Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Cách nay rất lâu, Maggie đã phải tìm cách giấu mọi người chuyện mắt bà ngày càng mờ dần. Bà tin nếu ông Griffin biết chuyện, ông sẽ tống khứ bà đi cho rảnh nợ. Hầu gái bị mù thì còn ra tích sự gì chứ? Chính vì thế bà giả vờ không nghe thấy chuông cửa bởi bà sợ nếu phải ra mở cửa, bà sẽ chẳng nhận ra ai với ai. Tối nay cũng vậy, bà nấp cạnh chạn thức ăn dưới tầng hầm để ông chủ ra mở cửa và nhất định không chường mặt ra nếu không biết rõ có ba người khách vừa đến. Họ gồm Quirke, Phoebe và mụ già người Mỹ hay “cưa sừng làm nghé”, hình như tên Rose thì phải. Những dịp thế này buồn quá thể. Nó chẳng giống những lần họp mặt đông vui hồi bà chủ còn sống. Bà Sarah có nghiêm khắc thật nhưng ít nhất bà cũng còn biết sửa soạn đồ ăn thức uống chu đáo, diện quần áo đẹp ra đón khách.

Bà chủ mong được gặp Quirke. Lúc nào bà cũng dành tình cảm ưu ái cho ông dù ngày đó ông là đệ tử trung thành của lưu linh. Nếu ông nói thật thì bây giờ ông bỏ rượu rồi. Thế mới chán chứ, hồi còn say xỉn, ông hay trêu chọc, khiến bà cười nắc nẻ. Nhưng hồi này, nhà cửa vắng tiếng cười.

Lúc bưng khay bánh kẹp ra ngoài, bà Maggie suýt ngã chổng kềnh vì vấp phải con chó. Bực mình, bà đá cho nó một phát khiến con vật kêu ăng ẳng cúp đuôi chạy biến. Bà đang định mua một liều bả chuột ở tiệm thuốc trên đường Rathgar giúp con vật kết thúc chuỗi ngày đau khổ. Chẳng ai muốn có mặt nó trong nhà này. Ông Griffin, ông chủ chính thức của nó cũng thế. Phoebe mang chó về cho ông chủ “để vui cửa vui nhà” sau ngày bà chủ mất và ông từ Mỹ về. Vui cửa vui nhà đâu chẳng thấy, chỉ biết chưa có thứ gì trên đời khó chịu bằng nó. Cái nhà này có truyền thống nhận những thứ ở tận đâu đâu về nuôi. Đầu tiên, cách nay nhiều năm, là Dolly Moran (sau này bà ta bị hại chết), sau đến Christine cha căng chú kiết nào đó. Con bé hư hỏng, trơ tráo ấy sau này cũng chết. Hồi nhỏ, chính Quirke cũng là trẻ mồ côi được Quan tòa Griffin cứu khỏi nhà tế bần đem về nuôi như con đẻ. Vừa bưng khay bánh trước ngực, bà Maggie vừa chép miệng lê dép loẹt xoẹt dọc hành lang mờ tối: cụm từ “như con đẻ” tất nhiên chỉ mang nghĩa tương đối!

Trong phòng khách, Quirke đón khay bánh lừ tay bà và không quên cảm ơn đi kèm lời hỏi thăm sức khỏe. Mấy khung cửa sổ lớn trông ra vườn đang mở toang. Bên ngoài, dưới những tán cây liễu ủ rũ là bụi tử đinh hương gục sát xuống mặt cỏ. Cầm ly rượu trong tay, Rose Crawford đứng bên cửa sổ, quay lưng vào giữa phòng trầm ngâm ngắm cảnh chiều tà. Ông Mal mặc vest màu xám sẫm, đeo nơ màu xanh dương đậm, sánh vai cùng người khách đến từ Tân Thế Giới. Không ai nói với ai một lời. Phoebe ngồi trong ghế bành cạnh lò sưởi không hoạt động, lơ đãng lật giở cuốn album bìa da. Quirke đặt khay bánh xuống mặt bàn gỗ gụ có bày sẵn rượu, ly tách, mấy chén nhỏ đựng quả hạnh và chiếc đĩa đựng dưa chuột cắt lát, cần tây xắt khúc và cà rốt non xắt làm tư. Đúng ngày này cách nay hai năm, Sarah trút hơi thờ cuối cùng. Lễ kỷ niệm ngày mất của bà chỉ vỏn vẹn có thế.

Quirke mang ly sôđa đến ngồi ghé lên chỗ để tay ở ghế bành của Phoebe. Con gái ông không nhìn lên, chỉ nói khẽ:

- Buồn thật. Thấm thoát đã hai năm rồi.

Quirke lặng im. Phoebe dừng tại trang lồng nhiều hình cưới của Sarah. Mọi người trong hình quá nghiêm trang, trịnh trọng, nhất nhất làm theo mọi chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Trong số đó có một tấm chụp cô dâu mặc váy cưới dài trắng muốt kèm khăn voan trắng đứng cạnh chiếc cột nhà giả và nhỏ xíu, mô phỏng kiểu kiến trúc Hy Lạp. Tay cầm bó hoa hồng nhỏ, Sarah nhìn thẳng ống kính, miệng thoáng cười buồn. Dù khung cảnh là giả một trăm phần trăm, nhiếp ảnh gia vẫn đạt được hiệu ứng mong muốn: ý niệm về sự cổ điển. Quirke đồng tình với con gái: thời gian trôi quá nhanh. Ông còn nhớ như in ngày chụp tấm ảnh ấy - một ngày ông không bao giờ quên. Hôm ấy, ông chới với trong đại dương buồn khổ, nuối tiếc vì cơ hội ở bên bà đành vuột mất.

Rose Crawford rời cửa sổ, đến bên bàn rót thêm tuần rượu nữa. Chiếc váy lụa xanh dương thẫm bó sát hông bà. Những đường cong gợi cảm óng lên và chuyển động theo từng bước chân. Mái tóc đen bóng mượt (Quirke đoán chắc vừa nhuộm xong) cắt ngắn, chải ngược ra sau giống hai cánh nhỏ mượt mà. Kiểu tóc làm tôn lên nét sắc sảo của khuôn mặt khi nhìn nghiêng, khiến diện mạo bà trông dữ dội như diều hâu. Quirke đứng dậy đến bên bà. Bà vừa ăn một góc nhọn của chiếc bánh kẹp hình tam giác. Khi ông đến nơi, bà ngừng nhai, đặt ly rượu xuống và gỡ ra từ khóe miệng một sợi tóc bạc dài. Bà rên rỉ:

- Eo ơi! Tóc của bà hầu gái đây mà. Tôi không nhầm đâu.

Quirke hỏi:

- Bà Maggie phải không? Bà ấy gần như không trông thấy gì nữa rồi.

Bà Rose thở dài, bỏ luôn chiếc bánh đang ăn dở và nâng ly.

- Tôi chịu, không hiểu nổi mấy người. Cam chịu nước chảy bèo trôi, như thể không còn cách vãn hồi vậy.

- Bà đang vơ đũa cả nắm hay chỉ trích một mình tôi đấy?

- Tôi nói người ở đây, nói xứ sở này. Ở chơi lâu như vậy mà tôi còn chưa hết ngạc nhiên.

- Hãy nói cụ thể xem bà ngạc nhiên điều gì nào?

Bà Rose chầm chậm lắc đầu:

- Mọi thứ cứ âm thầm, câm lặng thế nào ấy. Ai nấy đều sợ hãi một cách lặng lẽ, không chống đối, không phàn nàn, không đòi hỏi phải thay đổi cái cũ hay thiết lập cái mới gì hết. (Bà nhìn thẳng Quirke). Ông Josh không bao giờ như thế.

- Người như ông nhà trên đời này hiếm thấy.

Bà Rose bật cười:

- Rõ là ông nhà tôi không làm ông tâm phục khẩu phục.

- Tôi không nói ông ấy không phải người khả kính.

Nói đến đây, không hiểu sao cả hai đều quay sang nhìn ông Mal. Như thể họ đang bàn về chính ông, không phải cụ Josh Crawford quá cố. Mal đứng đó, lưng hơi còng, nét mặt thoáng biểu lộ sự tuyệt vọng và đau đớn. Ánh sáng từ vườn hắt vào khiến da ông xám bợt. Bà Rose hướng sự chú ý sang Phoebe đang ngồi trong ghế bành cạnh lò sưởi ôm cuốn album trong lòng. Bà hỏi nhanh:

- Con bé thế nào rồi?

Quirke nhíu mày, đáp:

- Phoebe có làm sao đâu! Bà hỏi gì lạ thế?

- Nó có sao đấy!

- Tôi chưa hiểu ý bà?

- Nó đang giấu chuyện gì đó. Hơn nữa, chuyên ấy không phải tin tốt.

- Chuyện gì mới được chứ? Làm sao bà biết? Nó tâm sự với bà ư?

- Không hẳn thế.

- Vậy tại sao…

- Tự nhiên tôi biết. Thế thôi.

Quirke muốn bà Rose nói ông nghe xem sao bà có khả năng “tự nhiên biết” chuyện này chuyện kia, không chỉ về Phoebe mà còn về những người khác. Riêng ông, ông không thể biết bất cứ điều gì nếu chưa bóc trần nó và nghiên cứu kỹ từng bộ phận cấu thành nên nó. Bà Rose khẽ khàng:

- Ông là cha, ông phải hỏi chuyện con gái chứ. Nó cần được giúp đỡ. Tôi không làm được. Có thể không ai giúp Phoebe được. Nhưng ít nhất ông cũng nên thử.

Quirke buồn bã cúi đầu. Ông biết nói gì với con đây? Phoebe sẽ chẳng thèm nghe đâu. Ông nuối tiếc:

- Giá Sarah còn sống, cô ấy sẽ giải quyết dễ dàng.

Bà Rose nổi cáu, gắt lên:

- Lại Sarah! Tôi không hiểu vì cớ gì ông cứ mê mẩn cô ta hoài thế! Cô ta dễ thương, hiền lành, luôn dốc sức làm vừa lòng người khác. Ngoài những thứ ấy, cô ta còn phẩm chất nào khác đâu? Này, đừng có nhìn tôi như thế! Làm như tôi vừa đá mèo cưng của ông không bằng! Ông hiểu tôi đang nói gì mà. Sao mà tôi ghét cách ăn nói quanh co kiểu Alien và cách đối xử với phụ nữ của đàn ông xứ này thế không biết. Các người, hoặc tôn thờ họ như thánh sống, hoặc dè bỉu họ là lũ phù thủy chuyên hành hạ và hủy hoại chí nam nhi! Đáng lẽ người như ông phải khác đi mới phải. Tôi chắc là vợ ông… cô ta tên gì nhỉ, Delia phải không?… Chắc chắn cũng không phải nữ hoàng thánh thiện Jezebel được lưu danh trong sách thánh, phải không?

- Sao người như tôi phải khác thiên hạ?

Bà Rose im lặng nhìn ông giây lát.

- Ngày trước, lâu lắm rồi, tôi đã bảo tôi và ông giống nhau: tim lạnh nhưng tâm hồn bỏng cháy. Trên đời ít người giống thế.

- Thế cũng chấp nhận được, phải không ạ?

Bà Rose hơi ngửa đầu, nheo mắt nhìn ông mỉm cười. Vừa lúc đó, ông Mal đến bên họ. Đầu ngón tay ông đẩy nhẹ thanh thép giữa hai mắt kính.

- Hai người dùng gì chưa? (Hai vị khách cùng nhìn khay bánh kẹp vẻ ngần ngại). Chẳng biết bà Maggie cho ăn món gì nữa. Càng ngày, bà ấy càng gàn dở. (Nụ cười cam chịu thoáng hiện trên môi ông). Nhưng tôi đâu còn biết làm gì hơn?

Bà Rose đưa mắt nhìn Quirke, ngụ ý “Ông thấy tôi nói đúng chưa” và nói nhanh:

- Theo tôi, ông nên bán căn nhà này đi.

Vẻ ngạc nhiên chậm chạp thay đổi nét mặt chủ nhà.

- Vậy tôi biết ở đâu?

- Gây dựng cái gì đó mới mẻ. Mua một căn hộ chẳng hạn. Có ai bắt ông thân làm tội đời thế này đâu.

Ông Mal định phản đối nhưng lại thôi, chỉ hơi ngoảnh mặt đi. Cặp mắt kính ông đeo bắt ánh đèn chợt lấp lánh trông như thể chúng ướt đẫm nước mắt.

Buổi tối nặng nề trôi. Bà Maggie quay lại, vừa dọn bàn vừa lủng bủng một mình. Rõ ràng bà không nhận thấy khay bánh kẹp còn nguyên, không hề suy suyển. Mọi người trong nhà đã lặng lẽ ra vườn. Họ di hai người một, ông Mal sánh vai bà Rose, Phoebe di với Quirke, trông như các cặp bạn nhảy đang tiến đến sàn khiêu vũ.

Quirke ôn tồn nói nhỏ với con gái:

- Bà trẻ Rose nói con đang có chuyện không muốn người khác biết.

Phoebe cúi gằm.

- Thế ạ? Đại loại là chuyện gì cơ?

- Bà chỉ biết con đang có chuyện phải lo nghĩ, nhưng không biết là chuyện gì. Theo bố, nếu cánh phụ nữ có chuyện không muốn người khác biết thì chắc hẳn nó có dính đến một anh chàng bảnh trai.

Phoebe nhếch mép cười lạnh lùng.

- Phải. Tất nhiên bố nghĩ thế rồi.

Thời tiết lúc hoàng hôn dịu mát. Hơi ẩm như đang ngưng tụ thành vô số hạt nước nhỏ li ti trộn lẫn vào không khí. Quirke đoán thể nào lát nữa cũng mưa. Bà Rose xích ra xa, không đi sát cạnh ông Mal mà quay sang bố con Quirke. Trong giây lát, bà ngần ngừ nhìn xuống, xoay xoay ly rượu cầm trong tay. Đoạn bà cất tiếng nói lớn hơn bình thường một chút:

- Tôi thấy hoàn cảnh như thế này thích hợp cho một thông báo nho nhỏ.

Bà ngước lên, cười ngượng ngùng. Sáu con mắt đổ dồn vào bà. Bà Rose bất giác xoa trán, đoạn nói:

- Sao tự nhiên tôi rụt rè thế nhỉ? Dở hơi quá phải không? Quirke, ông đừng giật mình nhé! Chẳng là tôi định chuyển về đây định cư luôn.

Ai nấy đều ngạc nhiên. Quirke hỏi:

- Ở Dublin này ư?

Bà Rose gật đầu, đáp:

- Đúng thế. Có lẽ đó sẽ là sai lầm lớn nhất của tôi. Có trời chứng giám, những nước cờ sai trong đời tôi không ít. Nhưng tôi quyết định rồi. (Bà nhìn Quirke). Tôi không hề ảo tưởng về cuộc sống ở Alien. Nhưng tôi cảm thấy mình có đôi chút trách nhiệm với ông Josh. Chắc nghĩa vụ của tôi là đưa tài sản nhiều triệu đôla cúa ông ấy về quê hương. (Nói đến đây, bà quay sang ông Mal như cầu cứu). Nghe ngớ ngẩn quá phải không?

Quirke đáp:

- Không, không hề.

Bà Rose lại bật cười.

- Nói thật nhé, chính tôi cũng không cắt nghĩa nổi quyết định cúa mình. Có lẽ một thứ gì đó bí ẩn thôi thúc tôi làm thế. (Bà ấp úng cúi đầu). Chắc tại dù không còn ở trên đời, người chết vẫn chi phối người sống.

Đúng lúc đó, như thể được gọi hồn, giọng Sarah gọi tên Quirke vang lên trong đầu ông. Ông lặng lẽ vào nhà. Trong suốt gần mười tháng quyết tâm khước từ ma men, chưa bao giờ ông thèm rượu như lúc này.

Quirke cùng con gái đi dạo dọc đường mòn ven kênh đào. Trời tối hẳn. Mùi của cơn mưa nhất định sẽ đến rõ hơn bao giờ hết. Quirke cảm thấy làn gió mang hơi ẩm đang mơn man mặt ông. Dòng nước chảy xuôi theo hướng đi của họ thẫm đen, trông như cả kênh đào chỉ toàn dầu nhớt. Trên đường đi, họ bắt gặp nhiều cặp tình nhân ôm nhau dưới các tàn cây. Một gã lang thang râu ria xồm xoàm ngủ trên ghế băng trải báo. Gã nằm nghiêng, một tay kê dưới má. Từ lúc rời nhà ông Mal trên đường Rathgar, hai cha con không ai nói lời nào. Sự ngạc nhiên trước lời tuyên bố của bà Rose chưa dứt và buổi họp mặt cũng kết thúc chóng vánh. Bà Rose vẫy taxi về Shelbourne. Tuy bà có đề nghị cha con Quirke đi cùng, nhưng họ từ chối, nói thích đi bộ hơn. Sau lời tuyên bố của bà Rose dưới cây liễu do Sarah trồng sau vườn ngay lúc trời nhá nhem, nỗi nhớ Sarah da diết trỗi dậy trong tâm trí Quirke. Cho đến giờ, ông vẫn tưởng bà đang song hành cùng hai cha con. Ông mở lời:

- Hôm nay vừa có án mạng.

Phoebe chậm chạp đi thêm năm sáu bước nữa rồi mới hỏi:

- Ai chết thế ạ?

- Một gã tên Kreutz. Y tự xưng là bác sĩ Kreutz.

- Đầu đuôi câu chuyện thế nào ạ?

Dưới ánh đèn đường, một con dơi bay cuống cuồng thành vòng trên tán cây rồi biến mất.

- Nhà y gần đây, trên đường Adelaide. Y chữa bệnh kiểu vớ vẩn, lăng nhăng. Bố chắc chắn y là lang băm. Chẳng hiểu ai đánh y đến chết.

Ông liếc trộm Phoebe nhưng đầu cô cúi thấp nên ông không nhìn rõ mặt.

- Y quen Deirdre Hunt, tức Laura Swan, quen cả Leslie White, bạn làm ăn của cô ta.

Quirke dừng bước. Tiếng động làm một con gà gô đỏ hốt hoảng chạy ngoắng đi khiến bụi lau sậy lao xao.

- Con cũng gặp Leslie White rồi phải không?

Phoebe không ngạc nhiên.

- Sao bố hỏi thế?

- Có lần bố thấy con đi với hắn trên đường Duke, gần thẩm mỹ viện của Laura Swan. Hoàn toàn ngẫu nhiên thôi, bố tình cờ đi qua đó. Nếu bố không lầm thì con và hắn cùng vào quán bar.

Phoebe nóng nảy phẩy tay.

- Phải, con nhớ rồi.

Đến cầu Ranelagh, họ chậm rãi băng qua. Dưới cầu, bóng họ lẫn với bóng đèn đường lung linh.

- Có phải hắn, Leslie White đang làm con bận tâm không?

Phoebe âm thầm cân nhắc rất lâu trước khi trả lời:

- Con thấy đó không phải việc của bố. (Quirke định lên tiếng nhưng Phoebe giơ tay ngăn lại). Giờ bố không có quyền gì với con hết.

Mắt nhìn con đường vắng trải dài trước mặt, Phoebe hạ thấp giọng, dằn từng tiếng:

- Bố đã từ bỏ mọi đặc quyền, uy thế của người cha từ lúc con mới chào đời.

- Nhưng con vẫn là con ruột của ta.

- Không đâu ạ. Từ bé tới lớn, con có nghe bố nhận bố là đấng sinh thành của con đâu. Giờ bố muốn con chấp nhận mà được sao? (Phoebe đổi giọng thành người lạ). Ông không phải cha tôi. Tôi không có cha.

Đến ngã tư, họ rẽ vào đường Harcourt trông giống hẻm núi bởi hai bên đường toàn nhà chọc trời, ở đây, tấm màn bóng tối dường như dày đặc hơn. Quirke gắng tiếp tục cuộc trò chuyện.

- Bố lo cho con mà.

Phoebe dừng phắt lại, nhìn thẳng ông.

- Tôi không cần. Tôi cấm ông đấy. Thật chẳng ra sao cả.

Hai bố con Quirke không để ý đến chiếc xe hơi thể thao gầm thấp màu xanh lá - bởi núp trong bóng tối, nó giống màu đen - đang đậu bên kia đường.

- Bố xin lỗi. Nhưng theo bố, Leslie White là người nham hiểm. Bố đoán chính hắn giết Deirdre Hunt và cả gã Kreutz kia nữa.

Mắt Phoebe lấp lánh trong bóng tối. Cô nhếch mép cười:

- Hay nhỉ! Chắc hắn sắp giết con nữa phải không?

Cô nóng nảy quay lưng bỏ đi thật nhanh. Quirke đứng trên vỉa hè trông theo. Phoebe dừng trước nhà, tìm chìa khóa, lên bậc tam cấp, qua cửa chính và đóng sập cửa mà không thèm nhìn lại.

Quirke nán lại giây lát rồi chậm rãi đi về hướng công viên. Đến ngã tư chờ đèn chuyển xanh, Quirke nghe đằng sau có tiếng rú ngắn, rồi tiếng gió nghe như con gì đập cánh. Tiếp ngay sau có tiếng kêu vang rền, tiếng gãy răng rắc. Quirke quay phắt lại: dưới ánh đèn cao áp bên đường, ông thấy một người mặc đồ vest màu trắng nằm vắt ngang hàng rào sắt sơn đen. Mũi sắt nhọn trên hàng rào đâm xuyên ngực hắn. Chân tay hắn giật nhẹ và mái tóc bạch kim dài óng ánh rũ xuống, lắc lư.

Vừa đóng cánh cửa sau lưng, Phoebe cảm nhận ngay sự bất ổn. Sau mỗi bước chân lên cầu thang, cảm giác ấy càng tăng cao. Nếu như người khác, cô đã hoảng sợ. Nhưng đằng này, cô bình tĩnh và tò mò khôn tả. Cô hiếu kỳ muốn biết điều gì đang đợi mình.

Lên đến chiếu nghỉ thứ hai, cô dừng lại nghe ngóng. Căn nhà vẫn vắng lặng như mọi khi. Những cư dân khác trong tòa nhà này gồm có một bà cô già dưới tầng trệt nuôi cả đàn mèo. Mùi hôi thôi xông ra cả hành lang. Lầu một thuộc về một cặp trai gái ít khi ló mặt ra ngoài. Phoebe đoán quan hệ cùa họ là bất chính. Lầu hai có phòng đơn của một nữ nghệ sĩ nhưng cô ta hiếm khi về ở. Còn căn hộ trên lầu ba, cùng tầng với cô để trống mấy tháng nay. Dù căng tai lắng nghe, cô cũng chẳng thấy gì. Một bể chứa nước đâu đó trên đầu cô kêu ùng ục, kế đến là tiếng còi xe cứu thương từ ngoài đường vọng vào. Cô nhìn lên “giếng” cầu thang hun hút phía trên. Cô tin chắc trên đó có người. Cô đi tiếp, cố tránh những chỗ có thể gây tiếng động.

Đến lầu ba, cô bật công tắc đèn vàng chiếu sáng chiếu nghỉ phía trên, ngay trước cửa phòng cô. Cô dừng lại, nhìn lên nhưng vẫn không thấy ai. Ngoài cửa phòng ấy có một ngách nhỏ. Ở đó có cánh cửa dẫn vào cầu thang lên gác xép. Cô không dám nhìn cái ngách ấy. Cô sợ dựng cả tóc gáy. Cô cố nhớ tên cô bạn cùng trường mặc đồng phục ra khỏi nhà vào giờ đi học buổi sáng rồi biệt vô âm tín, không ai nhìn thấy hoặc nghe nhắc đến cô ta nữa. Thiên hạ đồn thổi cô ta bỏ nhà theo trai. Họ chỉ thấy cặp sách của cô vứt lăn lóc trước khu vườn trên con phố gần đó.

Phoebe mở cửa vào căn hộ của mình.

Trước hết, cô kinh ngạc quá đỗi vì không hiểu bằng cách nào, bố Quirke đã lên cầu thang trước cô, đang nấp trong ngách tường hẹp. Tất nhiên, đó là điều không tưởng nhưng nhìn kìa: ông vượt qua mặt cô xông vào nhà trước, đúng lúc Leslie White vừa cầm điếu thuốc cháy dở vừa phân bua gì đó trên đường ra đón cô từ phòng khách. Quirke chúi đầu lao về phía hắn như vận động viên bóng bầu dục liều mạng lao vào cuộc ẩu đà trên sân bóng. Leslie thét lên hoảng hốt rồi hai người họ biến mất trong bóng tối giữa phòng. Leslie đi giật lùi, còn Quirke siết chặt hắn bằng hai tay, đầu chúi xuống thấp hơn. Giật mãi chìa khóa không được (Phoebe chưa xoay hết nên chìa còn ở vị trí nghiêng), Phoebe đành mặc kệ, vội chạy theo hai người vào phòng khách. Leslie lại thét lên, lần này giống tiếng rú vì đau đớn. Khi Phoebe vào đến nơi, phòng chỉ còn một người đang vịn vào bậu cửa sổ có hai cánh mở toang. Cô bối rối hỏi:

- Bố Quirke đấy à?

Khi người kia đứng thẳng, quay về phía cô, cô mới biết đó không phải Quirke. Cô chưa từng gặp người này bao giờ. Người đàn ông lạ mặt to lớn gần bằng Quirke nhưng đầu gã rất to đi kèm mái tóc thưa màu đỏ quạch. Gã há hốc miệng trông như mặt nạ bộc lộ tâm trạng hoảng loạn, nhưng cô chỉ thấy gã kỳ quặc và buồn cười. Những giọt mồ hôi chảy xuống tóc gã trông như những hạt thủy tinh trong suốt. Không hiểu sao đúng lúc ấy, cô nhớ ra tên cô nữ sinh nọ là Olive Little, đồng thời nhận ra tiếng lách cách vẳng tới ống nghe mỗi khi Phoebe nhận được những cú điện thoại ma quái, chính là tiếng mở ra đóng vào của nắp bật lửa bằng thép.

Chuông cửa réo lên từng chặp. Hồi chuông đầu kéo dài cả mười giây đồng hồ nhưng sau đó ré lên từng hồi ngắn và dai dẳng. Hình dung người nhấn chuông giận dữ, nôn nóng như đang đứng trên tổ kiến lửa, Phoebe suýt bật cười. Gã tóc đỏ chìa hai tay tiến về phía cô, như thể muốn cho cô xem thứ gì đó mặc dù hai tay gã trống trơn. Bất thần, gã dừng lại và nhìn cô khẩn khoản. Lạ thật, cô vẫn không sợ, chỉ thấy lạ lẫm, háo hức và buồn cười.

Cô không biết mình lục túi tìm gì nhưng rồi tay cô rờ “nó”. Cô chạy vụt lên, vung tay che trước ngực, tay kia cắm phập vật có đầu nhọn sáng loáng vào hõm vai trái của gã. Cô phải dùng nhiều lực nhiều hơn cô tưởng mới đâm sâu đầu nhọn qua lớp thịt mềm và chạm tới xương. Gã lạ mặt lùi bước, gầm gừ trong họng nghe giống tiếng kêu kinh ngạc hơn là đau đớn. Mắt gã trọn ngược. Cô rút “vũ khí” khỏi người gã, ném xuống bàn. Một tiếng “keng” vang lên trước khi thanh kim loại lăn ra mép bàn, rơi xuống sàn nhà để lại vệt máu tươi hình quạt trên mặt bàn nước.

Gã lạ mặt đột ngột khuyu xuống ghế bành bằng gỗ sấy làm chiếc ghế kẹt lên như thể sắp gãy đến nơi. Gã hết ngó bên vai bị thương, lại quay sang nhìn Phoebe. Cô chạy qua chỗ gã ngồi, tới bên cửa sổ nhoài người trông ra. Đầu khăn quàng cổ bay phần phật lúc cô cúi xuống nhìn. Chuông cửa vẫn rít lên chói tai. Cô vẫn không sợ dù biễt rất có thể gã hộ pháp bị thương đang nén cơn thịnh nộ lén đến sau lưng và giết cô không chừng. Cô mặc kệ. Cô ngó xuống đường. Bố cô đứng trên bậc tam cấp ngó lên. Ông dang tay vẻ không hiểu, tiếp tục nhấn chuông, đoạn nói với lên câu gì cô nghe không rõ. Đến lúc ấy, cô mới thấy vật vắt ngang hàng rào.

Phoebe quay lại nhìn gã tóc đỏ. Gã vẫn thất thần ngồi yên, áp tay lên vai. Máu rỉ qua kẽ tay gã. Phoebe hỏi:

- Xem ông vừa gây chuyện gì đây?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.