Chợ Thanh Long Chủy, nằm ở giao lộ giữa đường Trung Sơn và đại lộ Phường Thái Bình, vì xung quanh có không ít khu dân cư, người đến đây mua rau và tiểu thương bày sạp bán ở đây đều rất nhiều.
Bên trong chợ, từ sáng đến tối đều chật kín người, tiếng mặc cả vang lên không ngừng nghỉ.
Đây là chợ có quy mô lớn nhất, náo nhiệt nhất, đông đúc nhất thành phố Thanh Dương.
Sáng ngày 17 tháng 4, Lục Đại An mở sạp bán thịt heo trong chợ Thanh Long Chủy, giống như mọi khi, đang đứng trước sạp bận rộn, đột nhiên một chiếc chén dơ dáy từ phía đối diện đưa đến, một tiếng nói tội nghiệp năn nỉ, “Ông chủ, làm ơn, ông chủ, làm ơn…”
Lục Đại An ngẩng đầu lên nhìn, không biết từ lúc nào lại có một tên ăn mày đứng trước gian hàng, trông khoảng hơn 40 tuổi, mặc quần áo rách rưới, đeo một túi vải, râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù.
Khiến người ta khó chịu hơn là, mũi của hắn không biết bị gì mà lở loét một mảng lớn, đang chảy ra chất mủ bẩn thỉu, có mùi hôi thối kỳ lạ.
Lục Đại An nhận ra được tên này có biệt danh là Mũi Loét, một tên ăn mày, hàng ngày đều ăn xin trong chợ.
Bình thường Lục Đại An ghét nhất loại người này, đàn ông con trai thân thể cường tráng, không bị liệt, không tàn tật, mà không đi tìm một công việc đàng hoàng mà kiếm tiền, lại muốn không làm vẫn có ăn, chạy đi ăn xin.
Anh ta tiện tay ném cho Mũi Loét một đồng tiền, muốn đuổi hắn đi cho nhanh, tránh ảnh hưởng đến việc buôn bán.
Ai ngờ tên Mũi Loét này lại chê anh ta bố thí quá ít, vẫn giơ chiếc chén ăn xin ra, cười hì hì nói, “Ông chủ, một ngày ông bán được nhiều thịt thế kia, kiếm được bao nhiêu là tiền, bố thí thêm vài đồng đi.” Hắn toét miệng cười, nước bọt như muốn nhỏ xuống sạp thịt rồi. Vài khách mua thịt ở bên cạnh thấy vậy, nét mắt lộ ra vẻ kinh tởm, nhíu mày bỏ đi hết.
Lục Đại An không nén giận được nữa, từ phía sau sạp hàng đi ra, tay phải cầm con dao chặt thịt, tay trái tóm lấy áo của Mũi Loét đẩy mạnh, “Tên ăn mày thối tha, còn không cút cho xa, có tin tao một dao chém chết mày không?”
Mũi Loét bị anh ta đẩy, “bịch” một tiếng, đánh rơi chiếc chén trong tay xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh, cả người cũng ngã xuống, sắc mặt trắng bệch, chỉ Lục Đại An nói, “Mày, mày đánh người…” Còn chưa dứt lời, bỗng nhiên ôm ngực rên rỉ đau đớn, sau đó toàn thân cuộn lại, co giật trên mặt đất.
Lục Đại An đá hắn một cái, miệng vẫn mắng không ngừng, “Đồ khốn, còn giả chết với tao, mày tưởng tao sợ chắc?”
Còn chưa mắng xong, Mũi Loét đã nằm trên mặt đất, sùi bọt mép, trợn ngược mắt, không còn giãy giụa nữa.
Lúc này Lục Đại An mới thấy không đúng, dùng chân đá hắn hai cái, không có phản ứng, chần chừ đưa tay đến trước mũi hắn, thăm dò hơi thở, không ngờ hắn đã không còn hơi thở.
Xung quanh có người bắt đầu hét lên, “Ghê quá, đánh chết người rồi, ông chủ bán thịt heo đánh chết người rồi!”
Có người nhanh tay lấy di động gọi 110 báo án.
“Tôi thật sự không đánh hắn, tôi chỉ mới đẩy hắn một cái, không ngờ hắn đã..”
Đối mặt với sự chất vấn của Đồn trưởng Lưu của Đồn Cảnh sát Trung Sơn, Lục Đại An vừa quơ tay diễn tả lại động tác đẩy Mũi Loét, vừa đầy vẻ oan ức bào chữa cho mình.
Một ông lão bán rau ở bên cạnh cũng làm chứng cho anh ta, ông nói, “Đồng chí cảnh sát, anh ta nói thật đấy, lúc đó tôi nhìn thấy, anh ta thật sự chỉ đẩy tên ăn mày kia một cái, tên ăn mày này đứng không vững, chân lảo đảo, ngã xuống đất, cũng không biết vì sao, sau khi ngã xuống, hắn đột nhiên co giật, mấy phút sau, đã chết rồi.”
Đồn trưởng Lưu nghĩ, có khi nào tên ăn mày này ngã xuống đất, phần đầu đập trúng gì đó hay không.
Ông tiến lên quan sát một lúc, trên mặt sàn xi măng không hề có thứ gì nhô lên, phần đầu của nạn nhân cũng không có vết thương rõ rệt. Đồn trưởng Lưu đang thắc mắc thì một bác sĩ pháp y kiểm tra thi thể bỗng hô lên, “Đồn trưởng Lưu, sếp qua đây xem cánh tay của hắn này.”
Đồn trưởng Lưu ngồi xổm xuống nhìn, chỉ thấy trên hai cánh tay, bắp tay và mu bàn tay của nạn nhân, đều có vài vết máu do bị người khác dùng móng tay cào, làn da quanh vết cào, đã chuyển thành màu tím đen, vừa nhìn đã biết vết cào này rất có thể có độc.
Trong lòng Đồn trưởng Lưu chùng xuống, biết vụ án này mình không giải quyết được rồi, lập tức gọi điện thoại báo cáo lại tình hình hiện trường cho Cục Cảnh sát thành phố.
“Vụ án này rất có thể liên quan đến vụ án dùng móng tay có độc giết người liên hoàn mà Đội Hình sự đang theo dõi.”
Cuối cùng, ông nhấn mạnh một câu với cấp trên ở đầu bên kia điện thoại.
Tổ Trọng án số 2 của Đội Hình sự đã nhanh chóng tiếp quản vụ án này.
Tần Hán Xuyên dẫn theo người đến hiện trường, công tác hỏi thăm và điều tra án cũng được triển khai.
Bác sĩ pháp y Tào Siêu kiểm tra thi thể xong nói, “Trên người nạn nhân không phát hiện vết thương chí mạng nào rõ rệt, nhưng trên cánh tay và mu bàn tay hai bên đều có dấu vết bị cào. Từ màu sắc của vết cào và triệu chứng tử vong, rất có khả năng bị móng tay dính chất độc cào rồi trúng độc mà chết, nhưng cụ thể trúng độc gì, phải đưa thi thể về tiến hành khám nghiệm sâu hơn mới có thế xác định được.”
Tần Hán Xuyên bất giác thấy chùng xuống.
Tuy lão Tào không nói rõ, nhưng bản thân ông có thể thấy được, vết thương và triệu chứng của nạn nhân, đều rất giống với Hà Khánh Quốc và Dương Như Thành trong hai vụ án móng tay có độc giết người trước đó.
Cái chết của người thứ ba này rất có khả năng có mối liên quan nào đó. Chẳng lẽ đây thật sự là vụ án dùng móng tay có độc giết người liên hoàn hiếm gặp?
Văn Lệ nhanh chóng khống chế Lục Đại An.
Lục Đại An chỉ là một tiểu thương bán thịt heo, chưa từng gặp qua chuyện như vậy, đã sợ đến tái mặt từ lâu, toàn thân run rẩy, mặt mày mếu máo, không ngừng nói đi nói lại với cảnh sát, “Tôi… tôi thật sự không có giết người, tôi chỉ đẩy hắn ta một cái, hơn nữa cũng không dùng sức lắm… Cô nói xem, tôi và hắn không thù không oán, sao phải giết hắn chứ…”
May mà lúc xảy ra sự việc, có rất nhiều người qua lại trong chợ, nhiều nhân chứng mục kích, ai nấy đều rất nhiệt tình đứng ra làm chứng cho Lục Đại An, nói lúc đó quả thật Lục Đại An chỉ đẩy gã ăn mày kia, không hề ra tay tấn công, nhưng không biết gã ăn mày này nổi điên gì, tự mình ngã xuống, bắt đầu co giật, được một lúc thì lăn ra chết.
Mọi người đều cảm thấy rất có khả năng gã ăn mày này phát bệnh động kinh, trúng gió mà chết.
Văn Lệ nghiêm túc hỏi Lục Đại An, “Vết cào trên tay nạn nhân, có phải anh cào hay hông?”
“Không, không phải, tôi không hề cào hắn. Vì sợ mẩu thịt dính vào trong móng tay khó rửa sạch, bình thường tôi đều cắt móng tay rất ngắn. Cô nhìn móng tay của tôi thế này, có thể cào được người sao?”
Lục Đại An giơ tay ra, xòe mười ngón tay cho cô xem.
Văn Lệ nhìn kĩ, quả thật mười đầu móng tay của anh ta được cắt rất ngắn, không thể để lại vết cào sâu như vậy trên người nạn nhân.
Cô hỏi, “Vậy vết cào trên tay nạn nhân làm sao mà có? Anh có thấy người nào khác cào ông ta không?”
Lục Đại An lắc đầu nói, “Không nhìn thấy.” Nghĩ ngợi một lúc lại nói, “Trước khi chết, hắn giơ chén về phía tôi để xin tiền. Lúc đó tôi đã thấy trên mu bàn tay hắn ta có vết cào rồi, nhưng lúc đó tôi đang bận, không để ý nhiều.”
Văn Lệ nhìn chằm chằm anh ta, “Anh chắc chắn trước khi bị anh đẩy, trên tay anh ta đã có vết cào chứ?”
Lục Đại An gật đầu nói, “Tất nhiên tôi chắc chắn rồi. Lúc đó hắn gí cái chén gần sát mặt tôi, tôi đương nhiên thấy được rất rõ ràng.”
Đây hẳn là một manh mối quan trọng. Văn Lệ lấy sổ tay ra, ghi lại. Sau đó hỏi tiếp, “Anh thấy vết cào trên tay anh ta, có phải do người trong chợ cào hay không?”
“Tôi nghĩ chắc không phải.”
“Vì sao anh nghĩ vậy?”
“Cô cũng thấy rồi đấy, sạp thịt heo của tôi là sạp thứ ba từ cửa đi vào, khi hắn đến chỗ tôi ăn xin, hẳn là vừa vào chợ không lâu, trước đó chỉ mới đi qua hai sạp, nên khả năng bị người trong chợ cào không lớn.”
Văn Lệ gật đầu, cảm thấy anh ta nói rất có lý.
Lục Đại An bổ sung, “Địa bàn ăn xin của hắn, chỉ cố định ở chợ này, đúng 8 giờ sáng hàng ngày vào chợ, đúng giờ hơn cả người đi làm nữa. Khi hắn đến chỗ tôi xin, hình như mới 8 giờ vài phút, hiển nhiên chỉ vừa mới đến chợ thôi. Tôi thấy chắc chắn là hắn bị người bên ngoài cào.” Văn Lệ nhíu mày, nghĩ bụng như vậy thì rắc rối rồi, ngoài chợ là đường phố thông thoáng, thời gian lại là giờ đi làm cao điểm, dòng người qua lại trên phố không ngừng nghỉ, không ai có thể chú ý đến một kẻ ăn mày đi ngang qua được. Muốn tra ra ai là người cào kẻ ăn mày này, không khác nào mò kim đáy bể.
Lý Minh phụ trách điều tra thân phận nạn nhân, việc này lại càng khó khăn.
Gã ăn mày là người tỉnh khác, nghe giọng nói, chắc quê ở vùng Hà Nam, nhưng cụ thể là người thuộc nơi nào của Hà Nam thì không biết được, Vì trên mũi có vết thương lở loét, nên mọi người đều gọi hắn là Mũi Loét. Nhưng rốt cuộc người này tên họ là gì, lai lịch ra sao, không ai biết.
Khi hỏi Mũi Loét đến thành phố Thanh Dương từ lúc nào, tất cả đều lắc đầu, chỉ nhớ là khoảng hai, ba năm trước, kẻ này đã bắt đầu đến chợ ăn xin, đúng 8 giờ sáng hàng ngày vào chợ, sau khi trời tối thì ra về. Hắn sống ở đâu, có phải sống cùng bà con thân thích hay không, đều không ai biết.
Hai ngày sau, đã có báo cáo khám nghiệm tử thi của Trung tâm Pháp y. Nạn nhân bị móng tay có dính độc rắn hổ mang cào bị thương, độc rắn sau khi đi vào hệ tuần hoàn máu, làm cho nhịp tim gia tăng, hô hấp khó khăn, toàn thân co giật, cuối cùng ngạt khí mà chết. Căn cứ theo thể chất khác nhau của con người, độc rắn hổ mang sau khi đi vào hệ tuần hoàn máu, trong khoảng từ 10 phút đến một tiếng đồng hồ sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc, thậm chí là tử vong. Hiện đã làm rõ, thời gian tử vong của nạn nhân là khoảng 8 giờ 7 phút sáng ngày 17 tháng 4, từ đó suy ra, thời gian người này bị cào, có thể trong khoảng từ 7 đến 8 giờ sáng hôm đó.
“Hung thủ cào Mũi Loét và hung thủ cào Hà Khánh Quốc, Dương Như Thành, có phải cùng một người không?”
Tần Hán Xuyên hỏi lão Tào câu hỏi quan trọng nhất.
Lão Tào nói, “Chất độc giống nhau, nhưng Trung tâm Pháp y chúng tôi đã đối chiếu các vết cào, phát hiện vết cào không giống với vết thương của hai người trước. Có thể chắc chắn, cào bị thương ba người này, là ba hung thủ khác nhau.”