cần gì và không hiểu tại sao cô tin y sẽ đáp ứng được nhu cầu đó. Chỉ biết rằng, sau khi được y tiễn ra tận cửa, rảo bước trên đường Adelaide về hướng bến xe buýt trong hoàng hôn lộng gió (chiều muộn cho thấy chắc chắn cô ở bên bác sĩ lâu hơn một giờ), cô thấy lâng lâng bay bổng, tách rời khỏi thế giới thực. Cô giống nhân vật trong phim quảng cáo sữa nóng Horlicks hay nước cốt gà Bovril: họ đi trong cơn mưa mùa đông tầm tã mà vẫn cười vui bởi được vầng sáng ấm áp bảo vệ.
Cô nhớ mấy câu chuyện cổ tích và ngụ ngôn vừa được nghe kể. Gây ấn tượng mạnh nhất là chuyện kể về một thiếu nữ hồi sinh từ cõi chết. Nàng có ba chàng trai cùng cầu hôn nhưng không biết nên chọn ai. Một ngày nọ, chỉ sau một tiếng đồng hồ lâm bạo bệnh, nàng từ giã cõi trần. Ba chàng trai đau khổ vô cùng, mỗi người thương tiếc nàng theo cách riêng. Người thứ nhất không chịu rời mộ người yêu nửa bước; chàng ở đó cả đêm lẫn ngày, cả khi ăn lẫn khi ngủ. Quá đau buồn, người thứ hai không còn thiết sự đời, quyết làm thầy tu khổ hạnh. Còn người thứ ba dành trọn thời gian của mình an ủi bố người yêu. Khi đi khắp đó đây, người thứ hai học được bí kíp là thứ bùa thần diệu làm người chết sống lại của một đạo sĩ. Chàng vội về làng, đến nghĩa trang đọc thần chú đưa người yêu từ mộ phần trở lại dương gian. Và rồi nàng sống lại, vẫn xinh đẹp như xưa. Thiếu nữ về nhà cha mẹ, còn ba chàng trai cãi cọ vì ai cũng cho rằng mình xứng đáng có nàng. Cuối cùng, họ đến gặp nàng phân trần và chờ nàng quyết định. Người thứ nhất bảo từ khi nàng mất, anh ta không rời mộ nàng nửa bước. Điều đó chứng tỏ tình yêu của anh trong sáng, thuần khiết nhất. Người thứ hai kể chính anh tìm được phương cách hồi sinh cho nàng. Người thứ ba kể lể mình đã chăm sóc, an ủi cha nàng sau khi nàng chết. Sau khi lắng nghe từng người, thiếu nữ ôn tồn bảo: Ai tìm được thần chú đưa em trở lại trần thế là người từ tâm. Ai chăm sóc, an ủi cha em xứng đáng là con trai của ông. Nhưng chính chàng, người nằm bên mộ em đêm ngày, mới yêu em thực lòng. Em sẽ lấy chàng.
Deirdre biết đó chỉ là chuyện hoang đường, thậm chí hơi ngớ ngẩn nhưng không hiểu sao nó khiến cô xúc động tận tâm can. Cô cảm giác câu chuyện mà tay bác sĩ kể có ý nghĩa đặc biệt đối với cô. Cuộc đời cô sau này sẽ theo cốt truyện ngụ ngôn kia. Thông qua con người lạ lẫm là bác sĩ Kreutz, tương lai muốn gửi đến cô một thông điệp, một lời tiên tri về sự sống và tình yêu.