Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Chưa bao giờ Quirke rối trí đến thế: có quá nhiều việc cần xử lý ngay. Vài tiếng đồng hồ náo động trước bình minh chứng kiến nào xe cứu thương đến rồi đi, nào cảnh sát còng tay Billy Hunt dẫn về đồn… Khi xong mọi thủ tục, ông quấn tấm chăn mỏng quanh người con, đưa Phoebe về nhà Mal. Vẫn còn mặc nguyên bộ pyjama xuống mở cửa, Mal vừa gãi đầu vừa chớp mắt lia lịa. Ba người họ chỉ trao đổi vài câu ngắn gọn. Ít nhất là ngay lúc này, Phoebe sẽ ở với cha nuôi. Hai cha con cùng chăm sóc lẫn nhau. Suy cho cùng, đó mới là mái ấm thực sự của Phoebe: cô bé sinh ra và lớn lên trong căn nhà đó. Quirke một mình lủi thủi ra về. Đến trước cánh cổng sắt, ông dừng chân giây lát đắm mình trong không khí đẫm sương đêm, nồng nàn mùi hương ngọt ngào của vô số loài hoa nở về đêm và ngoái nhìn khung cửa sổ phòng khách còn sáng đèn: Phoebe cuộn mình trong ghế bành êm ấm ngồi nghe ông Mal mặc bộ pyjama rộng thùng thình đang giảng giải. Quirke quay lưng, dấn sâu vào màn tối.

Quay lại căn hộ của mình, Quirke tưởng sẽ không sao ngủ nổi, ấy thế mà vừa đặt lưng xuống giường ông đã ngụp lặn trong một đại dương đầy mộng mị. Trong mơ, ông nghe có tiếng người gọi í ới, tiếng kêu thét thất thanh và thấy xác chết rơi từ trên trời xuống, vừa rơi vừa hú lên từng hồi. Bảy giờ, ông tỉnh dậy, đầu nhức như búa bổ. Dù chỉ muốn trùm chăn kín đầu, ngũ vùi một giấc cho thỏa nhưng ông biết có hai nơi cần phải đến. Đúng là cực chẳng đã ông mới phải gõ hai cánh cửa ấy và ông chọn Clontarf làm điểm đến đầu tiên.

Sáng ấy, trời u ám và ẩm ướt. Những ngày nắng ráo giữa hè đã qua. Hôm nay, một màn sương mỏng che ánh mặt trời le lói chiếu từ vịnh. Thủy triều lùi xa. Dù ngồi trong xe taxi cửa đóng kín mít, Quirke vẫn ngửi thấy mùi rong biển bốc lên khó chịu đến gai người. Đến con đường chạy song song với bãi cát ven biển, ông xuống xe đi bộ tới đại lộ Castle. Hôm nay, màu gạch thô của căn nhà ông đến còn đậm hơn cả màu máu. Trong vườn, khóm thược dược ngoẹo mấy cái đầu đỏ chót như thể kiệt sức vì phải cố nở cho hết. Đến trước cửa, ông nhấn chuông chờ đợi, mắt đăm đăm nhìn cụm violet. Chiếc mũ nỉ màu tối ông vừa gỡ xuống và cầm trên tay lấm tấm những hạt sương nhỏ li ti.

Biết nói gì với Kate đây?

Thấy ông, nữ chủ nhân ngôi biệt thự không hề ngạc nhiên:

- À, ra là anh.

Bộ quần áo trên người Kate hôm nay cũng là bộ cô đã mặc hôm gặp Quirke lần đầu: quần đen ống rộng và áo thun đen cao cổ.

- Mời anh vào.

Chủ nhà dẫn khách vào bếp. Trên bàn ăn có ly cà phê và tờ Irish Times mở sẵn đến trang cáo phó.

- Em đang xem để bắt chước. Khi người ta gọi đến hỏi em về nội dung thông báo, em không biết phải viết gì. Người như Leslie thì còn gì để nói đâu. “Người chồng yêu quý của”… nghe không ổn, anh nhỉ?

Quirke đứng giữa phòng, vân vê vành mũ.

- Anh rất tiếc về mọi chuyện xảy đến với em.

Kate mời ông uống cà phê nhưng Quirke từ chối. Cô đổ hết cà phê đang uống dở vào bồn rửa chén, tráng ly sạch và úp lên kệ. Quirke nhớ lần Kate bị mảnh thủy tinh vỡ cứa sâu vào ngón tay cái và máu trộn nước xà phòng chảy tràn xuống cổ tay cô.

- Em không ngờ được gặp lại anh. Em cứ nghĩ anh sẽ không quay lại nữa.

- Anh xin lỗi. Mấy chuyện thế này, anh dở lắm.

Kate ngoái đầu nhìn ông qua vai áo phủ vải đen.

- Chuyện gì cơ? Chuyện thăm hỏi quả phụ hay chuyện anh với em hồi đó? Hay anh định nói đến tình dục và tình yêu?

Nhắc đến chủ đề này, Quirke chỉ biết làm thinh. Lát sau, ông ấp úng:

- Anh đến có chuyện này…

Rồi ngưng bặt. Vừa lau tay vào khăn lau tô đĩa, Kate vừa quay sang ông mỉm cười chế giễu:

- Em nghe đây.

Quirke đến bên bàn, đặt mũ xuống rồi nhìn nó chăm chăm. Thật kệch cỡm khi bày chiếc mũ đen xì lên mặt bàn nhựa trắng muốt thế này.

- Anh muốn hỏi hôm Deirdre Hunt chết, em đến nhà cô ta làm gì. (Kate nghiêng đầu, nụ cười chưa tắt nhưng dã hết vẻ bỡn cợt). Cô hàng xóm nhà đôi diện có thấy em. Chuyện láng giềng tọc mạch ở đâu cũng có, chắc em biết rồi.

Kate khẽ nhíu mày, hỏi:

- Sao người ta biết đó là em?

- Tất nhiên cô ta không biết em. Nhưng cô ấy tả em với một người và người ấy kể lại với anh “cao, xinh đẹp, tóc đen cắt ngắn”. Anh biết ngay đó là em.

- Anh tinh ý thật đấy.

- Anh biết phán đoán chứ bộ.

Kate bật lên tiếng cười ngắn và lạnh lùng.

- Giờ anh đến đây, mặt đối mặt với em. Anh đang sắm vai ai đây? Sherlock Holmes hay Dick Barton?

Trong bộ đồ vest nhăn nhúm vì hơi ẩm, Quirke đứng sững như cục đá tảng, đầu cúi gằm buồn bã. Bên ngoài, trời quá mù ra mưa. Trong tĩnh lặng, tiếng mưa lọc qua lớp kính cửa nghe như tiếng thì thầm từ rất xa vẳng tới. Kate đến bên bàn, gập tờ báo cho gọn và đặt trở lại mặt bàn.

- Em chưa bao giờ gặp người họ Hunt đó. Tên anh ta là gì nhỉ?

- Billy.

- Phải, đúng là Billy. Trước ngày Deridre chết, em chưa từng gặp vợ chồng họ. (Mấy đầu ngón tay cô vuốt nhẹ mép tờ báo). Laura Swan và ông xã cô ta, em và chồng em cùng gặp mặt xã giao là chuyện không thể có. Anh có hình dung nổi bốn người chúng em cùng ngồi bên bàn thưởng thức món salad, nhâm nhi rượu Blue Nun không? Không, điều đó là không tưởng.

Một thoáng im lặng. Lát sau, Quirke lặp lại câu hỏi cũ:

- Em đến gặp cô ta làm gì? Lúc đầu em bảo hai người có nói chuyện qua điện thoại. Nhưng em không gọi mà đích thân đến gặp tình địch. Sao em làm thế?

Kate ngẩng phắt lên nhìn ông.

- Tại sao ư? Để gặp trực diện, bảo cho nó biết nó chỉ là con ranh mất dạy, lăng loàn. Chắc anh còn nhớ em tìm thấy hình chụp và đống thư nó viết mua vui cho Leslie chứ? (Kate dừng lời, hít thật sâu, hai cánh mũi phập phồng tức giận). Em muốn xem người ngợm nó thế nào.

- Thế còn cô ta?

- Nó làm sao?

- Cô ta nói gì?

- Còn nói được gì chứ. Khi em đến, nó đã xỉn rồi. Nốc gần hết chai whisky chứ có ít đâu. Nói chung, tình hình không có gì sáng sủa. Vẫn kịch bản cũ thôi: Leslie lại vung tay quá trán, vơ vét sạch sành sanh tiền bạc đem đi. Ngân hàng sắp tịch biên tài sản. Anh biết không, con ngốc ấy cứ run như cầy sấy. Em buồn cười muốn chết. Nó một lòng một dạ tin tưởng Leslie mới chết chứ! Lúc ấy, có thể nói em thương hại nó. Thực ra, bây giờ em vẫn tội nghiệp con nhỏ. Sao dại thế, tự tử chết thì thật uổng mạng!

- Không phải tự tử đâu.

Quirke nói quá nhỏ nên lúc đầu Kate tưởng mình nghe lầm. Cô cau mày, lắc đầu nhanh giống người đi bơi vừa ngoi lên mặt nước.

- Ý anh là sao?

- Cô ta chết vì dùng morphine quá liều. Như em nói, nạn nhân có uống rượu. Trong máu cô ta có cồn. Và chắc chắn, tiêm morphine cho người say không khó.

Kate nhíu mày sâu hơn. Cô như người dò dẫm tìm đường trong đêm.

- Anh nói con bé không tự tiêm morphine ư? Em tưởng nó chết đuối.

- Với lượng cồn và morphine lớn như thế, cô ta hôn mê là cái chắc. Deirdre nhấc tay lên không nổi, nói chi đến lái xe.

- Gì cơ? Lái xe ư?

- Người ta tìm thấy xe của cô ấy ở Sandycove. Gần đó là bộ quần áo gấp rất cẩn thận, đúng cách phụ nữ hay làm. (Quirke nhìn Kate không chớp như thể ông đang nhìn xuyên qua mắt vào tận trong hộp sọ của góa phụ). Deirdre không chết đuối. Cô ấy chết trước khi rơi xuống nước. Hung thủ chở xác nạn nhân đến đó, quăng xuống biển và đậu xe, xếp quần áo làm giả một vụ tự tử.

Kate nói nhỏ như một tiếng thở dài:

- Ra thế.

- Giờ chắc em nên kể rõ việc em đã làm ở nhà cô ta chiều hôm đó!

Vì đứng quá lâu nên cả hai gần như đồng thời thấy đau chân. Kate ngồi phịch xuống ghế khung thép, chống khuỷu tay lên mặt bàn formica. Trong lúc đó, Quirke thấy miệng khô đắng nên bước nhanh đến bên bồn rửa chén, lấy ly lớn mở vòi hứng đầy nước rồi ngửa cổ uống từng ngụm lớn. Kate chán nản.

- Có làm gì thì em cũng nói hết với anh rồi. Vì tức anh ách nên em mới đến gặp nó. Nhưng con nhỏ tuyệt vọng đến độ như người mất hồn, nửa ngây nửa dại nên em có nói gì cũng vô ích.

Kate quay sang Quirke đang cầm ly nước đứng cạnh bồn rửa chén. Ánh sáng từ cửa sổ phía sau ông âm u và bầu trời ầng ậc nước. Kate hỏi:

- Ai giết nó vậy?

- Em biết mà.

- Em biết làm sao được?

- Sau em, Billy là người cuối cùng thấy cô ta còn sống. Trừ phi…

- Cái gì? Anh nói tiếp đi chứ?

Quirke ngoảnh mặt đi, không trả lời. Kate tiếp tục:

- Trừ khi em là người cuối cùng chứ gì. Trời đất! Quirke ơi, anh nghĩ gì thế?

Kate khoanh tay trên bàn gục đầu xuống lắc nhè nhẹ. Thân hình cô cũng chuyển động theo. Quirke muốn bất chấp tất cả, định bước tới chạm tay vào làn da trắng ngần sau gáy thiếu phụ. Lát sau, khi Kate ngẩng lên, ông thấy cô vừa khóc. Cô bàng hoàng gạt nước mắt, nói như người mất hồn:

- Kể em nghe xem chuyện thế nào?

Quirke lại khát khô cả cổ. Ông hứng thêm ly nữa và uống cạn.

- Em muốn nghe chuyện gì?

- Chuyện Leslie và Billy Hunt.

- Hắn đang trong nhà con gái anh thì…

- Ai cơ?

- Leslie.

- Hắn đến nhà con anh làm gì?

- Anh đoán hắn chỉ còn biết đến đó.

- Sao lại thế? Anh nói gì vậy?

- Gã quen hắn vừa bị giết.

Kate nín bặt, quay phắt lại tròn mắt nhìn ông:

- Người quen nào?

- Thầy lang Kreutz. Chiến hữu của Leslie. Y tự xung là thầy thuốc trị bệnh tâm linh. Y chụp ảnh những nữ khách hàng của mình. Họ đều tự nguyện cho y chụp.

- Hình em tìm thấy là của họ?

- Anh đoán thế. Khi Leslie tình cờ biết chuyện, hắn đã tống tiền Kreutz.

- Leslie muốn gì ở Kreutz?

- Tất nhiên là tiền. Cả ma túy nữa. Em cũng biết Leslie có dùng ma túy, đúng không? Hắn thích morphine. Chắc chắn em phải biết hắn nghiện xì ke.

- Xì ke ư? Em chỉ biết hễ vớ được thứ gì, Leslie thử ngay thứ ấy. (Kate cười cay đắng). Chồng cũ của em thèm của lạ. Hắn thường bảo “Anh khao khát cảm giác lạ và không bao giờ thỏa mãn.” Như thế đã coi là nghiện chưa?

- Thế bản thân em có dùng morphine không?

Kate đã lường trước câu hỏi ấy:

- Anh sắp bảo em chích ma túy có sẵn trong túi vào người Laura Swan phải không? (Cô quay mặt đi, không thèm nhìn ông). Anh giàu trí tưởng tượng thật đấy.

Kate đứng lên, đến bên bếp lấy siêu nước mang ra bồn rửa và bực bội đẩy Quirke lùi ra. Hứng đầy siêu nước, cô mang lại bếp và bật lửa. Xong xuôi, cô với tay lấy hộp cà phê, lục ngăn kéo lấy muỗng xúc cà phê đổ vào nắp bình pha chuyên dụng.

- Em nghiện thứ này đây. Cà phê chính hiệu nhé. Giờ anh kể nốt chuyện giữa Leslie và Billy Hunt đi.

- Billy tưởng Leslie đến làm hại con gái anh. Gã định đánh hắn cảnh cáo, nhưng không may Leslie ngã từ cửa sổ xuống cọc hàng rào sắt nhọn phía dưới.

- Thế Billy Hunt làm gì trong nhà con gái anh? Chắc con bé rất hiếu khách nên mới để đàn ông ra vào tự do thế chứ!

- Billy theo dõi nhà con bé. Hắn thấy Leslie vào đó. Con anh không biết gã là ai nên đã xông vào đâm gã một nhát.

- Có chuyện đó sao?

- Phải. Nó đâm trúng vai Billy. Vũ khí là cây bút chì bấm bằng thép. Thực ra, cây bút ấy của anh. Con bé cất vào túi nó. (Quirke úp ly lên kệ). Có thể nói gã đã cứu con gái anh.

- Ai định hại con anh? Leslie ư? (Quirke không trả lời. Bây giờ, Kate mới vỡ lẽ). Anh tưởng em và Leslie giết họ ư? Laura Swan và thầy lang Kreutz chết vì tay vợ chồng em ư? Có phải anh nghĩ thế không?

- Chồng em là con nghiện. Hắn mê mụ, có biết mình làm gì đâu.

Kate bật cười nhạo báng. Cô phản đối:

- Khi nhất quyết làm cho xong việc gì Leslie luôn tỉnh táo, đặc biệt là với việc sai trái.

Thốt nhiên, bầu không khí nặng nề, ngột ngạt trong phòng bóp nghẹt khí quản Quirke. Ông chợt thấy mệt rũ người. Ông kết tội thiếu phụ:

- Em nói dối.

Kate đang cẩn thận rót nước từ siêu sang ấm pha cà phê, không quên canh chừng mực nước cần thiết, thế nên giọng cô trả lời Quirke có vẻ lơ đãng:

- Thế ư? Em dối anh chuyện gì nào?

- Không một lời nào của em là thật.

Cô lườm ông thật nhanh rồi quay lại với bình nước đang đặt trên bếp. Cồ rút que diêm rà chậm trên mặt giấy nhám. Tiếng động làm Quirke ghê răng.

- Anh nói gì, em không hiểu.

Ông sấn tới, chộp mạnh cổ tay thiếu phụ khiến cô phải buông que diêm, mặc nó rơi xuống đất. Kate ghé mắt nhìn sát bàn tay hộ pháp của Quirke như thể muốn biết gọng kìm có cấu tạo từ thịt, xương và máu ấy thực chất là cái gì.

- Cô thừa hiểu. Cô giả vờ đau khổ vì chồng bỏ đi, vì hắn có bồ nhí… vân vân và vân vân… Nhưng thực ra cô toàn giả vờ.

- Nhưng tại sao?

- Tại sao cái gì?

- Tại sao em phải giả bộ?

- Bởi vì…

Quirke không biết tại sao. Vậy mà trước lúc đến đây, ông tưởng mình biết chắc. Cơn thịnh nộ vụt biến thành cảm giác hoang mang. Ông định nói gì với Kate khi quyết định gõ cửa nhà góa phụ xinh đẹp này? Người đàn bà thép đầy ma lực đang vật lộn với nỗi đau khổ vô bờ này có ý nghĩa gì với ông? Quirke buông Kate ra. Cô giơ tay lên xem xét: máu đang dồn về mấy lằn trắng bợt - dấu tay Quirke. Tương tự, mọi thứ cũng nhanh chóng trở về chỗ đương nhiên thuộc về nó. Ông quay đi.

- Anh xin lỗi.

- Còn em thấy tiếc cho những gì đã có giữa chúng ta.

Kate còn đứng mãi trước tòa biệt thư sang trọng, nhìn theo ông khuất bóng sau màn mưa. Chiếc mũ nỉ trên đầu ông sụp xuống, tay ông cố kéo hai vạt áo khoác che kín mình khỏi ướt. Vài con mòng biển lượn vòng trên bầu trời u ám, cất tiếng kêu thảm thiết. Kate quay vào, đóng sập cửa lại. Khung cảnh trống vắng, hoang hoải đè nặng lên người cô.

Sau sáu tháng quyết chí bỏ rượu, giờ là lúc cơ thể ông phản ứng dữ dội nhất. Thậm chí, đến con đường trông ra biển, ông đã quay lưng định tới quán rượu Sheds cuối đại lộ Vernon nhưng ông tự ép mình phải đi tiếp, cổ họng ông khô khốc vì khát rượu. Dù đi dưới màn mưa lạnh buốt, người ông vẫn như cục than cháy âm ỉ, giống thân cây vừa bị sét đánh. Sau nửa tiếng chồn chân mỏi gối chờ ở giao lộ, ông vẫn không bắt được taxi. Cuối cùng, ông đành chui lên xe buýt và đứng ngay bậc lên xuống ở cửa xe, tay bám chắc vào cột thép sát bên. Con đường trông ra biển ướt nhẹp, vắng vẻ với hàng cọ ướt rượt ngây ngô đứng hứng mưa đang lùi xa dần. Quirke cười buồn khi nhớ cái tên người ta gán cho Dublin: Thành phố cọ.

Trên đường Marlborough, một con ngựa kéo xe ngã gục trước cỗ xe ngựa không lá chắn của Bưu điện Trung tâm. Xe buýt, xe hơi chạy về hai ngả đều bị ách tắc. Con tuấn mã lông xám nằm sõng soài trên đất có vẻ rất bình thản, không thèm quan tâm đến cảnh hỗn loạn quanh nó. Hình như chưa ai biết phải xử lý tình huống trước mắt ra sao. Ông chỉ thấy một viên cảnh sát đang lăm lăm giấy bút trong tay đứng cạnh nhóm nam sinh đang nghỉ trưa tròn mắt ngó con quái thú vừa bị ngã. Xuống xe, ông đi dọc bờ sông một đoạn trước khi rẽ vào cầu cảng, qua cầu nhỏ, đến đường D’Olier. Muốn vào đồn cảnh sát Garda, ông phải sang đường lần nữa. Đến bên bàn sĩ quan trực, ông xin gặp thanh tra Hackett. Người ta bảo ông phải đợi.

Như mọi lần gặp ông, viên thanh tra vui vẻ, hay nói đúng hơn là hoan hỉ. Sau cái bắt tay, Hackett đề nghị họ củng ra quán Bewley’s. Hai người cắm cúi đi nhanh tránh mưa. Họ đi qua cửa tòa soạn tờ Irish Times, vào đường Westmoreland, cố tránh xe cộ lao vun vút lúc sang đường để đến cửa quán cà phê có vòng xoắn trang trí. Quirke tình cờ chọn một bàn phía trong cùng có thể nhìn thẳng ra chiếc ghế dài, nơi ông lần đầu gặp lại Billy Hunt sau hai mươi năm và ngồi nghe gã kể lể hoàn cảnh đau buồn đồng thời khẩn nài ông giúp đỡ.

Sau khi gọi cô phục vụ bàn nhếch nhác mặc tạp dề nhem nhuốc đem trà tới, Hackett mở lời:

- Ta lại lạc vào mê cung rồi, phải không ông Quirke?

Quirke rút hộp thuốc là và hộp quẹt trong túi.

- Phải, cậu nói đúng.

Viên thanh tra nheo mắt nhìn ông qua làn khói thuốc mịt mù trong quán.

- Dù về câu chuyện buồn này, ông biết nhiều hơn tôi, đúng không ạ? Nhưng tôi cũng xin chỉ ra vài điểm cần chú ý. Chẳng hạn, không hiểu vì cớ gì cô Griffin, cháu gái ông, lại liên quan đến nhũng sự kiện đau lòng xảy ra gần đây? Anh bạn Leslie White làm gì trong nhà cô ấy? Và tất nhiên, sự có mặt của Billy Hunt ở đó cũng gây không ít thắc mắc.

Quirke lắp bắp:

- Cháu… cháu gái tôi tình cờ quen Leslie White. Sau ngày Deirdre Hunt chết, họ gặp nhau ngoài cửa thẩm mỹ viện Thiên Nga Bạc. Tôi dám chắc con bé thương cảm hán. (Ông ngước lên, bắt gặp Hackett đang nhìn mình chăm chú). Nó trẻ người non dạ, lại hay thương người. Hắn đưa con bé đến Grafton Café dùng trà. Từ đó, chúng quen mặt biết tên nhau. Khi Kreutz thuê côn đồ đárh hắn nhừ tử…

Viên thanh tra làm như vô tình chen ngang:

- Nhân tiện ông cho biết sao thầy lang làm thế?

- White muốn tống tiền hắn. Bị dồn vào đường cùng, Kreutz quyết định cảnh cáo hắn.

Hackett nhắm gạt tàn và quăng mạnh đầu điếu thuốc nhưng anh ném trượt. Hốt hoảng như cậu học trò phạm lỗi, anh đưa tay gạt tàn thuốc vương trên mặt bàn xuống đất.

- Những gì ông nói có bằng chứng rõ ràng không?

- Tất nhiên là không. Tôi đoán, nhưng suy đoán của tôi chắc chắn đúng.

- Do lời kể của cháu gái nên ông mới tin thế, phải không?

Quirke ngần ngừ:

- Con bé không biết chắc lý do Leslie đến nhà mình. Nó đoán hắn cần tiền hoặc muốn nó giúp chẳng hạn… Kreutz vừa bị giết và con bé biết quan hệ giữa Kreutz và White.

Hackett lại nhìn xoáy vào ông:

- Làm sao cô ấy biết?

- Còn sao nữa! Gã White kể mà. Hắn giỏi việc kiếm câu chuyện làm quà cho người quen. Hắn có biệt tài làm phụ nữ hài lòng.

Cô phục vụ bàn hôi hám bưng khay có bình trà và ly đến, dằn mạnh xuống mặt bàn. Chờ cô ta đi khỏi, Hackett mới nói:

- Thế ra Kreutz thuê côn đồ đánh White. White tức tối đến độ ngay khi bình phục, hắn đến ngay nhà Kreutz đánh y dã man, sau đó bỏ mặc y mất máu tới chết trong phòng khách. Rồi sao nữa?

- Ra tay xong, hắn phát hoảng nên đến nhà Phoebe. Con bé cho hắn chìa khóa, phòng khi hắn cần nơi ẩn náu.

Viên thanh tra bỏ bốn viên đường vào ly trà, thẳng tay rót thêm sữa và chậm rãi khuấy đều. Thế nhưng trà vẫn quá nóng. Anh đổ một ít ra đĩa, cẩn thận đưa lên miệng uống cạn. Vừa quệt ngang miệng, anh vừa hỏi:

- Thế còn Billy Hunt? Gã vào nhà bằng lối nào và làm sao gã biết nhà cô Griffin?

- Gã dụ bà già lẩm cẩm tin gã là chú con bé. Thấy White đi vào, gã bèn…

- Lần này cũng do tình cờ ư?

Quirke chìa hộp thuốc nhưng Hackett cương quyết lắc đầu từ chối. Mắt anh dán chặt vào Quirke. Quirke đằng hắng:

- Thực ra, bấy lâu nay gã theo dõi nhà con bé. Gã tin chắc Leslie White giết vợ mình. Gã biết Leslie White từng ở nhờ nhà cháu gái tôi một dạo, sau khi bị Kreutz sai du côn hành hung. Gã không biết danh tánh Phoebe. Khi thấy White đến, gã bám theo. Lúc Phoebe về, Billy rình lúc con bé mở cửa rồi…

- … rồi chạy vào nhà húc tên vô lại văng ra cửa sổ.

- Billy không cố sát. Chỉ là giận quá mất khôn thôi.

- Cái gì?

Quirke lại dọn giọng:

- Gã khai do mất bình tĩnh nên quá đà.

- Phải. Gã cũng bảo tôi thế.

- Dù chưa biết phải xử lý Leslie White thế nào, nhưng chắc chắn gã không cố tình giết hắn.

- Ông tin gã chứ?

- Tôi tin.

Quirke khẳng định và kiên quyết đáp trả cái nhìn chăm chú của Hackett.

Cuối cùng, viên thanh tra mỉm cười, thoải mái dựa hẳn lưng vào ghế.

- Lòng thương người của ông thật hiếm thấy

Trà đã nguội. Hackett uống thẳng từ ly. Mỗi khi anh nhấc ly lên, một giọt nước lại nhỏ xuống đĩa ướt làm bắn tung tóe trà sữa ra bàn.

- Vậy ông muốn tôi làm gì?

- Tôi muốn cậu đừng làm gì cả.

Hackett gật đầu như thể Quirke trả lời trúng ý anh. Ngầm nghĩ giây lát, anh thở dài sườn sượt. Lát sau, anh cười khẽ:

- Lạy Chúa, ông thật khó hiểu. Ông vừa bảo tôi chớ động vào vụ này. Thật khác hẳn hai năm trước, ông cho tôi toàn bộ thông tin về hành vi xấu xa của giới tai to mặt lớn, yêu cầu tôi làm đủ thứ: nào bắt bớ, còng tay nhiều nhân vật khả kính, hủy hoại, thanh danh họ. Vài người trong số đó là người thân của ông. Chưa hết, ông còn muốn bóc trần bộ mặt thật xấu xa của họ nữa.

Quirke bình tĩnh đáp:

- Phải. Tôi có nhớ.

- Cả tôi cũng còn nhớ rõ từng chi tiết.

- Nhưng họ thuyên chuyển cậu, không cho cậu manh động.

Hackett chặc lưỡi:

- Cả ông và tôi đều biết một sự thật là: họ thuyên chuyển tôi, “gói ghém” vụ đó thật gọn gàng trước khi dán nhãn “Chớ đụng tới”. Ông ạ, ta đang sống trong một thế giới xấu xa dung túng cho không ít kẻ bất lương. Tôi chưa thấy bóng dáng công lý đâu cả.

- Nhưng trong vụ này, công lý đã được thực thi.

- Nhưng xin thưa, thế giới ngầm vừa thực thi công lý.

- Kết quả như nhau: thủ phạm đã phải đền tội. Leslie White dáng chết. Hắn dùng thuốc độc giết một người, đánh chết một người khác. Billy Hunt giúp cảnh sát không phải nhọc công luận tội và trừng trị hung thủ.

Hackett ngần ngại nhún vai:

- Billy Hunt tự phong mình là quan tòa, bồi thẩm đoàn về kiêm luôn đao phủ. Ta làm ngơ cho hắn sao?

- Thanh tra này, nói thật với cậu, tôi không quan tâm gã Billy Hunt cục mịch gặp tai họa gì. Tôi chỉ lo cho Phoebe thôi.

- Cháu gái ông chứ gì?

Quirke liếc về nơi ông và Billy Hunt từng ngồi.

- Không phải cháu. Con gái tôi đấy. (Hackett cúi gằm, không dám nhìn ông). Nói ra dài dòng phức tạp lắm. Hôm nào rảnh, tôi sẽ kể hết đầu đuôi. Nhưng cậu phải hiểu tôi. Con bé đang trong cơn khủng hoảng. Quá nhiều chuyện không hay xảy đến với nó một phần cũng do lỗi của tôi. Nói đúng ra là do tôi phần lớn. Giờ tôi phải che chở cho nó. Đêm qua, nó đã phải chứng kiến nhiều sự việc… Cậu cũng có con, đúng không? Chắc chắn cậu cũng muốn bảo bọc chúng để chúng không rơi vào hoàn cảnh như con tôi. Nếu con bé buộc phải đứng lên bục nhân chứng, quả thật tôi không lường hết được hậu quả.

Hackett chuyển tư thế, nhoài qua bàn lấy điếu thuốc trong hộp của Quirke. Ông bật sẵn hộp quẹt. Hackett nói chậm rãi:

- Theo ông, tôi nên “ỉm” vụ này, để con gái ông không phải ra tòa làm chứng ư?

Quirke ngần ngừ, nhưng chỉ đáp gọn lỏn:

- Phải.

Hackett cúi đầu khiến nọng cằm của anh phình ra. Màu da dưới cằm anh trắng bợt như bụng cá.

- Yêu cầu ấy quá sức tôi, thưa ông Quirke.

- Nhưng cậu nợ tôi, hay nói đúng hơn cậu nợ con gái tôi.

Quirke nhớ cách nay hai năm, ông đứng trong căn bếp bừa bộn có xác một người đàn bà nằm chỏng queo dưới sàn. Bàn tay bị trói vào ghế bằng một búi dây điện và tất dài của chính bà. Lúc ấy công lý ở đâu, sao để bà ta chết thảm như vậy?

Viên thanh tra vỗ túi tìm tiền nhưng Quirke đã xỉa đồng hai xu lên bàn. Đồng tiền xoay tròn trước khi nằm bẹp xuống. Hackett hất đầu về phía đồng xu.

- Theo tôi, mỗi người trong chúng ta đều nợ nhau chút đỉnh.

Anh nhìn Quirke thật lâu như đang cân nhắc một chuyện vô cùng quan trọng.

- Theo tôi, ông đã nói thật. Ý tôi là ông thật thà kể mọi chi tiết sự việc theo lăng kính của riêng ông. Lúc đầu, tôi không nghĩ thế. Chỗ quen biết, tôi xin nói thẳng: tôi tưởng ông định bịp tôi cơ đấy. (Quirke bất động, đặt bàn tay nắm chặt cạnh ly trà còn y nguyên). Nhưng rõ là ông không hiểu vấn đề. Tôi nghĩ ông không đến nỗi cả tin như thế. Trong thâm tâm, tôi vẫn hình dung quan điểm của ông về bản chất và động cơ của con người kém sắc “hồng” hơn.

Quirke vẫn nhìn xuống.

- Cậu nói gì, tôi chưa hiểu.

Hackett đột ngột cầm mũ đứng phắt lên. Anh chờ Quirke ngần ngừ giây lát trước khi máy móc làm theo. Họ rời phòng ăn, đi ngang qua phòng trà để ra cửa. Đến đây, họ dừng lại.

- Rất tiếc vì không thể làm theo yêu cầu của ông. Thật ra, tôi có muốn cũng chẳng được. Sự thật không giống ông suy luận. Nó đơn giản hơn nhiều và xét theo một khía cạnh nào đó, nó đáng buồn hơn ông tưởng. Chắc chắn trong vụ này có một người ai cũng tưởng là vô tội đã rắp tâm lừa tất thảy mọi người. (Quay sang Quirke, anh cười ngoác miệng và nháy mắt tinh nghịch). Nhưng gã không qua mặt tôi được đâu. Tôi đâu có để gã dắt mũi.

- Đó là ai? Cậu vừa nói đến ai thế?

Hackett nheo mắt nhìn ra không gian xám xịt ngoài cửa:

- Ông biết mà. Có điều, sương mù của xứ sở này khiến ông chưa nhìn ra đó thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.