Thiên Nga Bạc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Lắm lúc Deirdre ước gì Leslie đừng bao giờ chìa tập ảnh ấy trước mặt cô. Chẳng phải cô kinh sợ nó. Ngược lại, cô rất thích. Rắc rối nảy sinh chính từ đó. Vì thích nên cô mới làm nhiều việc khác, những việc tưởng chừng cô không bao giờ làm. Trước hết phải kể đến những bức thư Leslie nhờ cô viết cho hắn. Thực ra, nói thư cũng không đúng. Chúng giống bản ghi chép lại những gì cô mơ thấy. Hồi bé, hễ tối mơ gì thì sáng ra cô lại nghuệch ngoạc chép lại vì người ta bảo làm thế sẽ đoán được tương lai. Chỉ có điều chẳng bé gái nào viết nổi những thứ cô viết cho Leslie. Hắn bảo cô nghĩ gì viết nấy, đừng bỏ sót, miễn là suy nghĩ ấy phải thật đồi trụy. Mới nghe, cô cười ngất và bảo không làm được. Nhưng hắn cứ ép mãi và nhất định không để cô từ chối. Hắn bảo việc rất dễ làm, chỉ cần cô hình dung hắn đang bị tù, cô là nhân tình viết thư động viên tinh thần người yêu. Hắn rúc vào tai cô cười khẽ và lẩm bẩm: “Ngoài động viên tinh thần, em còn phải giúp anh hưng phấn nữa”. Mãi rồi cô cũng phải đồng ý, nói rằng để cô thử nhưng chưa chắc đã. làm được. Nhưng hóa ra cô viết được, mà viết hăng là đằng khác.

Và những thứ cô viết ra mới ghê gớm làm sao! Đi đâu cô cũng mang tập giấy viết thư màu xanh nhạt trong túi xách. Kèm theo đó còn có cả phong bì vì Leslie nhắc đi nhắc lại rằng cô phải làm đúng như viết thư thật. Mỗi lúc thấy tiện, cô lại lấy bút bi và tập giấy ra hí hoáy viết. Không cần đắn đo, cô chỉ cần để dòng suy nghĩ tràn ra mặt giấy. Mười lần như một, những gì cô viết đều khiến cô đỏ mặt, cắn môi, cố lắm nhưng không thể viết thẳng hàng. Cô còn chồm hẳn người lên mặt giấy như hồi đi học không muốn bạn nhìn bài. Cô trở nên liều lĩnh, không biết sợ là gì. Cô viết trên bàn trang điểm trong phòng ngủ, lúc Billy cạo râu trong phòng tắm, hoặc trên bàn giấy kê trong căn phòng nhỏ xíu đằng sau phòng massage ở thẩm mỹ viện, trong lúc chờ khách hàng. Cô viết trên ghế đá công viên, trong quán cà phê, trên xe buýt nếu được một mình một ghế. Có lần, cô còn lén vào nhà thờ trên đường Clarendon, ngồi lom khom ở hàng ghế cuối, đặt tập giấy lên đầu gối và thở hổn hển giữa bầu không khí yên tĩnh, thiêng liêng trong nhà của Chúa. Mùi sáp cháy từ những ngọn nến nhỏ nhắc cô nhớ đến đủ thứ mùi khác: mùi của khuê phòng, mùi của Leslie. Càng viết, cô càng hào hứng đến mức gần như phát cuồng. Cảm giác ấy nhắc cô nhớ hồi còn làm ở tiệm thuốc, có lần cô xưng tội rất lâu. Cô kể đủ chuyên bịa đặt với cha xứ ngồi sau tấm lưới: nào chuyên cô mút “của quý” của lão Plunkett, nào làm tình với con chó bẹc-giê to bằng con bê… chỉ cốt làm cho vị thầy tu già phát hoảng và nghe xem ông ấy nói những gì.

Có phải những gì cô viết hôm ở trong nhà thờ tục tĩu hơn bình thường, hay so với cảnh thâm nghiêm trong nhà Chúa, nó càng ô trọc hơn? Cô hưng phấn đến độ sau khi cây bút lướt như bay trên mặt giấy, cô phải ngừng viết, cởi nút váy bên hông, thò tay vào trong quần lót tìm chỗ ẩm ướt và nóng rẫy mà ra sức đạt đến cực khoái. Cảm giác đê mê tột đỉnh khiến cô phải nghiến răng, nhắm chặt mắt lại để ngăn tiếng kêu rên. Cũng may lúc ấy là buổi sáng. Nhà thờ vắng lặng, chỉ có mỗi lão già giữ đồ thánh lưng gù mặc áo lễ bạc phếch đi đi lại lại trước bàn thờ, lâu lâu lại quỳ mọp xuống và không thèm nhìn về phía cô, dù chỉ một lần. Khi cô ra về, đáy quần lót ướt nhẹp giữa cặp đùi nóng bỏng, và ánh đèn đỏ quạch trên điện thờ như xoáy vào lưng cô lời buộc tội. Sao cô lại làm chuyện đồi bại ấy trong nhà thờ nhỉ? Cô biết lẽ ra phải thấy xấu hổ. Nhưng không, cô cực kỳ thỏa thuê.

Tất nhiên, những gì cô viết làm Leslie sướng rơn. Hắn chép miệng bảo cô:

- Chà chà! Không ngờ đầu óc em trụy lạc thế!

Dù giả bộ đọc cho vui, đọc giải trí, nhưng rõ ràng Leslie rất ấn tượng vì cô viết quá nhiều, quá tỉ mỉ. Hắn không ngờ mình gặp may đến độ gặp người sẵn lòng (thật ra là hăng hái) phô bày hết mọi suy nghĩ ghê tởm nhất, đen tối nhất của mình. Khi họ nằm bên nhau, không mảnh vải che thân trên chiếc giường hẹp trong phòng ở phố Percy Place, Leslie đọc to những gì cô viết cho hắn kể từ lần gặp trước. Trong khi đó, Deirdre ngượng chín cả người và chỉ biết vùi mặt vào vai hắn. Cô nghe không sót một từ và không thể tin mình có thể viết được như thế. Cô thích giọng Leslie. Giọng hắn du dương và chuẩn xác như nam nhân vật chính trong phim lãng mạn, thế nên lúc nghe hắn đọc khác hẳn lúc cô nghĩ trong đầu. Thốt ra từ miệng Leslie, những gì cô viết trở nên nghiêm túc, có quyền thế và tác động rất mạnh đến cô. Nó giống giọng của nam diễn viên chính trong phim. Tuy nhiên, cô cười thầm tự nhủ rằng loại phim ấy sẽ không được trình chiếu ở rạp bao giờ.

Đọc những lá thư ấy, Leslie cũng hưng phấn như khi cô viết ra chúng. Hắn không thể bình thản đọc hết và giữa chừng thường nằm vật xuống gối, quấn tóc cô vào nắm tay (giống các anh cô ngày xưa) để dúi đầu cô vào lòng. “Cái ấy” của Leslie cương cứng và nóng rẫy. Khi cô vuốt lớp da xuống, cái “đầu” mịn mượt phô ra một lỗ nhỏ trông như con mắt tinh nghịch nhìn cô. Cô thích hôn hít “nó” để thấy Leslie oằn người rên rỉ, từ đó cảm nhận được uy lực của mình với nhân tình.

Ngay cả trong mơ, cô cũng không dám nghĩ mình sẽ làm thế với Billy.

Bây giờ, mỗi khi ý nghĩ về chồng len vào tâm trí, cô lại gạt phắt đi và nhanh chóng nghĩ đến Leslie. Chẳng lẽ cô yêu Leslie? Hồi còn đi học, bạn cô bảo nếu cô đang nhớ một chàng rồi lập tức nhớ sang chàng khác, thì cô yêu chàng thứ hai. Nhưng khổ nỗi cô không biết phải gọi tình cảm dành cho Leslie là gì. Thậm chí, chưa chắc cô mến hắn. Nếu sau khi làm đủ thứ chuyện với hắn mà không mến được hắn thì kể cũng lạ. Phải công nhận vóc dáng thư sinh khiến hắn ưa nhìn hơn. Nếu không uống rượu hoặc chích xì ke trước khi lên giường, hắn rất “dẻo dai”. Deirdre dễ dàng nhận thấy hắn không lạ gì đàn bà; hắn rành chuyện “phòng the” ghê lắm. Còn nữa, hắn rất hài hước. Hắn thường bắt chước thầy lang Kreutz và Billy (cô ngăn thế nào cũng không được). Hắn nhạo báng chồng cô bằng đủ thứ tên lóng: Billy ngồi đáy giếng, Billy ngố hoặc Billy “khốttabít”… khiến cô cười ré lên. Có khi, hắn vật cô xuống nền nhà, thọc lét cô giống hai đứa trẻ nô đùa. Thỉnh thoảng, lúc sắp đưa “của quý” vào trong cô, hắn dừng lại, chống tay nâng người lên, bắt chước giọng ngọt xớt của một bà từng hỏi đường họ: “Đây có phải đường Percy không nhỉ?”. Đôi khi, Deirdre muốn coi hắn chỉ là một phần giấc mơ của mình mà thôi. Với cô, thế sẽ dễ hơn nhiều. Chồng, căn nhà bé tí trên phố St Martin’s, công việc vất vả ở thẩm mỹ viện, mẹ cô đang ốm đau, ông bố - hình ảnh của nỗi sợ hãi vĩnh cửu, và những người anh cô chưa từng gặp lại… là đời thực. Dù sự căng thẳng họ gây ra không bằng sự căng thẳng trong căn phồng tồi tàn dưới tầng hầm có màn cửa thưa, che phân nửa cửa sổ nhìn thẳng ra hè đường, có bồn rửa mặt sứt mẻ, có nệm lò xo cũ võng xuống ở giữa, nhưng cô vẫn coi trọng nó hơn cuộc sống thực của mình và muốn nó cùng Leslie chỉ tồn tại trong giấc mộng không tì vết, tách biệt hẳn với phần còn lại của thế giới.

Không có gì đơn giản dù Leslie muốn cô nghĩ ngược lại. Cô không tin họ đến với nhau chỉ vì khoái lạc. Đôi khi những cảm xúc trái ngược dành cho hắn khiến cô choáng váng. Chẳng hạn, có lần hắn bảo cô chớ có sợ sẽ gặp rắc rối bởi vợ chồng hắn đã xét nghiệm và biết hắn không có khả năng sinh sản. Hắn tưởng cô sẽ nhẹ nhõm và thoải mái hơn, nhưng không phải. Dù biết khó lòng có con với hắn, nhưng khi được khẳng định sẽ không bao giờ có con chung, cô bỗng thấy trống vắng trong lòng, như thể ai đó vừa lấy đi một phần cơ thể cô vậy.

Không gì dễ dàng cả. Cuộc đời vốn đã phức tạp giờ còn phức tạp hơn vì ngoài những lúc “ăn vụng”, họ còn quan hệ công khai và cô cố làm tốt vai trò bạn làm ăn thuần túy của Leslie. Thẩm mỹ viện làm ăn phát đạt trên mức hy vọng của cả cô và Leslie. Trong thành phố này, đàn bà lắm tiền chán đời nhiều hơn cô tưởng. Cô cũng không hình dung hết những ý thích kỳ quặc của họ. Chẳng hạn lúc đầu cô từ chối nhận tiền cọc của mấy ả nghiện không trang điểm, móng tay sắc như dao cạo và ánh nhìn lạnh như nước đá. Nhưng rồi sau đó, cô coi những người đàn bà này (họ cho mình là phụ nữ, dù họ trông giống đàn ông hơn) là “rủi ro nghề nghiệp” và cộng thêm một khoản lớn vào hóa đơn tính tiền của họ.

Tiền cứ thế chảy vào. Deirdre biết mình khéo làm ăn. Tuy nhiên, cô cũng sớm biết Leslie bất tài: có duyên nhưng kém cỏi. Thực ra, hắn chỉ được mỗi tài ăn nói có duyên. Cô biết thừa nhiều khách hàng (tất nhiên không phải loại phụ nữ mặt lạnh như tiền) đến thẩm mỹ viện chủ yếu tìm cách kéo Leslie vào góc phòng nói chuyện chơi. Không ai giỏi hầu chuyện bằng Leslie. Deirdre quyết định không chỉ trích Leslie lười biếng hoặc bất tài. Mà cô còn phàn nàn gì nữa nào? Lần đầu tiên trong đời, cô thấy thỏa mãn. Cô tự tin, yên tâm và có túi tiền rủng rỉnh, có xế hộp đời mới hiệu Baby Austin, và mùa đông tới, nếu mọi chuyện cứ suôn sẻ như bây giờ, cô sẽ mua cả áo lông chồn nữa kìa. Nói cách khác, Deirdre Hunt đã lột xác hoàn toàn thành Laura Swan. Chưa kể còn thêm “món hời” Leslie White!

Hắn chỉ cô mọi “nghệ thuật” làm tình mà trước khi gặp hắn, cô không bao giờ nghĩ đến dù là trong cơn mê thầm kín nhất. Lúc đầu, cô xấu hổ (tất nhiên càng xấu hổ, khoái cảm càng cao), nhưng ít lâu sau lại thấy hãnh diện vì chúng. Cô coi như đang được học một kỹ năng mới, luôn rèn luyện để vượt qua nhiều cấp độ đo mức táo bạo và sức chịu đựng trong quan hệ xác thịt. Lúc trước, cô luôn xấu hổ về cơ thể mình; có lẽ vì cô xuất thân từ khu ổ chuột đông đúc, gần như suốt thời thơ ấu đều ngủ chung với bố mẹ, không lúc nào được ở một mình, ngay cả khi ở trong phòng vệ sinh (khóa cửa nhà vệ sinh hỏng và bố cô cố tình không sửa). Nhờ Leslie, mọi nỗi ngượng ngập ấy đều bị xóa sạch.

Deirdre chỉ sợ duy nhất một điều: Billy phát hiện cô thay đổi. Trong một đêm “đồng sàng dị mộng” tưởng Billy là Leslie, cô đã kéo tay chồng đến chỗ cô định sẽ không bao giờ cho gã sờ vào. Sau khi thỏa mãn, Billy rời cô, nằm phịch xuống nệm, vừa thở hổn hển vừa hỏi vì sao cô biết “trò” đó. Hoảng quá, cô dối rằng đã lén đọc từ tạp chí mượn của người ta. Billy cười khẩy, bảo tưởng cô đoan trang lắm, hóa ra cũng đọc thứ ấy. Sáng hôm sau ngắm mình trong gương, cô phát hiện điểm khác lạ: một diện mạo mới mặt dày mày dạn, mắt lóe lên tia nhìn ô trọc, và tệ hơn, sự tương đồng với một người mà cô chưa từng nhận ra - nét dâm đãng lồ lộ trên mặt, giống hệt bố cô!

Trạng thái tinh thần Leslie đưa cô đến rất khác biệt. Dù không thực tế nhưng không hiểu sao nó không quá lạ lẫm với cô. Những cảm xúc khi nhớ về Leslie giống cảm xúc cô từng có lúc còn bé chơi trò “bịt mắt bắt dê” trong dịp lễ Giáng sinh: nào hồi hộp, đoán già đoán non, nào phấn khích pha lẫn hốt hoảng… Nó khiến cô rạo rực, cổ họng nghẹn lại. Hoặc thậm chí nó có từ trước đó rất lâu, hồi cô mới chào đời: nhịp tim gấp gáp và háo hức mong chờ những gì cả thế giới rộng lớn sẽ đem đến cho mình. Phải, được ở bên Leslie, Deirdre như được tái sinh, biến thành hài nhi được ôm ấp, yêu chiều. Một ngày nọ, cô cố giải thích cảm xúc tinh tế ấy cho hắn hiểu. Tất nhiên, hắn cười hô hố, bảo rằng nếu muốn được ôm ấp, cô sẽ được toại nguyện. Đoạn Leslie cấu mạnh đôi gò bồng đảo của cô bằng ngón cái và ngón trỏ có móng tay dài khiến cô thở gấp vì đau.

Còn một điều nữa cũng rất lạ: Deirdre không ghen với người khoác lông cáo từng gặp Leslie trong tiệm sách dưới chân cầu và lõa lồ trong ảnh. Khi nghe cô hỏi về chị ta, Leslie chỉ cười nhếch mép và bảo tất nhiên hắn có ‘làm tình” với ả - nghe đến hai chữ ấy, máu dồn cả lên má Deirdre - rồi xòe chồng ảnh như xòe quạt dí vào mũi cô, hắn cười nhăn nhở, lừ mắt giống những lúc hắn làm cô khóc rấm rứt, và bảo:

- Tất cả đều qua tay thằng này rồi, cô em ạ.

Không cần biết cô tin hắn hay không, vì điều đó không quan trọng. Cô không quan tâm hắn thành thật hay nói dối để chọc tức cô. Không, cô không để bụng, cũng không ghen. Mọi nguyên tắc từng tồn tại trên đời trước đây không thể áp dụng với tình trạng của cô bây giờ. Leslie có ngủ với “chị Cáo” - Deirdre đành gọi chị ta thế vì Leslie vẫn nhất định không lộ danh tánh của chị T. - cũng không sao. Thậm chí, hắn có ân ái với mọi đàn bà có trong tập hình cũng không thành vấn đề. Không hiểu sao Deirdre luôn tin họ không có thực, chỉ giống những nhân vật tưởng tượng mà cô đề cập trong thư gửi Leslie. Về phần mình, Leslie bảo hắn không phiền nếu cô “tiến tới” với người khác. Thực tế, hắn còn muốn cô chung chạ với thật nhiều người, đàn ông hay đàn bà đều được, miễn là sau đó về kể cho hắn nghe. Tuy nhiên, riêng chuyện ấy, Deirdre rất cứng rắn: cô sẽ không, yêu ai ngoài Leslie. Nghe thế, hắn cười nhạo:

- Thật sao? Thế còn lão “khốt” Billy?

Chính lúc ấy, cô phát hiện điểm yếu nguy hại của Leslie: cô không ghen với những ai từng lên giường với Leslie, nhưng rõ ràng hắn ghen với Billy. Chỉ cần nghĩ đến chồng cô, hắn đã nổi khùng lên và cô phải vờ thề thốt rằng sẽ không bao giờ để Billy đến gần mình. Thuyết phục hắn còn khó hơn dời non lấp bể. Lần đầu hứa hẹn, Deirdre suýt vô tình cười phá lên, bảo cô làm sao né được Billy. Sau khi xa vợ nhiều ngày, khi gặp lại, gã nhất định lấy quyền làm chồng đòi thỏa mãn. Lập tức, Leslie không nói không rằng, chỉ gườm gườm nhìn cô trông rất đáng sợ, hai con ngươi như chập vào giữa sống mũi. Vài phút sau, khi cùng lõa thể trên giường, hắn bẻ quặt tay cô ra sau, mạnh đến mức xương cô suýt gãy và khẽ rít vào tai cô:

- Nhớ kỹ đấy!

Dù thế, thỉnh thoảng hắn rất hiền, thậm chí tốt tính nữa. Deirdre vốn ghét hai bàn tay mình. Trước nay, tay cô vẫn thô kệch như dùi đục. Từ lúc nai lưng massage phục vụ khách hàng ngày, mu bàn tay nổi gân to như dây chão. Nhưng Leslie luôn khen tay cô đẹp. Hắn thường đan hai bàn tay trắng trẻo, thuôn dài vào mười ngón tay thô cứng như khúc dồi của cô, rồi đưa lên môi hôn từng ngón một trong lúc ánh mắt âu yếm vuốt ve khuôn mặt cô.

Mỗi lần vụng trộm, hắn lại cho cô uống thuốc viên, hoặc dỗ cô nuốt vài giọt thuốc dạng dầu lỏng chứa trong chai thủy tinh nhỏ xíu. Hắn còn trộn một loại bột trắng với đường nài ép cô ăn. Ăn xong, cô chỉ muốn nhảy xổ vào hắn, đồng thời hay cáu giận vô cớ. Mãi sau này, hắn mới bảo đó là ma túy. Một chiều nọ, hắn mang đến chỗ hẹn một hộp nhỏ bọc nhung, bên trong có kim tiêm và mấy ống thuốc nước trong suốt, mời cô “chích choác” (hắn thích gọi thế). Đến mức này, Deirdre cương quyết không nghe. Hắn bèn dùng giọng êm ái, hệt những lúc dỗ ngon dỗ ngọt cô làm theo ý mình:

- Thuốc bổ mà em. Bào chế từ cây anh túc đấy. Giống thực phẩm chức năng thôi mà.

Deirdre gạt đi:

- Không, không. Chớ có nói thế. Em không dùng đâu.

Sau nhiều năm làm cho tiệm thuốc, cô nhận diện ma túy ngay khi nhìn thấy nó. Leslie bảo cô sẽ phải tiếc vì từ chối “thần dược” này. Như mọi khi, hắn vén tay áo tự chích một mũi vào ven, rồi tránh nhìn cô, hắn ép sát cánh tay vào sườn. Không ngờ cánh tay hắn trắng trẻo và đẹp là thế lại có thể chứa thứ chất lỏng gớm ghiếc kia. Bất giác, Deirdre liên tưởng đến thói xấu của loài mèo: “đi bậy” ở những chỗ không ai nhìn thấy. Dù thế, trông dáng hắn ngồi trên giường hơi ngoảnh mặt đi, một chân co trên nệm, một chân duỗi, bàn chân chạm sàn, vẫn đẹp và lãng mạn. Ánh sáng nhẹ của một ngày u ám soi chênh chếch qua cửa sổ làm nổi bật đường xương hàm dài và chiếc cằm nhọn. Thuốc ngấm, hắn nằm nghiêng trên giường, kê tay dưới má. Deirdre nằm sát bên, ôm hắn dịu dàng. Họ nằm bên nhau thật lâu. Leslie mơ màng nhìn cửa sổ; Deirdre đắm đuối ngắm người tình trong ánh sáng yếu: màu tóc bạch kim óng hơn bình thường, bao lấy khuôn mặt đẹp như vị thánh tử vì đạo trong tranh cổ. Leslie thiếp đi giây lát, hơi thở đều đều như em bé. Họ lại quấn lấy nhau khi hắn tỉnh giấc. Leslie ngất ngây và vô cùng dịu dàng khiến cô chỉ muốn bật khóc trong vòng tay hắn. Hắn run rẩy rỉ tai cô bằng giọng trầm, mượt như nhung:

- Để lần sau vậy. Lần sau, em nhất định phải chích thử, “sướng” lắm em ạ!

Đáng lẽ cô không nên đưa hắn về nhà. Lạy Trời đừng để Billy biết, nếu không đó sẽ là điều tồi tệ nhất cô làm với chồng mình. Billy đang ở Thụy Sĩ, đàn đúm với những đồng nghiệp thích khoa trương và chắc chẳng hối hận gì (hồi mới cưới, gã hứa hẹn đủ thứ, bảo nhất định sẽ đưa vợ đến Geneva chơi cho biết nhưng lại nuốt lời: chắc gã chờ đến kiếp sau mới thực hiện lời hứa). Bởi thế, Deirdre đồng ý khi Leslie hỏi hắn có thể ghé qua gặp cô được chăng. Cô biết hắn chỉ háo hức ngó xem nhà cô thế nào. Cô đưa nhân tình vào nhà bằng hẻm sau vì sợ hàng xóm trông thấy lại tọc mạch. Cô quyết chí sẽ không để hắn ở lâu vì cô sợ lắm rồi. Nhưng cửa vừa khép lại, hắn đã ôm ngay lấy cô, hôn môi cô thật mãnh liệt, thật nồng nàn khiến cô quên phắt nguy hiểm rình rập và cái ý nghĩ sẽ làm đau lòng chồng nếu rước nhân tình vào nhà.

Hai tay đút túi quần, Leslie nhún nhảy đi vòng quanh nhà. Dáng đi của hắn luôn khiến Deirdre liên tưởng đến tay chơi quần vợt. Hắn tươi tỉnh khen mọi thứ đều đẹp: hình cưới của cô đặt trong tủ đựng đồ sứ, bộ đồ trà mạ bạc bố mẹ cho cô, văn bằng chứng nhận nghiệp vụ bán hàng của Billy lồng trong khung mạ vàng, chiếc đèn bàn kiểu Sacred Heart và bức tranh chép từ tác phẩm Vương triều Glen treo phía trên lò sưởi. Cô lầm lũi đi theo hắn. Đáng lẽ phải mừng vì người yêu ghé thăm “tổ ấm” (Billy chẳng thiết tha gì chốn này. Gã chỉ coi đó là chôn ăn ngủ, một nơi cho phép gã ngồi ỳ trong ghế bành xem đá bóng trên truyền hình suốt chiều chủ nhật), cô lại hoang mang, u uẩn. Hình như những thứ Leslie nhìn vào đều xỉn màu đi, như thể hắn thở ra làn sương mỏng màu xám bao trùm vật dụng trong nhà cô. Tuy nhiên, không giống sương bình thường, sương của Leslie không bao giờ tan và làm ô uế những đồ vật cô nâng niu hàng ngày. Tuy nhiên, khi hắn nài cô đưa lên lầu, vào phòng ngủ (nơi trước nay chỉ dành cho Billy và cô), rồi chậm rãi, mơ màng cởi từng món trang phục trên người cô, cô lại rạo rực ham muốn. Lúc ôm nhau lăn lộn trên giường, cô quên hết tất cả ngoại trừ đôi môi, bàn tay hắn lướt trên người cô và làn da trắng mát lạnh áp vào làn da cô.

Như mọi khi, Leslie “choác” một liều sau trận “mây mưa”. Deirdre nhắc hắn chớ có quên dụng cụ ở nhà cô: nào kim tiêm, nào ống thuốc, nào cục bông nhỏ và chai cồn bé xíu mà Leslie cẩn thận dùng lau bề mặt da trước khi tiêm. Billy về, chẳng may nhìn thấy chúng thì nguy.

Cũng tối ấy, Deirdre kể hắn nghe hôm cô đến nhà thầy lang Kreutz, uống trà thảo dược và bất thần ngủ lịm. Cô nói chuyện đó lúc đang mặc quần áo và nghĩ rằng hai người họ thân nhau (cô biết ma túy Leslie dùng là do Kreutz đưa cho) nên Leslie có biết chắc cũng không sao. Lát sau, cô buột miệng bảo lúc tỉnh dậy trên ghế sofa, đầu cô nhức như búa bổ. Lập tức, cô hối hận vì trót “phổi bò”. Thình lình, mọi mưu đồ rõ như ban ngày khiến cô đứng tim. Hèn gì hôm ấy cô có cảm tưởng quần áo mình xộc xệch, khó chịu như mặc ngược. Thì ra, lão thầy lang ô trọc đó… Dù đang phê thuốc, những lời cô nói vẫn lọt vào tai Leslie. Hơn thế, hắn nghe một hiểu mười vì vốn dĩ hắn rất nhạy bén với những chuyện kiểu đó. Hắn nằm ngửa, kéo chăn tận cằm trông như bệnh nhân hậu phẫu. Deirdre rùng mình khi thấy đầu hắn gác lên gối của Billy. Hắn đảo mắt nhìn chăm chú về phía cô chờ đợi. Cô sợ quá, phải kể tiếp dù lần này cố tình coi như không có chuyện gì xảy ra:

- Chắc Kreutz pha thêm chất gì đó vào trà.

Cô cười to hơn bình thường, hai tay lúng túng cài nịt áo.

- Em đoán đó là thứ giúp con bệnh của y bình tâm hơn. Nói thật, hôm ấy em ngủ say như chết.

Không nói không rằng, Leslie nhìn cô chằm chằm rồi nhếch môi cười. Cô biết nụ cười đáng sợ ấy. Cô vừa giả bộ vui vẻ, vừa vội đứng lên.

- Nào, mời ngài dậy rồi đi cho!

Hắn không nhúc nhích, chỉ thở dài quay mặt đi. Hai bàn chân trắng, gầy và thuôn dài thò dưới mép chăn.

Lồng ngực cô lại lạnh buốt. Nếu Kreutz đánh thuốc mê rồi chụp hình cô khỏa thân, y sẽ dùng hình đó làm gì?

Deirdre sớm có câu trả lời. Hai ngày sau, nhân viên bưu điện đến thẩm mỹ viện giao một phong bì lớn màu nâu. Dòng chữ viết tay ghi địa chỉ tròn tròn như ai đó nhờ trẻ con viết hộ. Deirdre biết ngay bên trong có gì. Đang massage cho khách (tuy không qua trường lớp, chỉ học trong sách nhưng Deirdre rất giỏi nghề), cô lau vội hai bàn tay dính dầu mở phong bì ra xem dù trên đó ghi người nhận là Leslie. Khi thấy bức hình, máu trong người cô như đông lại. Cô suýt ngất xỉu. Chắc nghe tiếng cô thở hổn hển vì khiếp đảm nên bà khách béo mập, xấu ma chê quỷ hờn và mắc bệnh hen suyễn đang nằm trên bàn vội chống khuỷu tay nhổm lên ngó xem trong hình có gì. Deirdre nhét vội ảnh vào phong bì. Dù chưa nhìn rõ có phải mình hay không, cô cũng không dám xem lại. Sau giây phút tái nhợt, mặt cô vụt đỏ lựng vì nhục nhã. Sao con dê già đó dám làm thế? Deirdre tưởng có người vừa hất một xô đầy phân và nước tiểu vào mặt mình. Sự thật cô bị bố đẻ cưỡng bức từ bé cũng không kinh tởm bằng lòng phản trắc của thầy lang Kreutz. Sao y tàn nhẫn thế?

Tất nhiên, Leslie chỉ cười hô hố và giơ bức hình ra xa, nghiêng đầu nheo mắt ngắm nghía như đang thưởng ngoạn tác phẩm của một nghệ sĩ bậc thầy.

- Cha già Kreutz này sành đời thật! Đáng lẽ y nên theo nghiệp phó nháy!

Họ đang trong căn phòng ở Percy Place, vẫn mặc áo khoác, Leslie nằm ngửa, gác chân chữ ngũ trên giường. Ngoài đường, gió mạnh thổi bạt dòng nước mưa như trút từ trên trời dội xuống. Deirdre mua pho mát, bánh cuộn và một chai rượu Liebfraumilch cho bữa khuya. Leslie vẫn tấm tắc hoài. Cô bảo hắn đừng đùa dai, trong đó chẳng có gì đáng cười cả. Chẳng lẽ hắn không hiểu cô nhục đến mức nào ư? Nhìn cô trong hình xem: váy tốc ngược, hai chân dang rộng, có gì phô ra hết. Leslie đáp:

- Hắn chụp hình em xinh như búp bê còn gì. Cứ như diễn viên điện ảnh ấy.

Deirdre bảo cô không cần biết minh tinh, búp bê nào cả. Thứ hắn cầm trong tay chỉ là ảnh “con heo” mà thôi. Leslie vờ ngây thơ:

- Ảnh “con heo” là gì cơ? Anh tin chắc sẽ tìm được người sành điệu vung tiền mua một tấm đẹp thế này.

Deirdre kêu lên:

- Leslie White, anh chớ có làm thế!

Dù biết hắn chỉ nói đùa, Deirdre vẫn nóng ran khắp người. Rót rượu mang ra cho hắn, cô liếc trộm tấm hình lần nữa. Leslie đang giơ tấm hình ra chỗ sáng mà ngắm nghía, còn cô bất giác rùng mình. Thật lạ rằng cô thấy cặp mắt nhắm tịt là điểm xấu nhất trong ảnh. Trông như chụp người chết rồi! Leslie thủng thẳng:

- Thứ y cho em uống phải cực mạnh bởi em mê man đến nỗi y tha hồ xoay trở người em. Có thế, hình mới đẹp thế này (hắn ném cái nhìn quỷ quyệt về phía cô, mẩu đầu lưỡi đỏ nhọn thò ra giữa hai hàm răng). Có chắc em không giả vờ ngủ?

Deirdre không buồn trả lời. Toàn bộ chuyện này thật nhơ nhuốc. Nếu biết ngọn ngành, ai cũng công nhận thế. Nhưng góc sâu kín nhất trong cô bùng lên ngọn lửa hừng hực mỗi khi hình dung mình nằm bất tỉnh trên ghế sofa phủ chăn đỏ, còn Kreutz đeo máy ảnh cúi xuống hất váy cô lên cao, cởi quần lót và kéo hai chân cô dang rộng… Ánh mắt Leslie xoáy vào cô. Hắn luôn đoán trúng những gì cô đang nghĩ, úp tấm hình lên ngực, hắn chìa tay, dịu dàng mời gọi:

- Lại đây em.

Deirdre muốn từ chối vì cô đang cáu giận, nhục nhã và ghê tởm. Nhưng tất nhiên, cuối cùng cô không cưỡng lại được. Vừa cởi hàng khuy trên váy cô, hắn vừa ngâm nga hát như thể cô là một phần công việc hắn phải giải quyết cho xong.

- Em phải lấy hình đó.

- Rồi sao?

- Em sẽ xé vụn, đốt nó ra tro.

- Y còn phim và sẽ rửa thành nhiều tấm khác.

- Anh lấy được mà, sợ gì y chứ? Hãy hứa anh sẽ lấy hết về cho em đi? Lấy chúng về rồi đốt hết nhé?

- Hừm.

Chuyện Kreutz dám cả gan tống tiền hắn (nếu không, y gửi ảnh Deirdre khỏa thân cho hắn làm gì?) chỉ làm hắn buồn cười. Hắn đã định cho qua nhưng Deirdre cứ lẵng nhẵng đòi cả phim lẫn ảnh gốc. Cuối cùng, để cô im miệng, hắn hứa sáng mai sẽ gọi Kreutz ra ngoài, mắng cho một trận. Hắn chỉ hứa cho có, nhưng sớm hôm sau (với hắn, giờ đó còn quá sớm), không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại cưỡi chiếc Riley đi ngang qua đường Adelaide. Cơn mưa tầm tã đêm qua đã tạnh. Ánh thái dương rực rỡ, mùi nước mưa bốc hơi trên vỉa hè và hàng cây được dội rửa sạch sẽ làm tinh thần hắn phấn chấn. Hắn dừng xe cạnh thùng thư, nhét phong bì có ghi đè địa chỉ mới vào thùng. Một cô gái mặc áo sơmi trắng đi ngang qua lưu luyến nhìn hắn. Vừa cho xe phóng vọt đi, hắn vừa cười một mình và khe khẽ huýt sáo. Mái tóc dài màu bạc của hắn bay trong gió.

Đến cửa nhà Kreutz, hắn đậu xe sát lề đường, bước vào cổng sắt, gõ mạnh cửa trước và đứng đợi. Khi đi “thăm viếng” kiểu này, hắn thấy dùng nắm đấm dộng cửa thật mạnh sẽ cho kết quả tốt hơn là chỉ nhấn chuông báo nhà có khách. Nó khiến người trong nhà nháo nhác, đồng thời khiến lượng adrenalin trong người hắn dâng lên. Hắn đấm cửa rầm rầm lần nữa nhưng không thấy ai ra. Hắn quay ra cổng, ngó ngược ngó xuôi con phố trước nhà. Mùa hè, lúc mới khoảng tám, chín giờ sáng, đường phố vắng tanh. Hắn quay vào, lôi ví, mở dây kéo một ngăn nhỏ lấy ra một dụng cụ bằng thép cứng hơi cong ở phần đầu. Trông nó giống một chiếc kẹp tóc vô hại. Hắn luồn một đầu sợi dây thép nhỏ vào lỗ khóa, lựa tay xoay nhẹ, bụng tự khen mình sáng suốt vì đã rèn giũa khá nhiều “tài lẻ” từ khi mới lớn. Lúc này, hắn tự mãn khi thấy lẫy khóa được bơm dầu đầy đủ chịu thua và xoay nửa vòng. Hắn mở hé cánh cửa, khéo léo lách vào trong hành lang rồi đứng đó nín thở nghe ngóng. Hắn thích bẻ khóa, đột nhập vào tư gia người khác; trò ấy khiến hắn hồi hộp, thích thú. Bất thần, tim hắn muốn nhảy khỏi lồng ngực, và hắn suýt gào lên vì hoảng hồn: Kreutz đứng trong bóng tối ở cuối hành lang đang nhìn thẳng hắn.

Hắn chưa bao giờ hiểu rõ Kreutz. Y không bao giờ giống như hắn tưởng và luôn khó đoán trước. Trong cách y chuyển động, hoặc không chuyển động có vẻ gì đó rất nguy hiểm. Y thường âm thầm, lặng lẽ, làm gì cũng cố không gây tiếng động. Đúng là y nói ít, động tác uyển chuyển như báo, nhưng y còn thoắt ẩn thoắt hiện khiến người ta không biết đâu mà lần. Y khiến Leslie liên tưởng đến giới Ninja của Nhật Bản. Nói chung, gã Kreutz này rất khó lường. Hôm nay y đi chân đất, mặc áo thụng cổ tròn bằng lụa đỏ sẫm cài đến nút trên cùng, chiếc quần cũng bằng lụa rộng thùng thình, kiểu quần Alibaba gì đó. Leslie cả cười nhằm che đậy sự hoảng hốt:

- Lạy Chúa, thầy lang đứng đó mà tôi tưởng người ta lột da anh đem nhồi bông rồi chứ. Mà này, thấy tôi gõ cửa, sao anh không ra mở?

Làm như phải suy nghĩ rất lung trước khi trả lời câu hỏi đơn giản ấy, Kreutz đứng ỳ ra một lúc rồi mới hỏi:

- Anh muốn gì?

Leslie thở dài, lắc đầu ra vẻ vô cùng buồn bã:

- Cho tôi hỏi anh câu này, anh đón tiếp bạn vong niên kiểu gì vậy? Tình huynh đệ anh để đâu? Lòng mến khách anh để đâu? Sao anh không mời khách vào nhà, pha trà đặc biệt, đãi đằng tử tế? Sao anh đứng đó hoài vậy?

Tên lang băm lại nghĩ tiếp. Leslie tự hỏi, không biết y suy nghĩ hay chuẩn bị ra đòn? Nếu y ra tay thật, chắc hắn cười vỡ bụng. Nhưng tất nhiên, Phật tử như y chắc không ưa đấm đá. Leslie lại thấy ngứa tay, hắn vốn thích dập đồ hoặc đánh người. Nếu là người, hắn thích nhất là đàn bà chắc chắn không thể đánh lại hắn, hoặc phụ nữ không nghiêm túc. Kreutz có cả hai chuẩn mực ấy. Trong mắt Leslie, lúc này y không hơn gì một cô ả yếm thế và hư hỏng. Xem kìa, y vừa xoay gót chân trần gầy guộc và lầm lũi rời phòng khách. Leslie đi theo. Đến ngưỡng cửa, hắn dừng lại, dựa vào khung cửa. Hai tay đút túi quần, hai chân bắt chéo nhau nơi mắt cá, hắn tạo dáng đứng quen thuộc: vừa lơ đễnh, vừa lười nhác. Ngắm đôi giày dưới chân, hắn thầm tự khen. Giày hắn không thắt dây, có tua bằng da, tuy cũ nhưng rất tốt. Lúc trước, Kate thường chế giễu cách ăn mặc của hắn, nói trông hắn giống dân chợ đen đang phất. Những lúc ấy, hắn thường cười hô hố, bảo rằng “Sao em không nói thẳng anh là người thành đạt? Chính em vừa công nhận đấy nhé.”

Bấy nhiêu đã đủ mở màn trận khẩu chiến. Kate chỉ giỏi lý sự. Hồi mới cưới, mọi trận gấu ó đều kết thúc bằng màn ái ân mùi mẫn. Nhưng mánh đó hết tác dụng rồi. Mấy ngón chân hắn sốt ruột ngọ nguậy trong chiếc giày phải. Khá khen cho mụ già Kate!

Tiếng Kreutz nhắc lại câu hỏi đưa Leslie trở về hiện tại:

- Anh muốn gì đây?

- Đã bảo chỉ cần ly trà ngon thôi mà.

Căn phòng bài trí sặc sỡ, gần như lòe loẹt. Mặt trời lên cao, vượt khỏi mái bệnh viện bên kia đường chiếu ánh sáng xiên xiên qua khung cửa sổ phòng này. Leslie biết Kreutz đang lo âu ghê gớm. Nhìn dáng đứng của y mà xem: hai cánh tay cứng quoèo ép sát vào người, mấy ngón tay máy nhẹ và tròng trắng mắt cứ trợn lên. Quả thật, y lo là phải. Leslie giục:

- Mang siêu ra hứng nước rồi đặt lên bếp đi chứ. Bạn tốt đến thăm mà đối đãi tệ thế!

Kreutz không nhúc nhích. Y đứng trơ cạnh bàn, hai tay bất động, lòng bàn tay úp vào đường may của quần. Leslie thấy y giống tân binh đứng nghiêm chào cờ vậy. Nói thế không có nghĩa hắn am tường đời lính; hắn khôn lỏi nên trốn được quân dịch dễ dàng. Kreutz hít một hơi thật sâu, nghe như tiếng nuốt khan trước khi nói:

- Tôi biết thể nào anh cũng đến.

- Vậy à? Sao anh biết?

Y chớp mắt lia lịa:

- Tôi có gửi cho anh một phong bì.

Leslie vờ chợt nhớ ra. Hắn vỗ trán đen đét:

- Thế mà cũng hỏi! Phải, anh có gửi qua bưu điện. Sao tự nhiên tôi quên biến đi mất!

- Tôi đi pha trà.

Kết thúc câu nói cộc lốc, Kreutz quay lưng, nhún nhảy vào bếp bằng hai cẳng chân khẳng khiu, lênh khênh như chân cò. Ngay cả trên đất bằng, trông người y vẫn lệch lạc, quái dị làm sao! Leslie nghe tiếng đồ dùng nhà bếp kêu loảng xoảng, tiếng nước chảy vào siêu ồ ồ, tiếng muỗng va vào hộp trà và đĩa tách bằng sành kêu lanh canh. Đúng là thầy lang đang hồi hộp, hốt hoảng. Leslie tiến tới cửa bếp, đứng dựa vai vào cánh cửa, hai tay đút túi quần rộng và hai mắt cá chân bắt chéo nhau. Kreutz đang dùng thìa xúc một loại lá khô vào ấm trà có vòi dài và cong.

- Này, ảnh đẹp ra phết. Nhờ anh mà mụ Deirdre nạ dòng trông như kiều nữ. Anh sành đời lắm. Tôi cũng bảo Deirdre thế; tôi bảo rằng “Thầy lang nhà ta giỏi nhất nghề phó nháy”. (Hắn lấy ra hộp thuốc và bật lửa). Tôi vừa công khai tác phẩm của anh.

Leslie phà khói thuốc mù mịt. Trong một giây, mấy cơ trên khuôn mặt bóng nhẫy như được đánh bằng xi nâu của Kreutz khẽ động đậy. Phải ngẫm nghĩ giây lát, Leslie mới đoán được y vừa cau mày. Y hỏi lại:

- Cái gì?

- Ảnh Deirdre ấy. Tôi vừa gửi lúc sáng, đến địa chỉ mới. Nó sẽ sớm quay về với anh vì trên phong bì, mục dành cho người gửi, tôi ghi tên anh và số nhà này. Vậy ta có vòng tròn khép kín. Anh gửi cho tôi, tôi gửi cho người khác, người khác lại gửi cho anh. Thế đấy.

Kreutz hỏi mà không nhìn hắn:

- Anh gửi cho ai… Tại sao anh làm thế?

Leslie gỡ sợi thuốc lá nhỏ dính vào môi dưới.

- Đó là chuyện của tôi, hỏi làm gì. Giờ nói xem cớ sao anh gửi nó cho tôi trước. Tưởng anh chụp được cảnh Deirdre khoe chỗ kín mà tôi sợ à? (Hắn chặc lưỡi). Tưởng tôi quan tâm đến danh dự người yêu chắc?

Kreutz không nhìn Leslie, chỉ khó chịu nhăn mặt.

- Tôi không phải cái kho! Tôi không chi nữa đâu. Đắp vốn vào tiệm của anh và cô ta là quá sức tôi. Đến bao giờ tôi mới lấy được đồng lời? Những gì tôi cho anh, anh sẽ phải trả tôi đầy đủ.

Ấm nước sôi khởi động cái còi ở miệng ấm. Từ âm thanh run rẩy ban đầu, tiếng còi báo nhanh chóng rít lên chói tai.

- Để tôi làm cho.

Leslie dấn lên tắt bếp. Hắn nhấc siêu ra ngoài, thận trọng kéo nắp vòi có còi xuống. Sau đó, mọi chuyện diễn ra quá nhanh đến độ chính hắn cũng không ngờ tới: hắn quay ngoắt sang, chộp lấy phía trên cổ tay trái của gã lang băm, kéo giật mạnh tới bồn rửa chén và dội thẳng nước sôi vào mu bàn tay y. Trước khi Kreutz kịp trở tay, dòng nước còn đang sôi sùng sục đã tưới thẳng vào da thịt y. Tiếng kêu đau của y nghe rất lạ lùng, nghèn nghẹn như bị bóp cổ. Y vừa nhảy dựng lên, vừa vung cao bàn tay bị bỏng, khua khoắng loạn xạ trông như đang thực hiện một nghi lễ tà thuật nào đó. Leslie thả chiếc ấm xuống bồn rửa chén. Bản thân cũng bị vài giọt nước sôi bắn lên tay, nên hắn đưa chỗ bị bỏng xuống dưới vòi nước lạnh. Hắn gắt gỏng:

- Cũng tại mày hết! Mày tiêu đời cũng đáng, nhưng làm tao bị bỏng lây là tội đáng chết!

Kreutz chen vào chỗ Leslie đang đứng, cố dúi bàn tay bị bỏng vào giữa tay Leslie và đầu vòi nước. Nghe y kêu la oai oái bằng giọng mũi, Leslie gắt um lên:

- Be bé cái mồm chứ! Muốn cảnh sát đến còng tay cả hai à? Tao tưởng tín đồ đạo Phật chịu đau giỏi lắm?

Gã lang băm bù lu bù loa:

- Mày làm què tay tao rồi! Giàu hai bàn tay, khó hai bàn tay, giờ tao lấy gì mà sống?

- Đáng đời mày! Có thế mày mới lo mà giữ tay chân cho tử tế!

Leslie giơ tay mình lên ngắm nghía: có vài vết đỏ ửng nhưng không phỏng rộp. Giờ thì hắn điên tiết lắm rồi. Hắn nắm vai Kreutz, xoay mạnh người y về phía mình, đoạn chẹn cổ y bằng bên tay lành đồng thời đẩy lùi y ra sau cho đến khi lưng y áp sát vào kệ bát đĩa. Người y toàn da bọc xương, giống con hạc cao lêu đêu có bộ lông màu nâu.

- Nghe này, thằng mọi, thằng chó Đức lai hay thằng gì gì đi nữa… mày tưởng thứ mạt hạng như mày tống tiền tao được ư? Nói xem!

Vừa đau vừa điếng hồn, Kreutz kêu ùng ục trong họng, hai mắt y lồi ra, trắng dã. Khuôn mặt sưng vù bị ứ máu của y càng đen thêm. Leslie thả y ra, chùi lòng bàn tay vào vạt áo khoác và nhăn mặt ghê tởm:

- Tao muốn phim âm bản và tất cả số hình mày rửa thêm. Nếu tao còn nhìn thấy nó ở bất cứ đâu, trong tay bất cứ ai ngoài tay tao, tao thề sẽ quay lại đây bẻ gãy cổ mày. Hiểu chưa, đồ con hoang?

Kreutz lại chìa tay dưới vòi nước. Leslie bước nhanh đến giậm mạnh gót giày da lên mu bàn chân trần của y khiến y lại kêu như bị bóp cổ. Dù đang cáu, Leslie phá lên cười sằng sặc khi thấy lão già Kreutz nhảy lò cò trên chân lành, bàn tay phồng rộp vung vẩy trên cao trông giống hệt con cò già xơ xác bị gãy một cánh. Hắn rít qua kẽ răng:

- Đi lấy hình cho tao nhanh lên.

Có sáu tấm hình cộng phim âm bản, Leslie đưa hết cho Deirdre ngay trong tối ấy. Chẳng là họ hẹn nhau ở phố Percy Place. Deirdre nhét hết thảy vào lò sưởi nhỏ cũ kỹ đang cháy rừng rực. Mùi phim nhựa và hóa chất cháy khét lẹt xộc vào mọi ngóc ngách căn phòng bé tí tẹo. Leslie không kể hắn dùng tấm ảnh thứ nhất do Kreutz gửi vào việc gì. Hắn cũng không nói hắn giữ lại một tấm “làm kỷ niệm”. Nghĩ đến đây, Leslie giật mình: Deirdre đã thành kỷ niệm rồi sao? Nhưng khi cân nhắc thiệt hơn, hắn biết điều đó đúng. Thời hắn và Deirdre cặp với nhau đã chấm dứt. Nghĩ lại kể cũng vui, Deirdre có nhiều ưu điểm nhưng đã đến lúc kết thúc tấn trò. Hắn thư thái hút thuốc trên giường và ngắm nhân tình ngồi xổm trước lò sưởi dùng lưỡi dao làm bếp lật giở đống tro đốt ảnh còn leo lét cháy. Hắn thầm khen cặp mông tròn trĩnh, sống mũi lấm tấm tàn nhang thật dễ thương và cặp nhũ hoa tràn căng sức sống. Deirdre quay sang nói câu gì đó, nhưng hắn chỉ nghe tiếng được tiếng mất, như thể cô ở rất xa, tiếng cô không thể vọng tới chỗ hắn. Thốt nhiên, hắn thấy cô thật lạ lẫm, như thể cô là khách lạ, hoặc người phụ việc giúp dọn dẹp nhà cửa, hoặc đứa con gái bụi đời lang thang ngoài đường. Trò đời thật lạ lùng: vui sướng làm sao khi quan hệ thân xác tách rời khỏi mọi thứ khác trên đời. Hắn cứ vô tư “tận dụng” cô và bây giờ thời gian ở bên cô đã hết. Sắp tới sẽ tái diễn màn huyên náo hắn đã quen từ lâu: nào nước mắt, nào van xin, nào la hét, nào kể lể nhưng tất cả sẽ kết thúc thật chóng vánh. Hắn quá thành thạo trong việc chấm dứt các quan hệ kiểu thế này.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.