Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Rõ ràng Phoebe Griffin không nhất thiết phải đổi họ theo Quirke. Mà nếu buộc phải làm thế, cô cũng không làm. Cô con nuôi của Mal và Sarah không quen để ý đến chuyện đời tư người khác. Tất nhiên, chẳng phải cô coi toàn bộ nhân loại không có gì đáng quan tâm: cô chưa đến nỗi quá ghẻ lạnh đến thế. Chẳng qua cô không mắc một tật xấu mà theo cô, đã thành thâm căn cố đế của người ngồi lê đôi mách, cánh nhà báo và cảnh sát: thích đào sâu mọi kẽ hở tối tăm để tìm cho ra động cơ hành động bị che giấu. Theo cô, muốn tồn tại cô phải như người đi trên sợi dây mảnh căng ngang vực thẳm khôn cùng. Muốn giữ thăng bằng, cô phải cố không thường xuyên hoặc quá chú tâm nhìn sang hai bên hay nhìn xuống dưới. Phải, chớ bao giờ nhìn xuống! Ở trên dây, dù có hơi cheo leo một chút, nhưng mát mẻ dễ chịu hơn. Bầu không khí dù nặng nề nhưng vẫn còn chịu được. Cô bằng lòng với vị trí trên sợi dây cao ráo, sáng sủa nhưng đơn độc, bởi cố đã biết quá đủ về sự tối tăm, sâu kín. Sao cô phải tìm hiểu đám đông mà cô biết chắc luôn ở phía dưới mình, những người ngong ngóng nhìn lên bằng ánh mắt ghen tị, sợ hãi, kỳ vọng, khinh khi và soi mói?

Trên đời, Phoebe không tin ai hết.

Vậy mà lần này, cô thường nghĩ về Deirdre Hunt, còn gọi là Laura Swan, và cái chết của chị ta. Người đâu mà dễ mến nhưng có vẻ mong manh làm sao. Có lẽ chính vẻ mong manh đã khiến Phoebe thông cảm và quan tâm. Cô tự hỏi sao mình thông cảm với thiếu phụ trẻ xấu số kia? Laura Swan chưa bao giờ tỏ ra cần sự cảm thông của người khác. Nhưng chị ta luôn cần một thứ gì đó, rất cần là đằng khác, để rồi đến khi tuyệt vọng, kết cục đời chị thảm thương thế đó. Phoebe không hiểu nổi điều gì khiến chị ta ra nông nỗi ấy. Ngay cả những lúc tuyệt vọng nhất, Phoebe cũng không hề nghĩ đến chuyện tìm đến cái chết để tự giải thoát. Chẳng phải cô cho rằng biến khỏi thế gian này có gì không tốt. Chỉ có điều chết bằng cách tự tử thì ngớ ngẩn lắm.

Dạo này, từ “tự sát” vang lên trong đầu cô nghe như tiếng búa nện xuống cục thép vô tri. Có lẽ lý do khiến cô quan tâm đến vụ này chỉ là cô chưa từng quen thân với ai, chí ít đủ để biết họ cũng là người có suy nghĩ và tình cảm thông thường. Laura Swan cũng không ngoại lệ: cô chẳng biết gì hơn về chị ta ngoài nét mặt, dáng đi. Bây giờ, chị ta đã biến mất hoàn toàn chỉ bởi một động tác lao mình vào đêm tối. Phoebe nghĩ mình biết cảm giác của người thiếu phụ kia lúc tự biến mình thành lưỡi dao chọc thủng màn đêm, xuyên qua mặt nước đen ngòm để chìm xuống sâu hơn và sâu hơn nữa, vào tận trong cô quạnh, nghẹn ngào và lãng quên. Chắc chắn chị ta rất nôn nóng muốn sớm kết thúc tất cả. Thêm vào đó còn có cảm giác lạ lùng, đa chiều pha trộn giữa niềm hân hoan, thỏa mãn và (điều này nghe có vẻ ngược đời) sự thỏa hận. Phoebe không thể hình dung một người phụ nữ trẻ đẹp như thế lại tự đi tìm cái chết trừ khi có người, vô tình hoặc hữu ý, bức tử chị ta. Chắc người đó bây giờ đang phải chịu sự dằn vặt lương tâm ghê gớm và hối hận khôn nguôi. Chắc chắn thế.

Đã năm giờ ba mươi chiều. Ánh thái dương chuyển sang màu vàng sậm. Sự kiêu hãnh không cho phép Phoebe thú nhận, dù chỉ với mình, rằng đây là thời khắc trống trải nhất trong ngày. Sự hoang hoải tăng lên gấp bội giữa khung cảnh hết sức khẩn trương: mọi nhân viên bán hàng của các cửa tiệm dọc con phố háo hức đóng cửa chớp, cửa sắt và xoay tấm bảng MỞ CỬA thành ĐÓNG CỬA. Bà Cuffe-Wilkes, chủ tiệm Maison des Chapeaux, vội từ sau nhà đi ra, mang theo mùi nước hoa hương trái đào ngọt lịmVừa chớp hai hàng mi vuốt mascara cong vút trông như đôi cánh bướm bằng gỗ cứng, bà vừa thầm ngâm nga một giai điệu chẳng thuộc bài hát nào. Tối nay bà đến dự khai trương phòng tranh của một nữ họa sĩ trẻ “giỏi dễ sợ”, nhưng trước đó bà phải đến khách sạn Hibernian làm vài ly và sau đó, dự tiệc tối tại nhà hàng Jammer’s với Eddie, Christine Longford và nhiều nhân vật tiếng tăm khác. Giới thượng lưu hiếm người không biết đến bà Cuffe-Wilkes: chỉ có tầng lớp trên cùng của xã hội mới đội mũ của bà. Phoebe thấy bà chủ thú vị và vững vàng theo cách riêng, không hoàn toàn lố bịch như nhiều người nghĩ. Bà ngọt ngào hỏi:

- Chưa đóng cửa hả cưng?

Hôm nay bà Cuffe-Wilkes diện áo choàng mỏng nhẹ như sa màu vàng chanh. Phía trên tai phải của bà chông chênh sản phẩm đích thân bà thiết kế: một chiếc mũ tròn tí hon màu trắng pha nhũ vàng. Một sợi dây vàng nhỏ xíu vươn lên từ chóp mũ, kèm với túm lụa bó thành hình hoa phong lan được găm chặt vào thân mũ bằng chiếc ghim dài gắn hạt ngọc trai ở đầu. “Anh chàng của cưng đang mong đứng mong ngồi” là câu bà Cuffe-Wilkes thích nhắc đi nhắc lại vì bà tin rằng Phoebe nhất định có người yêu. Chẳng qua vì muốn giấu kỹ danh tánh chàng nên cô cứ chối đây đẩy “làm gì có”! Thật đúng là chứng e thẹn vô phương cứu chữa.

- Cháu định chờ cô đi rồi mới đóng cửa.

- Vậy cô đi ngay đây kẻo chàng trai của cháu phát ốm vì tương tư mất.

Nụ cười tinh nghịch khiến bà trẻ ra đến hơn ba mươi tuổi. Thoáng chốc, bà đã khuất dạng ở lối rẽ vào đường Grafton.

Phoebe chần chừ trong không gian vắng lặng đột ngột của cửa hàng. Cô cất mấy chiếc mũ không vành lúc nãy đem ra cho một phụ nữ luống tuổi xem. Rõ ràng bà ta chẳng định mua bán gì nhưng vẫn vào cửa hàng nhằm xài phí một góc ngày dài cô quạnh. Phoebe luôn kiên nhẫn với nhóm khách “phi tiêu dùng” gồm người già, người cô đơn, kẻ ngớ ngẩn và những ai cố thử sức nhưng không thành đạt; khác với bà Cuffe-Wilkes khinh miệt gọi họ là lũ vô công rồi nghề. Giờ cô đứng ngó con đường chằng chịt những bóng nhà, bóng cây xiên xẹo. Nhiều lúc, giống như lúc này đây, Phoebe như người mất hồn. Cô chợt thấy mình nhẹ bẫng, tựa hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong ánh sáng đèn. Cô bất giác lắc đầu, chớp mắt và thở dài nôn nóng. Tất cả sẽ phải thay đổi. Cô cũng phải thay đổi. Nhưng bằng cách nào đây?

Khi khóa cửa, kiểm tra kỹ then cửa đã ở đúng vị trí, cô mới quay lưng đi về phía đường Anne. Cụ bà bán hoa ở ngã tư, cạnh tiệm Brown Thomas’s đang dọn hàng. Bà hỏi thăm Phoebe như mọi khi và tặng cô bó hoa violet chưa bán hết. Chia tay bà lão, Phoebe vừa đi vừa đưa bó hoa ngang mũi. Hoa gần tàn, khó có thể nhận biết hương thơm còn sót lại. Tuy nhiên, cô chẳng bận tâm vì với cô, hương hoa và mùi hôi của mèo đều khó chịu như nhau.

Đến trước tiệm kính bên kia đường, Phoebe dừng chân, nhìn lên tấm bảng hiệu treo ngang cửa sổ tầng một có sơn nhũ dòng chữ:

THẨM MỸ VIỆN THIÊN NGA BẠC

Chăm Sóc Sức Khỏe Và sắc Đẹp Của Quý Khách

Không hiểu sao Phoebe chắc chắn sau cửa sổ kia không có người. Chắc tại cô biết chủ tiệm là ai và tại sao vắng mặt. Cô thầm nghĩ chuyện chết chóc cùa con người ta thật lạ lùng. Tất nhiên, cái chết không chừa một ai. Đã có sinh thì phải có tử. Nhưng chắc chắn sự chết luôn bí hiểm hơn lúc chào đời. Được mở mắt nhìn thế giới lần đầu là điều kỳ diệu. Nhưng trải qua bao thăng trầm và rối rắm của cuộc đời, sau đó đột ngột biến mất mới thật kỳ bí, khó hiểu. Khi nhớ mẹ (tất nhiên cô vẫn chỉ coi Sarah là mẹ), ngoài nỗi đau mất mát, cô còn ấm ức và bối rối. Sau khi bà mất, thế giới như rộng ra, trống trải hơn, hệt một khán phòng mênh mông khi khán giả đã ra về, chỉ còn trơ lại mình cô đi vơ vẩn, lạc lõng, chán chường.

Cánh cửa hẹp cạnh tiệm kính bật mở. Leslie White đi giật lùi từ trong ra, tay khệ nệ bưng một hộp carton lớn. Một lần nữa, cô lại ngỡ ngàng vì cái tên Leslie giống tên con gái sao hợp với người đến thế. Anh chàng này rất cao và rất gầy, có thể gọi là ẻo lả. Cái mũi khoằm và to tướng của hắn có vẻ luôn cố tìm cách phát hiện mùi khó chịu. Hắn mặc áo sơmi cộc tay màu xanh trứng sáo có sọc nhỏ, quần màu trắng, đi giày hợp mốt và tất nhiên, đeo cà vạt màu trắng bạc; mái tóc sáng bóng (khi bắt nắng có màu magiê nung chảy) của hắn để dài xõa ngang vai trông rất… “nghệ sĩ”. Theo Phoebe đánh giá, Leslie khá đẹp trai và tác phong hơi uể oải. Hắn giơ chân đá cửa sập lại, răng cửa cắn chặt chùm chìa khóa. Hắn đặt chiếc hộp xuống bậc tam cấp, khóa cửa, bỏ chìa khóa vào túi và cúi xuống bê chiếc hộp lên. Đến lúc ấy, hắn mới nhận thấy ánh nhìn của cô gái đứng bên đường. Hắn thoáng nhíu mày, vờ như chợt nhớ ra và mỉm cười dù Phoebe biết chắc hắn chưa nhận ra mình. Cô đoán Leslie White có sẵn nụ cười thường trực dành cho các cô gái trẻ.

Vừa sang đường, Phoebe vừa tự nhủ: “Mình làm quái gì đây?’’. Nhưng cô biết rõ vì muốn gặp con người đặc biệt này nên cô mới lảng vảng ở đây. Gã thanh niên do dự, cười như thăm dò. Với Leslie White, mọi đàn bà con gái trên đời này đều là xuất phát điểm, nếu không của rắc rối thì cũng của cơ hội. Vừa nhanh nhẹn quan sát nét mặt cô, hắn vừa hồ hởi:

- Chào em.

Cô biết nói gì đây? Tự nhiên, cô chẳng nghĩ được gì. May thay, Leslie đã đỡ lời:

- Này, em cảm phiền giúp anh nhé.

Hắn xoay ngang người giơ cao chiếc hộp trước ngực:

- Trong túi anh có chùm chìa khóa, còn xe đỗ tận góc đường. Phiền em…

Phoebe thò tay vào túi áo khoác của Leslie tìm chìa khóa. Khoắng tay trong túi áo người khác khiến cô run lên lạ lẫm. Trong khi đó, Leslie cúi xuống mỉm cười với cô dù cho đến lúc ấy hắn chưa nhớ ra đã gặp cô ở đâu. Tuy nhiên, hắn tin sẽ nhớ ra ngay thôi. Phoebe biết bó hoa trên tay cô làm Leslie chú ý (cô vẫn chưa biết vứt nó đi đâu), nhưng hắn không nói gì. Tới ngã tư, họ rẽ vào đường Duke Lane. Giờ Phoebe mới nhớ cô chưa nói tiếng nào với hắn. Nhưng hình như hắn không mếch lòng hay thắc mắc gì cả. Cô đoán anh chàng này thuộc số ít người luôn bình thản, dễ chịu trong mọi tình huống, ngay cả khi ngượng ngập lẫn khi cần sự tế nhị. Chiếc xe hơi hiệu Riley của Leslie xanh bóng như vỏ táo. Sàn xe thấp, dáng xe chắc nịch và ngang tàng, càng phong trần hơn nhờ mấy vết xước ở đuôi xe. Mui xe đã hạ sẵn. Leslie thả phịch hộp giấy lên ghế, rồi quay sang Phoebe, chìa tay ra dấu muốn lấy lại chùm chìa khóa.

- Em tốt bụng quá. Không gặp em, anh không biết phải Làm sao.

Phoebe mỉm cười. Nào cô có giúp gì đâu bởi xe mui trần, cửa xe không khóa. Leslie đón ánh mắt Phoebe và nhìn sâu vào mắt cô. Hắn có kiểu cười giống mọi tên đàn ông quyến rũ: nửa như xin lỗi, nửa như thăm dò, vừa trơ tráo lại vừa dè dặt.

- Cho phép anh mời em một ly.

Phoebe chưa kịp trả lời, Leslie đã lấn tới:

- Mình vào quán này đi. Anh còn phải trông chừng xe.

Bên trong quán rượu tối mờ. Không gian hẹp như hang đá vậy. Khi đến bên quầy rượu nhỏ, Phoebe ngồi trên chiếc ghế cao. Nghe cô gọi rượu gin pha tonic, Leslie cười toét miệng:

- Sành điệu ghê.

Làm như thể cô vừa vượt qua bài kiểm tra hắn soạn riêng cho cô không bằng. Hắn chìa hộp thuốc lá bằng thép hợp kim về phía cô. Thấy cô rút một điều, hắn cười tươi hơn nữa; có vẻ “bài kiểm tra” này khá dài đây. Chìa bật lửa về phía cô, hắn nói:

- Nhân tiện, tên anh là White. Leslie White.

Hắn nói tên mình như thể muốn truyền đạt đến cô một thông tin hay ho giúp họ gần gũi, thân mật hơn. Giọng nói ngọt ngào của hắn pha âm sắc của người Cockney. Phoebe quay mặt, phà khói thuốc qua khóe môi:

- Vâng, em biết rồi.

Hắn nhướng mày ngạc nhiên. Da hắn trắng lạ thường, giống màu bạc của mái tóc. Hắn cười ngượng:

- Ra thế. Còn em là…

- Phoebe Griffin. Em từng mua đồ ở cửa hàng của anh.

Mặt hắn tối sầm:

- À. Vậy chắc em có biết Laura.

- Em có biết. Anh đưa danh thiếp cho em rồi mà.

- Phải, phải. Anh nhớ ra rồi.

Tất nhiên hắn nói dối. Hắn nhấp chút rượu mạnh. Nắng chiều muộn chuyển sang màu của vàng khối.

- Em có biết Laura gặp chuyện không?

- Có.

Bất giác, Phoebe choáng váng như thể đã uống cả chục ly rượu mạnh.

- Em nghe thông tin từ đâu?

- Có người kể cho em.

- E là em đọc tin trên báo. Nếu không phải thế, anh mừng lắm lắm. Đọc kiểu bình luận lạnh lùng của họ, anh không chịu nổi. (Leslie cúi đầu). Lạy Chúa, tội nghiệp Laura.

Hắn ngửa cổ uống cạn ly, đoạn nhìn phục vụ quầy và lắc nhẹ chiếc ly rỗng trong tay. Hắn nhìn ly của Phoebe rồi nói:

- Uống đi chứ em.

- Thực tình, em không uống rượu.

Hắn mỉm cười, im lặng nhìn cô chăm chú, rồi đột ngột hỏi:

- Em bao nhiêu tuổi?

- Hai mươi lăm. (Phoebe ngạc nhiên: việc gì cô phải nói dối, khai tăng thêm hai năm nhỉ?). Còn anh?

- Trời đất. Thời nay, con gái không hỏi tuổi con trai đâu.

Cô cười đáp lễ, rồi cúi xuống ly của mình.

Ly thứ hai của Leslie được mang tới. Hắn lắc lắc ly rượu khiến mấy viên đá va vào nhau lanh canh. Kể từ đầu câu chuyện đến giờ, hắn mới thoáng tỏ vẻ buồn rầu. Phoebe hỏi:

- Anh định dẹp luôn à?

- Dẹp là sao…?

- Đóng cửa tiệm đó. Thấy anh mang hộp giấy, em tưởng…

- Không. Anh chỉ mang về nhà mấy thứ… của Laura thôi. (Hắn tỏ ra buồn bã ghê lắm). Nói thật nhé, anh không biết phải làm gì với thẩm mỹ viện ấy. Phức tạp lắm em ạ. Đủ thứ phải lo, trong lúc tài chính thì hạn hẹp. Thật đúng là trăm mối tơ vò.

Phoebe chờ giây lát, đoạn cô hỏi thẳng:

- Chồng chị ấy có phải là một “mối lo” không?

Leslie im bặt. Lát sau, hắn tỏ vẻ hồ nghi:

- Em quen chồng Laura à?

- Không. Người quen của em quen ông ta. Nhưng cũng lâu lắm rồi.

Leslie chán nản lắc đầu:

- Nơi này có thể gọi là thành phố sao? Gọi là làng nhỏ thì đúng hơn.

- Phải. Chuyện trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Nghe thế, Leslie hơi cúi xuống nhìn Phoebe chằm chằm, miệng lí nhí:

- Ừ, em nói phải.

Đúng lúc ấy, một cặp theo nhau vào quán. Họ gật đầu chào Leslie. Người đàn ông mặc bộ vest khá nổi may bằng vải lông loại thô màu mỡ gà. Còn quý bà đi cùng có mái tóc nhuộm đen chải dầu thật bóng, bới cao tận đỉnh đầu và cột chặt bằng ruy băng. Kiểu tóc khiến mắt bà ta lúc nào cũng như đang mở to kinh ngạc. Leslie White xin lỗi Phoebe rồi thong thả đi về phía họ. Quan sát hắn hồ hởi, thân mật chuyên trò, cô đoán nếu quan hệ giữa Laura Swan với người này có trên mức làm ăn đơn thuần, thì rõ ràng chị ta có chết cũng không làm anh ta đau khổ mấy. Đột nhiên, khuôn mặt Laura Swan hay Deirdre Hunt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô: những đường nét hoàn thiện, chút tàn nhang trên sống mũi, cặp mắt xanh biếc luôn háo hức, nôn nóng, phấn kích. Sự thương cảm trỗi dậy mạnh mẽ khiến tim cô buốt nhói, hơi thở như nghẹn lại. Tình cảm ấy khiến chính cô phải ngạc nhiên, sửng sốt. Từ lâu, cô những tưởng mình đã thành chai lỳ, vô cảm.

Leslie White trở lại, vẻ như người có lỗi. Hắn giục cô uống thêm nhưng cô từ chối và cương quyết đứng dậy. Cô thấy không thoải mái. Trong quán quá nóng và ngột ngạt. Tà váy mỏng dính vào da đùi khiến cô phải kín đáo đưa tay ra sau gỡ nhẹ. Leslie (cô liên tưởng anh ta với tên thân mật từ khi nào vậy?) đỡ cổ tay cô bằng hai ngón tay thuôn dài. Cô tưởng đâu mình cảm nhận được cả dòng máu chảy ở đầu ngón tay hắn. Cô thầm cay đắng: cuộc đời con người chỉ là chuỗi đánh giá sai lầm. Từ góc quán phía trong, quý bà tóc bới cao (trông như có sợi dây vô hình từ trần nhà đang giật ngược đầu bà ta lên trên) và người đàn ông đi cùng chằm chằm nhìn cô với vẻ tọc mạch không cần giấu giếm.

- Em phải đi. Bạn em đang đợi.

Rõ là hắn không tin:

- Em có danh thiếp của anh rồi. Nhớ gọi cho anh nhé?

Phoebe nghiêng đầu nhìn hắn cười nhẹ:

- Em hay quên lắm.

Cô chợt nhớ nãy giờ vẫn nắm chặt bó hoa violet trong bàn tay run rẩy, ướt mồ hôi. Bó hoa giờ như con quái vật có vô số cái đầu nhỏ xíu đang gục chết, rũ rượi.

Hết giờ làm việc hôm đó, Quirke cũng trầm ngâm đứng ngó tầng một của tiệm kính trên đường Anne. Thế nên, khi Phoebe rời quán rượu trên đường Duke Lane, ông vô tình đứng ngay chỗ con gái mình đứng cách đó nửa giờ, khi cô gặp Leslie White ôm thùng giấy đi ra. Lúc này, cô không thấy Quirke nhưng ông có thấy cô. Ông không gọi, để con gái tự nhiên và nhìn theo cho đến khi Phoebe rẽ vào đường Grafton, khuất khỏi tâm mắt ông. Ông nhíu mày. Ông không thích sự ngẫu nhiên vì nó khiến ông thấy bất an. Một lần nữa, xúc tu của loài quái vật lại chạm vào ông. Vài giây sau, ông Vila định bỏ đi thì một người nữa cũng rời quán. Chỉ cần nhìn qua ông cũng biết ngay hắn là ai. Mái tóc ấy, trên đời chỉ có một. Quirke không lạ gì loại người có dáng tay chơi này: vóc người cao uyển chuyển, lưng hơi cong, tính tình cứng rắn và dáng đi vững chãi. Hai bàn tay trắng thuôn dài của hắn vung vẩy ở đầu cánh tay như thể chúng được kết nối không phải bằng cổ tay mà bằng lớp da mỏng. Một gã trai rỗng tuếch: nếu có ai gõ nhẹ vào người hắn chắc chỉ nghe tiếng vang trầm đục phát ra. Hắn vào xe mui trần mà không buồn mở cửa. Sau khi quăng một cẳng chân dài lêu nghêu vào trước rồi kéo chân kia theo sau, hắn thả phịch người xuống ghế, cạnh thùng carton, xoay chìa khóa và rú ga ồn ã. Tên hắn là gì nhỉ? White phải không? À phải, cái gì trước rồi mới đến White. Chiếc xe vọt ra khỏi làn, rẽ sang hướng đường Dawson, vút qua chỗ Quirke đang đứng xoay mặt vào tiệm vải. Gã thanh niên tóc bạch kim tung bay trong gió không nhìn thấy ông. Leslie. Đích thị là cái tên đó. Leslie White.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.