Với bác sĩ Kreutz, cô không biết mình cần gì và kỳ vọng gì ở anh ta. Chưa chắc thầy thuốc Ấn Độ đã là đối tượng để cô kỳ vọng. Đầu tiên, chỉ cần anh ta chú ý đến mình, cô đã mãn nguyện và thích thú rồi. Tất nhiên, khối người, đặc biệt là đàn ông, để mắt đến cô. Nhưng với kinh nghiệm của một cô gái trẻ, cô thấy sự quan tâm của bác sĩ Kreutz thật đặc biệt. Hình như anh ta không màng đến ngoại hình xinh đẹp, cũng không quan tâm đến việc thuyết phục cô phải chiều theo ý mình. Sau khi quen nhau thật lâu, anh ta mới chạm vào cô và ngay cả lần đụng chạm ấy cũng thật đặc biệt. Có điều lạ là cô không bao giờ cảnh giác trước anh ta, dù với phần còn lại của thế giới đàn ông, cô đã biết cách giữ mình. Lạ hơn nữa, cô không bao giờ nghĩ anh ta là đàn ông. Tất nhiên, anh ta rất hấp dẫn. Cô chưa bao giờ thấy ai trên đời tế nhị và quyến rũ như vậy. Nhưng cô không bao giờ nghĩ đến chuyện anh ta hôn hoặc cầm tay cô. Cảm giác gần gũi nhất của cô với người thầy thuốc đến từ xứ xở xa lạ giống tình cảm ngày cô còn bé với các minh tinh màn bạc trong phim. Hồi ấy, có nhiều tối, cô thường chắp tay kẹp giữa hai đầu gối (kiểu khẩn cầu của riêng cô và tất nhiên không phải dành cho Thượng đế) khi ngồi ở hạng ghế rẻ tiền nhất trong rạp. Ngước mặt lên màn bạc, cô nhìn các tài tử như John Gilbert, Leslie Howard, hay anh chàng đóng vai người hùng Zorro như thể họ sắp từ màn ảnh nhảy xuống tranh thủ hôn cô thật nhẹ, thật êm để rồi nhảy phắt trở lại cảnh phim, tiếp tục các pha hành động hào hùng. Tình cảm cô dành cho Kreutz cũng giống y như vậy. Khi nghĩ thời điểm thích hợp đã đến, bác sĩ Kreutz thần bí như huyền thoại cuối cùng cũng dịu dàng cúi xuống chứng minh tình cảm của mình đối với cô.
Tất nhiên, anh ta không có gì là không trong sáng. Dù khi mới gặp hay khi đã quen biết lâu, anh ta vẫn không hề “gợi ý” như cánh đàn ông thường làm. Riêng với bác sĩ Kreutz, cô không hề lo chuyện đó.
Anh ta nỗ lực truyền đạt tới cô thêm nhiều kiến thức về đạo Sufi. Dù được ấn vào tay vô số sách và truyền đơn, cô vẫn khó lòng học cho thông. Mới đầu, vô số tên người quá khó đọc khiến cô lẫn lộn lung tung, mãi đến sau này cô vẫn không nhớ nổi. Còn nữa, sao đạo Sufi lắm Ibn này nọ thế không biết. Dù anh ta bảo từ đó chỉ có nghĩa là “con trai của”, cô vẫn chóng hết cả mặt. Chưa hết, cô thấy giáo huấn của các nhà thông thái ấy chẳng thông thái tẹo nào. Họ có vẻ tự tin thái quá trong lúc quảng bá những châm ngôn mà họ cho là vĩ đại nhất trên đời, nhưng với cô, đa phần chúng đều hiển nhiên, thậm chí ngớ ngẩn nữa: “Tôi chưa thấy ai đi đường thẳng mà bị lạc”, hoặc “Nếu không chịu được đau, chớ thò tay vào tổ bò cạp”, hoặc “Thứ bạn tưởng là bụi cây rất có thể là nơi ẩn nấp của loài báo dữ”… Tuyên bố hùng hồn mấy câu dễ ợt ấy thì có gì là sâu sắc, thông thái? Chúng chẳng khác gì nhiều chùm chuyện tiếu lâm mà cha cô và bạn bè hay đem ra đùa cợt vào chiều thứ bảy, lúc ôm riết mấy vại bia bên bàn trong quán rượu mở tivi suốt ngày. Trong số họ, có người chơi đố chữ trên báo cũng gặp những câu như: “Con khôn sẽ biết ai là cha mình”, hoặc “Lột da mèo không chỉ có một cách”, hoặc “Đây là đoạn đường trường không có chỗ ngoặt”…
Tuy nhiên, sau nhiều lần quay cuồng đầu óc vì nghe bác sĩ Kreutz giảng đạo, cô buồn rầu công nhận một câu nói của mấy ông Ibn kia đúng một trăm phần trăm. Đó cũng là tôn chỉ của đạo Sufi: “chân lý có muôn hình vạn trạng”. Thực ra, đó cũng là điều anh ta nhiều lần ngụ ý nói tới. Hồi mới quen, anh ta đã bảo:
- Em yêu quý vô vàn của tôi ơi, hãy đừng bao giờ đòi hỏi giải pháp, hay sự thật, hay những học thuyết của giới tăng lữ em thấy trước nay bắt buộc người đời phải tin. Để trở thành một sufi, con người mãi là lữ khách, không kỳ vọng có ngày đến đích. Kiếp người sẽ là hành trình dài không nghỉ.
Rõ ràng, trong tôn giáo này (nếu nó được coi là một tôn giáo), chuyển động luôn là yếu tố quan trọng. Chưa bao giờ người Sufi ở yên một chỗ hơn một, hai ngày vì ngay sau đó, họ lại rong ruổi đường trường. Cô cho rằng chuyện đó thường xảy ra ở những xứ nóng và sa mạc. Nơi đó, dân du mục (từ này cô vừa mới nghe qua) phải luôn di chuyển tìm thức ăn và nước uống cho người, cỏ tươi cho lừa, lạc đà. Cô chỉ muốn được là một thành viên của thế giới ấy, nơi so với những gì cô biết khác nhau một trời một vực. Điều kỳ diệu ở chỗ giờ cô đã là một phần của nó dù bác sĩ Kreutz chưa hẳn tin vào điều đó.
Cô đến chỗ anh ta hầu hết các chiều thứ tư. Nếu Billy đi công tác, cuối tuần cô cũng đến. Khi bận tiếp thân chủ (Kreutz không bao giờ gọi người đến nhờ mình chữa trị là bệnh nhân), Kreutz sẽ đem tô đồng từ bàn nước đặt lên bệ cửa sổ báo hiệu mình đang có khách. Những lúc như thế, cô thơ thẩn đi tới đi lui trên đường Adelaide, chờ thân chủ ra về. Khi mùa đông tới, cô đã kịp làm quen với nhân viên trực cổng bệnh viện Tai - Mắt bên kia đường. Khi trời mưa hoặc lạnh cóng, anh mời cô trú tạm trong chòi canh nhỏ dựng bằng gỗ sấy. Không hiểu sao tên anh, Tubridy, cứ làm cô buồn cười mãi. Anh dáng người thấp đậm, mặt tròn láng bóng. Tuy đầu hói gần hết, anh vẫn vuốt dầu và chải cẩn thận mấy sợi tóc còn sót lại. Anh có một bếp dầu nhỏ đặt trong góc, hút thuốc hiệu Woodbine và đọc báo xuất bản từ Anh. Thi thoảng, cầm tờ People hoặc Daily Mail trên tay, anh đọc vài câu chuyện mùi mẫn cho cô nghe. Anh mời cô uống trà. Thỉnh thoảng cô hút thử thuốc lá của anh dù không nghiện. Trong căn chòi nhỏ, kéo vạt áo khoác sát vào người cho ấm và ngồi bên bếp lửa, cô tưởng được trở về thời thơ ấu, không phải thời thơ ấu của thực tại mà trong mơ: được ở trong ngôi nhà mình ở từ tấm bé, tận hưởng sự ấm cúng và an toàn chưa từng nếm trải nhưng không hiểu sao vẫn rất quen thuộc. Sau đó, cô lại ra đường ngóng xem chiếc tô đồng còn ở cửa sổ không. Nếu không, cô sẽ mở cánh cổng sắt, gõ cửa căn phòng dưới tầng hầm để bước vào một thế giới kỳ lạ mà so với nó, căn chòi gỗ kia trở nên quá tầm thường.
Bác sĩ Kreutz không bao giờ hé môi về “thân chủ” của mình. Cho đến giờ, cô toàn thấy đàn bà con gái ra vào nhà anh ta. Cô không ngạc nhiên. Chẳng người đàn ông nào xin ý kiến của Thầy Thuốc Tâm Linh cả. Dù rất muốn biết đôi điều về các “nữ thân chủ” kia, cô vẫn ngại không dám hỏi. Cô đoán họ đều rất giàu hoặc có lối sống phong lưu. Hơn một lần khách hàng vừa ra về, cô đẩy cửa vào ngay thì thấy Kreutz đang lúi húi cất tiền vào tủ sắt. Cô tinh mắt đã thoáng thấy những đồng năm bảng, mười bảng, thậm chí cả hai mươi bảng nằm phía trên những tập tiền dày cộm có sẵn trong tủ.
Đôi lần, khách đi để lại vài dấu vết: chẳng hạn chiếc khăn tay hay khăn quàng cổ, hoặc chỉ có mùi nước hoa vương lại. Chúng chỉ càng làm cô thêm ước ao có lần được nói chuyện với họ.
Một ngày nọ, cô ló đầu khỏi chòi canh bệnh viện đúng lúc một vị khách vừa từ trong đi ra. Trời xui đất khiến thế nào mà cô lại đi theo bà ta. Dù đã ngoài bốn mươi, người đàn bà tóc đen ấy vẫn giữ được vóc dáng thon thả. Trang phục màu xanh sẫm của bà thuộc loại đắt tiền: áo khoác may vừa in và váy bó dài ngang ống chân. Ngoài chiếc khăn choàng lông cáo khoác hờ trên vai, bà khách còn đội mũ nhỏ màu đen có mạng che nửa mặt. Bà đi nhanh về hướng đường Leeson, tiếng giày cao gót nhịp đều trên vỉa hè. Kiểu cúi đầu đi như chạy kia rất không bình thường, như thể bà ta sợ có ai nhìn thấy. Xe hơi đen bóng hiệu Rover của bà đậu sát bờ kênh. Nắng chan hòa trên mặt nước lấp lánh sáng và cây cối hai bên đường lay động trong gió chiều. Bà ta mở cửa xe nhưng không vào, chỉ lấy chiếc áo khoác lông thú ở hàng ghế sau và quấn lại chiếc khăn choàng bằng lông cáo cho kín cổ. Sau đó, bà khóa cửa xe, quay người đi về phía đường Baggot. Cô tiếp tục theo sau.
Đến tiệm sách Parson trên đường Baggot đoạn đầu cầu, bà khách dừng lại giây lát rồi bước vào. Cô đứng ngoài cửa sổ vờ xem sách trưng bày. Nhìn qua cửa kính loang loáng, lờ mờ, cô thấy bà ta lật giở chồng sách xếp trên bàn nhưng rõ ràng bà cũng đang vờ vịt. Không giấu nổi vẻ bất an, bà ta liên tục liếc về phía cửa ra vào. Lát sau, một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi qua cầu, vào tiệm. Người này cao, dáng thư sinh, mặc áo măng - tô may từ lông lạc đà. Anh ta ưa nhìn, dù hai mắt hơi gần nhau và mũi khoằm hơi to. Tóc anh ta dài và có màu bạc rất lạ. Cô chưa thấy ai, cả đàn ông lẫn đàn bà, có tóc màu đó. Nhìn qua cũng biết không phải là tóc nhuộm. Trước khi vào tiệm sách, anh ta cẩn thận ngoái đầu nhìn sau lưng. Không hiểu sao, cô đoán ngay chuyện xảy ra sau đó. Cô thấy người đàn bà trong tiệm biết người vừa vào nhưng bà ta chờ một chút mới nhìn về phía đó và vờ ngạc nhiên lắm lắm. Mỉm cười với người quen, anh ta chùng chân dựa hông vào cạnh bàn, nơi người đàn bà mới đứng khi nãy, đoạn cởi dây thắt ngang lưng của áo khoác ngoài. Chính cử chỉ đó, cái búng tay điệu đàng làm dây thắt lưng bung ra, vạt áo mở rộng khiến cô biết ngay chuyện giữa hai người. Cô lẹ làng quay gót bỏ đi.
Ngoài tiệm sách trên đường Baggot có chiếc xe hơi thể thao nhỏ màu xanh lá cây. Khi nhìn thấy nó, cô dám khẳng định đó là xe của anh chàng có mái tóc màu bạc.
Những gì cô thấy trong tiệm sách, chuyện hai người gặp nhau và người đàn bà vờ ngạc nhiên khiến cô nôn nao, run rẩy. Nhưng vì lẽ gì chứ? Chẳng qua đó chỉ là chuyên một nam một nữ kín đáo hẹn hò nhau. Cũng như hầu hết các cuộc tình vụng trộm kiểu ấy, người đàn bà kia lớn tuổi hơn hẳn nhân tình. Chỉ cần nhìn bà ta vờ ngạc nhiên khi thấy người yêu cũng đủ biết họ không phải vợ chồng. Nhưng không phải vì thế mà cô thấy nôn nao. Chính mối liên hệ giữa người đàn bà nọ với bác sĩ Kreutz mới khiến cô khó chịu. Cô biết mình thật ngớ ngẩn. Một người rời nhà Kreutz đến gặp nhân tình thì có gì lạ. Như thế không có nghĩa vị Thầy Thuốc Tâm Linh có dính líu đến quan hệ mờ ám kia. Đồng thời chẳng có lý do gì giúp khẳng định vị bác sĩ biết quan hệ lén lút của họ. Tuy nhiên, một vết nhơ từ thế giới thực đã vấy lên vầng hào quang cô vẽ quanh anh chàng bác sĩ Ấn Độ. Nó nhắc cô thực tại không bao giờ đẹp hoàn hảo: nó tầm thường, lén lút và nhơ bẩn.
Đó cũng là lần đầu tiên cô thắc mắc ý nghĩa của cụm từ Chữa Tâm Bệnh. Từ trước đến giờ, cô không để ý nhưng nay khác rồi. Khi nghĩ kỹ, cô đoán thi thoảng các bà các cô đem rắc rối của mình kể với bác sĩ và hỏi hướng giải quyết. Chẳng hạn hôn nhân trục trặc, con cái khó bảo, cuộc sống thay đổi và sự căng thẳng đời thường. Sau đó, bác sĩ cũng trò chuyện với họ hệt như với cô, khuyên họ quên chuyện trần gian lo chăm sóc phần hồn. Đó là đường đến với Thượng đế và cõi niết bàn. Mỗi lúc như thế, Kreutz lại nói rất nhỏ nhẹ hiền từ, dù không cười nhưng lúc nào cũng như đang túm tỉm. Đàn bà có tiền thường rảnh rỗi và hào phóng mua phương tiện giết thời gian. Cô chắc đa phần họ đều bình thường. Chẳng qua, một tuần đôi lần, họ cũng muốn dung túng bản thân, chi ra ít tiền để được tay thầy thuốc đẹp trai, ồn tồn và huyền bí này chăm sóc. Nghĩ đến đây, rất tự nhiên, cô ghen ngấm ghen ngầm. Cô tưởng tượng họ ở cạnh nhau, bác sĩ Kreutz và người đàn bà tóc đen trong trang phục xanh sẫm; bà ta để chân trần, quỳ trên tấm nệm nhỏ, mắt lim dim và đầu hơi ngả ra sau; anh ta đứng sau lưng, xoa nhẹ thái dương thân chủ và anh ta chỉ cần chạm nhẹ mấy đầu ngón tay vào làn da, người đàn bà đã thấy rạo rực, giống hệt vài dịp hiếm hoi anh ta massage cho cô. Vừa làm, anh ta vừa rủ rỉ kể về sự thông thái của các bậc thầy Sufi xưa. Anh ta bảo cách nay cả ngàn năm, họ đã viết những điều mà ngày nay cả thế giới mới phát hiện hoặc nghĩ về chúng.
Nhưng tại sao cô lại ghen với người đàn bà đi cùng anh chàng tóc bạch kim? Đáng lẽ cô phải mừng vì bà ta đi với người khác, không phải cặp kè với Kreutz chứ! Cô chẳng hiểu mình nghĩ gì nữa.
Cô ước gặp được người tâm sự chuyện này. Cô không thể kể với Billy. Cô biết chồng sẽ nói gì sau khi nghe chuyện. Cô cũng không thể kể cho Kreutz. Anh ta sẽ chẳng hiểu. Hơn nữa, đó là bí mật của riêng cô.