Billy Hunt thừa biết ai cũng coi thường gã, tưởng gã bị hâm, nhưng thiên hạ nhầm to. Chẳng phải gã ảo tưởng về chỉ số thông minh của mình. Hồi đi học, mọi người bảo Billy chậm hiểu nhưng thực ra gã chỉ hơi dốt môn tập đọc nên đôi khi kết quả thua kém cả lớp. Chính vì thế, hai mươi năm trước, gã mới bỏ trường y vì không biết học cầm dao mổ mà cũng phải đọc cả núi sách. Tất nhiên, Quirke và nhóm sinh viên ưu tú coi thường gã. Quirke thật khó hiểu: gã không biết ông nghĩ gì về mình, tình cảm ông dành cho mình được bao lăm. Nhưng trong vụ này, ai “chậm hiểu” đây? Ngài Quirke khả kính tưởng mình khôn, hóa ra suy đoán sai bét cả. Nếu trong trường hợp khác, gã đã cười vào mặt đám người rõ ràng ở trong cuộc nhưng chẳng biết cóc khô gì.
Phải, Billy không khờ khạo. Gã biết nhìn người, biết cách tìm đường len lỏi vào sâu thế giới khắc nghiệt này. Mấy chục năm qua, gã nhiều lần đạt doanh thu cao đến độ nhiều lần được đến thăm trụ sở công ty ở Thụy Sĩ, được bắt tay với nhiều người tài giỏi không kém Quirke. Đó là chưa kể đám gái gọi cao cấp lảng vảng ở hành lang các khách sạn trong thành phố Geneva. Nói chung, hàng thượng vàng hạ cám vào tay gã đều thành tiền mặt hết. Thậm chí gã có thể bán kem chống nắng cho dân da đen nữa kìa. Có điều, dù có tài như thế nhưng chẳng ai kính trọng gã. Sau khi biết nghề của gã, đa phần người ta lập tức coi gã như anh tiếp thị quèn chuyên gõ cửa từng nhà dụ các bà nột trợ mua máy hút bụi. Họ không hề biết người bán hàng giỏi có những tố chất gì, cần bao nhiêu chất xám và giỏi đoán biết tâm lý khách hàng đến thế nào. Bán hàng là vậy, ta cần biết khách hàng nghĩ gì và điều khiển lối suy nghĩ của họ. Thực ra, họ có nghĩ gì nhiều đâu. Đại chúng, khách mua hàng, thân chủ… họ đều khờ như nhau.
Billy không ngờ mình mê mẩn Deirdre Ward đến mất ăn mất ngủ. Khi đó, gã tưởng tuổi bồng bột đã qua lâu rồi. Đội ngũ gái gọi đông đảo ở Geneva đủ giúp gã dập tắt lửa dục vọng. Nhưng khi gã gặp Deirdre, mọi chuyện thay đổi hoàn toàn. Khi cô nhận lời đi chơi với gã, gã còn nửa tin nửa ngờ. Gã tự biến mình thành anh chàng ngờ nghệch, ba hoa về nghề nghiệp, về những thương vụ lớn gã từng đảm nhận, về những chuyến công cán đến Thụy Sĩ vv… Gã đoán cô tin gã sẽ làm đúng như đã hứa: nào đưa cô đến Geneva chơi, nào giới thiệu cô với các sếp bự, nào người ta sẽ tôn kính gọi cô là Madame này, tiểu thư nọ, nào những bữa tiệc linh đình, nào các khách sạn xa hoa. Gã còn hứa sẽ đưa cô đến Matterhorn, đưa cô đi trượt tuyết. Gã kinh ngạc khi vỡ lẽ vợ mình vô cùng tham vọng và có tài kinh doanh để biến tham vọng thành hiện thực. Nhưng không giống gã, cô không biết nhìn người để cuối cùng hứng lấy kết cục thảm bại. Vừa gặp mặt, gã đã đi guốc trong bụng Leslie White. Nhưng tất nhiên, gã có nói gì vợ cũng không nghe. Cô ta cứng đầu, chỉ biết làm theo ý mình.
Xét theo khía cạnh nào đó, cũng may Deirdre chọn White. Ngay từ đầu, gã đã sợ cô chán chồng già nên sẽ đi tìm bồ trẻ. Gã không muốn mình thành lão chồng già như mấy bài hát độc địa mô tả là của nợ, không làm vợ trẻ thỏa mãn chuyện xác thịt. Người ta hát gì ấy nhỉ? “Bắt chồng già ăn trứng với xương ống hoài hoài, thể nào cũng có ngày mắt ông ta đui hẳn…” Phải, Billy không chịu nổi cảnh người ta chụm đầu cười nhạo sau lưng gã. Bất cứ chuyện gì cũng dễ chịu hơn thế! Thực ra, nói bất cứ chuyện gì cũng chưa đúng!
Hóa ra, gã cũng mù tịt giống lão già trong bài hát xưa. Sự thật phơi bày trước mắt, chỉ có điều gã không muốn thấy. Tâm trạng vợ gã bất ổn, lúc khóc lúc cười chẳng vì lý do gì, những con hờn giận thình lình ập đến, ánh mắt mơ màng, buồn bã của cô… tất cả đều mách bảo gã có chuyện không ổn. Gã càng tin vào phán đoán của mình khi cô chiều chồng ghê gớm: nào nấu những món ngon mà đáng lẽ gã rất thích, nào ngồi bên bàn nhìn chồng ăn - tay chống cằm mắt nhìn không chớp, nào vờ khâm phục chuyện gã kể về những phi vụ khó khăn nhưng vào tay gã cũng đầu xuôi đuôi lọt, hoặc vài mánh láu cá giúp gã hốt bạc… Cô vợ cũng không thích gã chạm vào người. Dù không cấm chồng, nhưng cô không hào hứng như hồi mới cưới. Hai lần gã thấy trên người vợ có dấu lạ: một lần đùi cô đầy vết lằn như bị đánh bằng roi, và một lần bả vai cô đầy vết xước. Chỉ mình gã biết đó là vết móng tay cào. Phải, bằng chứng đã rõ rành rành nhưng gã cố tình bưng tai bịt mắt vì không mong muốn đó là sự thật.
Gã tự hỏi sẽ định bịt mắt bưng tai đến bao giờ nếu thằng White không gửi tấm hình ấy đến tay gã? Sao hắn làm thế? Chẳng lẽ hắn chỉ đùa ác ý thôi ư? Sáng ấy, vừa thấy tấm hình gã đã buồn nôn. Và gã nôn thật. Gã chạy lên lầu, ói vọt vào bồn cầu cả trứng lẫn thịt xông khói mà cô vợ vừa làm trong bữa điểm tâm. Gã như con dã thú bị trúng độc. Gã chưa bao giờ lâm vào tình trạng như thế. Chưa bao giờ gã bị xâu xé bởi cảm xúc dữ dội như thế: đau đớn pha lẫn thịnh nộ. Nhưng còn một cảm giác nữa ghê gớm hơn: gã thấy đau nhói ở vùng háng, giống hệt hồi còn đi học có lần gã kiễng chân nhìn qua vai đám bạn châu đầu xem tờ tạp chí chụp cô ả dâm đãng tốc váy nằm trên giường, dạng chân khoe mọi thứ bên dưới. Nhưng hôm nay, trong tay gã là thư tín do bưu điện chuyển tới. Người trong hình không phải ai xa lạ mà chính là vợ gã, nằm tênh hênh, váy lật lên bụng, có gì kín đáo bày ra hết.
Lập tức, gã biết ai chụp hình ấy. Dù chưa bao giờ gặp Kreutz, nhưng chỉ cần nghe cách Deirdre kể về y, hay đáng chú ý hơn là lúc cô ta ngừng kể về y, Billy đủ biết Kreutz đáng ngờ. Nhưng y chụp hình Deirdre rồi gửi cho chồng cô ta làm gì? Lúc ấy, gã đoán Kreutz gửi hình. Thoạt tiên, gã tưởng Kreutz định moi tiền mình. Chuyện ấy có đầy trong các phim xã hội đen: đàn ông chuốc rượu đàn bà hoặc đánh thuốc mê, sau đó chụp hình họ khỏa thân (tất nhiên, không ai đưa hình ấy lên màn bạc) rồi gửi cho chồng họ hoặc đổi lấy tiền, hoặc bắt các ông chồng tội nghiệp làm theo ý chúng. Lần nào chuyện cũng kết thúc bằng màn đấu súng, với xác người nằm la liệt trên vũng máu.
Nếu không biết White có hình trước mình, Billy sẽ không thể lý giải tại sao gã đoán chính Leslie White chứ không phải Kreutz gửi hình. Đồng thời, sau khi Deirdre chết, gã không đến thẳng nhà Kreutz mà theo dõi Leslie trước. Gã dành rất nhiều thời gian theo dõi hắn, giám sát từng nhất cử nhất động của hắn. Gã thấy hắn đi với cô gái đứng đắn kia. Gã không biết đó là con gái Quirke. Gã hoàn toàn không biết tí gì về cô ta. Nhưng chỉ nhìn thôi, gã đã mến cô rồi. Có lẽ từ mến chưa chính xác. Dù hai người hoàn toàn xa lạ, nhưng gã luôn thông cảm với cô. Gã thấy hai người họ có điểm tương đồng. Cô gái cô đơn giống gã. Gã biết mình cô độc đến nhường nào. Gã bắt đầu lo canh chừng, bảo vệ cô dù thực sự không biết phải giúp cô bằng cách nào. Thỉnh thoảng, gã còn cả gan gọi điện đến nhà cô chỉ để biết cô vẫn bình an vô sự dù tất nhiên cô chẳng nói gì. Nhưng gã muốn nghe giọng cô. Cuối cùng, khi cô nhấc máy, không nói gì hết, hai người ở hai đầu dây chỉ im lặng nhưng chí ít cũng cùng lắng nghe nhau.
Có lẽ vì cô gái, không phải vì Deirdre mà Billy thuê ba tên du đãng dần Leslie nhừ tử. Joe Etchingham, Eugene Timmins và anh hắn là Alf đều là chiến hữu cừ. Joe cùng đội banh với gã, vốn là tiền vệ giỏi. Còn hai tay kia ở vị trí tiền đạo. Cả ba đều từng đến chiến trường biên giới. Billy tin họ sẽ kín mồm kín miệng. Phải, chính vì cái cô tên gì gã quên rồi… A, Phoebe! Vì muốn bảo vệ Phoebe nên gã mới nhờ ba chiến hữu mang gậy cong vụt bóng đập cho Leslie White mẻ đầu sứt trán.
Đáng lẽ gã nên nhờ ba người họ đến xử lý Kreutz thay vì đích thân hành sự. Gã không định đánh y dã man đến thế. Gã không định lấy mạng y. Kreutz chẳng gan dạ gì. Gã vừa đến chưa đầy năm phút, y đã khai tuốt tuột: nào chuyên Leslie White gửi hình, nào chuyện hắn bòn rút tiền của Kreutz và của thẩm mỹ viện, nào những “chiến công” bấm máy đê tiện… thậm chí y còn chỉ chỗ giấu morphine trong chạn thức ăn ở nhà bếp và mọi xó xỉnh trong nhà. Vậy tại sao Billy giết y? Ở Kreutz có cái gì đó khiến gã không đánh không được, mà phải đánh cho ra trò, tận dụng hết nắm đấm, cùi chỏ, mũi giày, gót chân… Kreutz nhu nhược, hèn hạ khiến gã ngứa mắt, đã động thủ rồi thì không dừng lại được. Gã mê mụ lao vào trò bạo lực. Mỗi nắm đấm giáng xuống khung da bọc xương của Kreutz lại khiến gã muốn đánh nữa. Đáng lẽ gã nên mang theo đôi găng da để bảo vệ các khớp ngón tay khỏi bị đau. Kết quả là máu văng tung tóe khắp nhà.
Tội nghiệp Deirdre. Gã định bụng sẽ tha thứ hết, chỉ cần vợ cầu xin gã tha cho. Lạ thật, cô ta lại về chầu trời sớm nhất. Gã định lấy mạng Kreutz trước, sau đó đến Leslie White, cuối cùng đến cô ta. Nhưng không! Sáng vừa nhận hình thì tối đến gã gần như kiệt sức. Nếu đúng lịch làm việc thì hôm ấy gã phải về miền tây, tới Galway và Sligo, chào bán thuốc chữa chứng viêm khớp vừa được tung ra thị trường (lại thêm một phép thần diệu nữa). Nhưng thay vào đó, gã lang thang khắp thành phố mà không biết đích đến là đâu. Gã chỉ lê gót đi mãi, cố gạt hình ảnh Deirdre dạng chân cho cả thiên hạ thấy thứ cô ta chẳng bao giờ khoe với gã, dù gã mới đích thực là chồng cô.
Cuối cùng, gã đành quay về nhà. Gã biết đi đâu bây giờ? Vừa vào cửa, mùi whisky chua lòm, hôi rình xộc vào mũi gã. Váy áo cô vợ rải đầy nhà tắm: nào váy rồi, nào quần lót, nào áo lót. Khi cảnh ấy đập vào mắt, gã thấy kinh tởm, thấy buồn nôn. Nói ra nghe có vẻ điên rồ, nhưng nếu gã không thấy quần áo vợ vương vãi khắp nơi, chưa chắc kết cục của Deirdre đã bi thương như thế. Có lẽ gã đã gọi bác sĩ, thậm chí cả xe cứu thương. Gã sẽ pha trà nóng cho vợ, xoa thái dương, cầm tay cô an ủi rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng chính mấy mảnh quần áo có trong bức hình nóng giờ vương vãi khắp sàn nhà đã khiến gã ra tay.
Billy chưa tiêm cho ai bao giờ. Tuy đã tận mắt nhìn thấy cảnh tiêm chích, nhưng đây là lần đầu tiêm gã chọc kim vào da thịt người khác. Không ngờ da thịt vợ gã lại dai đến thế. Gã phải bấu mạnh vào ven rồi nghiêng mũi kim đâm xuống. Chuyện lạ kỳ nhất xảy ra ngay sau đó: Billy thấy một cảm giác êm dịu lan dần từ bàn tay cầm kim, lên cánh tay, lan khắp lồng ngực làm máu trong người gã dịu lại như thể chính gã vừa chích cho mình. Khi gã rút mũi kim, Deirdre chỉ thở dài, run rẩy rồi thôi. Gã ngắm vợ một lát dưới ánh đèn bàn. Gã lục lọi tâm can xem có chút hối hận, buồn thương hay tiếc nuối gì không, nhưng tuyệt nhiên không có. Gã thanh thản lạ thường. Đúng là cô ta phải chết, nếu không gã sẽ khó lòng sống nổi. Vợ gã không còn là Deirdre thưở trước mà là liều độc dược tiêm thẳng vào mạch sống của gã. Người đàn bà trong hình là con quái vật. Phải, gã không còn cách nào khác.
Gã cất kim tiêm và ống thuốc rỗng vào hộp hàng mẫu rồi đóng nắp lại. Gã phải nhớ vứt chúng đi thật xa. Giờ gã làm gì đây? Deirdre nằm trên chiếc khăn tắm ẩm nên tiện thể gã quấn khăn ấy quanh người cô. Gớm, mùi gì hôi quá thể. Gã sẽ phải thay khăn trải giường và vứt khăn tắm đi. Dễ ợt, đúng không nào? Không có gì khó cả. Có một thứ quan trọng gã học được trên sân bóng: đừng bao giờ ngần ngừ, cứ chơi theo chiến thuật, tiếp tục tiến lên dù ai cản đường cũng mặc, dù trọng tài có phồng má đỏ mặt thổi còi cũng mặc. Hãy cứ chúi đầu xuống và tự bắt mình phải đi tiếp.
Đút hai tay trong túi quần, gã đứng bên cửa sổ ngắm mặt trăng treo lơ lửng giữa nền trời. Sau lưng gã, trên chiếc giường lớn không còn tiếng động, không gì nhúc nhích. Chỉ còn sự trống vắng ngày một lớn dần. Trên lưng chừng trời đêm, một đám mây to tướng màu xanh trông như con cá voi có vân ở cạnh trên sáng lên hệt như thép nóng chảy. Việc gã cần làm bây giờ là lái xe của vợ vòng ra vườn sau nhà, mang cô ta xuống vườn bằng cách đi qua cánh cửa của nhà vệ sinh bỏ không dưới trệt. Đêm hôm khuya khoắt thế này, sẽ chẳng ai nhìn thấy. Chỉ ngại một điều đêm nay trăng sáng vằng vặc. Bóng nhà kho trông ra vườn tạo thành khoảng đen có cạnh xéo hằn trên nền cỏ đã chuyển thành màu xám dưới tác động của chị Hằng. Gã sẽ đưa vợ đến Sandycove, nơi cô ấy thỉnh thoảng dạo chơi trước khi họ kết tóc xe duyên. Chỗ ấy đêm nay hẳn phải đẹp lắm: trăng tròn soi đáy nước kết hợp với ánh đèn đồ thị lung linh từ bên kia vịnh phản chiếu xuống mặt biển. Đây sẽ là hành trình cuối cùng của vợ chồng gã. Sau bao năm chung sống, kết cục chính là đây. Gã tin chắc như đinh đóng cột rằng mọi chuyện đều do số phận sắp đặt, ta không thể làm khác. Nếu soi xét “gói hàng” quá khứ và hiện tại thật kỹ lưỡng, ta sẽ thấy tương lai được định hình sẵn bị cột chặt vào đó. Giây phút gã chạm mặt vợ ở tiệm thuốc của lão Plunkett đã “khai sinh” giây phút này: giây phút gã ngắm trăng bên cửa sổ, cách những gì còn lại của Deirdre chỉ vài bước chân. Định mệnh đã sắp đặt thế.
Gã phí khá nhiều thời gian đi tìm chìa khóa xe của vợ. Gã lục lọi quần áo của cô, nhưng không thấy. Tia lo lắng chợt bùng lên như ngọn lửa lan nhanh sắp thiêu rụi cả căn nhà nhưng rồi, gã vào bếp và thấy chùm chìa khóa còn nguyên trên khay. Vợ gã thường hay cất ở đó. Đáng lẽ gã phải ra đó tìm trước chứ. Chắc gã hồi hộp nhiều hơn mình tưởng. Từ giờ trở đi phải cẩn thận: không còn thời gian phạm sai lầm nữa. Trước lúc đẩy cửa chính, gã tắt đèn trong hàng lang, sau đó đứng lẩn trong bóng tối trước thềm quan sát kỹ hai dãy nhà bên đường. Vài cửa sổ trên lầu còn sáng đèn, nhưng sự tĩnh mịch đã ngự trị không gian. Cư dân khu Clontarf có thói quen đi ngủ sớm. Billy dành sự “ưu tiên” đặc biệt khi xem xét căn nhà bên kia đường trông thẳng sang nhà gã. Tư gia của cựu masơ và linh mục phá giới đấy! “Mẹ Bề Trên” (Billy thường gọi đùa bà vợ như thế) rất hay tọc mạch. Gã ngó rèm cửa trên lầu nhà đó xem có động đậy không, nhưng tuyệt nhiên không có. Gã dấn sâu hơn vào màn tối, khẽ khàng mở cửa. Không một tiếng động! Tới cổng sắt ngoài vườn, gã cũng mở thật nhẹ, thật êm. Còn khi khởi động chiếc Austin, gã không sợ nữa vì trời tối thế này sẽ không ai, kể cả “Mẹ Bề Trên”, có thể đoán ra gã ngồi sau tay lái.
Trong xe, mùi nước hoa thoảng từ xác vợ khiến tim gã như thắt lại.
Đừng nghĩ, cứ chúi đầu đi tiếp.
Sao cô ta nặng thế không biết. Lần gần nhất gã bế vợ trong tay như thế này là lúc họ vừa đi nghỉ trăng mật về, và Billy nhất quyết đòi bế cô dâu qua ngưỡng cửa. Deirdre cười ngặt nghẽo, định không cho, bảo làm thế ngượng chết. Nhưng gã đã cúi ngay xuống nhấc bổng cô lên, nhẹ như không. Với gã, chuyện đó như xảy ra từ kiếp trước. Ra đến xe, gã mở cửa, đặt vợ nằm trên ghế sau. Đúng lúc gã xoay lưng sập cửa xe lại, đám mây lớn màu xanh đen dâng lên tự lúc nào che mờ ông trăng tròn như đồng xu mờ xỉn. Gã vào sau tay lái, thở thật chậm, thật sâu. Quần áo vương vãi trên sàn nhà lúc nãy giờ được gấp gọn ghẽ thành chồng trên ghế ngay cạnh gã. Gã nghĩ đến con đường gã sắp đi chìm trong màn tối vì trăng bị mây che khuất. Mặt biển thẫm đen và mây cứ dâng lên cao mãi che phủ cả bầu trời khiến bóng đen bao trùm lên vạn vật.
Gã mở máy và lái xe đi thẳng.