Văn Lệ giao đôi nam nữ liên quan đến tổ chức đánh lô đề này cho Đội Trị an, đang định ngồi xuống nghỉ xả hơi thì di động đổ chuông, là mẹ cô gọi đến.
Văn Lập Anh nói qua điện thoại, “Nhóc con, mẹ đã đặt bàn ở nhà hàng Thanh Dương rồi, tối tan làm, con đưa bạn trai của con qua đây, chúng ta cùng ăn bữa cơm.”
“Mẹ!”
Văn Lệ đứng bật dậy, giọng cao một quãng tám, khiến các đồng nghiệp xung quanh giật nảy mình, “Mẹ, hôm qua con mới nói với mẹ chuyện này, hôm nay mẹ đã sốt sắng đòi gặp người ta, tiết tấu gì đây hả?”
“Con đã 27 tuổi rồi, con nhìn đám bạn học của mình đi, có ai không kết hôn từ sớm, sinh con dưỡng cái hết rồi không? Chỉ có con còn độc thân.” Văn Lập Anh nói với giọng điệu chỉ hận sắt không thể rèn thành gang, “Lần này khó lắm mới tìm được một người bạn trai, con không sốt ruột, nhưng người làm mẹ đây sốt ruột thay con. Con gọi người ta đến, để mẹ xem giúp con, nếu được, thì nhanh chóng quyết định luôn cho xong. Con đã sắp đến tuổi băm rồi, không kéo dài được nữa.”
“Nhưng mà con…”
Văn Lệ nghĩ đến Kim Nhất Điền, vốn định nói mình còn chưa chính thức bắt đầu với người ta, nhưng Văn Lập Anh đã ngắt lời cô, ”Quyết định như vậy đi, mẹ đặt bàn rồi, phòng 1208 nhà hàng Thanh Dương, tan làm mẹ ở đây đợi hai đứa. Nếu con không dẫn người đến, tối nay đừng có về nhà nữa.” Vừa nói dứt lời bà liền cúp máy ngay.
Văn Lập Anh là Chủ nhiệm một phòng ở Cục Văn hóa Thể thao, dù nói chuyện với con gái, vẫn dùng giọng điệu như nói chuyện với cấp dưới, hoàn toàn không có chỗ để thương lượng.
“Chuyện gì thế này chứ!”
Văn Lệ cầm di động, tức anh ách bĩu môi.
“Con dâu xấu rồi cũng phải gặp mẹ chồng, à, không, con rể tốt rồi cũng phải gặp mẹ vợ, chị lo lắng cái gì? Với lại con người mẹ chị rất tốt, sẽ không làm khó anh bạn trai tác giả của chị đâu.” Lý Minh từ phía sau đi đến, giọng điệu mang vẻ chua chát nói.
“Tiểu Lý Tử, cậu dám nghe lén điện thoại của tôi?” Văn Lệ lấy uy phong của chị đại ra, như thể muốn đánh người.
“Chị nói chuyện điện thoại lớn tiếng thế kia, giống như sợ người khác không biết chị có bạn trai vậy, cả phòng làm việc đều nghe thấy cả, còn phải nghe lén nữa sao?” Lý Minh nhảy lên, ôm đầu bỏ chạy, đúng lúc đụng trúng Tần Hán Xuyên vừa từ ngoài vào.
“Có chuyện gì vậy?” Tần Hán Xuyên cầm một túi hồ sơ trên tay, “Ở đây đánh nhau hả?”
Vẻ mặt Lý Minh rất khoa trương, “Lão đại, hôm nay Văn Lệ muốn dẫn anh bạn trai tác giả lần trước đến phòng làm việc của chúng ta đi gặp mẹ chị ấy, tâm trạng rất tốt, nên muốn ra tay đánh người.”
Tần Hán Xuyên bật cười ha ha, nói đùa với cậu ta, “Tiểu Lý Tử, không phải cậu muốn theo đuổi Văn Lệ sao? Cậu không có cửa đâu, sư tỷ của cậu không thích kiểu như cậu.” Ông đập túi hồ sơ trên tay lên ngực cậu ta, nói, “Đi photo cái này cho tôi!”
Tâm tư của người ta, lẽ nào thầy hiểu sao? Văn Lệ nhìn theo bóng lưng của thầy mình, không hiểu sao thấy hơi ấm ức.
Sắp đến giờ tan tầm, Văn Lệ gọi điện thoại cho Kim Nhất Điền.
“Cái gì, mẹ chị muốn gặp em?” Kim Nhất Điền ở đầu dây bên kia có vẻ rất bận rộn, “Chị biết em đang điều tra vụ án thiếu nữ mất tích mà, đâu có thời gian.”
Văn Lệ tức tối, “Cậu bớt được lợi còn khoe mẽ, tôi đã nói chuyện của chúng ta cho mẹ tôi biết, bà muốn chính thức gặp mặt con rể tương lai.”
Kim Nhất Điền cười hì hì nói, “Chị không nói sớm, mẹ vợ tương lai triệu kiến, em bận cách mấy cũng phải đi chứ.”
Sau khi tan làm, Văn Lệ đến nhà hàng Thanh Dương, Kim Nhất Điền đã ở trước cửa đợi cô.
Hôm nay Kim Nhất Điền rất khác, mặc áo vest đi giày da, lại còn thắt cà vạt màu đỏ.
Văn Lệ vừa nhìn thấy liền bật cười, “Tôi thấy cậu vẫn là mặc quần jeans, đi giày thể thao trông thuận mắt hơn.”
Kim Nhất Điền nói, “Thật ra em cũng nghĩ vậy, nhưng buổi gặp mặt hôm nay, liên quan đến hạnh phúc cả đời của hai ta, nên ăn mặc trịnh trọng một chút sẽ tốt hơn.”
“Cái gì gọi là hạnh phúc cả đời của hai ta?” Văn Lệ đẩy anh một cái, bật cười, “Chuyện này không liên quan đến tôi.”
Hai người đi thang máy lên tầng 12, tìm đến phòng 1208.
Văn Lập Anh đã đến từ sớm, đang ngồi trên sofa xem tin tức.
“Chủ nhiệm Văn!”
“Tác giả Kim!”
“Ôi, chào bác, chào bác!”
Kim Nhất Điền bắt tay Văn Lập Anh, thuận thế ngồi xuống trước mặt bà.
Văn Lệ choáng toàn tập.
Kim Nhất Điền giải thích, “Dạo trước, Cục Văn hóa Thể thao có tổ chức một lễ hội văn hóa nghệ thuật, trong đó có một hoạt động là tác giả ký tặng sách, em may mắn được mời. Người chủ trì hoạt động đó chính là Chủ nhiệm Văn. Nên em và bác xem như có duyên gặp một lần.”
Văn Lập Anh nói, “Đâu chỉ là có duyên gặp một lần, phải nói là vừa gặp như đã quen mới phải.”
Văn Lệ bất giác thầm thở phào, cô biết mẹ cô xưa nay vẫn luôn ở trong cơ quan, lại là cán bộ nhà nước, nên rất kén chọn, người bà nhìn trúng, không phải viên chức nhà nước, thì cũng là con ông cháu cha. Văn Lập Anh cảm thấy, chỉ những người như vậy mới xứng với cô con gái bảo bối của mình. Mà Kim Nhất Điền, một không phải là công chức, hai không có đơn vị, cả công việc ổn định chính thức cũng không có, chỉ là một tác giả tự do kiêm thám tử tư. Văn Lệ còn tưởng mẹ mình sẽ hơi xem thường anh, không ngờ hai người vừa gặp nhau đã giống như bạn bè cũ, khiến cô phải trố mắt đứng một bên. Chuyện này thật sự nằm ngoài dự liệu của cô.
“Tác giả Kim, thật không ngờ cậu còn biết xem chỉ tay nữa.” Văn Lập Anh khâm phục nói, “Con người của tôi, xưa nay không tin vào chuyện xem tay xem tướng, nhưng lần trước cậu xem qua cho tôi, nói quả rất chuẩn.”
Lúc này Văn Lệ mới biết, trong buổi ký tặng sách lần trước, Kim Nhất Điền còn từng xem chỉ tay cho mẹ cô.
Kim Nhất Điền nói, “Xem chỉ tay, không phải là hoạt động mê tín dị đoan. Xem tướng qua chỉ tay là một môn học được người xưa đúc kết từ trong thực tiễn ra, nó lấy hiện tượng, sự thật là căn cứ. Hình dáng của lòng bàn tay, đường chỉ tay, màu sắc có thể phản ánh tình trạng sức khỏe của cơ thể người, cũng có thể hiển thị tâm lý, tính cách và khuynh hướng số phận của con người. Nên cháu mới nói, tướng học chỉ tay, thật ra cũng là một môn khoa học.”
Văn Lập Anh giơ tay ra nói, “Vậy cậu xem giúp tôi lần nữa đi.”
Kim Nhất Điền nhích lên trước, kéo đầu ngón tay của bà, chăm chú xem một lúc, “Ấy, dạo trước, chắc bác từng bị bệnh, hoặc nằm viện đúng không? Nhưng mà vẫn còn may, thời gian không dài, khoảng một tuần là đã khỏi rồi.”
Mẹ con Văn Lập Anh đều sững sờ.
Tháng trước quả thực Văn Lập Anh từng bị bệnh, nằm viện sáu, bảy ngày mới xuất viện.
“Cậu làm thế nào mà nhìn ra được vậy?”
Văn Lập Anh xoay lòng bàn tay của mình qua qua lại lại mãi cũng không nhìn ra được dấu hiệu gì.
Kim Nhất Điền chỉ lên lòng bàn tay bà nói, “Đường chỉ này, gọi là đường sinh mệnh, bác nhìn xem, đường sinh mệnh của bác có một chỉ tay hình đảo, cho thấy cách đây không lâu bác từng bị bệnh, hoặc từng nằm viện, chỉ tay hình đảo lớn hay nhỏ, cho thấy bệnh tình nặng hay nhẹ và thời gian nằm viện dài hay ngắn.”
Văn Lệ không tin lắm, “Cậu đoán bừa chứ gì? Vậy cậu xem xem, mẹ tôi bị bệnh gì mà phải nằm viện?”
Kim Nhất Điền cười cười nói, “Chị nhìn này, đường chỉ tay bên dưới ngón út, trong tướng học chỉ tay gọi là đường sức khỏe, đường sức khỏe của Chủ nhiệm Văn ngắt quãng, cho thấy dạ dày của bác ấy tiêu hóa không tốt. Lần này nằm viện, chắc hẳn có liên quan đến nó.”
Văn Lệ sững sờ, mãi một lúc không nói được lời nào. Lần trước mẹ cô nằm viện, chính là do viêm dạ dày. Lúc ăn cơm, Văn Lệ dùng khuỷu tay huých Kim Nhất Điền một cái, “Không ngờ cậu còn biết trò xem mệnh xem chỉ tay này nữa.”
Kim Nhất Điền giả vờ khiêm tốn, “Không dám không dám, em biết sơ sơ thôi.”
Văn Lệ phì cười, suýt thì phun hết cơm trong miệng ra.
Không hiểu vì sao, cô chợt nhớ đến một phân cảnh trong bộ phim điện ảnh Xích Bích của Ngô Vũ Sâm.
Khi Gia Cát Lượng đỡ đẻ cho con ngựa cái khó sinh của nhà Chu Du xong, Chu Du hỏi Gia Cát Lượng, “Ngài biết đỡ đẻ cho ngựa ư?” Gia Cát Lượng phe phẩy quạt lông, cố ra vẻ điềm tĩnh nói, “Biết sơ sơ thôi.”
Thần thái đó, khá giống với Kim Nhất Điền.
Cô nhịn cười nói, “Sớm biết cậu có khả năng đặc biệt này, cảnh sát chúng tôi không cần vất vả như thế rồi.”
“Sao lại nói vậy?”
“Ở đâu có vụ án thì mời cậu đếm đốt tay bói một quẻ, vậy là sẽ biết hung thủ đang ở đâu rồi, cần cảnh sát hình sự chúng tôi làm gì nữa?”
Kim Nhất Điền nói, “Lời này tuy có hơi chói tai, nhưng thật ra chỉ cần chị nghĩ kĩ lại, việc xem tay bói toán này, thật ra cũng tương đồng với phá án.”
“Tương đồng thế nào?”
“Đều thông qua biểu hiện để nhìn thấy bản chất.”
Văn Lệ ngẫm nghĩ, nói như vậy cũng hơi có lý.
Kim Nhất Điền đặt đũa xuống, “Ví dụ như, vụ án mạng của Dương Như Thành mà các chị đang điều tra…”
Văn Lệ có chút bất ngờ, “Vụ án này hình như còn chưa được đăng báo mà, sao cậu biết nhanh vậy?”
Kim Nhất Điền nói, “Em đã nói từ sớm rồi, trong Cục Cảnh sát em không phải chỉ có một mình chị là bạn, chỉ cần tin tức mà em muốn biết, không có cái nào không tra được.”
“Cũng phải, cả nhân viên gác cổng ở đơn vị chúng tôi cũng thành người hâm mộ của cậu rồi.” Văn Lệ nói, “Vậy cậu nói thử xem, vụ án này thế nào?”
Vụ án này những gì cần tra chúng tôi đều đã tra qua rồi, tôi không tin cậu còn có chiêu gì mới mẻ. Cô nghĩ bụng.
Kim Nhất Điền nói, “Em đoán chỗ con trai của ông Dương, Dương Huy, bên chị đã điều tra rồi đúng không?”
Văn Lệ nói, “Điều tra qua rồi, thứ nhất, anh ta không có thời gian gây án, thứ hai, anh ta không có động cơ gây án. Hai cha con họ, tuy quan hệ không tính là thân thiết, nhưng cũng chưa đến mức cha con trở mặt thành thù. Nên hiềm nghi đối với anh ta về cơ bản đã được loại trừ.”
Kim Nhất Điền liếc qua cô, nói, “Em thấy cảnh sát các chị, cứ thích tự cho mình là đúng, làm việc gì cũng thích đưa ra kết luận quá sớm. Thật ra em vẫn luôn theo dõi vụ án này, em cho chị một hướng tư duy để điều tra, làm được hay không là việc của chị.”
Mọi nỗ lực của cảnh sát trong vụ án này đều bị anh nói thành công cốc, tuy Văn Lệ không phục, nhưng cũng không thể phủ nhận, anh nói không phải không có lý, nếu không, vụ án sẽ không đến tận bây giờ vẫn không chút tiến triển. Cô lườm anh, “Được rồi, đại thám tử, cậu có suy nghĩ gì, tôi rửa tai lắng nghe.”
“Ông Dương còn có ba cô con gái đúng không?”
“Đúng, nhưng khi xảy ra vụ án, ba cô con gái này đều ở xa, không hề có khả năng gây án.”
Kim Nhất Điền không để ý đến lời của cô, chỉ mải tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình, “Em nghe nói lần này, họ đều đã trở về.”
“Trở về lo tang sự cho bố, đó là chuyện đương nhiên.”
“Em nghĩ, nếu chị đi hỏi thử ba người chị gái của Dương Huy, biết đâu sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.” Kim Nhất Điền gắp một miếng cá phi-lê mà Văn Lệ thích ăn nhất vào chén cô, “Biết đâu họ hiểu rõ em trai và em dâu hơn cảnh sát các chị.”
“Đâu có chuyện vừa ăn vừa thảo luận chuyện vụ án vậy? Thời gian nghỉ ngơi, không được nói chuyện công việc!”
Văn Lập Anh vừa cười vừa gắp một miếng thịt gà cho Kim Nhất Điền. Có thể thấy, bà rất hài lòng với người bạn trai này của con gái.