Thế rồi, không hề có dấu hiệu gì báo trước, cả thế giới của cô vỡ vụn chỉ trong một ngày. Một cụm từ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô: mọi thứ sụp đổ tan tành. Sự khởi đầu của ngày hôm ấy cũng như bao sáng khác: Billy lẳng lặng làm như không có cô. Ăn sáng một mình trong bếp xong, gã kéo lê chiếc túi lớn đựng hàng mẫu ra đi, thậm chí không chào lơi cô vợ lấy một tiếng. Mặt gã đỏ rần, hoặc do dùng nước hoa cạo râu quá tay, hoặc do đang cáu giận chuyện gì đó. Nhưng gã không hành động, nói năng hùng hổ, chỉ giận ngấm giận ngầm thế thôi. Chỗ gã vừa rời đi nổi lên một sợi khói mỏng (chắc do thuốc cháy dở còn trong gạt tàn). Khói thuốc màu xanh xám cuồn cuộn bay vào vạt nắng chiếu qua cửa sổ gần cánh cửa hậu của căn nhà. Deirdre tự rót cho mình ly trà nóng từ ấm trà bằng sứ, mang tới bàn ăn chưa kịp dọn và mơ màng nghe âm thanh phát ra từ tivi gần đó. Billy vô ý làm rớt chút mứt cam trên khăn trải bàn trắng muốt, giờ trông nó lóng lánh như mảnh thủy tinh vỡ. Tiếng chim hót véo von từ ngoài vườn vẳng tới. Deirdre tự nhắc trước khi đi làm phải giặt cho xong quần áo. May mà cô vừa mua máy giặt đời mới, một mẩu xa hoa thẩm mỹ viện Thiên Nga Bạc vừa trao vào tay cô.
Phải, có vẻ hôm nay không có gì khác thường.
Khi chuông điện thoại reng, Deirdre giật nẩy mình. Ai gọi sớm thế nhỉ? Cô vội ra hành lang. Lúc đầu, cô không hiểu ai gọi tới. Ông ta tự giới thiệu mình là Hardiman. Cô có quen Hardiman nào đâu nhỉ? Lát sau, ông bảo từ ngân hàng gọi tới. Lập tức, miệng cô khô đắng, tim đập thình thịch như thể có cái gì đó đang khó nhọc di chuyển trong cơ thể cô. Tuy không nói ra nhưng Deirdre ghét nhất là làm việc với ngân hàng. Deirdre sợ nhà băng. Từ hồi hai mươi tuổi đến giờ, cô chưa đến ngân hàng. Mấy tòa nhà ấy quá to, trần quá cao, quá nhiều quầy kính và quá nhiều người đứng sau đó. Họ đều đeo cà vạt, ăn mặc chỉnh tề. Đàn ông thường mặc đồ đen, còn giới quản lý luôn diện complê sọc nhuyễn. Cô còn sợ cả mùi giấy mực hăng hắc ở nơi đó: nó giống hệt cái mùi trong phòng Mẹ Bề Trên ở trường nữ sinh thuộc nhà thờ quản lý, nơi cô theo học hồi bé. Ông Hardiman trình bày một vài “vấn đề”, mấy “khoản chi” và nhiều tờ “ngân phiếu có chữ ký của ông White”. Ông ta yêu cầu cô gặp ông ở ngân hàng. Không hiểu sao cô còn nói được và bảo hôm nay cô rất bận, để đến thứ hai được chăng? Nghe xong, người ở đầu dây bên kia im lặng. Khoảng im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả giọng nói lo âu của nhân viên ngân hàng. Mãi sau, cô mới nghe tiếng ho khẽ. Dù chưa gặp bao giờ nhưng cô có thể hình dung người kia đứng tuổi, ăn nói khúc chiết, có vài vảy gầu dính vào vai áo. Ông ta đang ngồi bên bàn, một tay áp ống nghe vào tai, còn tay kia che miệng. Ông ta vội bảo tình thế này không thể chờ đến đầu tuần, cô phải đến ngay bây giờ. Deirdre định phản đối nhưng ông ta cúp máy sau khi cương quyết nói “Thực lòng, tình hình khiến chúng tôi hết sức lo ngại, muốn chị đến ngay để giải quyết.”
Vừa dập máy, Deirdre đã chạy ngay lên lầu, vào toilet và ngồi lên bàn cầu tiểu không ngừng. Không hiểu người cô lấy đâu ra nhiều nước thế. Cô sờ lên mặt: da cô như lá khô, không, nó giống tro tàn hơn. Cổ họng thì thắt lại, nuốt nước bọt không trôi. Cùng lúc, mi mắt bỏng rát, từng sợi tóc như một mũi kim châm vào da đầu cô đau nhói. Dù kinh hoàng, hoảng loạn và không thể kiểm soát được cơ chế bài tiết nước tiểu, cô không ngạc nhiên. Thốt nhiên, cô nhận ra rằng đây chính là kết cục cô chờ từ rất lâu, từ ngày đầu tiên ngồi trong quán rượu trên đường Baggot, nghe Leslie White dặn tỉ mỉ phục vụ quầy cách pha rượu cho riêng hắn. Nhớ này: pha nước nóng già, chớ pha nước sôi đấy. Mỗi ly không được quá ba nhánh đinh hương đâu. Lúc đó, được ngồi trong quán cạnh anh chàng đẹp trai tóc bạch kim óng ánh, cô quá sung sướng đến độ suýt chúi đầu ngã xuống ghế và ngất xỉu trong vòng tay hắn. Thực ra, thứ tác động đến cô mạnh nhất không phải thành công của thẩm mỹ viện, núi tiền chất ngất, cách nói chuyện bỡn cợt của Leslie, cảm giác đê mê truyền từ đầu ngón tay hắn sang da thịt cô, càng không phải tình yêu, mà là thái độ không chịu thừa nhận viễn cảnh tất yếu này: cuộc điện thoại lúc chín giờ sáng một ngày hết sức bình thường báo hiệu thảm họa ụp xuống.
Cô không nhớ gì từ cuộc phỏng vấn với Hardiman bởi đầu óc cô nóng bừng, mụ mẫm. Lúc chưa gặp, cô đã đoán nhầm: Hardiman không phải nhân viên bàn giấy quắt queo, gầy như cây sậy mà là quý ông bệ vệ, da dẻ hồng hào, dáng vẻ bồn chồn, mặc đồ vest xanh dương sẫm. Ông gần như tì ngực vào bàn, hai bàn tay to đầy đặn đan vào nhau trên mặt bàn giấy. Bằng giọng trầm và âm vang, ông buồn bã giải thích ngọn ngành cách Leslie White “rút ruột” thẩm mỹ viện như thế nào. Deirdre không hiểu gì cả. Đầu cô mít đặc, không tiếp nhận bất kỳ thông tin nào, chỉ biết nôm na là cô làm ra một, Leslie xài gấp đôi. Hắn thế chấp thẩm mỹ viện để vay tiền ở ngân hàng khác và xài hết tiền ấy. Hardiman bảo ngoài ra, còn nhiều chi phiếu “không được tốt”. Người cô mềm nhũn và chỉ biết trố mắt nhìn ông ta. Hardiman cúi xuống nhìn hai bàn tay, đoạn ngước lên nhìn cô thở dài và nói:
- Tài khoản trống rỗng rồi, thưa cô.
Nhưng tiền đi đâu chứ? Deirdre van vỉ ông ta cho hay. Leslie xài tiền vào việc gì? Đôi vai rộng của ông Hardiman nhấc lên rồi hạ phịch xuống như thể sức nặng của cả tinh cầu dồn hết lên đó.
- Thưa cô Hunt, chuyện đó ngân hàng không thể tiết lộ.
Vì ánh mắt tuyệt vọng của cô gái cứ bám riết lấy mình, Hardiman nhíu mày chớp mắt và nghiêm khắc bảo:
- Theo tôi, có lẽ cô nên về hỏi ông White thì hơn.
Rời ngân hàng, Deirdre thất thần bước vào không gian chói lóa của một sáng mùa hè và cảm giác như mình là người duy nhất sống sót sau thảm họa to lớn nhưng diễn ra trong câm lặng. Nắng gắt làm mi mắt cô đau rát. Một chiếc xe ngựa chở than chạy ngay qua. Người bán than mặt mũi đen nhẻm vung roi quất vào mình con ngựa đang há miệng thở ra hơi nóng, bọt trắng xóa sùi ra hai bên mép. Rồi thì tiếng còi xe buýt chói tai, tiếng cậu bé bán báo gào khản đặc. Một thế giới cô chưa từng thấy trước đây vừa lột xác. Nó nham hiểm giả mạo thế giới cũ vốn rất quen thuộc. Deirdre bước thấp bước cao đến trạm điện thoại công cộng và lục túi tìm xu lẻ. Không có xu, cô liền ra quầy báo mua một tờ nhưng tiền trả lại quá lớn. Cô bèn yêu cầu tiền xu. Người bán báo rít lên khó chịu, mắng cô một thôi một hồi nhưng rốt cuộc cũng đổi lại tiền theo ý cô. Cô gọi đến chỗ làm nhưng không ai nhấc máy. Tất nhiên, cô không mong Leslie còn ở đó nhưng chỉ cần quay số quen thuộc, nghe vài hồi chuông đổ dồn, cô cũng được an ủi phần nào. Giây lát sau, cô bất giác quay số nhà riêng của Leslie. “Nhà riêng”! Hai từ ấy như cục chì to tướng giáng mạnh vào tim cô. Nhà riêng của Leslie, vợ anh ta và cuộc sống thực của anh chàng đẹp trai tóc bạch kim óng ánh.
Kate White nghe máy. Giọng Anh chính gốc của chị ta làm Deirdre bất ngờ, dù nếu định thần lại, điều đó không có gì đáng lạ lẫm. Bây giờ cô mới thấy lạ vì sau chừng ấy thời gian đi lại với Leslie, cô chưa từng chạm mặt chị ta. Lúc đầu, cô không biết nói gì. Cô trân trối ngắm dòng xe cộ bị uốn ngoằn ngoèo qua lớp kính không bằng phẳng và xỉn màu bao quanh trạm điện thoại. Kate sốt ruột, gắt lên với giọng hách dịch, trịch thượng và quen được người nghe tuân theo răm rắp:
- Alô. Ai gọi đấy?
- Có Leslie ở nhà không ạ?
Giọng Deirdre thì giống giọng cô nữ sinh trường dòng luôn sợ sệt đủ thứ: sợ các sơ, sợ linh mục trong phòng xưng tội, sợ Margy Rock - kẻ khét tiếng hay bắt nạt học sinh của trường, và sợ nhất là bố mình. Cô tin rằng Kate đã biết cô là ai. Cuối cùng, Kate lạnh lùng đáp:
- Không. Chồng tôi không có ở đây. (Cô hỏi lại). Ai gọi đấy?
Deirdre mất tinh thần đến độ không dám xưng tên.
- Tôi làm ăn chung với anh ấy. Ý tôi là, chúng tôi cùng làm ở tiệm Thiên Nga Bạc.
Nghe vậy, Kate cười khẩy.
- Thật thế sao? Giờ còn chung không?
Lại im lặng kéo dài. Lát sau, Deirdre lên tiếng:
- Tôi cần bàn với anh ấy vài việc. Rất gấp ạ. Việc liên quan đến thẩm mỹ viện. Tôi vừa ở ngân hàng về. Quản lý có cho hay vài thông tin. Mọi thứ đều…
Cô biết nói gì đây? Ngôn từ nào tả xiết hoàn cảnh này? Thảm họa quá to lớn, quá khủng khiếp quá tuyệt vọng và khiến cô vô cùng nhục nhã. Giọng Kate hơi rung lên, nghe vừa cay đắng vừa giận dữ:
- Hắn lại gây chuyện rồi phải không? Tôi không hề ngạc nhiên. Nhưng cô thì có, đúng không? Phải, không bất ngờ sao được. Nói thực nhé: giờ cô khốn đốn vì hắn, nhưng không bằng những gì hắn gây ra cho tôi đâu! Dù sao, mong là hắn đừng mơ tôi sẽ ra tay cứu giúp lần nữa. (Kate ngừng nói trong giây lát). Chắc cô cũng hiểu hai kẻ cùng hội cùng thuyền các người sắp chìm. Tôi cho là cô có hai lựa chọn: một là chìm xuống đáy, hai là bơi vào bờ. Cô bơi nổi không, hả Deirdre?
Chì chiết xong, cô ta cúp máy luôn.
Về đến nhà, dù không đói (và chắc cô chẳng bao giờ còn cảm giác đói), Deirdre vẫn quyết định ăn một chút cho lại sức. Cô làm bánh mì kẹp giăm bông nhưng mới ăn được phân nửa, cô đã chạy vào nhà tắm nôn ra hết. Cô ngồi run lẩy bẩy trên thành bồn tắm, mồ hôi lạnh ướt đầm trên trán. Khi cơn buồn nôn qua đi, cô xuống trệt lôi máy hút bụi ra vệ sinh tấm thảm ngoài phòng khách. Cô mạnh tay đẩy tới đẩy lui đầu chổi, giống thủy thủ cáu tiết vì bị phạt lau boong tàu. Trước nay cô chưa bao giờ tin trên đời lại có thứ không thể sạch hoàn toàn. Nhưng hôm nay, dù cô có cố gắng bao nhiêu, vẫn có thứ dính chặt vào mặt lông thảm: tóc, mẩu thức ăn bé tí tẹo và những con bọ nhỏ. Cô tưởng tượng ra hàng triệu, hàng tỉ sinh vật nhỏ xíu đang di chuyển. Chúng quá bé đến độ cô phải quỳ xuống, gí mũi vào mặt thảm để tìm cho ra.
Deirdre chợt nhớ chai whisky người quen tặng hồi Giáng sinh. Nó còn nguyên, chưa ai đụng tới. Cô cất rượu vào góc tủ trên cùng, lẫn với bẫy chuột, sôđa tẩy trắng và chiếc mặt nạ chống hơi độc vứt lăn lóc từ hồi chiến tranh, lúc mọi người tưởng quân Đức sẽ chiếm đóng thành phố này. Cô tắt máy hút bụi, để mặc nó chỏng chơ giữa phòng mặc lũ bọ nhỏ thả sức bò lên.
Màu nâu của rượu hơi nhạt. Chẳng lẽ rượu đã hỏng? Chắc không phải đâu. Cô nghe người ta nói rượu càng để lâu càng ngon! Kể từ khi rượu vô chai đến giờ đã hơn mười hai năm. Tuổi của chai cồn này bằng tuổi mặt nạ chống khí độc. Cũng khoảng thời gian này mười hai năm trước, lần đầu tiên cô dám chống lại bố đẻ, dọa sẽ mách linh mục cai quản nhà thờ St Bartholomew’s mọi trò đồi bại của ông đối với con gái kể từ khi cô mới biết đi. Sau lần đó, gia đình cô không còn như trước. Lạ nhất là bà mẹ quay sang hằn học với cô! Đáng lẽ chính bà phải bảo vệ cô suốt từng ấy năm mới phải. Mong ước cháy bỏng của cô là biết chỗ ở của Eddie, người anh bỏ nhà đi từ khi còn bé. Đêm đêm nằm trên giường, trong lúc chỉ muốn nôn vọt ra khi nghe tiếng chân ông bố bước lên cầu thang, cô thêu dệt nhiều chuyện về Eddie. Cô tưởng tượng anh cô đã trường thành và về thăm nhà trong bộ cánh đẹp nhất của thủy thú, chiếc mũ giống của Popeye huyền thoại lật phía sau gáy. Anh cười tươi, khoe cơ bắp cuồn cuộn và nhiều hình xăm dữ tợn. Nghe anh hỏi thăm, cô sẽ mách lại chuyện ông bố bệnh hoạn. Lập tức, Eddie lên thẳng phòng bố, gí nắm đấm vào mặt ông ta, dọa sẽ đập bể sọ ông nếu ông còn chạm một ngón tay vào người cô em gái bé bỏng. Toàn chuyện tưởng tượng, làm gì có thực. Deirdre dốc ngược chai rượu tu ừng ực. Cổ họng cô bỏng rát khiến cô phải gập người nôn khan. Cô uống thêm ngụm lớn hơn. Lần này, họng cô đỡ rát hẳn.
Mãi chiều muộn, Kate White mới ghé. Khi nghe chuông reo, Deirdre tin chắc là Leslie nên chạy như bay ra cửa. Trái tim cô giãy giụa trong lồng ngực, phần do lượng cồn khá lớn chảy trong huyết quản, phần do niềm hy vọng chợt đến xen lẫn cảm giác phấn kích. Chắc Leslie đến để xin lỗi, phân trần rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, rằng hắn đã thu xếp với ngân hàng ổn thỏa và tất cả đều tốt đẹp. Tuy nhiên sau cánh cửa vừa bật mở chỉ có Kate nhìn cô thương hại.
- Trời ơi! Hắn ta khiến cô ra nông nỗi này sao!
Kate thản nhiên bước vào trước. Thấy cô ta chăm chăm nhìn máy hút bụi nằm chình ình giữa nhà, Deirdre vội giấu nó sau ghế sofa. Cô không nói được lời nào. Vả lại, biết nói gì bây giờ?
Khoanh tay trước ngực, Kate vừa đi tới đi lui trong phòng, vừa cáu kỉnh rít nhanh từng hơi thuốc ngắn. Cô ta đã thấy tập ảnh và chồng thư. Leslie giấu chúng ngay dưới gầm giường của hai vợ chồng. Cô ta tức tối bật lên tiếng cười khô khốc.
- Trời đất ơi, nó ở ngay dưới chỗ tụi này ngủ với nhau hàng đêm.
Kate bảo chắc Leslie muốn vợ biết nên để ở nơi dễ thấy. Hắn muốn tìm cớ thoát khỏi hôn nhân dễ dàng. Nếu thấy mớ giấy tờ tranh ảnh đồi trụy, chắc chắn Kate sẽ đuổi hắn đi. Kate lại cười khẩy.
- Lúc nào hắn cũng để người khác chủ động.
Kate không biết hắn đi đâu. Cô đoán Deirdre và hắn cùng xây tổ uyên ương và giờ hắn đang ở đó. Đang đi tới đi lui, Kate dừng phắt lại.
- Tôi nói đúng không?
Deirdre công nhận họ có thuê một phòng và nói địa chỉ cho Kate. Kate khịt mũi khinh bỉ.
- Các người ôm ấp nhau ở đâu, tôi không cần biết. Mà này (cô ngửa cổ nhìn trần nhà), tôi tò mò muốn hỏi hai người có làm “chuyện ấy” ở đây không?
Deirdre nhìn cắm xuống đất, sẽ gật đầu. Cô khai thật Leslie có ngủ ở đây một đêm, lúc chồng cô đang ở Thụy Sĩ. Kate trố mắt ngạc nhiên khiến Deirdre phải giải thích rằng thỉnh thoảng Billy có đi Geneva họp với ban giám đốc công ty dược, nơi gã làm việc. Kate lại nhăn mũi.
- Họp ư? Chồng cô đi họp ư? (Kate chỉ muốn bật cười). Tội nghiệp anh chàng bị cắm sừng.
Tuy nhiên, Kate không còn giận phừng phừng; như lúc mới đến. Chắc vợ Leslie thấy thương hại cô hoặc giữa họ có một điểm chung nào đó. Hình như đọc được suy nghĩ của Deirdre, Kate không lồng lộn đi đi lại lại trong phòng nữa. Lần đầu tiên, cô chú ý nhìn kỹ tình địch.
- Cô say đấy à?
Deirdre bảo cô không say nhưng lúc nãy có uống whisky, thứ trước đó cô chưa từng nếm nên chưa quen. Kate khuyên:
- Chớ dại tìm quên, giải sầu bằng rượu đấy.
Bất ngờ, Kate ngồi phịch xuống ghế sofa, hai bàn tay nắm chặt đặt trên đầu gối.
- Trời cao đất dày ơi! Nhìn xem con chuột cống đó hại hai ta đến mức nào đây.
Thật lạ là khi nghe thế, Deirdre chỉ chực bênh hắn, phủ nhận sự thật và tìm cớ biện hộ cho mình. Suốt từ sáng đến lúc ấy, cô mới đau xé lòng khi nhận thức đầy đủ những gì cô đã mất. Mất tiền, cơ sở làm ăn, xe hơi mới, quần áo đẹp và áo lông chồn dự định mua trong năm tới… không quan trọng. Leslie ra đi mới là mất mát lớn nhất của cô. Cô chỉ yêu mình hắn. Trước hắn, cô không có tình yêu, sau hắn, cô sẽ không còn yêu ai được nữa. Trong cô có cái gì đó quằn quại, vặn thắt rồi vỡ ra, giống mấy bức ảnh nhăm nhúm trước khi rã thành nhiều mảnh tro tàn trong lòng lò sưởi ở Percy Place.
Kate đứng dậy.
- Tôi rất tiếc cho cô. Đáng lý tôi không cần phải thế nhưng quả thực, đó là cảm xúc của tôi lúc này. Tôi định đến gào thét, chửi rủa, bêu rếu chuyện cô cướp chồng tôi. Tôi những tưởng sẽ đánh đập không tiếc tay, cào rách mặt tình địch, thử đủ mọi ngón tàn độc của trò đánh ghen. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn. (Kate sấn tới, vung tay như sắp đánh Deirdre, nhưng sau đó mấy đầu ngón tay cô chỉ lướt nhẹ qua gò má của Deirdre). Cô là đồ khốn thảm hại và ngu xuẩn!
Nói xong, Kate bỏ đi.
Ngày nặng nề trôi. Trong nhà ngột ngạt đến khó thở nhưng Deirdre không dám ló đầu ra ngoài, dù chỉ để đi loanh quanh trong vườn cho đỡ tù túng. Cô chẳng hiểu sao lại thế, chỉ biết bên ngoài mấy cánh cửa kia là chốn thù nghịch, mịt mù và đầy chướng khí. Vẫn ôm khư khư chai whisky, cô vào bếp lấy ly, ngồi xuống bàn ăn đổ gần tràn rượu ra ngoài đến độ cô phải cúi xuống uống một ngụm cho vơi bớt. Hai mắt cô ươn ướt, lưỡi và khắp bên trong miệng đau rát, mềm nhão. Nhưng cô vẫn uống tiếp. Lát sau, cô gục xuống bàn ngủ thiếp đi, đầu gối lên hai cánh tay. Mãi đến khi trời sẩm tôi, cô mới choàng tỉnh. Đã hết một ngày rồi ư? Cô mới đến ngân hàng gặp Hardiman về cơ mà! Nhà hôm nay sao vắng lặng khác thường. Cô ngồi bất động lắng tai nghe rất lâu nhưng chẳng có âm thanh nào vẳng tới ngoại trừ tiếng ù ù, ong ong không dứt trong tai cô. Khắp người cô ngứa ran. Da thịt cô ẩm và dinh dính, tuy không hẳn là bẩn. Cô ôm chai rượu trước ngực tìm đường lên lầu. Vừa đi, cô vừa chống khuỷu tay vào lan can vì sợ ngã. Lên đến nơi cô thấy bóng mình trong tấm gương lớn treo trên tường phía ngoài nhà tắm: một bên khuỷu tay khuỳnh ra, bàn tay nắm chặt chai thủy tinh áp sát vào ngực trông như người bị liệt hay què một tay.
Trong phòng tắm, cô cẩn thận đặt chai rượu lên kệ rồi cúi xuống đậy lỗ thoát nước trong bồn trước khi mở vòi. Suýt chút nữa, cô đã ngã chúi đầu xuống. Xong xuôi, cô cởi váy áo và rải chúng khắp nền nhà như thể cô vừa bóc đi nhiều lớp da bong tróc và bày ra xung quanh. Hơi nước nóng không pha tinh dầu thơm xộc tới làm mũi cô ngứa ngáy. Bước vào bồn tắm gần đầy nước quá nóng đến độ khó lòng chịu nổi, cô thở dài thả mình nằm dưới nước. Ngắm thần thể trắng hồng dưới làn nước xao động một lúc, cô quỳ trên gối, vươn người rót nốt rượu ra ly (cô uống hết cả chai rồi sao?) và ôm sát chiếc ly thủy tinh vào giữa hai bầu ngực nổi lập lờ. Lòng tràn ngập nỗi đau đớn khôn cùng, cô nhớ lại bao kỷ niệm dĩ vãng: chiếc xe đạp bố mang về tặng cô làm quà Giáng sinh, ngày cô đánh gẫy răng Tommy Goggin, và buổi sáng tuyệt vời khi cô đắc thắng bước vào tiệm thuốc và bảo thẳng lão già Plunkett ô trọc, nhẫn tâm rằng cô sẽ nghỉ làm, tự mở cơ sở làm ăn riêng.
Deirdre thiếp đi một lát. Trong lúc đó, nước trong bồn nguội lạnh làm cô choàng tỉnh, người run lẩy bẩy. Cô quấn khăn tắm kín mình, lảo đảo vào phòng ngủ. Đến ngưỡng cửa, vai cô va vào khung cửa gỗ đau điếng Trời đã tối hẳn nhưng cô không buồn với tay bật đèn. Tuy người có bớt run nhưng hai hàm răng cô cứ va vào nhau lách cách mãi không thôi. Cô lật chăn, rồi vẫn quàng nguyên chiếc khăn ướt, nằm lên giường kéo chăn đến tận cằm. Ngoài cửa sổ, mặt trăng tròn vành vạnh hau háu nhìn cô như con mắt to tướng, đầy dục vọng. Cô khóc thật lâu, cơn run rẩy thỉnh thoảng biến âm thanh thổn thức thành tiếng nấc. Cô khóc làm gì chứ? Nước mắt phỏng có ích gì? Tất cả đã sụp đổ tan tành, còn đâu!
Ánh trăng đưa cô trở về khung cửa thời thơ ấu. Những đêm hè ấy cũng đẫm ánh trăng, tắm mình trong mùi thơm ngọt ngào từ xưởng bánh bay tới và không thể thiếu tiếng chim hót sau hàng rào mắt cáo sơn đen. Cô thôi khóc. Biết đâu đời vẫn còn chừa lối cho cô, biết đâu cô vẫn có thể cứu vãn được chút gì từ đống đổ nát Leslie để lại. Cô bật lên thành tiếng: “Phải, hãy cố vớt vát.” Bất chợt, cô nhớ ngón tay Kate chạm nhẹ má cô. Bất chấp mọi khác biệt và hiềm khích, cô vẫn mến Kate. Thậm chí, họ có thể hợp tác làm ăn, mở một tiệm làm đẹp khác mà không cần Leslie. Nghĩ tới những điều tốt đẹp ấy, cô như được an ủi. Cô thở ra nhẹ nhõm, mỉm cười với vầng trăng và bóng tối bên ngoài rồi nhắm mắt lại.