Đôi mắt của Slater đột ngột giống những đốm than tối sẫm, giam giữ ánh mắt của Summer. Đôi mắt của cô sửng sốt. Anh đã nói “thuộc về anh”. Và cô có thể thấy anh có ý như thế. Ngay lập tức thứ gì đó đã thay đổi, mãi mãi. Cả hai đều biết điều đó.
Slater lấy chiếc cốc khỏi tay cô. Rồi cánh tay anh quấn quanh cô và cô được ôm vững vàng sát vào anh đến nỗi cô có thể cảm thấy xương và những bắp cơ rắn chắc của thân thể anh thúc xuyên qua lóp váy bằng vải cotton mỏng manh. Tính thân mật của sự tiếp xúc đó gởi những làn sóng ngạc nhiên và dễ chịu tràn qua cô. Một cảm xúc kỳ lạ, dữ dội đe doạ nhận chìm cô, và cô cố gắng một cách tuyệt vọng để giữ đầu óc sáng suốt.
Môi anh chạm nhẹ vào bên cạnh cổ cô và bàn tay anh ve vuốt lưng cô, trái tim cô đập hoang dại đáp lại anh. “Anh làm em sợ sao?” Bờ môi anh áp vào gò má cô.
“Không.” Lời đáp không nhiều hơn một tiếng thì thầm. Trí óc cô ra lệnh cho cô phải đấu tranh thoát khỏi anh, nhưng cảm xúc của cô lờ đi mệnh lệnh đó…
