Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Hai người đều biết chắc họ sẽ còn gặp nhau.

Sau lần giáp mặt đầu tiên ở nhà Kate, Quirke đợi thêm hai ngày mới gọi điện lại. Vừa nhấc ông nghe lên, ông nghe lòng đau nhói nên ngừng lại đôi chút. Ông lên đoàn tàu ái tình này vì mục đích gì và bao giờ cuộc hành trình mới kết thúc? Những vấn đề tình cảm luôn làm Quirke cảnh giác. Chẳng phải sau cái chết của Delia, ông không còn khả năng làm chuyện “phòng the”. Nhưng ông muốn tránh rủi ro, muốn yên ổn sống thời trung niên êm đềm này. Thực tế, càng lưỡng lự, ông càng muốn bỏ cuộc. Đúng như linh tính mách bảo, Kate White sẽ cho ông nhiều hơn đòi hỏi xác thịt theo chu kỳ của một đấng mày râu như ông. Ông đặt ống nghe xuống, hít một hơi thật sâu. Đã gần giữa tháng bảy. Nếu ngó hẳn đầu ra cửa sổ phòng khách, ông có thể thấy lọt qua dãy mái nhà là mảnh trời chiều chủ nhật xanh biếc. Không khí trong lành, ấm áp, e ấp nhiều hứa hẹn cháy bỏng của nàng tiên mùa hè. Ông nhớ nụ cười u uẩn, ánh mắt ướt át đa tình của Kate. So với những gì ông sắp có được, liệu ông có mất nhiều không?

Quirke nhấc máy và quay số.

Tất nhiên, ông có thể sẽ mất rất, rất nhiều.

Họ rủ nhau đến quán Howth theo gợi ý của Quirke. Đó là một quán rượu trong làng, nơi ông từng đến tìm vui và hy vọng Kate cũng thích nơi ấy. Không ai đặt ra câu hỏi quan trọng là sau bữa chè chén, họ sẽ làm gì cho hết tối? Quirke đi taxi đến đại lộ Castle và một lần nữa đứng ngắm ngôi nhà vuông chằn chặn, vững chắc nhưng cục mịch. Mấy cửa sổ đều rộng, bên trong có một lớp kính, bên ngoài có cửa chớp bảo vệ, còn màu gạch thì đỏ như máu khô. Quirke không thể hình dung nổi Leslie White trở về căn nhà này sau một ngày bận rộn ở thẩm mỹ viện Thiên Nga Bạc, chân đi dép lê, tay cầm tờ báo ung dung ngồi bên bàn ăn. Nhưng theo lời Kate, chính Leslie White chọn nhà này ngay từ đầu. Một người quen cùng ngành làm tóc giới thiệu nhà cho họ. Kate nhăn nhó:

- Em đoán anh ta tưởng em thích kiểu nhà này. Anh ta có khiếu thẩm mỹ quái dị và tưởng em cũng thế. Tội nghiệp cho Les nhà em!

Mùi xà bông hương chanh theo Kate ra mở cửa. Cô vừa tắm xong. Khi thấy Quirke, cô nghiêng đầu im lặng nhìn ông một lát rồi bảo:

- Rõ là ta có duyên phận với nhau.

Hôm nay, tóc Kate cột gọn ra sau bằng dải ruy băng đen. Cô không trang điểm, chỉ thoa chút son môi. Chiếc váy dài màu xanh nhạt của cô điểm thêm nhiều đốm lớn mô phỏng hình một loại hoa đồng nội. Quirke hỏi:

- Tay em sao rồi?

- Gì cơ? À đây. (Cô giơ ngón tay cái dán băng cá nhân gọn ghẽ), sắp khỏi rồi. Đáng lẽ anh nên đi chữa bệnh cứu người.

Kate mời ông vào nhà chờ cô đi lấy túi. Ông đứng đợi trong hành lang, cảm giác không thoải mái khiến ông rịn mồ hôi. Ông luôn thấy bất tiện khi đứng trong nhà người khác với cách bài trí riêng của họ. Khi Kate trở ra, ông thấy cô cũng khó xử, lúng túng không dám nhìn thẳng ông. Ngộ nhỡ Kate đổi ý, không muốn đến Howth nữa thì sao? Khi Kate ra đến vỉa hè, gã tài xế taxi ngồi sau vô lăng liếc nhìn cô với ánh mắt vừa thèm thuồng, vừa khinh rẻ. Tà váy mỏng nhẹ vuốt ve đôi chân dài rám nắng của cô.

- Thôi, không đi taxi đâu. Mình đi buýt cũng được mà. Hôm nay em muốn hòa mình với mọi người.

Quirke không phản đối. Trả tiền cho bác tài xong, ông đứng nhìn chiếc xe rồ máy phóng vọt từ vỉa hè ra giữa đường, tức tối nhả làn khói dày đặc phía sau xe. Họ cùng thong thả theo con đường thoai thoải xuống chân đồi, đến dãy phố quay ra bờ biển. Với Quirke, có gì đó mơ màng trong những chiều hè, dường như rất đặc trưng của khí hậu, thời tiết và ánh sáng. Con đường vắng rợp nắng vàng trải dài dưới chân họ. Những tán cây tử đinh hương ngả rạp ngoài các bức tường bao quanh vườn. Mùi hương từ những phiến lá bóng nhẫy hòa quyện với mùi mặn mòi của biển. Hai người không ai chịu lên tiếng trước. Im lặng càng kéo dài, khả năng phá vỡ nó càng khó đến. Quirke vừa khó xử, vừa thấy khó chịu. Chuyện diễn ra giữa hai người chỉ có thể gọi là hẹn hò, nhưng ông không thể nhớ mối tình gần nhất là khi nào. Ông đã quá già, hay ít nhất là không còn trẻ nữa để rủ người ta đi chơi như thế này. Cuộc hẹn hôm nay mang lại cho ông niềm vui xốn xang khó tả.

Mấy gia đình đi dã ngoại độc chiếm tầng dưới của xe buýt. Họ mang theo cần câu tua tủa, xẻng xúc cát lỉnh kỉnh để chuẩn bị cho một tối vui chơi thỏa thích bên bờ biển. Quirke và Kate lên cầu thang hẹp dẫn tới tầng hai. Kate lên trước, còn Quirke lịch sự cố không nhìn sau lưng cô. Ông tìm được ghế trống phía trên đầu xe cho cả hai. Trời trong không một gợn mây. Một chiếc phi cơ lớn màu xanh dương đang tiến về phía chân trời. Một cơn gió mạnh thổi tới, mang theo hơi nước mặn bốc lên từ đại dương thoáng che mờ bóng chiếc máy bay đang xa dần. Trước mặt họ, đất mũi Howth ở vị trí thấp trông như mô đất phủ màu lục đậm làm nổi bật những bụi cây kim tước vàng rực rỡ.

Kate bắt chuyện trước:

- Trông anh bảnh ghê.

Bị bất ngờ, Quirke hồ nghi nhìn vội xuống chiếc áo sơmi xanh dương nhạt, complê xanh nước biển pha xám và đôi giày da lộn - ông không dám chắc mình hợp với chất liệu da lộn. Ông nhớ dáng Leslie White thong dong trên đường Duke Lane, với mái tóc trông như nón bảo hiểm trắng bạc, hai cổ tay mềm oặt như không có xương. Chắc hẳn hắn hợp với da lộn từ trong trứng. Kate cười khẽ:

- Xin lỗi. Chắc em làm anh ngượng. Em vẫn hay vô ý làm người ta thiếu tự tin và khó xử. Kết quả là sau đó họ ghét em.

Đến địa phận Howth, xe buýt dừng trước ga xe lửa. Họ xuống xe, đi thêm một đoạn trước khi rẽ vào phố Nhà Thờ. Bên trong quán rượu Con Gà Trống tối mờ và hơi ẩm ướt. Một tia nắng xuyên qua khe hở phía trên cửa sổ vẽ một hình tam giác xuống nền nhà. Ba cái nón lưỡi trai bụi bặm đóng đinh vào miếng ván gỗ treo trên tường. Cạnh đó là sơ đồ vùng bờ biển phụ cận có đánh dấu toàn bộ những ngọn hải đăng trong vùng. Họ ngồi bên chiếc bàn thấp cạnh cửa ra vào rộng mở, từ đó có thể ngắm con đường nắng chan hòa chạy ngang qua. Quirke uống nước cà chua ép còn Kate dùng Campari pha sôđa. Quirke nhìn xuyên qua lớp vải mỏng may váy của Kate, thấy cả dải đăng-ten viền tất dài và móc cài dây nịt bít tất. Ông thích cách ăn mặc của Kate, thích cô tự cho phép mình thoải mái và tự do như thế. Những người đàn bà ông quen trước đây mặc quá nhiều lớp váy áo, lại còn thêm dây nịt, thắt lưng, áo lót, dây nhợ nhằng nhịt. Họ mặc nguyên trang phục đầy những viền xếp nếp lóng lánh và đủ phụ kiện cách điệu nhào vào vòng tay ông, khiến ông tưởng đâu mình đang ôm một con thuyền với đủ loại buồm to nhỏ, đi kèm vô số thừng chão đủ kích cỡ.

- Nhà họ gần chứ có xa xôi gì.

Kate đột ngột giải thích. Nó như lời kết của một dòng suy nghĩ miên man trong lúc tinh thần còn tỉnh táo. Ông nhìn Kate trầm ngâm vuốt nhẹ vành ly trong tay.

- Em đang nói đến Laura Swan, con ranh đĩ thõa và tay chồng nó. Chắc tay chồng giờ vẫn ở đó. Nhà họ trên con phố toàn nhà nhỏ xây bằng gạch đỏ gần nhà thờ St Anne’s. Với ả gái gọi đó, được sống ở đấy đã là đỉnh cao của sự kính trọng rồi. Với em, ả giống con vịt bằng thạch cao, mình phủ tấm che toilet đang cố bay qua bức tường số phận. Không thể tưởng tượng nổi chiều chiều Leslie nhà em lại có thể đến đó, rúc vào chăn lông vịt bọc satanh hồng với ả. Phải, rõ ràng khi ông xã đi vắng, ả lại rước hắn vào nhà. Lạy Chúa, nhục nhã quá đi mất. Sao Leslie quá đáng vậy chứ?

Uống nước xong, họ sang đường, xuống con dốc hẹp có bậc thang kẹp giữa hai tòa nhà để ra đường Abbey và bến cảng. Trên cầu tàu phía tây, một nhóm thủy thủ đi ủng cao su, mặc tạp dề vấy bẩn đang đổ cá trích muối vào dãy chum gỗ viền đai sắt. Xa hơn nữa, một đội đánh cá đang vá tấm lưới khổng lồ mắc trên nhiều cây cột nhỏ; họ vươn tay thu lưới trông hơi giống nghệ sĩ chơi hạc cầm. Quanh đấy có nhiều cặp tình nhân lững thững dạo chơi trong một tối trời trong và không khí mang đậm hơi thở của đại dương. Một con chó nhe nanh chạy dọc cầu cảng đuổi theo lũ mòng biển len lỏi giữa đám thuyền bè dập dờn trên mặt nước sóng sánh như có dầu loang. Quirke dừng chân xoay người châm thuốc, hai tay khum khum che cả ngọn lửa lẫn hộp quẹt. Sau đó, họ đi tiếp. Kate quàng tay Quirke, nép sát người ông. Quirke cảm nhận hơi nóng từ vòng hông rắn chắc và đường cong của một bên nhũ hoa nằm gọn trong lớp áo ngực bằng lụa sột soạt.

- Nói chuyện đi chứ anh.

- Nói gì bây giờ?

- Gì cũng được.

Quirke suy nghĩ giây lát rồi nói:

- Anh thấy chồng em rồi.

Kate sững người. Thứ nép vào người ông bây giờ toàn góc cạnh cứng đờ.

- Ở đâu cơ?

Quirke nhún vai:

- Ngoài đường.

- Anh quen hắn ư? Ý em là hai người giáp mặt nhau bao giờ chưa?

- Chưa.

- Sao anh biết đó là chồng em?

Sau chút ngần ngừ, Quirke nói thật:

- Hắn quan hệ với con gái anh. Hoặc có thể chúng từng đi lại với nhau.

Quirke không biết do đâu ông buột miệng như thế. Chắc điều đó chỉ đến trong một thời khắc ngắn ngủi trên cầu cảng, hòa mình với những cặp tình nhân sánh bước, nghe tiếng chó sủa đầm ấm lạ và nhất là có một người đàn bà ấm áp, đầy đặn, ưa nhìn nép sát vào mình. Một phiên bản của niềm hạnh phúc. Trong ông còn có một phiên bản khác, một tính cách lồng trong một tính cách khác. Ông gọi phiên bản ấy là Carricklea; nó luôn bất mãn, không khoan dung và lúc nào cũng chực xồ ra. Quirke thường thấy con người thật của mình lùi bước, không thể khuyên can Carricklea (con người bên trong ông) xúi bẩy ông làm điều ác. Carricklea không thể chịu đựng được cảm giác hạnh phúc, hoặc chỉ một dấu hiệu nhỏ của hạnh phúc. Nó nhất định phải hủy hoại chiều hè vô tự lự, một buổi đẹp trời có sắc xanh trứng sáo pha sắc vàng ngọt lịm, lúc Quirke đang sánh vai dạo trên bãi biển cùng người phụ nữ đẹp mạnh mẽ và rất có thể sẽ thuộc về ông. Carricklea không bao giờ hẹn hò lãng mạn hoặc không muốn thế. Giờ bị ép phải làm điều mình không thích, nó nhất định phải trả thù.

Hành trình trở về Howth ngột ngạt, khó chịu. Chẳng ai nói thêm câu nào. Cảnh trớ trêu thường xảy ra sau khi Carricklea giở ngón “tàn độc” nhất: một bức màn im lặng đầy ác ý bao phủ tất cả, những ai liên quan đều giận giữ, mím môi và trở nên ác nghiệt. Đến trước ga xe lửa, Quirke vẫy taxi và lần này Kate không phản đối. Mỗi người ngồi một đầu của hàng ghế sau. Leslie White và những gì liên quan tới hắn gần như hữu hình, tua tủa gai nhọn giữa hai người họ. Nhìn Kate đăm chiêu, Quirke hầu như nghe được tiếng những bánh răng cưa trong cỗ máy lý trí của cô nghiến vào nhau ken két. Có nhất thiết ông phải nhắc đến Phoebe vào chiều nay không? Ông đã nói với Kate về Phoebe chưa nhỉ? Ông nhớ là chưa. Tại sao sau lời ông nói, Kate không hỏi dồn ông cho ra lẽ? Qua cửa kính xe, ông ngắm mặt tiền những căn nhà lắp kính quang đầy bụi của hai con phố Raheny, Killester và thở dài. Ông tin chẳng chóng thì chày, Kate cũng bắt ông giải thích mọi thắc mắc có trong cái đầu nhỏ bé đang làm việc hết tốc lực kia.

Đến cửa căn nhà trên đại lộ Castle, cả hai đều lưỡng lự. Lát sau, không đưa mắt nhìn, Kate mời ông vào nhà. Thốt nhiên, Quirke đồng ý để rồi sau đó ngượng ngập ngồi giữa đống đồ đạc vuông chằn chặn trong căn phòng Kate gọi là… gì nhỉ? À, phòng làm việc. Ông bồn chồn rít thuốc và nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Ông đăm đăm nhìn Kate làm những việc mà mọi phụ nữ ông từng gặp đều làm trong những khoảnh khắc thế này: tức tối ngồi phịch xuống nệm ghế, vờ nhặt kẹp tăm rơi xuống thảm, đứng cau mày ngó ra vườn như thể ở đó có gì không vừa mắt chỉ mình họ mới thấy. Cuối cùng, không chịu nổi bầu không khí im lặng nặng nề, ông dằn ly cà phê xuống mặt bàn kính nhỏ xíu.

- Thôi mà, cho anh xin lỗi.

Ông tự hứa với lòng nếu Kate vờ không hiểu ông xin lỗi chuyện gì, ông sẽ đứng lên về ngay. Nhưng Kate chỉ nói nhỏ:

- Vâng.

Lát sau, Kate bất ngờ đi nhanh tới ghế sofa trắng muốt đối diện Quirke, hai vai chùng xuống, hai bàn tay đan vào nhau úp trên đầu gối, nghiêng đầu theo thói quen và nhìn ông thật lâu, như thể ông là vật phẩm thí nghiệm, là đại diện của một loài vật hiếm hoi và đặc biệt trước nay chưa được biết tới, và Kate được lệnh phải đánh giá cho đúng. Cô điềm tĩnh hỏi với thái độ của người chỉ cần biết thông tin, không hề tỏ ra thách thức hoặc bất mãn:

- Hôm ấy, tại sao anh đến nhà em? Thực ra, anh định tìm gì?

Quirke đáp ngay:

- Anh không biết. (Ông nói thật một trăm phần trăm). Đã bảo anh tò mò mà lại.

- Phải. Để em trích dẫn đúng lời anh hôm ấy nhé: “Tôi mắc bệnh tò mò vô phương cứu chữa”.

- Nhưng em nào có tin.

- Có gì không đáng tin chứ? Vả lại, hôm đó em say mềm. Nếu không, đời nào em cho anh vào nhà.

Quirke tránh ánh mắt săm soi của Kate. Trời dần tối. Không gian trong vườn chuyển sang màu xám. Từng bông hoa ngọn cỏ ngoài kia đều nhuốm vẻ u hoài, man mác. Quirke nhớ đến thi thể của Deirdre Hunt trên bàn mổ. Hai mảnh ngực mổ phanh lật sang hai bên trông như vạt áo khoác kệch cỡm, dày dặn, rách rưới và máu me bê bết. Ông ngần ngừ:

- Tò mò không phải lý do duy nhất. Hai năm trước, anh vướng vào một vụ không bao giờ kết thúc.

- Vụ gì thế?

- Một vụ bê bối. Một cô gái trẻ mất mạng, một phụ nữ khác bị thủ tiêu. Nhiều người thân của anh có dính líu. Sau đó, chuyện bị bưng bít rất nhanh.

Kate chờ ông nói tiếp. Ông rờ túi tìm cây bút chì bấm nhưng chợt nhớ đã làm mất nó, chỉ không nhớ là mất ở đâu và vì sao.

- Em hiểu.

Ông nhìn Kate chăm chú. Thật sao? Cô hiểu được ư?

Kate thủng thẳng:

- Anh thấy hơi hướng một vụ bê bối mới và lần này đảm bảo nó không bị bưng bít, nhất định phải được phơi bày chứ gì?

- Không. Ngược lại.

- Gì cơ?

- Anh muốn cứ giấu đi lại hơn.

- Giấu cái gì?

- Sự thật và những người liên quan.

- Nhưng tại sao chứ?

Quirke nhún vai:

- Bởi anh chán đối phó với mặt xấu của con người. Từ trước đến nay, anh cứ phải thọc tay vào bí mật, vào tội lỗi bẩn thỉu của người khác. (Ông quay sang cửa sổ ngắm ánh sáng xám nhạt). Hồi mới vào nghề, anh đã phải mổ xác một hài nhi, sáu tháng hay một năm tuổi gì đó, anh quên rồi. Nó bị đánh thâm tím mình mẩy và bị xiết cổ. Vân tay cái của ông bố hằn trên cổ nó. Không chỉ là vết mờ thôi đâu: đầu hai ngón tay cái lõm hẳn trên cổ đứa bé. Con người thì làm được gì chứ! Có ai hốt được bát nước đổ đi không? Anh bắt gã khốn phải nhận tội xiết cổ đứa bé cho đến chết nhưng dù thế, đứa nhỏ cũng không sống lại được. (Ông đưa tay ôm trán). Anh không biết mình nói lảm nhảm gì nữa. Em à, (Quirke đột ngột đứng phắt dậy) chắc anh nên về thôi.

Kate bất động, duy có mi mắt ngước lên nhìn ông.

- Em mong anh ở lại.

- Anh không thể.

- Chẳng phải đàn ông lạ nào vào nhà hỏi đủ chuyện riêng tư, em cũng mời mọc như thế đâu.

Quirke không nói gì. Ông đã bước gần đến cổng rồi. Kate vẫn ngồi bên mép ghế sofa, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Quirke đi vội ra hành lang. Mũ của ông treo trên móc sau cánh cửa. Ông với xuống, đưa ngón tay vuốt quanh vành mũ. Cổ họng ông nghẹn đắng như dịch mật từ dưới vừa trào lên. “Tại sao Phoebe đi với Leslie White?”. Đấy chính là câu ông muốn hỏi. Nhưng ông biết hỏi ai, và chính xác ai là người nắm giữ câu trả lời? Khi ông quay lại, Kate đứng ngay phía sau, tư thế giống hệt khi gặp ông lần đầu: một cánh tay giơ lên chống trụ cửa, đầu hơi nghiêng nghiêng.

- Nếu anh đi, em sẽ không nài anh quay lại.

Quirke vẫn vân vê vành mũ. Kate quay ngoắt đi như thể muốn nhổ toẹt nước bọt xuống sàn.

- Vậy anh đi luôn đi.

Quirke tản bộ ra bờ biển, sang đường và đứng cạnh đập nước. Ngày gần tàn. Mặt biển loang loáng những sọc màu ngọc bích, xanh lục sẫm và tím pha xám dưới vòm trời tím ngắt. Phía bên kia vịnh, nhà nhà đã sáng đèn. Xa xa, những ngọn núi mất vẻ góc cạnh và như được vẽ trên mặt phẳng của tấm màn sân khấu. Nhiều cụm mây màu nâu nhạt túm tụm phía chân trời, nơi bóng tối đang lan tỏa. Đầu Quirke trống rỗng, không nghĩ được gì. Ông có cảm giác bị tước đoạt, không phải tước đoạt một thứ cụ thể, mà tước đoạt toàn bộ. Nhưng ông mất gì mới được chứ? Ông còn gì để mất nữa đâu. Ngoài khơi, có ánh đèn nhấp nháy sáng. Đó là thuyền đánh cá hay ngọn hải đăng? Quirke xoay người, giẫm bừa qua bãi cỏ, quay ra đường.

Kate mặc váy ngủ in hoa màu xanh biển, đi chân đất ra mở cửa. Thấy Quirke đứng đó, cô không hề ngạc nhiên. Cô nói đùa nhưng không hề mỉm cười:

- Duyên phận lại đến gõ cửa. Em đang định đi tắm.

- Anh tưởng lúc chiều em tắm rồi.

- Đúng vậy và em định tắm nữa. Nhưng giờ thì thôi.

Quirke ngồi hút thuốc bên bàn bếp trong lúc Kate sửa soạn bữa tối. Khung kính cửa sổ ngay trên bồn rửa chén loang loáng bởi ngoài trời tối đen. Kate đãi khách món sườn cừu nướng, cà chua và măng tây trộn sốt mayonnaise. Quirke hỏi sao cô không ăn; cô bảo ăn rồi. Dù ông không tin, cô cũng không giải thích. Quirke suy nghĩ mông lung. Ông như con mồi cưa cơn mê lạ, tưởng tượng mình vừa đi một hành trình dài mới đến được đây, ngồi bên bàn trong phòng này. Ông ăn mà không thấy ngon miệng. Ông thấy bữa ăn từ tay người khác chế biến, giống bữa hôm nay, trong gian bếp ấm cúng chứ không phải trong nhà hàng, luôn có vị rất lạ. Nó không hề giống thực phẩm dù ông biết nó ngon hơn những gì ông đã ăn ở nơi khác, càng ngon hơn món ông tự nấu. Có phải người đời gọi đó là đồ ăn của thánh thần? Không, từ đúng là cao lương mĩ vị. Kate ngồi đối diện, trìu mến nhìn ông dùng bữa. Cô hài lòng thấy ông nhai kỹ từng miếng thịt xắt nhỏ, miếng cà chua đỏ tươi và măng tây ngọt mềm. Khi ông ăn xong, cô thu dọn chén đĩa, bỏ vào bồn rửa. Cô nói khi quay lưng về phía ông:

- Mình đi ngủ thôi.

- Ôi!

Kate cắn nhẹ môi dưới, đầu vật vã trên gối. Bóng Quirke to lớn di chuyển nhịp nhàng trên người cô.

- Ôi, trời! Lạy Chúa!

Mới sáng sớm, họ đã xuống nhà dưới, ngồi bên bàn ăn. Kate mời bạn tình uống thêm cà phê nhưng ông từ chối. Giờ ông cũng đi chân đất như chủ nhà, trên người chỉ có áo sơmi và quần tây. Lúc trong phòng ngủ, Kate đưa cho ông chiếc áo choàng mặc trong nhà của Leslie White, nhưng ông lừ mắt khiến cô lí nhí “Xin lỗi” rồi trả nó về chỗ cũ. Lúc này, màn đêm mạnh mẽ đang thèm thuồng áp sát khung kính cửa sổ nhà bếp. Xung quanh im lặng như tờ, như thể thế giới chỉ còn lại hai người. Kate ngắm ông hút thuốc. Ông giống hệt những người từng ân ái với cô. Sau khi “xong” việc chính, họ đứng ngồi không yên, cố tự kiềm chế để không đứng phắt dậy, bỏ chạy thục mạng. Quirke cũng thế: mắt ông đảo liên tục như thể đang tìm cách đào tẩu. Cô hiểu ông nghĩ gì. Sau khi “đầu gối tay ấp”, đàn ông chẳng buồn đâu. Đó chỉ là cái cớ, chắc cũng do đàn ông bịa ra mà thôi. Thực ra họ hối hận vì lúc trước đã quá ham muốn, hay tệ hơn, cho người khác thấy mình ham muốn. Nhưng tại sao cô không bực bội khi thấy ông hối hận? Cô không hề giận ông. Nhìn món tóc vàng nhạt giống hình dấu phẩy lộn ngược mọc trên đỉnh đầu to tướng của ông, thốt nhiên cô thấy ông giông cậu bé to xác bị cuộc đời gây phiền toái và ngại ngần thú nhận điều đó. Điếu thuốc trên tay vừa cháy hết, ông đã châm ngay điếu khác.

- Chắc anh nên đi thi Olympic. (Quirke ngẩng nhìn cô). Ghi danh môn đốt thuốc ấy. Em cá anh sẽ giành huy chương vàng.

Kate đùa. Quirke cười dè chừng. Kate nhiều lần nhận thấy rằng trong những lúc khó xử thế này, nói đùa là không thích hợp. Quirke cúi gằm, thở dài sườn sượt. Đầu ngón tay Kate gõ nhẹ trên mu bàn tay ông.

- Đừng lo. Em không bắt anh phải nói yêu em đâu.

Quirke không dám nhìn thẳng người vừa ái ân mặn nồng với mình, chỉ ngượng ngập gật đầu. Đoạn ông dọn giọng hỏi khẽ:

- Sao chồng em lại làm ăn chung với Deirdre Hunt?

Kate cười ngất:

- Anh không nghĩ được chuyên gì khác à?

- Anh xin lỗi.

Quirke lại nhìn trộm người thiếu phụ. Sao ông sợ cô quá vậy?

- Anh gan lì quá đấy. Nhất định không chịu buông đề tài phải không?

Đôi vai rộng chắc nịch của Quirke nhấc lên rồi buông thõng xuống, môi ông hơi bĩu ra. Kate chỉ muốn đưa tay vuốt lọn tóc bất trị kia xuống. Nhưng rồi cô đứng lên rót một ly nước lạnh.

- Em không biết vì đâu hắn dan díu với ả.

Kate nhấp một ngụm nước - không hiểu sao nó luôn có chút vị sôđa - và ngắm khu vườn qua khung cửa kính: những mảng hoa cỏ xén tỉa công phu, ánh trăng lạnh lẽo và màn đêm xám đậm pha sắc tím. Vào cái đêm đuổi cổ Leslie ra khỏi nhà, Kate cũng đứng như thế này. Đang cố kiềm chế để khỏi khóc nấc lên, người đàn bà bất hạnh chợt thấy một con cáo trườn qua bãi cỏ, kéo theo cái đuôi dài lê thê. Cô bật cười, nói thành tiếng, “Ấy chớ, Leslie! Đừng ngang nhiên lừa dối tôi rồi lén trở vào nhà như thế nhé!”. Lúc này cô đã xoay lưng lại, nhìn Quirke ngồi trầm ngâm bên bàn, mấy ngón tay hộ pháp kẹp chặt điếu thuốc cháy dở.

- Leslie luôn sẵn thủ đoạn. Hắn thường giao kèo làm ăn chung rồi ăn chặn tiền của người ta. Dân chợ đen thứ thiệt mà. Không hiểu sao từ đầu em không nhìn thấu ruột gan hắn. Chắc người ta nói đúng, “Yêu nhau củ ấu cũng tròn”!

Kate trở lại bàn, ngồi đối diện Quirke, lấy điếu thuốc từ tay ông rít một hơi rồi trả lại. Ông vội chìa cả bao nhưng cô lắc đầu.

- Em bỏ thuốc rồi.

Họ ngồi lặng bên nhau. Đâu đó trong căn nhà, ba hồi chuông đồng hồ ngân nga trong đêm tĩnh mịch.

- Anh nên về thôi.

Kate vờ không nghe thấy.

- Chắc chúng tằng tịu với nhau trước, sau đó mới bày trò làm ăn chung. (Kate bật cười cay đắng). Làm với chả ăn! Sao tự nhiên em nói từ “làm ăn” khi kể về Leslie thế nhỉ? Hắn bất tài lắm.

Quirke lăn đầu thuốc lá cháy đỏ vào mép gạt tàn, tạo thành đầu tro nhòn nhọn. Thấy vậy, lồng ngực Kate nhói đau bởi nhớ lại chuyện xưa. Leslie cũng hay làm thế. Chắc ngay lúc này đây, tại một nơi nào đó, hắn cũng đang “mài” đầu thuốc như thế này.

- Nếu hắn có bòn rút tiền của ả cũng không có gì lạ. Trước đó, tiệm làm tóc Nhát cắt Vàng phá sản (cái tên nghe hợp quá đi mất), Leslie cũng lấy của em gần ngàn bảng. Tất nhiên, hắn nhanh chóng nướng hết chỗ ấy. Khi em bảo không có tiền đưa thêm, hy vọng hàn gắn hôn nhân cũng tiêu tan. Nói thật, nếu kiện hắn mà lấy lại được tiền, em kiện ngay.

- Vậy Deirdre Hunt có tiền sao?

- Laura Swan chứ! Không hiểu sao em rất bực khi nghe anh gọi ả bằng tên thật. (Kate đưa tay che mắt). Ả có tiền không ư? Em không biết. Nhưng túi rỗng thì không lọt vào mắt xanh của Leslie được đâu! Dù là người khêu gợi như thứ mèo mả gà đồng đó!

Nụ cười buồn bã, cay đắng thoáng hiện trên môi Kate. Quirke hỏi:

- Sao họ quen nhau được?

- Trời, có Chúa mới biết! Mà khoan, hình như chúng biết nhau qua một người quen chung làm bác sĩ gì gì đó. Theo em nhớ thì y người Ấn Độ. Tên y nghe lạ tai lắm cơ. Là gì nhỉ? Krantz hay Kreutz nhỉ? Phải rồi, là Kreutz!

- Bác sĩ chuyên ngành gì hả em?

- Em không biết. Chắc là lang băm thôi. Người quen của Leslie toàn có máu lừa đảo cả.

Khi cả hai cùng ngừng nói, màn đêm im lìm lại buông xuống căn phòng như tấm khăn mỏng màu tối. Quirke gõ nhẹ đầu ngón tay xuống bàn. Ông lẩm bẩm:

- Kreutz à?

- Phải. Nhớ là chữ “K” đầu nhé.

Ngẫm nghĩ giây lát, Quirke bảo:

- Lúc trước hình như em nhắc có thư từ, hình ảnh gì phải không?

- Em có nói thật à?

- Ừ.

Kate ghê tởm nhăn mặt:

- Dưới gầm giường của vợ chồng em có cái cặp da đựng mấy thứ bẩn thỉu đó. Anh thấy có trắng trợn không? Hình như hắn muốn em tìm thấy và mở ra xem.

- Sao lại thế? Sao hắn lại muốn em tìm thấy?

- Một kiểu đùa của Leslie thôi. Hoặc hắn muốn làm chuyện giật gân. Một mặt tính cách của Leslie không khác thằng bé hư có suy nghĩ bẩn thỉu, thích khoe “của quý” khiến đàn bà con gái phải kêu ré lên. (Kate quay mặt đi, nghẹn ngào). Sao em lại lấy hắn làm chồng cơ chứ?

Quirke ái ngại chờ giây lát rồi mới hỏi:

- Hình chụp ai thế em?

- Đàn bà chứ còn gì nữa.

- Em có quen họ không?

Kate bật cười:

- Trời ơi! Không.

- Vậy chắc là gái điếm rồi?

- Không đâu. Em không thấy thế. Chỉ là… phụ nữ thôi mà. Hầu hết họ đã ở tuổi trung niên, tranh thủ phô bày thân thể kẻo “tuổi già đang sầm sập theo sau”. (Kate bực bội nhìn Quirke). Mà em cũng có xem kỹ làm gì đâu.

- Trong đó có hình Deirdre, à quên, Laura Swan không?

- Không. Em không thấy.

- Vậy ai lấy chúng đi rồi? Leslie chăng?

- Làm sao em biết được! Hắn, hoặc gã người Ấn tên gọi Kreutz - Leslie bảo toàn bộ bệnh nhân của y là đàn bà.

- Thế còn mấy bức thư?

- Toàn do ả Swan viết. Thực ra chúng không phải thư mà là mớ giấy lộn kể toàn chuyện dâm dục, mơ mộng trăng hoa. Em dám chắc Leslie xui ả viết cho hắn đọc. Hắn thích nghe loại chuyện tởm lợm… (Kate ngừng lời, cắn môi và cúi mặt xuống, đoạn nói khẽ). Khi gia đình em tan vỡ, điều đó càng khiến em tủi hổ.

Kate mệt mỏi đứng dậy, đến bên vòi hứng ly nữa và uống ừng ực đồng thời lảng tránh ánh mắt Quirke. Quirke chỉ sợ Kate òa khóc nên khi thấy cô gượng cười quay lại, ông nhẹ cả người.

- Cuối cùng, thẩm mỹ viện cũng phá sản. Chỉ có trời mới biết Leslie dùng tư cách pháp nhân ăn chặn tiền của người ta bằng cách nào. Chẳng có lấy một “mẩu xương lương thiện” nào trong con người hắn. (Kate ngạc nhiên). Sao em cứ hay coi hắn như người chết rồi thế nhỉ?

Quirke trầm tư hút thuốc trong bầu không khí im lặng thoáng chốc, rồi mới hỏi:

- Em gặp Deirdre Hunt bao giờ chưa?

Kate nhăn mặt như đang bị đau đâu đó trong người:

- Đã bảo là Laura Swan cơ mà! Chưa, em chưa gặp thứ ăn bánh trả tiền ấy bao giờ. Leslie đâu có khờ! Người ta hay bảo “Không gì qua nổi mắt bà xã”, phải không nhỉ? Mà không, “Vợ luôn là người biết sau cùng” chứ. Sao cũng được. Chỉ biết rằng Leslie luôn giữ nhân ngãi của hắn nằm ngoài tầm ngắm của em.

- Thế ảnh và thư đâu rồi?

- Làm gì còn. Em đốt hết rồi. Cả đống to tướng, đốt mãi mới hết. Anh biết không, em quỳ bên lò sưởi tống mấy thứ nhơ bẩn ấy vào lửa rồi khóc như con ngốc vậy.

Quirke không nói không rằng, chỉ dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi đứng lên. Thấy thế. Kate bảo:

- Anh ở lại đi, không sao đâu mà.

Ông lắc đầu:

- Không, anh…

Kate biết ông đang kiếm cớ để về cho sớm.

- Đừng ngại.

- Thực ra thì, anh…

Kate giơ tay ngăn:

- Em xin anh. Đừng có mới gặp đã định dối lừa nhau.

Quirke kiễng chân trần trên nền gạch, ỉu xìu nhìn Kate. Cô nghĩ, đàn ông toàn là lũ trẻ con to xác. Sau khi có thứ mình muốn, họ thờ ơ còn hơn người ngoài.

Quirke lên lầu mặc quần áo chỉnh tề trước khi Kate tiễn ông ra cửa. Đến bậc tam cấp, họ quyến luyến thêm một chút. Không gian lạnh, tối đen và nồm ẩm, thoảng mùi hương từ loài hoa nở về đêm. Kate hỏi liệu ông còn quay lại nữa chăng và ông bảo tất nhiên là có. Rõ ràng, ông nôn nóng muốn đi ngay nên cuối cùng cô thấy thương hại, hôn nhanh vào má, rồi đặt tay lên vai ông đẩy nhẹ. Sập cửa lúc ông vờ nấn ná chưa muốn về, cô gục trán vào cánh cửa nhắm nghiền mắt. Cô còn chưa hỏi số điện thoại của ông. Nhưng chính ông cũng không chủ động đưa nó cho cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.