Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Leslie White không hiểu nổi chính mình. Tại sao mới hơn một tuần, hắn đã rời bỏ một chỗ trú chân tốt như căn hộ của Phoebe để về sống một mình trong căn phòng chật hẹp ở Percy Place? Có quá nhiều nguyên nhân khiến hắn không nên quay về đấy. Thứ nhất, nó có quá nhiều thứ gợi nhớ đến xác chết máu me khủng khiếp của Deirdre (nhất là cái giường) mà không có nó hắn cũng đã đủ mệt lắm rồi. Lúc còn sống, con nhỏ ấy rất được, luôn hừng hực như hỏa diệm sơn! Tất nhiên, khi cuộc chơi tàn, hắn buộc phải gạt cô ả ra rìa. Sau đó, hắn toại nguyện khi biết cô đã về chầu trời. Có muốn lắm, hắn cũng không thể giả vờ đau khổ. Nếu bàn riêng về chỗ chui ra chui vào thì chính vì cô mà hắn bị đuổi khỏi nơi yên ấm nhất ông trời dành cho hắn, ngay sau khi Kate phát hiện tập ảnh và chồng thư nhơ nhớp kia. Tuy nhiên, cao xanh cũng thích bỡn cợt: vừa bị đánh “hội đồng” xong, trực giác đưa hắn đến ngay chỗ cô gái mới quen, bụng tin chắc sẽ được ở nhờ vả chăm sóc tử tế. Thêm vào đó, khi “lửa bén rơm”, hắn vớ thêm món bở: ngoại hình và tác phong của cô ta chẳng khác nào trinh nữ băng giá nhưng thực ra, “băng” tan nhanh đến không ngờ. Cụ thể, hóa ra cô nàng cũng sục sôi dục vọng tuy khá vụng về. Sau khi họ cùng lên giường được bốn ngày, bệnh tình hắn đỡ nhiều dù các vết bầm chưa tan và xương sườn còn đau. Vì lẽ đó, bỏ đi sớm thì thật uổng quá!

Nhưng Leslie biết không thể ở với cô ta lâu. Cô thuộc hạng đàn bà khát tình, tính cách mạnh mẽ và quá sắc sảo đến độ có thể làm hại chính mình và người khác. Tệ nhất là, nếu được khuyến khích, loại người như cô sẽ bám dai như đỉa, và chẳng chóng thì chày hắn cũng lại phải nghe cô sướt mướt về tình yêu và đủ thứ vớ vẩn. Hắn từng dính tới vài người như thế: mới quen được vài ngày, họ đều biến thành quỷ cái, không ai chịu nổi. Thế nên, hắn phải tự thoát ra và giờ chui nhủi ở góc đường Percy Place, nấp sau mấy tấm màn cửa bụi bặm, cố gắng tự chăm sóc để hồi sức càng nhanh càng tốt. Đúng là sống trên đời chẳng dễ dàng gì.

Việc đầu tiên hắn phải làm là tìm ma túy. Hắn nhanh chóng ra ngoài đi loanh quanh kiếm thuốc, mắt luôn canh chừng lũ du côn vác rìu gỗ, gậy gộc, rất có thể sắp xúm vào hành hung hắn lần nữa. Chẳng bao lâu, hắn đã tìm được thứ mình cần. Maisie Haddon luôn có “hàng” nên hắn không phải thất vọng khi đến “phòng khám” của mụ ta trên đường Hatch Street tối đó. Tuy nhiên, khi thấy bộ dạng thiểu não của hắn và biết hắn đang thèm thuốc ghê gớm, mụ ta định bắt hắn trả tiền. Hắn phải dọa sẽ chỉ điểm mụ cho cảnh sát nếu mụ không đưa “hàng” ngay tắp lự. Chẳng phải Maisie chưa từng bị chỉ điểm, nhưng mụ hiểu Leslie đang “nắm thóp” mình và biết hắn sẽ giở ngón tàn độc gì nếu mụ nhất quyết không nhượng bộ. Thôi thì thà đưa thuốc cho hắn còn hơn chịu bầm một mắt và gãy vài cái răng.

Cô T. có dễ chịu hơn. Tay chồng bác sĩ đã đuổi cô ra khỏi nhà. Tuy không thèm gặp gỡ hay nói chuyên, nhưng ông ta vẫn chu cấp đầy đủ để cô ta không đến đứng trước cửa phòng khám của ông ở quảng trường Fitzwilliam mà gào khóc, kể lể. Leslie hẹn cô ở tiệm sách như mọi khi. Dù cô T. hoảng ra mặt khi thấy mặt hắn sưng tím và một bên mắt bầm đen, nhưng hắn vẫn sợ cô ả nhào đến, ôm chầm lấy hắn ngay giữa đám đông. Cô bảo đang nhớ hắn quá thể và muốn hắn đưa mình đến chỗ riêng tư, kín đáo ngay lập tức khiến hắn phải nghĩ kế thật nhanh. Hắn kể thẩm mỹ viện đã đóng cửa và bịa rằng đã làm lành với Kate. Hiện họ lại sống chung (tất nhiên, hắn biết rõ Kate không bao giờ chấp nhận hắn quay về). Chỉ thoáng nhìn, Leslie biết cô T. không tin hắn. Có đôi lần Deirdre không để ý, hắn trót dại lén đưa ả tới Percy Place nên giờ cô ta đòi đến đó. Leslie phải thề rằng hắn đã trả phòng, không thuê nữa. Nhưng ngoài chuyện sợ cô T. thất vọng vì không lôi được hắn lên giường, Leslie còn nhiều việc quan trọng hơn cần giải quyết. Cuối cùng, hắn cũng chuồn được sau khi có ma túy từ cô ta nhờ hứa hẹn sẽ đến gặp cô ở khách sạn Shellbourne, một lời hứa suông, chắc chắn thế. Leslie chán ngấy khi nhớ lại cảnh cô ả lim dim mắt, cào nhẹ vai áo hắn và rên hừ hừ bên tai hắn: Để em thuê phòng. Mình khai tên giả cũng được mà.

Khi xe hắn chuyển bánh trên đường Baggot, cô ả đứng trên cầu nắng chói chang lưu luyến nhìn theo. Cô đeo kính râm gọng trắng, mặc váy áo hoa rực rỡ quá trẻ so với tuổi. Khi ngoái đầu nhìn lại, Leslie thấy cô buồn bã vẫy hắn bằng bàn tay đeo găng trắng muốt. Hắn biết họ sẽ thông bao giờ gặp lại, tất nhiên là trừ phi nguồn cung cấp “hàng” từ Maisie Haddon và vài “mối” khác thình lình cạn kiệt. Hắn cũng sẽ nhớ cô T., rất nhớ là đằng thác. Chắc chắn cô ả không dưới bốn mươi lăm tuổi. Thân hình cô gầy như cây sậy. Nhưng ở cô có cái gì đó rất đặc biệt. Cổ tay, cổ chân cô nhỏ xíu, gầy giơ xương, rất mong manh dễ gãy, cho hắn cảm giác cô vô cùng yếu ớt ngay cả khi so với hắn. Hắn còn nhớ muốn làm cô phát khóc rất dễ. Vậy làm sao hắn không nhớ cô cho được? Nhưng phải nói tất cả đàn bà hắn quen đều đáng chết: họ dan díu với hắn, luôn miệng bảo yêu hắn nhưng sau đó lại làm hắn khó chịu. Đàn ông như hắn biết làm gì hơn?

Có điều này nói ra nghe buồn cười, nhưng lúc vừa rời căn phòng ở Percy Place, bước vào không gian nồm nực, oi ả xám xịt của một sáng mùa hè, Leslie chợt dừng bước bởi một cảm giác lúc đầu hắn không nhận diện được ngay: lồng ngực hắn nằng nặng, như thể có cục tạ sắt đeo vào trái tim. Hắn ngần ngừ lên xe, cố cẩn thận với mấy xương sườn đau ê ẩm. Chưa khởi động động cơ vội, hắn ngồi lặng sau tay lái, cố xác định trạng thái của mình lúc này. Hắn nhớ thầy lang Kreutz dâm dục, nhớ Deirdre, nhớ mấy tấm hình Kreutz chụp cô khỏa thân, nhớ tấm hình hắn gửi đi chỉ để chơi khăm. Hắn nhắm nghiền mắt: Trời ơi! Hắn đã làm gì thế này? Lúc ấy, hắn mới biết mình đang hối hận. Phải, hắn biết mình có tội. Cảm giác tội lỗi bắt hắn bất giác phải thôi sải bước, và đeo cục tạ vào tim. Khi mở bừng mắt, con phố trống trải trở nên xa lạ với hắn. Không thể tưởng tượng nổi Leslie White cũng biết hối lỗi. Hắn xoay chìa khóa xe, đạp mạnh chân ga. Những gì hắn đã làm không thể thay đổi được. Đúng là có nhiều chuyện nghiêm trọng xảy ra, nhưng chẳng lẽ do lỗi hắn? Lúc phóng xe như bay trên đường Haddington, Leslie nghiệm ra rằng: mọi người không hiểu hắn, đàn bà lại càng không! Họ muốn ở hắn những thứ đơn giản mà hắn không thể đáp ứng. Phải, rắc rối chính là đây: thứ họ kỳ vọng, hắn lại không có.

Đến cuối đường Baggot, hắn vượt đèn vàng, vọt sang đường Mespil làm chiếc xe nhả khói mù mịt. Hàng cây dọc con kênh đào mang màu xanh lục pha sắc xám trong bầu không khí u ám. Dưới lòng kênh, mặt nước rất giống mặt phẳng mạ thiếc được đánh bóng. Leslie lùa tay vào mái tóc bạch kim, tự mãn khi thấy nó vẫn óng mượt và mềm mại. Gió mát vuốt ve khuôn mặt chưa hết bầm tím của hắn. Suy cho cùng, động thái gửi tấm ảnh kia đi chỉ là trò tiêu khiển. Hắn không có ác ý, cố tình gây họa lớn đến thế. Lại thêm một điều người đời không hiểu hắn: thực ra bản chất hắn vô tội, chẳng cố tình hại ai. Chưa bao giờ gây hậu quả nghiêm trọng thật sự là chủ đích của hắn.

Hắn bắt đầu thấy hốt hoảng, bồn chồn: hắn thèm ma túy. Hắn đã định dừng xe, ghé quán rượu, đến thẳng phòng vệ sinh nam, chiếm một khoang, khóa trái cửa và chích một liều, nhưng rồi quyết định để sau hẵng hay. Vì còn nhiều việc phải giải quyết nên hắn cần tỉnh táo. Việc cần xử lý đầu tiên là con dê già Kreutz. Chắc chắn gã lang băm đó đã thuê đám du côn nện hắn tơi bời nên y nhất định phải bị loại: nợ máu phải trả bằng máu! Còn nữa, y dám mất lịch sự với cô gái do Leslie cử đến chỗ y lấy thuốc vào đêm hắn bị đánh. Cô gái là thiên thần bác ái, thế mà Kreutz xua đuổi, không cho cô vào nhà. Nhưng mà thôi, thế còn hơn y cho cô uống trà “đặc biệt”, chụp hình “nghệ thuật” cho cô như đã làm với Deirdre! Thằng mọi khốn kiếp to gan thật! Tống tiền hắn chưa đã, y còn thuê “đầu gấu” đánh hắn trọng thương. Phải, hắn sẽ “viếng thăm” thầy lang thật trịnh trọng!

Chiều nay, đường Adelaide vẫn vắng như mọi khi. Kể cũng lạ! Có rất ít hoạt động ở con phố này. Thảng hoặc lắm mới có xe chạy qua, khách bộ hành càng thưa thớt. Leslie chưa biết lý do. Tất nhiên, ngoài người và xe ra vào bệnh viện, trên phố còn nhiều nhà lớn nhỏ và căn hộ thường. Không hiểu dân cư ở đây đi đâu hết. Được lẩn lút ở đây kể cũng thích: không gian thật yên bình, tĩnh lặng. Kể từ khi cãi nhau to với Kate và khi Deirdre qua đời, Leslie vẫn loay noay chưa biết trú ngụ ở đâu. Căn phòng nhỏ ở Percy Place chỉ phù hợp với mục đích vui vẻ vài giờ cùng nhân tình, nhưng ở đó lâu dài thì không được. Tất nhiên, hầu bao hắn vơi đi trông thấy kể từ khi “con Thiên Nga Bạc” giãy chết, tiệm làm đẹp buộc phải đóng cửa. Kreutz chắc đang dư dả tiền bạc nhờ mấy ông chồng có máu mặt mới nhận từ bưu điện hình “nghệ thuật” chụp các bà vợ đoan trang của mình. Nghĩ đến Kate, hắn lại giận sôi lên. Nếu cô không đốt hết hình và thư, chắc bây giờ hắn đang ung dung đếm tiền rồi. Chỉ còn một cách: lấy một bộ hình rửa thêm ở chỗ Kreutz. Tất nhiên, không vặn tay vặn chân thầy lang, chưa chắc y đã sẵn lòng giao ngay thứ hắn cần.

Lúc tấp xe vào lề và tắt máy, Leslie bất giác cười một mình. Bắt Kreutz giao nộp thứ sau này hắn sẽ tận dụng để bòn rút tiền của y quả thật cao kiến.Tống tiền là từ các truyện trinh thám thường dùng để mô tả hành động này, nhưng dưới tay hắn, việc đó không có gì xấu. Ngược lại, hắn coi đây là động thái khôn ngoan, mạo hiểm và kỳ bí. Hắn đẩy cánh cổng sắt, ung dung bước vào con đường nhỏ dẫn tới cửa ra vào. Tay hắn đút trong túi áo mân mê mấy lọ thuốc vừa lấy từ cô T. Chúng như những con xí ngầu bằng thủy tinh mát lạnh kêu lanh canh thật vui tai và hứa hẹn nhiều khoái cảm.

Một lần nữa, Kreutz lại không ra mở cửa. Leslie phải viện đến dụng cụ nho nhỏ trong ví. Sau khi ngó trước ngó sau, hắn quay vào mở khóa. Trong hành lang mờ tối, một mùi khó chịu thoảng tới. Leslie nhón chân dấn bước. Hắn tự hỏi không biết Kreutz đang trốn ở đâu. Không sao, hắn sẽ tìm ra ngay thôi.

Nghe chuông điện thoại reo, tự nhiên Quirke biết người gọi tới trước cả khi nhấc máy. Ông đang ngồi sau bàn làm việc dưới tầng hầm, cạnh phòng mổ tử thi. Ở nơi đó, Sinclair đang loay hoay chuẩn vị mổ phanh một xác chết. Đã gần sáu giờ chiều. Hôm nay quả thật bận rộn: từ đầu giờ chiều đến giờ, điện thoại réo liên tục như đứa trẻ kêu gào đòi bú bình. Vậy đã chắc gì lần này ông đoán đúng danh tánh người gọi đến. Nhưng khi người gọi tự giới thiệu “Thanh tra Hackett đây mà”, trực giác vốn bén nhạy lại khiến ruột gan ông nhói lên. Hackett chưa vội vào đề ngay. Anh nói chuyện về thời tiết, một đề tài luôn an toàn và ca thán rằng trời nóng làm anh mệt lử dù tivi dự báo trời có mưa. Nếu có mưa thật thì tuyệt biết mấy, nhưng Hackett sẽ không nói cho ai vì trên đường “đến đây”, anh thấy nhiều người đang tận hưởng ánh nắng mặt trời. Họ nằm dài trên bãi cô và hơn một nửa trong số họ bị cháy nắng. Từ giờ đến chiều tối, chắc chắn ai nấy đều sẽ đỏ như tôm luộc… Vừa nghe, Quirke vừa tự hỏi viên thanh tra đang “đến đâu”? Khi anh ta nói một số nhà trên đường Adelaide, trực giác lại xoáy mũi nhọn vào ông khiến ông biết trước cái tên sắp được nhắc đến. Viên thanh tra thông báo:

- Chủ nhà hình như bị tai nạn thì phải. Mà không, nếu tôi không nhầm thì chắc không phải tai nạn đâu. Ông có rảnh không ạ? Mời ông ghé qua một lát để thấy tận mắt, được không ạ?

- Chính thức là vì công việc ư?

Có tiếng chặc lưỡi ở đầu giây bên kia:

- Thưa ông Quirke, đã đến nước này rồi…

Theo kinh nghiệm của Quirke, mỗi hiện trường nơi nạn nhân chết một cách thảm khốc đều chìm trong không gian im lặng khác thường, như thể tiếng thét cuối cùng của kẻ xấu số vừa tắt lịm. Tất nhiên, ở đó không hiếm người bị sốc, kinh hoàng, buột miệng kêu la, nhiều bàn tay vội đưa lên bưng miệng. Tuy nhiên, riêng ông còn một cảm giác khác nữa: niềm hân hoan, sững sờ, vui sướng và sự may mắn đến khó tin. Mọi sinh linh và hình như cả những vật vô tri vô giác, đều thích sự tàn sát. Hackett thúc mũi giày vào chiếc tô đồng lật úp trên nền nhà văng đầy máu.

- Lộn xộn quá thể.

Nạn nhân là nam giới, người da màu, chết trong tư thế bất bình thường trước ghế sofa: mặt úp sấp, hai cánh tay vung cao quá đầu, hai bàn chân trần quặp xuống dưới. Có vẻ như hắn tự lăn hoặc ai đó đá xác hắn tử đầu này đến đầu kia căn phòng và cuối cùng dừng ở đó. Thần chết quả ghê gớm vô cùng. Lớp bông băng quấn dày một bên tay người chết vấy bẩn. Quirke hỏi:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Viên thanh tra nhún vai:

- Hắn chạy tìm chỗ nấp rồi bị đấm đá cho đến chết. Bàn tay băng bó bị bỏng hoặc do lửa, hoặc do nước sôi.

Hackett mặc bộ vest màu xanh dương như mọi khi, áo khoác cài nút ở giữa bụng nhưng nút cổ áo sơmi để mở, nút thắt cà vạt được nới lỏng bởi trong phòng quá nóng và ngột ngạt. Một tay Hackett cầm mũ nỉ. Một đường hằn màu hồng chạy ngang trán, chỗ vành mũ tiếp giáp với làn da mỏng đẫm mồ hôi.

- Chắc chắn phải có tiếng náo loạn. Đáng ngạc nhiên là láng giềng không ai nghe thấy gì hoặc có nghe thấy, nhưng họ không nói.

Hackett dấn lên đứng cạnh xác chết, ngón trỏ và ngón cái của anh kéo nhẹ môi dưới. Anh liếc sang Quirke:

- Tôi hỏi khí không phải, ông biết người này không?

- Sao cậu nghĩ tôi biết y?

Hackett cười thầm. Anh xoay xoay chiếc mũ trong tay.

- Khó lòng gặng hỏi ông được nhỉ? Thực ra là, Billy Hunt có nói với tôi về y.

- Nếu vậy, chắc gã cũng nói cho tôi nghe rồi.

Hackett gật đầu:

- Phải. Vợ anh ta biết y. Có thể coi là ngẫu nhiên được không nhỉ? Đầu tiên vợ Billy chết, rồi đến người này bị ám sát. (Hackett bấm đôi ngón tay). Còn lại tôi, ông và anh chàng góa vợ đang buồn não nề. Chúa mới biết còn những ai liên quan nữa. Chưa hết, ba chúng ta đều biết nhau cả. Lạ quá phải không ông?

Quirke không trả lời. Ông hỏi lại:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Thủ phạm chắc hẳn quen chủ nhà. Theo tôi được biết thì khóa cửa còn nguyên, cửa sổ không có hiện tượng bị đập phá.

Quirke chợt sững người.

- Cậu chưa gọi cho tòa phải không?

Hackett cười rụt rè:

- Tôi nghĩ nên báo cho ông trước bởi tôi biết những thông tin đầu tiên về Deirdre Hunt từ ông. Giờ đến lượt bạn cô ta về chầu Diêm Vương.

Quirke lạnh lùng:

- Tôi chẳng biết gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt người này. Tên y là gì, tôi quên rồi?

- Kreutz. Hakeem Kreutz. Biển hiệu trên hàng rào sắt có ghi rõ.

- Cậu có biết gì về y không?

- À, tôi cũng mới điều tra chút đỉnh. Hắn bịa chuyện mình là người Áo, hay nói cách khác là bố là người Áo, mẹ thuộc hàng công nương, công chúa gì đó của Ấn Độ. Nhưng thực ra, quê hắn ở Wolverhampton. Gia đình hắn bán tạp phẩm.

- Vậy tên Kreutz ở đâu ra?

- Hắn tự xưng thế. Chắc hắn thích kiểu tên quý tộc. Bác sĩ Kreutz nghe cũng oai. Tên thật của hắn là Patel.

Quirke cúi xuống chạm vào gò má của xác chết: nó lạnh cứng. Ông phủi tay, đứng dậy.

- Theo tôi, vụ này không liên quan đến chuyện Deirdre Hunt tự tử.

Hackett không bỏ qua chi tiết ấy.

- Tự tử sao? (Anh ngừng lại chờ, nhưng Quirke nín bặt). Ông chắc không giấu tôi chuyện gì chứ? Tôi biết ông kín tiếng lắm mà.

Quirke không nhìn Hackett.

- Đã bảo tôi không biết gì về vụ này mà. (Ông nhìn kỹ vũng máu khô trông như sơn Tàu đổ trên ván lót sàn). Nếu biết, tôi đã nói hết với cậu rồi.

Im lặng kéo dài. Hai người họ đứng bất động, người này ngoảnh mặt đi, tránh không nhìn người kia. Cuối cùng, viên thanh tra thở dài chịu thua:

- Vâng. Tôi tin ông.

Dù đã tạt vào nhà vệ sinh dưới tầng hầm quán rượu ở Shelbourne tự tiêm một liều lớn ma túy cô T. đưa cho, Leslie White vẫn hoảng hốt tột độ, không sao bình tĩnh được. Hắn lạng lách chiếc xe hơi bé xíu, chạy như ma đuổi giữa dòng xe cộ tấp nập. Mắt hắn chớp lia lịa, đầu lắc liên tục như muốn dị vật vô hình trong tai văng mạnh ra. Hắn lái xe vòng quanh công viên suốt mấy tiếng đồng hồ. Hắn không biết nên làm gì, đầu óc rối như canh hẹ. Thuốc ngấm vào huyết quản khiến hắn thấy như có tấm màn mỏng màu xanh lục bưng lấy mắt. Sau tấm màn ấy là máu, là chiếc tô đồng dưới sàn nhà, và thi thể của Kreutz. Hắn chỉ muốn chui vào nơi nào đó, tránh xa đường phố, xe cộ và dòng người hối hả ngược xuôi. Chẳng lẽ ngày u ám đến thế sao? Chẳng lẽ trời tối rồi mà hắn không hay? Hắn mong màn đêm buông xuống thật nhanh để bóng tối dày đặc che chở hắn. Hắn lấn sang làn đường dành cho xe buýt khiến tay tài xế phải bấm còi vang rền nghe như ngựa hí. Hoảng quá, hắn đánh mạnh tay lái và suýt quệt phải chiếc xe tải Humber Hawk đang lắc lư chậm chạp bên cạnh. Hắn biết nên dừng xe, tạt vào quán làm một ly và bình tâm suy nghĩ thấu đáo. Thốt nhiên, hắn chợt hiểu mình nên làm gì và đi về đâu. Phải, phải! Sao hắn không nghĩ ra sớm? Hắn cua gấp ở góc đường Grafton và lao vọt về hướng tây.

Dạo này, Phoebe có thói quen dừng trước cửa nhà, ngó hai đầu đường trước khi ra phố. Cảm giác bị theo dõi, bị bám đuôi lớn hơn bao giờ hết. Cô muốn tin tất cả chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, nhưng những cú điện thoại gọi đến nhà cô thì có thật. Dù là đêm hay ngày, điện thoại có thể reo bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, khi cô nhấc máy, đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng. Cô cố nghe xem có tiếng thở gấp chăng, nhưng vô ích. Đôi khi, cô cảm giác người gọi tới nhanh tay bịt lấy ống nghe. Có một lần và chỉ một lần duy nhất, cô nghe tiếng nắp hộp sắt kêu leng keng như thể ai đó vừa mở ra đã đóng lại ngay. Âm thanh đó nghe rất quen nhưng cố nghĩ mãi, cô vẫn không biết là tiếng gì. Dần dà, cô đâm quen. Dù biết mình trái thói, nhưng thi thoảng cô thấy vui vì có người gọi đến. Giờ đây, những tiếng chuông điện thoại có thể reo bất cứ lúc nào và trở thành một phần trong bức tranh vẽ cuộc sống hàng ngày của cô. Ngồi trên ghế băng trước cửa sổ mở toang, ôm điện thoại trong lòng, áp ống nghe vào tai, cô quên bẵng cảm giác bị đe dọa và gần như để mặc tâm trí chìm vào khoảnh khắc cùng chia sẻ sự im ắng, thanh bình với người giấu mặt. Cô đã thôi không mắng vào ống nghe, dù không biết người gọi là ai. Cô không hỏi ai đang gọi tới, không yêu cầu hắn khai danh tánh như mấy ngày đầu nữa. Cô tự hỏi hắn nghĩ gì, cảm xúc ra sao những lúc lắng nghe sự im lặng của cô. Có lẽ hắn chỉ muốn một khoảnh khắc im lặng, trỗng rỗng, một khoảng nghỉ ngơi, cách biệt với tiếng ồn đinh tai nhức óc không bao giờ dứt trong đầu hắn. Bởi cô tin chắc hắn bị tâm thần.

Tối nay, trên phố có ông già dắt chó đi dạo. Phoebe nhìn thấy ông ta nhiều lần rồi. Con chó và ông chú sao giống nhau thế: cũng chân ngắn, to bè và cả hai đều mặc áo khoác có chất liệu và kiểu may giống hệt nhau. Ngoài ra còn có một cặp tình nhân sánh vai đi về phía công viên. Cô gái nhìn người yêu, cười phô hết cả lợi. Một cậu bé gò lưng đạp xe đua chạy ngang qua. Lốp xe nghiến trên mặt đường nhựa vẫn còn hơi mềm dưới sức nóng của ngày hè. Một xe buýt dừng ở bến nhưng không ai xuống. Phoebe rời khung cửa, bước vào bóng chiều chạng vạng. Cô tự hỏi, sao hoa hay tỏa hương quá đậm vào ban đêm? Có phải đó là lúc côn trùng bay ra ngoài không? Có quá nhiều điều cô còn chưa biết cả một đại dương bí ẩn cô cần khám phá.

Đến đường Cuffe, cô lên xe buýt. Nếu nán thêm chút nữa, cô đã thấy chiếc xe thể thao mui trần hai chỗ màu vỏ táo băng qua ngã tư chạy thẳng về hướng cô vừa đi tới.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.