Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Phoebe không giáp mặt Leslie White, cũng không gọi điện cho hắn, từ sau buổi chiều tình tự trong căn hộ của cô. Nhưng cô nhớ hắn khôn nguôi. Chỉ cần nhắm mắt, thân hình trắng trẻo, cao gầy của hắn nằm trên người cô lại hiện về trong đám mây êm ái, mơ màng trôi trong tâm trí cô. Ít nhất có đến năm sáu lần cô nhấc ống nghe định quay số của hắn nhưng lại tự ép mình phải đặt ống nghe xuống. Chẳng lẽ cô phải lòng hắn? Ý nghĩ ấy phi lý đến nỗi cô suýt phá ra cười. Cô tự rủa thầm sự ngớ ngẩn của mình nhưng ký ức về hắn, hình ảnh của hắn theo cô đi khắp nơi, hệt như niềm tin có người theo dõi, bám gót cô trên mọi nẻo đường. Trạng thái tinh thần của cô không thể gọi là bình thường (bứt rứt, hoang mang, dò dẫm trong mớ ký ức mơ hồ và suy diễn lạ lùng) trong cái đêm cô chết sững trên vỉa hè lúc mười một giờ đêm, mắt ngó trân vào thân hình gục xuống trên bậc tam cấp.

Phản ứng đầu tiên của cô là quay đầu bỏ chạy. Nhưng rồi cô nhận ra người nằm đó. Cô ngần ngừ. Cô tin nếu nằm ở tư thế ấy, chắc chắn hắn đã chết. Cô chỉ muốn hét lên “Sao anh lại đến đây?”, nhưng rồi lại phân vân không biết phải làm gì. Nhà ga Garda ở gần đấy: cô có nên chạy ngay ra đó nhờ người giúp? Con đường tịnh không một bóng người. Cô nhanh chóng nhớ lại cái đêm ở trong chiếc xe hơi đậu trên doi đất nhô ra biển, với dao sắc kề động mạch cổ chứa dòng máu của cô đang rần rật chảy, trong lúc kẻ cầm dao mê mụ vì thú tính hổn hển nhét vào tai cô vô số lời tục tĩu. Tay cô run bắn “Sao khi gặp chuyện, anh lại đến cửa nhà tôi?”. Cô nín thở, ráng tiến đến gần. Trực giác mách bảo người nằm đó không muốn cô gọi cảnh sát. Cô vươn tay chạm vào vai hắn. Hắn co rúm, rên rỉ. Vậy là hắn chưa chết. Cô hối hận vì đã định bỏ hắn. Nỗi sợ hãi lắng xuống. Có lẽ hắn chỉ bất tỉnh vì say rượu.

- Leslie!

Cô dịu dàng, thấy ngạc nhiên khi buột miệng kêu tên hắn.

- Kìa Leslie, chuyện gì thế này? Anh sao thế?

Sau tiếng kêu rên dài, hắn liếm cặp môi sưng vù và ngẩng đầu nhìn cô. Cô hốt hoảng lùi lại.

- Lạy Chúa, anh bị tai nạn à?

Da thịt trên mặt hắn bầm dập, không còn nhận diện nổi. Lộ sau cặp mí sưng vù là ánh mắt ác hiểm, như thể một con người hoàn toàn khác ẩn trú trong hình hài của hắn đang hằn học nhìn ra thế giới bên ngoài. Bằng giọng khản đặc, hắn lí nhí rít qua kẽ răng:

- Dìu anh vào trong! Đưa anh vào ngay!

Thật ngẫu nhiên, Phoebe vừa xem một phim kể câu chuyện hào hùng thời người Pháp chống phát xít. Trong phim có cảnh một cô gái trẻ, thành viên của tổ chức Maquis giúp anh lính người Anh thoát ra ngoài một tòa nhà đang cháy rừng rực. Quàng tay anh lính qua vai mình, bất chấp xà nhà đổ tới tấp và lửa cháy xung quanh, cô gái dũng cảm dìu anh chàng cao lớn đi dễ dàng đến khó tin. Hai người tiến băng băng vào màn đêm, nơi có đồng đội cô đang ngóng chờ và họ reo hò vui sướng đón chào cả hai. Tuy nhiên, đến lúc này, Phoebe mới biết người bị thương nặng đến cỡ nào. Với Leslie níu bên cạnh, còn tay cô đỡ ngang người hắn thì khi lên đến lầu bốn, lưng cô đau như dần, mồ hôi mặt chảy ròng ròng. Vào đến bên trong, cô đá cửa sập lại và họ cùng lết đến bên sofa. Cả cô và hắn ngã phịch xuống ghế, đầu gối phải của hắn va mạnh vào gối trái của cô khiến họ đồng thanh la oai oái.

Mãi sau, Phoebe mới đứng thẳng được. Cô tập tễnh vào bếp, rót rượu gin khoảng một phần tư cốc lớn đem vào cho hắn. Hắn nốc ừng ực, nhăn nhó vì cồn thấm vào chỗ môi sưng vều. Vừa muốn sốt sắng chăm sóc vừa không dám nhìn khuôn mặt biến dạng đầy máu me, cô vờ bận rộn tìm gối cho hắn, đoạn nâng chân hắn lên ghế sofa ở tư thế nằm. Uống hết rượu, hắn buông tay để chiếc ly lăn lông lốc trên thảm. Cô suýt bật khóc nhưng kìm lại được. Leslie ngả đầu trên gối, nhắm nghiền mắt và há miệng ra thở. Cô mong hắn chớ ngủ vì sợ phải ngồi một mình với người mê man. Cô chực tát mạnh hắn để hắn tỉnh ngủ, nhưng chỉ nghĩ đến chuyện chạm vào mấy vết bầm tím kia đã khiến cô sợ chết khiếp. Những suy nghĩ ùa đến tựa mớ gai lởm chởm trong đầu cô. Cô tự nhủ phải bình tĩnh, nhất định phải thế. Cô đứng lên lục túi tìm thuốc lá châm hai điếu và nhét vào môi Leslie một điếu. Hắn lầu bầu câu gì nghe không rõ, nước bọt pha máu sùi ra khóe miệng trong lúc mắt nhắm tịt. Cô đứng trước mặt hắn, bàn tay bên này đỡ khuỷu tay bên kia, lo lắng rít thuốc không ngừng.

Lát sau, hắn bắt đầu nói. Đầu dính vào gối, mắt vẫn nhắm chặt, chỉ có âm thanh líu ríu thoát ra từ miệng hắn. Hắn kể có ít nhất ba tên côn đồ xông vào hắn. Thực ra, đến cổng trường y chúng đã bắt đầu cà khịa rồi. Chắc chắn bọn này đã bám theo hắn từ quán Đầu Hươu, nơi hắn đến làm vài ly với thằng bạn. Một thằng nhét quả bóng cao su vào miệng hắn. Sau đó, chúng dồn hắn lên vỉa hè đánh túi bụi bằng nắm tay và gậy gộc. Không đứa nào lên tiếng. Hắn không biết chúng là ai và đánh hắn vì cớ gì. Nhưng bọn côn đồ biết hắn rất rõ.

Bọn côn đồ biết hắn rất rõ. Ngay lúc ấy, Phoebe nghĩ đến: Quirke.

Cô vừa định hỏi sao hắn lại đến đây thì như đoán được cô đang nghĩ gì, hắn đã nói trước rằng nhà cô gần nhất, rằng hắn đang trên đường đến nhà cô thì bị tấn công. Hắn nhắm nghiền mi mắt sưng vù.

- Anh mệt quá.

Nói chưa hết câu, hắn đã ngủ thiếp đi.

Phoebe không tin hắn định ghé thăm cô. Trong đống thông tin kếch xù hắn vừa cho biết, cô chỉ tin một góc nhỏ. Nhưng thật hay giả có quan trọng gì? Điều quan trọng là hắn đang trong cơn thập tử nhất sinh!

Cô ngồi trong ghế bành sát lò sưởi, thức gần suốt đêm trông chừng hắn. Cô nhớ lại hai năm trước, khi đến thăm bố Quirke trong bệnh viện Mater; ông cũng bị vài người lạ mặt hành hung vì lý do ông không bao giờ biết. Ông giải thích với con gái là bị ngã cầu thang nhưng Phoebe biết ông nói dối. Giờ cô tin chắc chính ông đã thuê côn đồ đánh Leslie. Nhưng tại sao? Cảnh cáo hắn tránh xa con gái ông ư? Còn nữa, cô tin chắc như đinh đóng cột rằng chính ông theo dõi, xía vào đời tư và bám đuôi cô đi khắp nơi. Cô nhìn những đốt ngón tay của mình: chúng trắng bệch. Chẳng lẽ ông già đó (Phoebe tự cấm mình gọi Quirke là cha, nhất là gọi thầm khi nghĩ về ông) không thể để cô yên, liên tục can thiệp vào cuộc sống và công việc của cô, phá hoại và bôi đen mọi thứ, cứ chạm đến đâu là bốc mùi đến đó? Cô căm ghét ông cực độ nhưng phải ngậm ngùi vì không thể chối bỏ tình yêu thương cô dành cho cha mình.

Chắc chắn cô có ngủ thiếp đi vì khi Leslie thều thào, cô giật thót mình choàng tỉnh. Chết thật, cô ngủ lâu chưa nhỉ? Hắn yếu ớt gọi tên cô. Cô lại gần và bất ngờ (phải chăng cô vẫn đang nghĩ đến Quirke?) quỳ xuống cầm tay hắn. Mấy đốt ngón tay trầy trụa kinh khủng. Hai móng tay bị gãy và chảy máu. Hắn hé mắt nhìn cô, thè lưỡi liếm đôi môi khô nẻ và sưng đỏ.

- Em nghe này, anh muốn em giúp anh một việc.

Hăn nhăn mặt cố ngóc đầu lên và nói:

- Anh nhờ em tìm gặp một người. Tay này là bác sĩ. Em đến nhà y thay anh. Y sẽ gửi đồ cho anh, thuốc chữa bệnh ấy mà. Anh rất cần thuốc ấy.

- Anh ta tên gì?

- Kreutz. (Hắn đánh vần cái tên). Y sống trên đường Adelaide, đối diện bệnh viện. Trên hàng rào trước nhà có biển hiệu đề tên y.

- Anh muốn em đi ngay ư?

- Ừ, đi ngay.

- Nhưng bây giờ… em không hiểu… trời còn chưa sáng mà.

- Y có nhà đấy. Đừng ngại gỡ cửa. (Lồng ngực Leslie phát ra tiếng khùng khục. Phoebe đoán mãi mới biết hắn đang cười). Bác sĩ quen thức đêm mà. Em vẫy taxi đi cho nhanh. Bảo em đến lấy thuốc cho Leslie là y hiểu. (Mấy ngón tay hắn siết nhẹ tay cô). Em làm nhé? Vì anh được không? Nhắn lại lời anh bảo y hãy làm điều tối thiểu ấy cho anh, y nợ anh mà.

Trong góc ghế sofa, con gấu bông một mắt nhìn họ giận dữ.

Cách đường Green khá xa, trong căn hộ trên đường Mount, Quirke bị đánh thức giữa đêm khuya. Mặc quần đùi, đi chân đất, đứng trong phòng khách tối om, ông áp ống nghe vào tai, rầu rĩ nhìn trước mặt. Ông lười bật đèn. Đèn đường in cái bóng ma quái của khung cửa sổ, nửa lên tường nửa lên trần nhà, trông thật lố bịch.

Giọng Mal như người hết hơi từ đầu dây bên kia vọng lại:

- Cha vừa mất rồi.

Và thế là tại giao lộ đường Adelaide và Harcourt, hai xe taxi, một chiếc chở Quirke, chiếc kia chở Phoebe, đi ngược chiều nhau nhưng người ngồi trên xe không thấy nhau. Cả hai bố con họ đều đắm trong chìm suy tưởng rối như tơ vò.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.