Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Vào một chiều thứ tư, cô gặp “công tử” tóc bạch kim. Vừa bước chân vào căn nhà trên đường Adelaide, cô đã thấy anh ta ở đó, ngồi trên ghế sofa trong phòng bác sĩ Kreutz, nghênh ngang như ông chủ đích thực của căn nhà ấy. Vì không thấy tô đồng trên cửa sổ, cô tưởng nhà chỉ có mình Kreutz. Nhưng nhìn vẻ mặt khó chịu của y khi vừa giáp mặt, cô biết y đã quên ám hiệu kia. Khi ra mở cửa, cái nhìn của y dành cho cô thật lạ lẫm, trông như ánh mắt của một con thú hoang. Mãi khi đi trước chủ nhà vào trong, nhìn thấy người mặc áo khoác lông lạc đà khệnh khạng ngồi trên sofa, cô mới vỡ lẽ. Leslie duỗi dài cánh tay vắt trên lưng ghế, gác hai chân vắt chéo lên chiếc bàn thấp. Hắn điệu đàng kẹp điếu thuốc cháy dở giữa ngón tay trỏ và giữa của bàn tay trái. Với nụ cười nửa miệng, hắn nheo mắt nhìn cô từ đầu đến chân:

- Chà chà, xem ai đến kìa.

Vẫn mặc chiếc áo lông lạc đà có hai vạt phanh ra, hất sang hai bên, trông hắn như đang khoe mẽ một cách thiếu đứng đắn. Kreutz đứng sang một bên, lặng người nhìn cả hai. Cô thấy khó xử, không biết nên nhìn vào đâu. Người đàn ông bỏ cặp chân trên bàn xuống, ưỡn ẹo đứng lên, giơ bàn tay gầy mảnh, trắng bợt về phía cô.

- Chào cô. Xin tự giới thiệu tôi là White. Leslie White.

Cô nắm lấy bàn tay mềm oặt dính mồ hôi lạnh của hắn nhưng quên nói tên mình theo phép lịch sự. Cô bị hút hồn bởi nụ cười tinh quái, lọn tóc xòa ngang trán (màu tóc không phải vàng nhạt mà trắng như bạch kim) và ánh mắt vừa tò mò, khoái trá, vừa trơ tráo; ánh mắt nửa thương hại, nửa chế nhạo của hắn như muốn nói “Phải, phải, tôi là thằng đểu nhưng có trò hay lắm đấy. Rồi cô xem.” Kreutz đứng lên giới thiệu cô là “bà Hunt”, nhưng cô đã ngẩng cao đầu, nhìn thẳng Leslie White và nói:

- Cứ gọi tôi là Deirdre.

Chính cô cũng ngạc nhiên, không hiểu sao giọng mình cứng cỏi đến thế.

Kreutz chiếu lệ mời dùng trà, nhưng chỉ cần nhìn mặt cũng biết y chẳng còn lòng dạ đâu mà pha trà. Chưa bao giờ cô thấy y hoang mang đến thế. Y vẫn giữ cái nhìn dài dại, lặng câm như lúc đón cô ngoài cửa, giống một nhân vật trong phim cố cảnh báo nữ nhân vật chính rằng có kẻ đang núp sau màn cửa chĩa súng vào đầu cô. Y cứ giơ hai tay, lòng bàn tay ngửa lên trên như đang cầu nguyện rồi lại buông thõng tay xuống. Không thèm để ý cũng không buồn liếc mắt về phía y, Leslie White nói nhỏ bằng giọng ngái ngủ, tuy miệng vẫn tủm tỉm cười với cô:

- Tôi phải đi rồi.

Như thể biết vạt áo khoác mở phanh làm cô sượng sùng, hắn chậm rãi kéo hai vạt sát lại, buộc hai đầu dây thắt ngang eo vào nhau trong lúc mắt vẫn không rời cô. Hắn kéo dài giọng khi nhắc tên cô:

- Thôi, chào em nhé, Deirdre.

Hắn vênh váo ra cửa; bác sĩ Kreutz cung cúc theo sau. Trước khi bước đi, hắn còn quay lại nhếch mép tinh quái với Deirdre.

Tiếng bước chân họ vang trong hành lang. Bác sĩ Kreutz vội nói thầm nhưng Leslie White gạt đi:

- Phải, phải. Trời ơi, làm ơn giữ đầu trên cổ giùm tôi đi.

Cửa trước kẹt mở rồi đóng sầm lại. Giây lát sau, mái tóc bóng nhẫy của Leslie White (trông giống mũ bảo hiểm màu bạc) vụt qua cửa sổ.

Một lúc lâu sau, Kreutz mới trở lại phòng. Deirdre những tưởng làn da màu sôcôla của bác sĩ không thể tái đi được nhưng rõ ràng lúc này, làn da nâu ấy xám lại. Y không nhìn cô. Cô xin lỗi mình không có ý xen ngang nhưng vì không thấy tô đồng trên cửa sổ nên cô… Y bần thần gật đầu. Cô vừa thương y, nhưng cùng lúc ấy, tính tò mò thiêu đốt tâm can cô.

Hôm ấy, cô không ở chơi lâu. Kreutz nhẹ cả người khi nghe cô nói dối phải về ngay với Billy như đã hẹn. Ra đến cửa, y lại giơ tay cầu khẩn, nhưng lần này chỉ có một tay, sau đó tuyệt vọng buông thõng tay xuống.

Giáng sinh về. Trời rét thấu xương. Mưa tuyết ướt xen lẫn mưa băng khô sắc nhọn thay nhau vần vũ bầu trời. Mới cuối giờ chiều, trời đã gần tối. Không gian bên ngoài u ám. Ra đến cửa, cô dừng lại nhìn trước nhìn sau rồi kéo cao cổ áo tránh cái lạnh cắt da và đi sang phải về hướng đường Leeson.

Hắn đứng trú cơn mưa tuyết trong quầy bán báo dưới chân cầu. Cô không ngạc nhiên. Tâm tính mách bảo hắn chờ cô. Hắn xoa tay rồi sang đường, đoạn mỉm cười trách móc:

- Quỷ sứ! Anh tưởng em không đến được chứ.

Cô chưa kịp đáp, hắn đã cầm tay cô, rồi quay người kéo cô sang đường và họ cùng đến góc phố Fitzwilliam. Cô bật cười vẻ không tin tưởng:

- Anh định lôi em đi đâu đây?

- Cưng à, mình đến quán rượu đi. Anh em mình sẽ uống whisky nóng. Gọi là để khởi động ấy mà.

Cô dừng phắt lại, quắc mắt nhìn hắn:

- Thật thế sao?

Hắn cúi xuống bật cười và lắc đầu, đoạn nắm chặt phần trên của cánh tay cô.

- Nếu em muốn, hai ta sẽ đứng ngay đây mà khách sáo, kể sáng nay mình ăn gì, từ nhỏ tới lớn sống ra sao. Nhưng mình đã quen mặt thuộc tên nhau từ nãy rồi cơ mà. Vả lại, trời lạnh quá em ạ. Em cảm phiền vào quán với anh đi. Nếu em cứ nhất thiết phải giữ mình, bảo toàn phẩm giá, anh không dám cản. Nhưng ít nhất em cũng cho anh uống một ly chứ. Anh sắp chết cóng rồi đây.

Cô ngỏ ý cứ vào xe của hắn là được, nhưng hắn phân trần Mẹ Già Riley (hắn gọi chiếc xe như thế) đang “ốm”, phải “nhập viện”. Thế là họ đi suôi đại lộ dài đằng đẵng, nép sát dãy cửa tiệm bật đèn sớm, băng qua quảng trường khoe những hàng cây đang rụng lá để vào đường Baggot. Những hạt tuyết khô nhỏ và nhọn sắc vun thành đống ở bốn góc thềm quán rượu nhưng trong lò, than đá đang cháy rừng rực. Đèn trong quán tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Họ là những vị khách duy nhất. Xung quanh có nhiều bàn cùng ghế thấp nhưng họ chọn dãy ghế cao ở quầy. Vừa xích ghế lại gần cô, hắn vừa bảo:

- Thế này thân mật hơn, em nhỉ? Vả lại, nếu ngồi ghế thấp, đầu gối anh chạm vào cằm mất.

Lúc leo lên chiếc ghế cao chênh vênh, cô bắt gặp hắn cố nhìn xuống váy mình. Bị bắt quả tang, hắn chỉ nhìn cô và nhăn nhở cười; cái nhìn của hắn không như phần lớn đàn ông trong quán rượu, liếc trộm gian xảo rồi liếm môi thèm thuồng. Đằng này, hắn không hề ngượng ngùng. Hắn ngang nhiên ngắm phía dưới váy cô, ánh mắt mơn man da thịt cô giống nghệ sĩ opera mân mê vành mũ hay vuốt nhẹ đuôi ria mép vuốt sáp cong vút. Vẫy nhân viên quầy bar lại gần, hắn gọi đồ uống và dặn tỉ mỉ cách pha:

- Nhớ nhé, pha nước nóng già, chớ pha nước sôi đấy. Mỗi ly không được quá ba nhánh đinh hương đâu.

Nói xong, hắn quay sang chìa điếu thuốc mời cô. Cô đã định cầm nhưng nghĩ tốt hơn là đừng nhận. Nếu cô ho và phun khói phì phì thì ngượng lắm vì cô không hút thuốc; từ nhỏ tới giờ, duy nhất có một lần cô bập thử vài hơi rồi thôi luôn. Ngất ngưởng trên cái ghế quá cao nên khi vắt chéo chân, người cô nhẹ bẫng, suýt ngã chúi xuống. May mà hắn dang cả hai tay ôm choàng lấy cô. Khi chai rượu whisky bốc khói được mang tới, đầu óc cô đã quay cuồng.

Hắn hỏi cô quen bác sĩ Kreutz trong hoàn cảnh nào. Cô bịa rằng chủ tiệm Plunkett bảo cô đến đường Adelaide giao món hàng bác sĩ đặt mua từ lâu, nhưng chỉ cần nhìn cái bĩu môi của hắn, cô biết hắn không tin. Hắn tỉ mẩn gạt tàn thuốc bằng cách xoay đầu thuốc cháy đỏ quanh gạt tàn cho đến khi có hình chóp nhọn.

- Coi chừng lão Kreutz đó. Người ta gọi y là “Quý Ông Sờ Soạng” đấy.

Cô tự hỏi “người ta” là ai, hay chỉ mình Leslie White nói thế? Cô định hỏi sao hắn quen được Kreutz, nhưng biết thể nào hắn cũng nói dối, giống cô khi nãy. Lạ thật, không hiểu sao ai cũng thận trọng, không dám thoải mái bàn về bác sĩ Kreutz? Tuy nhiên, cô tin chắc rằng Leslie còn mờ ám hơn và sự cởi mở thẳng thắn sẽ không bao giờ có.

Họ ngồi bên nhau trong quán rượu gần hai tiếng đồng hồ… may mà Billy đi công tác xa; gã mà thấy vợ sặc sụa mùi rượu thì nguy. Sau này, cô chỉ nhớ mang máng nội dung cuộc trò chuyện. Cô biết chẳng phải do rượu dù có trời chứng giám, cô không quen uống rượu vào buổi chiều, buổi tối hoặc bất kỳ thời gian nào khác trong ngày… nhưng cô chóng mặt đến nỗi không thể tập trung suy nghĩ như người bình thường. Cô nhớ hồi bé có dùng vành xe đạp hỏng làm đồ chơi. Chiếc vành ấy gỉ sét, không có lốp và mất nửa số căm xe. Cô cầm gậy đẩy nó chạy dọc đường mòn quanh sân chơi trước chung cư cho đến khi phát mệt, chẳng buồn chạy theo nữa. Khi cô mới buông tay, vành xe vẫn đứng và tự lăn nhanh một quãng, sau đó dần chậm lại và cuối cùng chao đảo trước khi đổ kềnh. Cảm giác của cô bây giờ giống y như thế: hoạt động chậm lại, loạng choạng và không thể tự chủ. Duy chỉ có điều, đó không phải sự kết thúc mà là sự khởi đầu.

Sau ly thứ ba, cô giơ tay cản Leslie gọi thêm rượu và nói dối phải về, chồng cô đang đợi ở nhà. Chính cô cũng không hiểu tại sao mình cứ nhắc đến chồng hoài. Phải chăng vì “tóc bạch kim” quá tự tin nên cô muốn hắn biết thân biết phận, hay muốn thách thức hắn? Mà thực ra, cô định thách hắn làm gì? Hắn nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt hắn giống mười đầu ngón tay người mù, vuốt ve da thịt cô. Cô hình dung mình nằm trên sofa nhà bác sĩ Kreutz. Người cúi xuống cô sẽ không phải là Kreutz mà là chàng công tử tóc trắng này. Chàng sẽ gạt đi mọi lời cự tuyệt yếu ớt, từ từ cởi từng món trang phục mong manh trên người cô, phơi ra hết cơ thể rịn mồ hôi và run rẩy chờ đợi. Hình ảnh tưởng tượng ấy rõ mồn một trong tâm trí đến nỗi cô thoáng mất thăng bằng và cố gắng tập trung để không ngã lộn xuống đất.

Sau chiều ấy, hình ảnh hắn cứ vơ vẩn trong đầu cô. Hắn như con ma vui vẻ, phởn phơ bám lấy tâm trí cô. Sáng hôm sau đi làm, cô thường xuyên lơ đãng và mơ mộng giữa lúc phục vụ khách hàng khiến lão Plunkett liên tục lừ mắt về phía cô. Đầu vẫn ong ong sau chầu whisky hôm trước nhưng cô biết đó không phải lý do khiến cô đãng trí.

Cô thích thói tỉ mẩn của Leslie White, thích ngắm hắn vô tình làm những động tác nho nhỏ như gọt đầu thuốc lá cháy dở, xếp đống que diêm đã dùng thành hình lưới, xếp tiền lẻ lên quầy bar thành từng chồng gọn ghẽ: một chồng mệnh giá nửa xu đứng cạnh chồng mệnh giá một xu và ba xu. Hắn còn biết lăn một đồng xu nhỏ trên các khớp ngón tay thật nhanh đến độ khi nhìn cứ tưởng có ba bốn đồng xu sáng loáng đang lăn trên tay hắn. Còn nữa, hắn rất trau chuốt trong cách ăn mặc. Màu ưa thích của hắn (trắng, trắng bạc, trắng xám) chưa chắc đã hợp với màu da trắng bợt nhưng trang phục hắn mặc luôn vừa in. Sở dĩ cô biết thế là vì chính cô cũng rất biết ăn mặc. Hắn sẽ rất bảnh nếu mặc vest có vạt cài chéo màu xanh dương sẫm hoặc đen tuyền; nó tôn thêm thân hình thư sinh uyển chuyển của hắn. Nếu thêm dây đồng hồ bằng vàng vắt ngang thắt lưng thì càng đẹp. Cô mơ được khoác tay chàng công tử trình diễn hai màu trắng đen tương phản, còn cô sẽ mặc váy áo trắng mềm mượt…

- Deirdre!

Lão Plunkett quát khẽ làm cô giật nảy mình, mãi mới nhìn rõ bà già đang run rẩy chìa nắm xu đứng trước quầy tính tiền.

Cô cảm thấy có lỗi, tất nhiên không phải với Billy. Điều này nói ra nghe lạ tai nhưng quả thực cô buồn vì đã phản bội Kreutz. Cô tự nhủ ý nghĩ đó thật ngớ ngẩn. Suy cho cùng, cô chẳng làm gì nên tội… cô chỉ uống vài ly với người quen giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng chính cô cũng không tin nỗ lực phân tích theo hướng chuyện chẳng có gì đáng bàn. Chắc chắn chiều hôm ấy là một bước ngoặt và cô tin sắp tới sẽ có nhiều chuyện quan trọng hơn thế nữa.

Nhưng trước hết phải kể đến một chuyện hết sức bất ngờ khiến trong mắt cô, bác sĩ Kreutz biến thành người hoàn toàn khác và vô cùng gớm ghiếc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.