Leslie White cho Phoebe số điện thoại để liên lạc. Như hắn nói, hắn “thật lòng” mong cô sớm gọi lại. Cô không tin ở chính mình khi nhấc ống nghe quay số của hắn. Cô biết hắn chẳng làm được gì cho cô ngoài rắc rối chất chồng. Nhưng có lẽ rắc rối chính là thứ cô cần để cho qua quãng thới gian chán nản này. Khi nghe cô xưng danh, người đầu dây bên kia không hề ngạc nhiên. Cô đoán mọi cô gái hắn gặp đều gọi lại vì không ai từ chối một Leslie White tóc bạch kim cả. Hắn bảo hắn đang gặp rắc rối tạm thời do “ngành mỹ phẩm đang gặp cảnh thăng trầm”. Hắn tâm sự rằng vừa bị vợ tống ra cửa vì một lý do hắn không thể nói cụ thể. Cô thích sự thẳng thắn của hắn. Cô tin chắc người Anh thường thế. Mọi đàn ông Alien cô quen đều không thể kể một cách thoải mái, gần như hoan hỉ, chuyện bị vợ đuổi cổ đi như thế. Khi cô nói với hắn điều đó, hắn vờ ngạc nhiên, lạ lẫm như vừa nhận được ở cô kiến thức lỗi lạc về ngành nhân loại học. Vờ kinh ngạc và cực kỳ quan tâm đến những đánh giá nhỏ nhặt nhất chỉ là một trong vô số mánh lới của Leslie: “Hay thật! Giờ anh mới biết!”. Về phần mình, dù biết đó chỉ là sự khéo léo trong giao tiếp, Phoebe vẫn thấy hài lòng. Sự ngô nghê rất trẻ con của hắn, hoặc kiểu hắn giả vờ ngô nghê, đã hấp dẫn cô. Chắc “tiết mục” vờ ngạc nhiên với những câu nói: “Trời đất, quỷ thần ơi!” là do học được trong sách của Billy Bunter, bởi cách hắn nói những từ đó quá thản nhiên khiến cô chắc chắn người như Leslie White còn lâu mới cảm nhận được chiều sâu của những cảm xúc ấy.
Hắn mời cô uống trà ở quán Grafton bên trên rạp chiếu phim. Họ chọn bàn sát cửa sổ, nhìn xuống đường Grafton. Đường phố chiều thứ bảy nhộn nhịp người đi mua sắm. Sau cơn mưa gió tơi bời của ngày hôm trước, trời đẹp lạ thường. Phía dưới nơi họ ngồi, bóng dãy cửa tiệm sẫm màu, tương phản với ánh thái dương rực rỡ. Hôm nay, hắn diện bộ vest bằng nhung kẻ màu nâu nhạt và đi giày da lộn. Chiếc khăn tay màu bạc gấp ngay ngắn trên miệng túi áo complê tiệp màu với cà vạt và tất nhiên, trùng với màu tóc rất đặc biệt của hắn. Kiểu đỏm dáng thái quá của Leslie khiến cô bấm bụng cười thầm. Cô thấy tính chăm chút đến bản thân từng li từng tí của hắn gần như dễ thương. Dù đã ngồi với hắn hôm nay, cô vẫn chưa hết ngỡ ngàng với quyết định của chính mình. Leslie thuộc loại người mà các sơ trong trường dòng nơi cô học ngày xưa gọi là “kẻ xấu” và chuyện đi chơi với hắn là “cơ hội để quỷ dữ lên ngôi”.
Phải nói thực là không hiểu sao cô lại chủ động gọi cho hắn. Cô không có thói quen gọi điện cho đàn ông chỉ mới quen biết. Nhưng chính bởi cô không quen gọi điện cho đàn ông, dù thân hay sơ, nên đàn ông cũng không gọi cho cô, và loại đàn ông đặc biệt như Leslie White thì càng không bao giờ gọi.
Phoebe vừa hút thuốc vừa ngắm con phố dài phía dưới. Cô biết Leslie đang nhìn mình. Hắn hỏi:
- Lúc nào em cũng mặc đồ đen à?
- Em không biết nữa? Ồ thật nhỉ! Nơi em làm việc yêu cầu mặc trang phục đen. Lâu dần thành quen.
Hắn bật cười:
- “Thói quen” là từ chính xác đấy.
Phoebe nhướng mày:
- Trông em giống nữ tu lắm à?
- Này, đó là em nói đấy nhé.
- Chắc tại em không quan tâm đến cách ăn mặc.
Leslie cười bâng quơ như thể trong đầu đang thầm nghĩ chuyện gì rất hài hước.
- Anh nói điều này mong em đừng giận. Bề ngoài và cách nói chuyện của em không giống mấy cô bán hàng.
- Thế ư? Bề ngoài và cách nói chuyện của em thế nào?
- Hừm, để xem nào.
Hắn nghiêng đầu nheo mắt nhìn kỹ cô từ đầu tới chân. Cô thản nhiên chịu đựng cái nhìn săm soi ấy. Hôm nay cô mặc váy đen, áo len đen và áo khoác cũng đen. Món trang sức duy nhất của cô là chuỗi ngọc trai của mẹ Sarah. Cô chắc chắn Leslie không bỏ qua chi tiết ấy bởi ngọc trai là hàng thật và rất đắt tiền. Leslie vừa xoa cằm vẻ nghĩ ngợi vừa dán mắt vào cô:
- Theo anh đoán thì em là con nhà gia giáo và rất đoan trang.
- Chẳng lẽ con gái bán hàng thì không đoan chính?
- Mấy cô anh quen thì không đâu, bé cưng ơi. Người như em nhận công việc mạt hạng ấy làm gì?
Nếu là người khác, họ đã tỏ ra khó chịu. Cô biết hắn đang khiêu khích mình, nhưng cô quá thờ ơ đến độ dù hắn có nói gì cô cũng không khó chịu, cũng không có cảm giác như đang bị khiêu khích. Cô quay lại, nhìn thẳng Leslie và đến lượt cô đưa ra câu hỏi:
- Sao bà xã giận anh vậy?
Hắn tròn mắt nhìn cô giây lát rồi bật cười:
- Chắc tại anh không làm cô ấy vừa lòng.
- Có phải tại Laura Swan không?
Leslie từ từ ngồi thẳng lưng trên ghế. Nửa thân trên cao gầy ưỡn thẳng làm cô tưởng hắn định đứng lên bỏ về. Song, hắn dọn giọng với tay lấy hộp thuốc lá của cô trên bàn, mở nắp và tự nhiên châm một điếu bằng hộp quẹt của cô. Hai hàng lông mày hắn chau lại. Cô không bỏ qua động tác điệu bộ của hắn khi kẹp điếu thuốc giữa ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái.
- Em thật đặc biệt, cưng ạ.
- Ý anh là một cô bán hàng đặc biệt?
Leslie nhăn mặt, vờ như đau lòng lắm vậy. Hắn mỉm cười dè dặt:
- Em nhạy cảm quá rồi.
Cô phục vụ chậm rãi đi ngang qua họ. Leslie hỏi Phoebe có dùng thêm gì không. Cô từ chối và cúi xuống lục túi xách tìm ví. Leslie rút ví ra:
- Cho phép anh nhé!
- Không!
Phoebe quá dứt khoát khiến hắn chớp mắt ngạc nhiên. Cô bèn dịu giọng:
- Đừng. Để em trả. Em muốn vậy mà.
- Vậy thì cảm ơn em.
Trao đồng xu vào tay người phục vụ, Phoebe dặn không cần tiền thừa. Họ đứng lên rời bàn nước. Phoebe ngượng ngập vì đã đến lúc cần quyết định. Nếu chia tay nhau ở đây, cô biết sẽ không bao giờ họ giáp mặt lần nữa. Chẳng phải bởi cô không muốn gặp, chẳng phải bởi cô thờ ơ với Leslie mà vì họ cùng tuân thủ luật bất thành văn đối với những buổi gặp không nhằm mục đích tình cảm. Không nhìn Leslie, Phoebe vờ lúi húi cất ví vào túi, miệng hỏi:
- Đi dạo với em một quãng chắc anh không phiền chứ?
Họ thong thả tản bộ dọc đường St Stephen’s Green. Thảm hoa ven đường tỏa hương ngào ngạt. Ngay gần đó, mùi thơm của cây thủy lạp hơi hăng hắc dưới ánh nắng chói chang. Những chiếc lá nhỏ xíu của những bụi cây chạy dọc hàng rào sắt xanh ngắt một màu. Từng chiếc như thể được bàn tay ai đó nâng niu lau cho sáng bóng. Đôi khi, vẻ đẹp của vạn vật, trong đó những thứ rất bình dị: những bông hoa lấp ló, những tán lá sum suê, nắng vàng như mật ngọt đi theo từng bước chân cô… vừa như muốn nép vào cô, vừa như muốn kìm nén, xa cách như thể có một rào chắn vô hình ngăn giữa cô và phần còn lại của thế giới. Cô có thể nhìn, ngửi, nghe hoặc sờ mó chúng, nhưng không hiểu sao cô không cảm thấy gì cả.
Về phần Leslie, sau một hồi ngẫm nghĩ với vẻ buồn rầu, hắn bảo:
- E rằng Laura đúng là rắc rối anh đang hứng chịu, hay ít nhất là phần lớn rắc rối ấy.
Hắn rít mạnh qua kẽ răng như thể vừa gặp cơn gió lạnh; hai tay đút trong túi quần đi thủng thẳng. Như mọi nam giới cao gầy, hắn có dáng đi vai thả xuôi, hông đưa ra trước; cô thích cái dáng uyển chuyển, mềm mại như người không xương của hắn. Hắn ra vẻ vừa buồn vừa háo hức muốn tiết lộ mẩu thông tin từ một âm mưu ghê gớm:
- Thật ra đó là tên giả. Tên thật của cô ấy là Deirdre Hunt.
- Đúng vậy.
- Hóa ra em biết rồi à? (Phoebe gật đầu). À phải, anh nhớ ra rồi, (giọng Leslie nghe thảm thương chưa từng thấy) em còn biết cô ấy đã có chồng. Một anh chàng nào đó tên Billy. Khổ thân, đần quá cũng khổ.
- Sao chị ấy lại chọn tên Laura Swan?
- Ôi dào, một trò ngớ ngẩn thôi mà. Có lần, không hiểu trời xui đất khiến thế nào anh bảo cô ấy hợp với tên Laura. Thế là cô ấy nhất định đòi đổi sang tên đó.
- Thế còn Swan?
Leslie gần như cười khúc khích:
- Cô ấy bảo trông anh giông thiên nga, nói tóc anh làm cô ấy liên tưởng thế. Mà tóc anh giống thiên nga chỗ nào, anh còn không biết nữa là.
- A! Em hiểu Thiên Nga Bạc là gì rồi.
Họ đã đến ngã tư rẽ vào đường Harcourt. Leslie phẩy tay:
- Anh đã bảo đó là trò ngớ ngẩn nhẩt trần đời mà lại. Đến giờ, mỗi khi nghĩ lại, anh vẫn còn ngượng chín người.
Đến bậc tam cấp dẫn lên tòa nhà có căn hộ của mình, Phoebe dừng lại. Leslie nhìn cô, ra ý hỏi: Nhà em đây rồi.
Bộ tịch của Leslie như người buồn thiu:
- Đi dạo chút xíu thế ư?
Phoebe nói nhanh vì sợ sau đó sẽ không còn can đảm để nói:
- Anh vào chơi nhé? (Cô chỉ tay lên trên). Nhà em trên đó.
Cô nghĩ “Người gì mà đến vợ cũng không ưa nổi nên đuổi ra khỏi nhà, nhân tình thì tự tử chết, còn ta thì rước hắn vào đời mình. Nhưng trong hai ta, ai sẽ là nhện, ai sẽ là ruồi thì còn phải chờ xem.”
Họ cùng nhau lên hết cầu thang rồi mở khóa vào nhà. Cánh cửa vừa khép lại, Leslie đã vòng tay ngang eo Phoebe, kéo cô lại gần và hôn mạnh vào môi cô. Cô nghe hơi thở của hắn vuốt ve má mình. Cô thầm nghĩ “Hai ta đều muốn vui giây lát rồi ai đi đường nấy”. Leslie vừa dè dặt, vừa dai dẳng. Hắn vòng tay ôm ngang người cô như chiếc lò xo cực kỳ chuẩn xác: nó sẽ buông ra ngay khi phải chịu lực kháng cự dù nhỏ nhất, nhưng đồng thời nó cũng cứng như thép. Nụ hôn của hắn khiến cô lâng lâng, mê mụ. Cô nghe như hắn đang ngâm nga rất nhỏ. Cử chỉ thân mật chỉ kéo dài một hoặc hai giây vì ngay sau đó hắn đã quay ngoắt đi, uyển chuyển như vũ công trong động tác xoay thành thạo chuẩn bị đón bạn nhảy khác đang lao tới. Hắn ung dung đi trước cô. Tiếng ngâm nga rõ hẳn. Đến giữa phòng khách, hắn dừng lại nhìn quanh.
- Ấm cúng thật. Cách bài trí tuy có hơi khắc khổ nhưng dễ chịu.
Hắn nói rồi quay lại cười với cô. Cô tự hỏi nụ hôn kia có thật hay cô chỉ khéo tưởng tượng?
Cô mời hắn một ly. Cô nói cô có chai rượu gin cất đâu đó, chỉ tội không có tonic và đá.
- Em không có tủ lạnh.
Hắn bảo rượu thường cũng tốt. Cô cúi mặt, lưỡng lự giây lát và nghe lòng dạ xốn xang. Đoạn cô quay vào bếp. Khi chỉ có một mình, cô chạm mấy đầu ngón tay vào môi ngẫm nghĩ, do dự. Cô nghe rõ nhịp tim mình: thình thịch, thình thịch. Cô chẳng khác nào kẻ ngốc chôn chân trong đôi ủng ướt nhẹp ngập lún giữa vũng lầy. Ngu xuẩn! Cô đang làm một việc đại ngốc! Chai rượu nằm tít trên cao, trong góc tủ bếp. Cô phải đứng lên ghế để lấy nhưng thấy chóng mặt chỉ chực ngã. Tiếng hát khe khẽ của Leslie từ phòng khách vọng vào: “Trời khuya lắm rồi, mình cùng vui đi em…”
Cô lấy hai ly lớn và dùng khăn lau vội. “Ngộ nhỡ thủ phạm là anh ta? Biết đâu, chính anh ta đẩy Laura xuống vách đá.” - cô thì thào với chính mình. Bên trong cô, cảm giác nôn nao nhường chỗ cho ngọn lửa buồn âm ỉ cháy. Bàn tay run bần bật của cô lỡ rót gần đầy hai ly rượu mạnh cỡ lớn. Cô mang ly ra phòng khách.
Hắn đứng cạnh kệ bày đồ sứ, hai tay đút túi quần, lưng hơi cúi ngắm bức hình lồng trong khung ảnh đồi mồi chụp Mal và Sarah trong lễ cưới.
- Bố mẹ em đấy à?
Phoebe gật đầu. Cô đặt ly của hắn cạnh khung ảnh rồi bước đến bên cửa sổ, mông lung ngó xuống đường. Cô nghe tiếng hắn cầm ly rồi kêu lên:
- Trời đất! Rượu không pha mạnh thật.
Chỉ sau một giây Phoebe thấy hắn cử động, Hắn đã đến bên cô. Hắn đi lại nhẹ như mèo. Ngoài đường, bầu không khí tĩnh lặng của chiều thứ bảy như tấm lưới mỏng giăng mắc giữa những dãy nhà. Hắn lại thì thào hát: “Mình yêu nhau đi thôi, tuổi xuân sắp đi rồi…”.
- Theo anh đoán thì chắc bố mẹ em không còn, phải không?
Cô lạnh lùng:
- Mẹ Sarah mất rồi. Bố Mal còn sống khỏe.
Hắn liến thoắng:
- Thú vị thật. Tên bố mẹ em rất hợp nhau. Ý anh là sự kết hợp rất tự nhiên, như một công thức vậy. Giống như Romeo và Juliet, Mutt và Jeff, Fortnum và Mason,… Em buồn nhớ bà lắm không?
- Nhớ ai cơ?
- Mẹ em ấy?
- Thế anh có buồn, có nhớ Laura Swan không?
Phoebe không hiểu tại sao mình nói câu ấy với thái độ cay nghiệt như thế. Hay tại hắn vừa hôn cô? Hay tại hắn không hôn cô nữa hoặc tại hắn coi nhẹ nụ hôn ấy? Đầu óc cô quay cuồng. Tình huống này hoàn toàn lạ lẫm với cô. Cô không biết phải làm gì, phải cư xử sao cho đúng. Đáng lẽ phải có người hướng dẫn, khuyên nhủ cô từ trước. Nhưng từ trước đến nay, chẳng ai làm việc đó.
Leslie tính toán trước khi trả lời. Tự nhiên, Phoebe quên bẵng câu mình vừa hỏi. À phải, câu hỏi về Laura Swan. Hình như Leslie không hề bối rối:
- Anh chưa có thời gian suy nghĩ thấu đáo về chuyện ấy. Tất nhiên, anh nhớ cô ấy. (Leslie uống một ngụm lớn rồi chép miệng nhăn nhó). Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu sắp tới đây có đêm anh tỉnh giấc và bật khóc mùi mẫn. Nhưng cho đến giờ thì chưa. Chắc em ngạc nhiên lắm hả?
Ánh mắt hắn ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của Phoebe gần như tinh nghịch, vui vẻ. Đầu mũi khoằm của hắn hình như hơi động đậy. Phoebe cố hết sức ra vẻ khô khan:
- Phải, chắc thế rồi.
Hắn không thèm để ý đến giọng chua chát, châm chọc của cô.
- Anh cũng đoán thế.
Hắn đặt ly lên ghế dài kê sát cửa sổ, đoạn chắp tay sau lưng và quay sang cô. Hắn nhanh chóng làm mặt vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng, hệt như chàng nông dân thời xưa sắp cầu hôn tiểu thư con nhà danh giá:
- Mình yêu nhau đêm nay em nhé?
Cô lại xỏ tay vào áo choàng gấm của mẹ Sarah và đến ngồi bên cửa sổ rộng mở. Chiều hè sắp tàn. Giọt nắng cuối cùng lưu luyến nóc dãy nhà đối diện chưa chịu tắt. Trước cuộc ái ân, cô không biết phải làm gì, nghĩ gì, và sau đó tâm trí cô vẫn mông lung, mờ mịt. Cô giống hệt người đi trên dây, ngần ngừ không biết tiến lên hay lùi lại. Trên ghế băng, cái ly trống rỗng của Leslie White ở sát bên cô. Cô cau mày nhìn. Đây là lần thứ hai trong đời, có người làm “chuyện đó” với cô. Lần đầu, cô bị cưỡng bức với dao kề cổ. Kẻ kia vô cùng bạo lực. Leslie White cũng lăn xả vào cô nhưng theo cách hoàn toàn khác. Sự thèm khát vô hạn độ của bạn tình lần này khiến cô ngỡ ngàng. Cô những tưởng mình vừa ôm ấp một hài nhi tham lam, đeo dính bầu vú mình không chịu buông. Chẳng lẽ quan hệ xác thịt luôn là thế? Cô không biết gì hết. Khi rời nhau, Leslie lại như trước: vui vẻ, thích đùa giỡn như thể giữa họ chưa có chuyện gì hoặc có nhưng không quan trọng, không đáng quan tâm. Còn với cô, không còn gì giống như trước nữa. Mọi thứ thay đổi hoàn toàn khiến cô hoang mang. Bầu trời đêm, ánh sáng rọi lên những mái nhà xung quanh đều lạ lẫm với một Phoebe hoàn toàn mới. Cô như lạc vào một thế giới mới.
Cô cầm ly của Leslie lên, áp môi mình vào chỗ hắn từng chạm môi vào.
Cảm giác có người nhìn mình chằm chằm lôi cô khỏi cơn mơ. Cô bực bội nhìn xuống đường. Dưới ấy không có gì lạ ngoài một người đàn ông dắt con chó nhỏ, một cặp tình nhân tay trong tay chầm chậm đi ngang qua, một ông già lang thang lui cui bới rác trong thùng cạnh trạm xe buýt. Nhưng cô tin chắc một giây trước đó vừa có người đứng trên vỉa hè, ngóng lên cửa sổ nhà cô. Cô còn tưởng mình thoáng nhìn thấy ông ta dù không rõ mặt, không biết có phải người quen hay không. Ông ta mặc… mặc gì nhỉ? Cô không nhớ nổi. Sự xuất hiện của người này rất mơ hồ, giống hình phản chiếu của một cái bóng mà thôi. Làm cách nào ông ta chuồn nhanh như vậy? Nếu đã từng đứng đó, thì giờ ông ta đang ở đâu. Cô quan sát kỹ con phố và tự trách mình khéo tưởng tượng. Ánh sáng lúc trời nhập nhoạng thường khiến người ta tưởng mình gặp ma. Nghĩ vậy nhưng cô vẫn đứng lên, đóng cửa sổ và quay lại phòng ngủ mặc quần áo.
Những ngày sau đó, cảm giác bị quan sát, bị bám đuôi trở lại tìm Phoebe. Nó thường đến bất ngờ và rất mơ hồ nhưng cô không thể xua đi ý nghĩ ngày càng rõ ràng rằng có người đang theo dõi mình ráo riết. Một lần, trong lúc bán hàng, cô cảm tưởng ngoài cửa có ánh mắt chăm chú nhìn mình. Cô quay ngoắt lại và thoáng thấy một bóng người vừa lướt qua. Tuy nhiên, lúc đến bên cửa ngó từ đầu đến cuối đường cô không thấy có ai giống dáng người vừa lướt qua cửa kính khi nãy. Lần khác, vào giờ nghỉ trưa, đang đi gần công viên, cô thình lình cảm nhận rất rõ có ai đó hoặc nằm bẹp dưới bãi cỏ, hoặc núp trong bụi hoa đang kín đáo theo dõi từng nhất cử nhất động của mình. Cô dừng phắt cạnh bục gỗ dành cho ban nhạc. Mặc đội Quân Nhạc đang chơi say sưa, cô quan sát kỹ từng khuôn mặt người đứng xem, tìm cặp mắt đang nhìn hút về phía cô nhưng không thấy. Cô lại tự an ủi rằng mình bị cảm giác đánh lừa. Ai theo dõi cô và vì cớ gì họ làm thế? Cô còn chưa hết thắc mắc thì một tối, vừa từ rạp chiếu phim về nhà, cô bắt gặp một hình hài nằm vật trên bậc tam cấp trước cửa. Bất giác, đầu gối cô mềm nhũn, tim như ngừng đập và lập tức cảm giác buồn nôn dâng lên khiến cô chỉ muốn ngã quỵ.