Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Không gian vỡ ra trong một ngày đầy gió, thổi những hạt mưa phùn bay xiên xẹo. Đầu tiên, mọi ngả đường bốc hơi ẩm sau đó thì ướt sũng. Mặt sông như tấm thép rỗ lấm tấm. Lũ mòng biển nháo nhác, có con như bị hút từ trên cao xuống khi gặp gió mạnh. Trên cầu O’Connell, cuồng phong thổi tốc một chiếc dù vô chủ lộn ngược ra ngoài, kéo rê nó một quãng trước khi biến nó thành mồi cho xe buýt cán bẹp dúm. Quirke ngồi cùng viên trợ lý Sinclair trong quán cà phê ngay ngã tư đường dưới chân cầu. Họ cố nuốt thứ cà phê dở tệ. Hôm nay Sinclair gọi thêm bánh nho. Thỉnh thoảng, vào giờ nghỉ trưa, hai thầy trò lại kéo nhau ra đây dù cả hai đều không biết tại sao họ quyết định làm khách quen của quán. Quán luôn tối tăm, nhất là vào lúc thời tiết như thế này. Mọi tấm kính cửa sổ đều mờ hơi nước. Không gian nặng trĩu mùi quần áo ướt trộn mùi khói thuốc khét lẹt. Quirke lôi ra hộp thuốc lá, chuẩn bị góp phần gia tăng thứ mùi khó chịu trong quán. Đầu gối ông nhức buốt. Hễ trở trời, nó lại hành hạ ông.

Dù đã tìm được số điện thoại của Leslie White trong danh bạ (dễ như bỡn!), Quirke vẫn do dự chưa muốn gọi ngay. Biết nói gì bây giờ? Công việc không buộc ông phải tiếp cận hắn hoặc những người quen khác của Deirdre Hunt. Bác sĩ pháp y khác cảnh sát ở chỗ đó. Ông hỏi viên trợ lý:

- Sinclair này, cậu nghĩ gì về đạo đức nghề nghiệp của ngành ta?

Chàng trai trố mắt nhìn ông như thể sắp cười phá lên:

- Đạo đức nghề nghiệp ư?

Nhiều lúc Sinclair tỏ vẻ ngây ngô trì độn khiến Quirke khó chịu vô cùng. Ông giải thích:

- Nhất định phải có chứ. Ta đọc lời thề Hippocrate, nhưng nó có nghĩa lý gì khi mọi “bệnh nhân” đều chết cứng trước khi đến tay ta? Tôi và cậu không phải thầy thuốc chuyên cứu mạng người.

- Đúng vậy. Ta chỉ cắt xẻ họ rồi nhét vào túi nilon.

Sinclair khoái bông lơn bằng giọng lè nhè, bắt chước mấy minh tinh màn bạc Mỹ. Nó khiến Quirke càng khó chịu hơn. Hình như mọi người xung quanh, không chừa một ai, đều muốn thách thức ông. Tuy nhiên, ông không biết họ thách ông làm gì.

- Ý tôi muốn nói liệu ta có phải chịu trách nhiệm với tử thi hay không?

Sinclair cúi gằm xuống ly cà phê. Hai thầy trò chưa bao giờ bàn về công việc theo hướng này. Quirke ngả người dựa hẳn vào lưng ghế và rít mạnh điếu thuốc trên môi.

- Cậu có định theo nghề bác sĩ pháp y từ đầu không? Ý tôi là, cậu nhắm theo nghề này từ trước hay bị buộc phải đổi nguyện vọng? Hầu hết bác sĩ pháp y đều thế cả. (Thấy Sinclair không nói gì, ông tiếp tục). Như tôi chẳng hạn. Hồi đó tôi muốn làm bác sĩ phẫu thuật.

- Sao ông đổi ý?

Quirke nhìn lên cửa sổ mờ hơi nước ngắm bóng người và xe lờ mờ đi qua.

- Chắc tôi khoái người chết hơn người sống. Hồi đó, họ bảo tôi “Thế cho đỡ rắc rối”.

Ông cười nhạt. Sinclair đăm chiêu nói chậm rãi:

- Theo tôi, với tử thi, ta sẽ làm được điều tốt đẹp nhất. Chẳng phải vì họ đã chết mà ta không tôn trọng họ. Nhưng thân nhân họ kỳ vọng ở ta. Suy cho cùng, thân nhân người đã khuất mới quan trọng.

Quirke gật đầu. Đây là câu nói dài nhất ông nghe được từ miệng Sinclair. Phải chăng ông vừa gặp một thách thức mới? Anh chàng thích độc lập này mới khó ưa làm sao. May mà ông không bắt buộc phải mến cậu ta. Ông dụi thuốc vào gạt tàn bằng thiếc trên bàn. Với tử thi, ông có làm được gì tốt đẹp nhất chưa? Ông không chắc mình hiểu hết nghĩa rộng của câu nói ấy. Với ông, xác chết là bình chứa một câu đố duy nhất về nguyên nhân tử vong. Đạo đức nghề nghiệp ư? Ông đã tránh né những vấn đề đao to búa lớn kiểu đó ngay từ khi chọn ngành nghiên cứu bệnh học. Đơn giản chỉ là ông thích người chết hơn người sống. Thế thôi! Không cần phải phức tạp hóa vấn đề.

Sau khi chia tay Sinclair ngoài phố, Quirke mới sực nhớ ông không biết nhà cậu ta ở đâu trong thành phố này. Chờ bóng tay trợ lý khuất trong đám đông giờ tan tầm, ông mới đi tìm trạm điện thoại công cộng. Phía trong buồng kính là hỗn hợp mùi quen thuộc của nước tiểu, mồ hôi và rác bẩn. Lật giở trang giấy sờn rách trong cuốn danh bạ nát bươm gắn liền với kệ bằng sợi dây xích nhỏ, ông kiểm tra xem mình nhớ số đã chính xác chưa. Lần này, ông còn để ý cả địa chỉ. Nhà hắn trên đại lộ Castle, Clontarf. Kẻ mờ ám như Leslie White mà có chốn nương thân tại nơi yên bình như thế thì kể cũng lạ. Ông nhét xu vào máy và quay số. Gió mạnh làm cánh cửa phía sau ông động đậy. Tiếng bản lề khô dầu rít lên chói tai. Sau năm sáu hồi chuông, ông đã định gác máy bỗng có tiếng phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia. Mấy mảnh xu đồng theo nhau rơi lanh canh vào máng. Tuy có nghĩ đến chuyện quăng ống nghe bỏ đi, ông vẫn cố tình hỏi tìm Leslie White.

- Hắn không có nhà.

Người phụ nữ trả lời cộc lốc. Giọng cô ta mạnh mẽ, hoạt bát; ắt hẳn là giọng của một người cao lớn. Hơn nữa, cô ta nói rất tròn vành rõ chữ - chắc là người Anh.

- Ai hỏi đấy?

Quirke định nói dối, nhưng không thể:

- Tôi là bạn cô Deirdre Hunt, bạn làm ăn với anh White.

Người phụ nữ cười lạnh lùng:

- Bạn làm ăn ư? Mỹ miều gớm nhỉ?

Rõ ràng cô ta là vợ White, người từng nói chuyện với Phoebe qua điện thoại.

- Mà thôi, giờ hắn không có ở đây và sẽ không ở đây nữa. Tôi đuổi cổ hắn rồi. Ông vừa nói ông là ai cơ?

- Tôi là Quirke.

Với trạng thái cảm xúc của người chúi đầu lao xuống cầu thang dốc, Quirke buột miệng hỏi:

- Tôi xin phép ghé nhà thưa chuyện với cô được không ạ?

Im lặng. Quirke không biết tiếng dội lên như sóng vỗ ở đầu dây bên kia là tiếng thở gấp hay tiếng gió thổi. Lát sau, cô ta bảo:

- Ông vừa nói tên ông là Quirke? Ta biết nhau chưa nhỉ?

- Chưa.

Lại im lặng. Và rồi:

- Sao cũng được.

Quirke đoán đúng: cô ta cao, vai rộng, hông nhỏ, mắt đen và mái tóc đen bóng duỗi thẳng trông như công chúa Ai Cập cổ đại, cặp mắt cũng thế, được kẻ viền mí bằng màu nước đen thẫm. Cô ta mặc áo choàng lụa màu đỏ may cầu kỳ, đi đôi xăng-đan có dây khóa vàng. Khi mở cửa căn nhà trên đại lộ Castle, cô ta khẽ ngửa đầu ngờ vực nhìn Quirke qua sống mũi dọc dừa. Cô ta chống một tay lên khung cửa khiến cổ tay áo rộng tụt xuống để lộ cánh tay dài thon thả, trắng ngần - Quirke thường xiêu lòng khi nhìn làn da phía trong cánh tay phụ nữ: nó quá trắng, quá mềm mại, yếu ớt. Một ly rượu nhỏ nghiêng nghiêng trong bàn tay kia. Cô ta tự giới thiệu tên mình là Kate, tên tắt của Kathryn. Quirke đoán cô ta gần bốn mươi tuổi. Cô ta giục:

- Mời vào. Chắc anh cũng không làm hại ai.

Căn nhà xây bằng gạch đỏ nhìn từ phía ngoài trông xấu xí. Ba tầng nhà chồng lên tầng hầm có cửa sổ, phía trước có hàng rào sắt sát mảnh vườn nhỏ trồng hoa hồng và tử đinh hương tím. Tuy nhiên, bên trong rộng rãi và trang hoàng theo phong cách thời thượng rất trang trọng, với đồ nội thất bằng kính và thép vuông vức. Kate White uể oải, lệt bệt dẫn khách vào nơi gọi là phòng làm việc. Ở đó, nhiều món đồ nội thất màu trắng xen giữa vài bàn kính nhỏ. Thảm nhỏ rải rác dưới nền nhà. Điện thoại màu trắng trên bàn ở góc này, chai rượu ướp lạnh mới mở ở góc khác. Thoáng nhìn qua, Quirke biết chủ nhà đã sửa soạn rất kỹ để gây ấn tượng với ông: đường viền cầu kỳ quanh mi mắt, áo choàng lụa, xăng-đan khóa vàng, một chai Chablis mát rượi, có lẽ thậm chí cả chiếc điện thoại màu trắng vừa được đặt trên bàn riêng. Choán gần hết bức tường cuối phòng là cửa sổ lớn. Kate White đến bên cửa sổ, điệu đàng kéo dày cuốn màn sáo kiểu mốt nhất để lộ khu vườn sau nhà được chăm sóc công phu với cây lá sum suê, thảm hoa rực rỡ, hồ nhỏ thả bông súng và vài lối đi nhỏ lát đá xù xì chạy quanh co, uốn lượn. Kate khoát tay chỉ mọi thứ:

- Chắc ông cũng thấy nhu cầu của tôi thuộc loại khiêm tốn nhất trên đời.

Quay lại chiếc bàn, cô ta cầm chai rượu.

- Ông dùng một ly nhé?

- Không, cảm ơn.

Kate nhìn ông ngạc nhiên:

- Tôi cứ tưởng sẽ được tiếp người hào hứng với rượu.

- Lúc trước tôi có uống.

- Vậy xin thứ lỗi. Cứ chiều đến, khoảng tầm này, tôi cần uống chút đỉnh giải sầu.

Kate rót đầy ly cho mình, mời khách ngồi trước khi vuốt áo ngồi xuống đầu ghế sofa quay lưng ra vườn. Động tác vắt chéo chân của cô cố ý cho Quirke thấy cặp đùi dài mịn màng và lớp ren viền phía trên vớ dài. Ngoài cửa sổ, nắng chiều xuyên qua những cụm mây bồng bềnh, chiếu xuống vườn làm hoa lá sũng nước mưa sáng lấp lánh.

- Vậy ra ông là bạn của con nhỏ đó.

- Cũng không hẳn.

Kate thờ ơ:

- Mừng là thế.

Quirke rút hộp thuốc lá trong túi. Kate cúi xuống mặt bàn thấp đẩy chiếc gạt tàn bằng thủy tinh vuông về phía ông.

- Vậy ông là ai?

- Tôi là bác sĩ pháp y.

Kate cười nửa miệng, vẻ nghi ngờ:

- Sao cơ?

- Chồng Deirdre Hunt là người quen, hay nói đúng hơn, là người quen cũ của tôi.

Kate nhấp ngụm rượu trước khi nhìn Quirke thật lâu.

- Vậy chính xác ông cần gì ở tôi, ông…? Tôi quên mất tên ông rồi.

Quirke cúi xuống nhìn hai bàn tay:

- Quirke. Thật tình, cô White à…

- Cứ gọi tôi là Kate.

- Thật tình, tôi không biết mình muốn gì nữa.

Kate cười khẩy:

- Nam giới ít khi thú nhận điều đó.

Ly rượu trong tay Kate lại cạn queo. Quirke hỏi:

- Cô có quen Deirdre Hunt không?

- Người nhà này quen gọi ả là Laura Swan. Trước khi lột xác, ả chỉ là con vịt con xấu xí.

- Chồng cô làm ăn chung với cô ta.

- Đó là anh ta bảo thế. Cũng là một kiểu “làm ăn”. Hắn khác ông ở chỗ hắn biết rõ mình muốn gì. (Kate nhíu mày). Mà này, sao ông biết hắn sống ở đây?

- Tôi tìm trong danh bạ điện thoại.

Cái nhíu mày chuyển thành vẻ nghi ngờ:

- Tay chồng ả Swan cử ông đến đây ư?

- Không. Sao anh ta phải làm thế?

Kate rót đầy ly khác. Chai rượu giờ chỉ còn một phần ba.

- Tôi không biết. Ông thử nói xem.

Một con gió mạnh ào qua sân sau. Nước đọng trên lá cây thi nhau rơi, trông như nắm kim cương ai đó vừa rải xuống vườn. Kate nhìn Quirke qua cặp kính trễ:

- Là bác sĩ pháp y chắc ông giúp cảnh sát phá án chăng? (Quirke lắc đầu). Hay ông đang làm nhiệm vụ điều tra?

- Không. Tôi chỉ tư vấn thêm cho bên có thẩm quyền. Tôi làm việc tại bệnh viện Holy Family. Chồng Deirdre Hunt gọi cho tôi. Nếu không tôi cũng không biết về cái chết của cô ta.

Kate bất giác mỉm cười. Nụ cười như khích lệ và chân thật lạ thường lập tức biến đổi vẻ ngoài cứng rắn mà cô đang cố duy trì.

- Ông Quirke này, chiều nay tôi ở nhà một mình, uống rượu vô tội vạ và mở cửa cho người lạ vào nhà. Thế có đáng ngại không?

- Ngại cái gì?

- Nhỡ ông định lợi dụng tôi thì sao.

Nụ cười khó hiểu làm cặp mắt hơi ướt, da quanh mắt nhăn lại khiến Kate cười mà như khóc:

- Người ta bảo chuyện đó là thường. Các bà nội trợ nhẹ dạ mở cửa cho đàn ông tiếp thị, bán bảo hiểm vào nhà. Kế đến là màn vật lộn giành lại phẩm giá ấy mà.

Kate bật cười khùng khục, nhoài người nắm cổ chai rượu rót vào ly. Vài giọt lỡ rớt ra nệm ghế cạnh chỗ cô đang ngồi.

- Ôi! Tôi vụng về quá.

Kate chấm nhẹ vết rượu bằng mấy đầu ngón tay rồi đưa lên miệng mút từng ngón một, mắt không rời Quirke, đoạn ngả người trên ghế thở dài:

- Hình như chính tôi đẩy con đĩ mới nứt mắt ấy đến đường cùng.

Kate hả hê chờ Quirke phản ứng hoặc tỏ ra khó chịu, nhưng ông vẫn bình thản.

- Tôi gọi cho ả sau khi phát hiện nhiều chứng cứ, chẳng hạn như thư từ, hình ảnh. Tôi gọi thẳng đến nhà ả kể về những thứ tôi đã tìm thấy. E rằng (một lần nữa, Kate lại chớp chớp hai hàng mi tô đen thẫm nhìn ông, giống mấy cô đào đa tình trong phim hay làm) tôi đã quá thẳng thắn. Chắc ông cũng hiểu tâm trạng của người bất ngờ phát hiện có kẻ tằng tịu với chồng mình. (Kate mím môi, ngưng chớp mắt và cúi xuống nhìn ly rượu trên tay. Quirke nghe được cả tiếng cô ta thở gấp). Chắc tôi say mất rồi.

Giọng Kate nghe có vẻ hơi ngạc nhiên. Cô đặt ly xuống bàn, đứng dậy đến bên cửa sổ, tay chống nạnh, lưng xoay về phía ông.

- Tôi mừng vì ả lăng loàn ấy tiêu đời. (Kate buông tay, ngoái đầu nhìn Quirke). Chắc ông nghĩ tôi quá quắt, ngạo mạn phải không ông… tên gì tôi quên rồi? À, Quirke. Xin lỗi nhé. Ừ, cứ cho là tôi quá quắt đi nhưng nó chỉ là con điếm không hơn. Nói thực nhé, ngữ ấy chẳng đáng sống làm gì.

Kate nhíu mày, ngẩng cao đầu như thể nghe ngóng diễn biến bất ổn trong người, sau đó bỗng xin lỗi, đi nhanh qua trước mặt Quirke rồi hối hả bỏ đi. Quirke nghe tiếng chân cô bước lên cầu thang, tiếng cánh cửa sập mạnh. Ông ngồi trên ghế bành vuông màu trắng, hai tay đặt trên đầu gối. Bầu không khí im ắng như đặc lại quanh ông. Nơi này giống nhà búp bê phiên bản lớn: tường sơn màu nhạt, đồ đạc còn nhợt nhạt hơn. Bàn kính bé tí tẹo, ghế bành giống hình lập phương màu trắng. Không khí chẳng có mùi gì vương lại. Nó giống ngôi nhà chưa từng đón người vào ở. Ông chăm chú ngắm khu vườn ướt sũng, hoa lá nghiêng ngả trong gió. Nắng chiều nhập nhoạng làm ông quáng mắt. Trên lầu vẳng xuống tiếng nước chảy xối xả, kế đến là tiếng ùng ục theo nhau chạy xuống đường ống nước. Ông nhón gót vào phòng lớn định đi thẳng ra cửa chính thì Kate đã xuất hiện ở đầu cầu thang ngay phía trên chỗ ông đứng. Cô đã thay áo thun đen kín cổ và quần đen ống rộng. Ông dừng phắt lại. Kate đi xuống chỗ ông. Cô đã lau hết phấn son, để lộ làn da trắng xanh.

- Định về mà không báo chủ nhà ư, anh Quirke? (Kate cố đùa vui nhưng đành thất vọng nhìn lảng đi). Anh thứ lỗi. Tửu lượng tôi kém lắm.

Kate dẫn ông vào bếp. Trong này, đồ đạc cũng toàn màu trắng và xám nhạt đi cùng chất liệu kính. Quirke ngồi trên ghế cao, chống khuỷu tay lên mặt bàn lát đá. Trong lúc đó, Kate lúi húi múc cà phê vào ấm kim loại có nắp thủy tinh sau đó đặt lên bếp gas. Cô đã tỉnh táo hơn. Trong bộ đồ đen khiến thân hình thon gọn hơn, cô khác hẳn lúc ngồi vắt chân chữ ngũ trên sofa, phô trương vóc người cao lớn đẹp như tượng trước mặt Quirke, và trút gần hết bầu tâm sự về cơn hồng thủy nhơ nhớp từng nhấn chìm cuộc đời mình.

Nước trong ấm đã sôi, sắp trào ra ngoài. Kate khoanh tay trước ngực, dựa hông vào bàn bếp ngắm mũi giày đế bằng màu đen thế chỗ đôi xăng-đan kiểu Ai Cập khi nãy. Quirke giơ hộp thuốc lá ra mời nhưng cô từ chối.

- Anh Quirke có ghen bao giờ chưa? Ghen đến mê mụ ấy. Không phải ghen bóng ghen gió, mà ghen với người bằng xương bằng thịt mà anh biết rõ mặt mũi và có thể tưởng tượng họ lăn lộn trên giường, làm đủ chuyện với nhau kia! Kiểu ghen ấy khiến người ta buồn nôn thực sự. Lúc nào cũng muốn ói vọt ra như tối hôm trước vừa say túy lúy. Có bao giờ anh bất hạnh đến nỗi phải nếm trải cảm giác đó chưa?

Đột nhiên, ông nhớ Delia lúc họ chưa lấy nhau. Sau mỗi lần ân ái, cô lại rời ông khi trên người chỉ có chuỗi ngọc trai và đôi dép cao gót dưới chân. Cô ngoái đầu nhìn ông cười khêu gợi, đầu lưỡi hồng hồng thoáng hiện giữa cặp môi tô son đỏ chót. Bất giác, Quirke móc túi lấy cây bút chì bấm ra nghịch:

- Chưa. Tôi chưa ghen như thế bao giờ.

- Điều sách vở và ngay cả trường đời không dạy ta chính là nỗi cô đơn. Ghen tuông khiến người ghen có cảm giác trên đời không ai đau khổ bằng mình, rằng nỗi đau ấy chỉ riêng mình hay. Nó giống một lưỡi dao nung đỏ thọc sâu vào nơi trước kia từng có một trái tim.

Nụ cười đẫm nước mắt trở lại trên khuôn mặt Kate. Quirke mơ mình vươn tay về phía Kate, hai bàn tay áp vào thái dương kéo đầu cô lại gần và nhẹ nhàng hôn lên hai mi mắt đẫm lệ. Dưới ánh sáng đèn công suất lớn từ mấy mặt tường hắt ra, Quirke thấy rõ vô số đốm nhỏ trên mặt và khóe môi trễ xuống chán chường của người thiếu phụ.

Kate tắt bếp, với hai chiếc tách trong tủ phía trên bếp gas đặt lên mặt bàn và rót cà phê vào.

- Đáng lẽ tôi không nên gọi cho ả. Ngữ ấy đâu đáng đếm xỉa tới. Trên đời thiếu gì loại đàn bà dâm đãng, mạt hạng xuất thân từ khu ổ chuột chuyên đi mồi chài đàn ông như ả. (Kate đưa ly lên môi, mắt nheo nheo vì hơi nóng). Còn một điều nữa người ngoài cuộc không biết, đó là kẻ thứ ba, dù đã biết từ trước, họ bỗng biến thành thứ rắn độc thâm hiểm, tàn ác, không gì kháng cự nổi sẽ xiết chặt cuộc đời mình, nhểu dãi lên mọi thứ và tiêu diệt mọi điều tốt đẹp. Lý trí nhắc rằng ả cũng giống bao người khác, thậm chí giống chính ta, tuy có ích kỷ hơn, nhẫn tâm hơn, sẵn sàng chà đạp lên tất cả để có được thứ mình muốn, đoạt lấy người mình nhắm tới. Suy cho cùng, ả cũng là người. Nhưng kẻ đang ghen không cho phép mình tự thú nhận điều ấy, nhất là khi ta còn muốn giữ vài mảnh nhỏ của sự tự tôn.

Kate nhấp từng ngụm nhỏ cà phê, tự trừng phạt bằng cách nhăn nhó chịu đựng thứ chất lỏng chỉ muốn làm bỏng lưỡi mình. Quirke nhìn cô không chớp. Cô kêu lên:

- Mà không, ả là hồ ly tinh chứ không phải người. Phải gọi là con quỷ mới đúng.

Kate mang ly đến bàn ăn có bề mặt bằng nhựa kê giữa phòng và ngồi xuống ghế. Quirke nhìn quanh. Mọi thứ đều sạch bóng khiến ông e ngại. Ngay cả không khí, thứ vô hình trong phòng cũng bị hút hết tạp chất. Nhìn thoáng qua ánh mắt ông, Kate hiểu ngay:

- Tôi hì hụi lau dọn suốt để tránh ngồi không nghĩ ngợi.

Quirke theo Kate sang bên bàn.

- Tôi rất tiếc.

Quirke buột miệng dù không biết tại sao mình phải nói như xin lỗi thế.

- Nói thật với anh, yêu đắm đuối, ghen sôi sục không còn hợp với tuổi của tôi nữa rồi. (Kate tựa ngực vào bàn, ôm ly nước nóng hổi như thể vừa bị lạnh đột ngột). Chưa đầy hai năm nữa tôi sẽ tròn bốn mươi. Lúc ấy còn ai thèm nhìn ngó đến tôi nữa? (Cô bật cười đau đớn, rồi như bừng tỉnh, cô nhìn ông đăm đăm). Sao anh quan tâm thế? Chuyện chúng tôi có hay ho gì hơn màn kịch ướt át, ồn ào trên truyền hình đâu?

Ông nhún vai:

- Tôi mắc chứng tò mò vô phương cứu chữa.

Kate gật đầu như thể lời giải thích ấy rất hợp lý. Cô hỏi sang chuyện khác:

- Anh có vợ chứ?

- Trước đây thôi. Vợ tôi mất lâu rồi.

- Tôi rất tiếc.

Chắc chắn Kate không nói thật. Cô mím miệng, nheo mắt như thể đang ghen với người góa bụa.

- Chị ấy bị làm sao?

- Chết do hậu sản. Tử suất 1/10000.

- Còn con anh?

- Con bé sống sót.

- Ra là con gái.

- Năm nay, nó hai mươi hai tuổi. À quên, hai mươi ba.

- Nó sống với anh à?

- Không.

- Ít nhất, con bé không phải nhớ mẹ nó mất thế nào. (Kate lơ đãng chấm đầu ngón tay vào đốm tàn thuốc trên mặt bàn). Chúng tôi không có con. Leslie vô sinh. Anh ta thích thế. Khi biết mình vô sinh, anh ta mừng lắm. Tôi chắc anh ta thấy thế cũng tiện (cô trề môi) những lúc “tán gái”, nếu nói theo đúng kiểu của anh ta. (Cô lại im lặng nhưng chỉ giây lát sau đã thắc mắc). Tôi phải nói gì với anh đây? Tôi không biết anh muốn biết điều gì. Vả lại, chính anh còn không biết nữa là. Hay cái chết của Deirdre Hunt có gì mờ ám? Theo anh, có phải ả bị đẩy xuống vách đá không? Nếu phải tay tôi, tôi sẽ không ngại… (Cô im bặt, bật ngửa người trên lưng ghế). Chắc anh không nghi Leslie có liên quan chứ? Chắc anh không nghĩ Leslie… (Cô bật cười lanh lảnh). Tin tôi đi, Leslie còn không dám động đến con ruồi vì sợ bị nó cắn! Tôi biết nếu bị dồn đến đường cùng, hắn cũng ác hiểm ghê lắm. Nhưng tôi chắc chắn hắn không dám giết người bằng cách đẩy người ta xuống biển đâu. Anh Quirke này, (cô đưa tay định chạm vào tay ông nhưng kịp co mấy ngón tay lại) xương sống Leslie nhà tôi mềm như ốc sên ấy, không có gan làm gì ra hồn đâu. Tôi từng yêu anh ta vô cùng, cầu Chúa phù hộ, nhưng đó là sự thật.

Một tiếng sau, Quirke mới về. Trước đó, Kate có dọn lên bàn cá hồi xông khói và salad. Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ ăn dưới ánh đèn sáng trưng và bầu không khí tĩnh lặng của căn bếp không có gì giống với thế giới thực. Tiếng tủ lạnh rùng mình tự động chạy, kêu ậm ạch như người nghiến răng một lát rồi lại tự động tắt. Bọt nước đâu đó trong đường ống tự nhiên vỡ ra tạo thành âm thanh sắc gọn. Dao nĩa trong tay hai người va vào đĩa kêu lanh canh. Thi thoảng nâng ly lên, đặt ly xuống mặt bàn formica, họ lại tạo nên tiếng “cạch” trầm đục.

Kate White lên tiếng trước:

- Em xin lỗi chuyện lúc nãy.

- Chuyện gì cơ?

- Anh cũng thấy rồi đấy: tu rượu ừng ực, nôn thốc nôn tháo. Nói thật với anh, bình thường em đâu có thế, hay ít nhất em hy vọng thực chất mình không bệ rạc như vậy. Em bị một cú sốc nặng. Đến giờ, em cũng không biết phải làm gì. Em đang cố thích ứng với thay đổi. Sau khi hôn nhân tan vỡ, em đã thử nhiều khuôn mẫu, vai trò khác nhau, cố tìm một mẫu tính cách đặc trưng giúp em sống tốt hơn, thành công hơn, đáng tin cậy hơn chính con người của em trước đây. Nhưng cho đến giờ, mọi nỗ lực đều vô vọng.

Kate mỉm cười và cũng như hai lần trước, đôi mắt đen rất đẹp nhưng thoáng có quầng thâm lại ươn ướt nước. Cô đứng lên, mang theo đĩa và dao nĩa ra bồn rửa chén.

- Đừng tưởng em đã quên rằng em chưa biết anh là ai và đến đây làm gì. Em không có thói quen mời đàn ông lạ vào nhà đãi cá hồi và trút bầu tâm sự như bạn tâm giao đâu.

Quirke buông khăn ăn xuống.

- Chắc anh phải đi rồi.

- Kìa, em đùa đấy. Có anh ghé chơi, em vui thật mà. Hồi này, em ít giao tiếp lắm. Trước đây, Leslie và em cũng không thích giao thiệp mấy. (Kate lại cười). Leslie và em đều là người Anh. Anh có nhận ra không?

- Có. Giọng nói của em…

- Em tưởng giọng mình đã pha tạp nhiều. May mà chưa. Không hiểu sao em lại có cảm giác đó.

Trong lúc mở vòi chờ nước ấm, Kate đứng trầm ngâm. Phía trên bồn rửa chén có cửa sổ vuông nhìn ra mảnh vườn trồng cỏ Phi châu. Ngày đang tàn, màn đêm dần buông.

- Chắc em nên về quê. Mẹ em gốc người Alien, nhưng em đã thuộc hẳn về London rồi. Một thành viên của tầng lớp lao động thành thị.

Kate cười khô khan, tay thoăn thoắt rửa đĩa, tráng sạch rồi xếp lên kệ nhựa. Quirke đứng dậy đến bên cô.

- Đưa khăn lau cho anh.

- Kệ nó tự khô. (Ánh sáng nhạt nhòa chiếu qua cửa sổ soi tỏ khuôn mặt cô). Có anh chàng đẹp trai quanh quẩn bên mình là vui rồi.

Quirke châm thuốc:

- Em có xưởng thiết kế trang phục riêng phải thông?

- Vâng. Em hay gọi là xí nghiệp may, nghe thế thực chất hơn. Tụi em cắt may cho các nhà thiết kế thời trang hàng đầu. Con gái Alien may giỏi lắm. Họ được các sơ dạy nghề từ bé. (Không nhìn Quirke, Kate cười buồn). Phải, chắc anh đã biết giữa hai vợ chồng, em kiếm tiền là chính. Tất nhiên, giờ thì hết rồi. Leslie từng theo nghề làm tóc nhưng thất bại. Chính vì thế, hắn mới bám theo ả Swan lăng loàn. Hắn tưởng ả dễ thao túng, nhưng em cá rằng ả mới là người chủ động quyến rũ, cho hắn vào tròng. (Kate ngừng lời, hếch mặt nhìn ra cửa sổ). Không biết bây giờ, khi không còn trẻ nữa, Leslie sẽ làm gì. Hắn đã quá tuổi đứng đường làm trai gọi. Hắn từng khá đẹp mã. Tất nhiên, anh cũng đẹp trai nhưng thuộc kiểu khác. Hắn hấp dẫn nhờ vẻ ngoài ăn chơi, phong trần. Nhưng gần đây, hắn xuống mã khá nhiều. Em đoán hắn chọn gái ăn sương ít tuổi hơn chủ yếu để lên mặt, cho rằng mình còn đủ sức hấp dẫn “cua” gái trẻ.

Kate trở lại phòng làm việc lấy ly rượu uống dở khi nãy. Cô cất chai rượu vào tủ lạnh, nhúng mạnh ly vào chậu nước rửa chén, súc thật lực.

- Khi mới đến London, gia đình em làm ăn khá thuận lợi. Chiến tranh giúp cha em kiếm bộn tiền. (Kate liếc nhanh Quirke). Anh giật mình à? Cũng phải thôi. Ông hơi giống tay lừa đảo. Không, nói thật là ông rất tháo vát ngoài chợ đen. Thế nên, lẽ tự nhiên ông thích Leslie. Sau đó, em và Leslie quyết định chuyển đến đây dù cha em không đồng tình - ông không hào hứng gì với Alien, dù đó là quê mẹ em. Về sau, tiền kiếm được trong thời chiến của cha em cạn kiệt. Leslie cực kỳ thất vọng, nghĩ là tại em nên mới ra cơ sự. Tuy nhiên, cầu trời phù hộ, anh ta cố kiềm chế, không nói ra. Thế rồi em mở xưởng may, tiền lại vào như nước. Tưởng được yên ấm, ngờ đâu con thiên nga đen thùi ấy bơi đến húy hoại cuộc sống gia đình em.

- Sao chồng em và Deirdre quen nhau?

Kate từ từ quay đầu, mỉm cười nhìn ông thật lâu:

- Chắc chắn anh không làm cho cảnh sát đấy chứ? Giọng anh giống chuyên viên thẩm vấn quá.

Một tiếng “tách” nho nhỏ phát ra từ chậu nước rửa chén. Kate ngẩng phắt lên, hoảng hốt:

- Chết rồi! Chắc em bị đứt tay.

Kate giơ tay lên. Mảnh thủy tinh rạch thẳng một đường dài và sâu trên ngón cái của bàn tay phải, sát đốt ngón tay. Máu pha nước xà phòng chảy rất nhanh xuống cổ tay và cánh tay cô. Cô tái mặt, kinh hoàng nhìn vết thương, đoạn thều thào:

- Ly bị vỡ.

Quirke nắm khuỷu tay Kate.

- Ra đây đi em, ngồi xuống đi.

Ông dẫn Kate ra bàn. Cô bàng hoàng đi theo. Máu đã chảy đến khuỷu tay, thấm ướt tay áo đen xắn cao. Sau khi cô ngồi xuống, Quirke bảo cô giơ bàn tay lên, nắm chặt phía dưới vết thương, hạn chế lượng máu thoát ra ngoài.

- Em có băng cá nhân không? (Kate nhìn ông nhíu mày, vẻ không hiểu). Băng y tế ấy. Nếu không, có thứ gì để anh cắt ra băng cho em không?

- Em không biết. Hay trong nhà tắm nhỉ?

Quirke rút khăn mùi xoa định xé thành dải nhỏ nhưng vải khăn quá dai. Ông hỏi nhà có kéo không.

- Đằng kia kìa.

Kate chỉ ngăn kéo bàn dưới bồn rửa rồi cười nhạt, tuy chưa hết hoảng sợ. Ông tìm kéo cắt một mép khăn băng vết thương. Trong lúc lúi húi băng bó, Quirke cảm thấy hơi thở của Kate phả trên tay mình. Khuôn mặt nóng bừng của người đàn bà sát ngay má ông. Ông cố giữ hai tay mình khỏi run bắn lên, lòng thầm hỏi không hiểu sao máu chảy nhanh và nhiều đến thế. Một vết máu đỏ tươi đã xuất hiện trên tấm vải băng vội.

- Liệu có phải khâu không anh?

- Không đâu. Máu cầm ngay thôi.

Ấy là ông hy vọng thế. Ông thật sự không biết phải làm gì với da thịt người sống, với dòng máu tuôn trào từ một thân thể còn tràn đầy sinh lực.

- Em nhờ anh một việc nhé. Chịu khó lục túi xách của em tìm hộ viên aspirin với.

Theo lời chỉ dẫn, ông ra hành lang lấy chiếc túi treo trên móc áo sau cánh cửa ra vào đưa cho Kate.

- Anh cứ mở túi tự nhiên. Đừng lo! Trong đó không có chứng cứ phạm tội đâu.

Ông lục tung chiếc túi. Mùi nước hoa, phấn sáp sực nức nhắc ông nhớ những người đàn bà từng đến với ông. Ông thấy lọ thuốc aspirin, đổ hai viên ra tay, lấy cốc lớn ra vòi hứng nước rồi mang lại bàn. Bàn tay lành của Kate run lên khi đưa cốc nước lên môi. Cô vẫn giơ ngón tay cái lên, trông như đang làm trò đùa.

- Em phải giơ thế này suốt ư?

Nghe Kate hỏi bằng giọng hơi nũng nịu, Quirke bảo vết thương sẽ sớm khô miệng, đến lúc ấy máu sẽ không chảy nữa. Kate nhìn bao quát căn bếp, khó chịu nói nhỏ:

- Lạy Chúa, sao em ghét cay ghét đắng căn nhà này.

Kate nhờ ông bật bếp gas bên trên có ấm cà phê. Khi đủ nóng, cô tự rót một ly, nếm thử và lại nhăn mặt. Khi họ quay vào phòng làm việc, cô co gập hai chân lên ghế và nhìn Quirke qua vành ly cà phê nóng.

- Anh tốt quá. Anh hùng như anh cứu được nhiều mỹ nhân chưa?

Ông lặng im không đáp. Ông đến bên cửa sổ, cũng đúng chỗ Kate đứng khi nãy, lẳng lặng ngắm khu vườn. Màn đêm dần thẫm lại. Trên ngọn cây, vài cụm mây hồng lững lờ trôi trong khung trời tím.

- Nói em nghe ả Swan có gì khiến anh quan tâm? Giờ em muốn anh nói thật.

- Anh đã nói rồi. Chồng cô ta gọi điện cho anh.

- Điều đó em nghe rồi.

- Gã yêu cầu anh không khám nghiệm tử thi.

- Tại sao thế?

Quirke lại im lặng nhìn ra cửa sổ. Trong bóng tối, những tán cây vẫn còn ướt sau trận mưa tạnh chưa lâu nay sáng lên như những hình cầu viền răng cưa.

- Gã bảo không chịu được chuyện đó.

- Nhưng anh không tin gã. Ý em là anh không tin lý do gã đưa ra để yêu cầu anh không mổ xác.

- Anh chẳng có lý do gì để không tin gã.

- Thế sao anh lại đến nhà em?

Hai tay vẫn đút trong túi quần, Quirke quay lại nhìn Kate:

- Như anh đã nói khi nãy. Anh hơi tò mò.

Kate mỉm cười:

- Điều gì khiến anh hiếu kỳ thế? Muốn nghiên cứu tâm tính đàn bà bị phản bội ư?

- Nói thật là anh phải đi rồi. Cảm ơn em đã tiếp anh.

- Đừng khách sáo thế. Cảm ơn đã băng tay cho em nhé. Anh băng khéo như bác sĩ chuyên khoa vậy.

Kate đặt ly cà phê cạnh chiếc điện thoại trên bàn kính và đứng dậy. Cô hơi lảo đảo, như thể đứng không vững. Cô đưa tay lên đỡ trán:

- Trời! Sao chóng mặt thế này nhỉ?

Ra đến hành lang, Kate lấy mũ treo trên mắc trao cho Quirke. Khi ông tới sát cánh cửa, bất ngờ cô đặt tay lên cánh tay ông. Ông ngạc nhiên quay lại, chưa kịp định thần thì cô đã tiến đến hôn ông đắm đuối, đầu ngón tay bấm sâu vào lớp vải áo trên cổ tay ông. Mùi son làm ông ngây ngất. Ngoài hương cà phê ấm sực, hơi thở của cô vẫn còn thoảng mùi rượu vang. Ngực cô khẽ chạm vào ngực áo sơmi của ông. Cô buông tay, lùi bước.

- Xin lỗi. Như đã nói với anh, hồi này em làm sao ấy.

Đoạn cô nhanh chân lui vào trong và đóng cửa lại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.