Maisie Haddon gọi điện cho Quirke bảo có chuyện muốn gặp ông. Bà gợi ý chọn khách sạn Gresham làm điểm hẹn để thay đổi không khí. Quirke cố gặng hỏi có chuyện gì, nhưng bà nhất định không nói. Bà kênh kiệu bảo:
- Cứ đến quầy bar trong khách sạn rồi sẽ biết.
Khoảng ba giờ chiều khi ông vào khách sạn, và khi nhất thời hoa mắt do đang ở ngoài nắng bước vào, ông cũng không thể lẫn Maisie Haddon với ai được. Hôm nay bà mặc bộ vest trắng có độn vai và ve áo lớn, đi giày cao gót trắng, mặc áo sơmi đỏ chót và quàng khăn mỏng bằng lụa màu xanh lá. Chưa hết, bà còn đội một chiếc mũ nỉ màu xanh lục rất to, trông như chiếc thuyền buồm cưỡi đầu ngọn sóng nhấp nhô là mái tóc vàng nhạt vuốt keo cứng ngắc. Bà ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế không có lưng dựa sát quầy rượu. Hôm nay, vì muốn hợp người hợp cảnh, bà gọi một ly brandy pha vang đỏ. Bà bảo:
- Uống thứ ấy cho êm bụng êm dạ.
Nghe Quirke khen mũ đẹp, Maisie cười khùng khục, đáp lời:
- Không đẹp sao được. Cả núi tiền cơ mà. Vậy mà hàng của mụ người Mỹ Cuffe-Wilkes ấy vẫn bán đắt như tôm tươi.
Dù không bỏ được giọng khàn khàn, Maisie đã cố gắng nói nhỏ nhẹ. Quirke đoán chắc bà ta choáng ngợp bởi sự trang hoàng lộng lẫy của khách sạn: đèn chùm lung linh, gương to sáng bóng, nền nhà lát đá cẩm thạch bóng lộn, nam phục vụ mặc áo khoác đuôi tôm, nữ phục vụ mặc tạp dề trắng bóc, đi tất dài màu đen và đội mũ trắng nhỏ xíu bằng lụa.
Maisie nhìn bao quát và thầm đánh giá xung quanh.
- Mickey Rooney từng ở đây. Cả Grace Kelly nữa.
Quirke nhướng một bên lông mày, hỏi:
- Cùng phòng à?
Maisie lấy cùi trỏ huých ông đau điếng và bật cười.
- Không, ông này cứ hay đùa. Nhưng có lần tôi thấy Aga Khan và Rita Hayworth đến đây. Hồi họ chưa bỏ nhau ấy.
Quirke chữa lại:
- Aly chứ. Aly Khan mới lấy Rita Hayworth, không phải Aga.
Maisie lừ mắt, vênh mặt nhìn Quirke.
- Aly nhầm với Aga thì có gì to tát. Này nhà thông thái, nếu ông biết nhiều đến thế thì thử nói xem minh tinh nào là em họ của Rita Hayworth?
- Chịu.
Maisie đắc thắng cười ngoác miệng để lộ gần hết hai hàm răng hơi ngả vàng.
- Ginger Rogers!
- Bà đúng là từ điển bách khoa di động.
Nghe thế, Maisie quắc mắt giận giữ. Bà rất hay tự ái và cơn tự ái sẽ lên đến đỉnh điểm nếu bà cho rằng mình bị châm chọc. Quirke gọi thêm ly khác cho bà và gọi nước trắng cho mình. Maisie hạch hỏi:
- Ông vẫn kiêng rượu à? Thoải mái chút đi, đừng để tôi uống một mình chứ?
Quirke lắc đầu:
- Nếu uống một ly, tôi sẽ không thể từ chối ly thứ hai, thứ ba, thứ tư… Nếu cứ tiếp tục thế, tôi sẽ ra sao?
- Trời đất! Ông nhạt nhẽo quá rồi đấy, Quirke ạ.
Ông tự hỏi ngoài từ “nhạt nhẽo” ra, có từ nào mô tả quan hệ giữa ông và Maisie chính xác hơn đâu. Maisie mở lời:
- Nhớ cô ả ông từng hỏi tôi không? Cái cô tự tử ấy?
- Nhớ. Thì sao?
Quirke chờ một giây mới trả lời câu ấy. Maisie vốn thích làm người khác phải chờ đợi. Bà ta nhìn chằm chằm vào đáy ly rượu thứ hai đã uống hết quá nửa.
- Tôi có hỏi dò hộ ông. Chẳng ai biết gì hết, hoặc nói cách khác không ai biết thông tin ông cần. Sau đó, tôi gọi điện nói chuyện vu vơ với một khách hàng cũ hiện đang ở Clontarf. Một cựu nữ tu chung sống cùng cựu linh mục, ông tin nổi không? Chẳng biết họ sang Alien để trốn giám mục hay cảnh sát Anh quốc nữa. Cô ta sắm nhẫn cưới và họ cùng mua nhà sống chung, đề huề chẳng kém ai trong thiên hạ.
- Sao bà biết cô ta?
Maisie nhìn ông như nhìn người ngoài hành tinh.
- Còn phải hỏi! Đeo nhẫn cưới là một chuyện, trót dại với người ngoài lại là chuyện khác. Mà thôi, không nói chuyện đó nữa. Có chuyện tình cờ này hay lắm. Khi nghe tôi hỏi có quen hay nghe ai nói gì về Deirdre Hunt không, cô ta cười khanh khách: “Deirdre Hunt à. Nhà ả đối diện nhà tôi.”
Quirke đế vào:
- Ở Clontarf.
- Vâng, đường St Martin, hay là phố, đại lộ, hẻm, ngách… gì đó, tôi không biết. Kể cũng lạ ông nhỉ? Chỉ cần điện thoại vu vơ, thế mà trúng ngay nhà hàng xóm đối diện người mình cần tìm.
Ông chậm rãi nhấp một ngụm nước rồi mới hỏi:
- Cô ta biết Deirdre không? Họ có nói chuyện với nhau bao giờ chưa?
- Ôi dào, họ cũng giữ kẽ với nhau lắm.
- Ai cơ? Vợ chồng Hunt hay cặp masơ với linh mục?
Maisie nhìn ông chằm chằm và từ từ lắc đầu:
- Nhiều khi tôi tự hỏi ông chậm hiểu thật hay giả vờ ngây ngô để che mắt thiên hạ.
- Kìa Maisie, tôi chậm hiểu thật mà.
Ly của Maisie đã cạn. Bà lắc lắc chiếc ly thủy tinh để nhắc khéo. Quirke hỏi dồn:
- Mà này, nữ tu kia tên gì nhỉ?
- Philomena.
- Chắc chắn cô ta phải có chút quan hệ với Deirdre Hunt chứ?
- Đủ thân mật để chào hỏi khi giáp mặt thôi. Philomena bảo “vợ chồng nhà đó dễ chịu, không có điều tiếng gì”. Cô ta sững sờ khi biết Deirdre nhảy xuống biển tự tử. “Nhất định cô ấy sẩy chân ngã thôi. Nhất định thế”. (Maisie quay sang Quirke dò xét). Đúng không ông?
Quirke quay lại với vẻ thờ ơ cố hữu.
- Đúng cái gì?
Maisie gật gù, như thể đi guốc trong bụng ông bạn già.
- Nếu là tai nạn, ông chẳng quan tâm đâu. Tôi biết ông quá mà. Nhưng mà này (bà gõ nhẹ đầu ngón tay vào cổ tay ông), ông kiêng rượu thì tốt rồi. Tuy nhiên, có người ngồi đây đang sắp chết khát đấy.
Ông đành gọi ly nữa cho bà, lại brandy pha vang đỏ. Trong khi chờ đợi, hai người cùng dõi theo từng nhất cử nhất động của anh chàng phục vụ quầy. Cậu ta còn trẻ, tóc cắt ngắn phía sau, mái để dài hất sang hai bên và gáy lấm tấm mụn. Chàng trai mặc áo sơmi trắng và gilê đen. Quirke nhận thấy cổ tay áo đã cũ sờn và miệng túi quần bóng lưỡng. Xứ sở này nghèo quá đỗi. Mấy ngày trước, Quirke nhận được lời mời sang Los Angeles làm việc. Los Angeles, một thành phố hoa lệ! Nhưng ông có nên đi không? Ở đô thành hào nhoáng ấy, con người ta tự đánh mất mình dễ dàng như mất khuy áo.
Có rượu rồi, Maisie thoải mái yên vị trên chiếc ghế cao ngất nghểu. Quirke hỏi:
- Vào đêm Deirdre chết, Philomena có nhận thấy điểm gì khác thường không?
Maisie Haddon cười khúc khích:
- Sao giống thám tử trong phim thế? Làm như mình là Humphrey Bogart hay Alan Ladd không bằng. “Thưa, cô có thấy gì khả nghi không?” (Bà tủm tỉm nâng ly, ý tứ uống từng tí một). Ông có biết Philomena đòi gặp tôi ở đâu không? Trong nhà thờ ở Westland Row. Ông nghĩ sao về chuyện đó? Ai cũng tưởng cô ta quá ê chề, không dám chường mặt trong nhà Chúa. Tôi bảo sao không đến quán Bewley’s hay Kylemore, nhưng không, nhất định phải là nhà thờ St Andrew cơ. Lễ gần xong, hai chị em ngồi tít hàng ghế cuối, nhỏ to tâm sự. Philomena luôn miệng xin Chúa phù hộ và rất ngoan đạo. Chắc tay tu sĩ hoàn tục phải rất giàu. Tôi để ý thấy cô ta toàn xài đồ đắt tiền: quần áo thời trang, phấn son, nước hoa,… đủ thứ. Nhưng để tôi nói ông biết (bà dừng lại giây lát để gây chú ý), mùi nhà tu kín vẫn bốc lên sặc sụa. Đúng là xì gà đã mốc thì tài thánh cũng không rửa hết mùi!
Càng nghe, Quirke càng ngấy đến tận cổ. Bên đầu gối bị thương của ông đau nhức, và cũng như mọi lần ngồi bên Maisie, ông thèm rượu kinh khủng. Maisie chẳng có tin gì hay cả. Sao bà ta đòi ông đến đây làm gì? Có lẽ chính bà ta cũng buồn chán nên kiếm cớ nói chuyện vãn. Quirke tính bài chuồn như mọi khi. Ông vừa định khẽ khàng tụt xuống ghế, chuẩn bị “cất cánh an toàn” thì Maisie nhìn chăm chăm vào đáy ly gần cạn khô, rồi thủng thẳng mào đầu câu chuyện chính, lý do bà gọi ông đến khách sạn này.