Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Ánh mặt trời ban sớm xuyên qua rèm cửa màu trắng gạo, mờ mịt chiếu vào phòng ngủ.

Khi Âu Dương Chiêu thức giấc, thấy hơi đau đầu.

Tối hôm qua, hắn mơ thấy một cơn ác mộng, trong mơ thấy mình đi lạc vào một sơn cốc không người, khi quay đầu lại tìm không được đường cũ, đang hoảng hốt, chợt nghe thấy một tràng tiếng rú bén nhọn, từng cục bóng đen từ bốn phía nhào về phía hắn, nhấn chìm hắn trong nháy mắt. Đến khi những bóng đen kia đã cấu xé và nuốt chửng hắn triệt để, hắn mới nhìn rõ, những bóng đen kia, là vô số những con mèo màu đen. Hắn hét lớn, giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân. Năm hắn 5 tuổi, từng bị mèo của hàng xóm cào trúng tinh hoàn, chuyện này đã để lại cho hắn hai di chứng, một là không thể sinh con, hai là từ đó về sau mắc chứng sợ mèo.

Vì buổi tối ngủ không ngon giấc, sáng thức dậy, đầu hắn có chút chếnh choáng.

Hắn nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn 8 giờ sáng, vợ hắn Cơ Bình Bình đã ra cổng tiểu khu lên xe đưa đón của trường học đi làm.

Trên bàn ăn, có bữa sáng mà Cơ Bình Bình chuẩn bị cho hắn.

Hắn ăn hai miếng, cảm thấy đầu càng lúc càng đau, bèn lấy lọ thuốc trong hộc tủ, đổ ra hai viên Aspirin, uống chung với nửa cốc nước lạnh, sau đó ra khỏi nhà, chuẩn bị đi làm.

Hắn ấn điều khiển từ xa của cửa gara tự động, cửa gara đang đóng chặt ở tầng trệt từ từ mở ra, chiếc BMW màu trắng của hắn đậu trong đó.

Hắn mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, đang định nổ máy, bỗng nghe tiếng “meo”, một con mèo đen nhảy ra từ hàng ghế sau, đứng trên vô lăng, trừng đôi mắt màu lục bích nhìn hắn.

Âu Dương Chiêu giật mình thét lên một tiếng “á”, tay chân nhất thời lạnh cóng, ngồi trên ghế rất lâu không dám nhúc nhích.

Con mèo kia thấy hắn không động đậy, lại kêu “meo” một tiếng, từ từ đi về phía hắn.

Âu Dương Chiêu thở hổn hển, đột nhiên nghiến chặt răng, đưa tay tóm cổ con mèo, ném nó ra khỏi xe. Con mèo đen rít lên một tiếng, hai móng vuốt sắc bén cào lên tay hắn.

Âu Dương Chiêu cảm thấy mu bàn tay đau rát, vội ném con mèo đen ra. Con mèo lăn một vòng trên mặt đất, chui vào bụi hoa, nhanh chóng chạy mất dạng.

Âu Dương Chiêu nhìn mu bàn tay của mình bị con mèo cào xước mấy đường, máu đang từ từ chảy ra.

Hắn dùng khăn giấy lau qua, nghiến răng mắng, “Con mèo chết tiệt, lần sau tao mà thấy mày, không đập chết mày không thôi!”

Hắn bình tĩnh lại, chậm rãi lái xe ra khỏi gara, đi vào lối đi của tiểu khu.

Bảo vệ của tiểu khu nhìn thấy chiếc BMW của hắn chạy đến, vội vàng ấn phím, mở cổng xếp tự động ra, đồng thời đứng bên cổng, đứng nghiêm chào.

Âu Dương Chiêu cảm thấy chỗ khi nãy bị mèo cào đau rát, bèn hạ cửa sổ xe xuống hỏi bảo vệ, “Tiểu Trần, tay tôi bị thương nhẹ, có băng dán cá nhân không?”

Bảo vệ Tiêu Trần hơi sửng sốt, vội nói, “Có ạ.” Sau đó xoay người vào phòng trực ban, lấy một nắm băng dán cá nhân ra.

Âu Dương Chiêu lấy ba miếng, dán lên mu bàn tay, trong băng dán cá nhân có bạc hà, sau khi dán lên có cảm giác mát lạnh, dễ chịu hơn nhiều.

Cửa hàng Toyota 4S của hắn nằm trên đường Giải Phóng ở khu đô thị mới, cách lối vào đường cao tốc bao quanh thành phố không xa, từ nhà hắn đến đó, mất khoảng hai mươi mấy phút lộ trình.

Chạy ra khỏi tiểu khu Kim Bồn Sơn, hơn 10 phút sau, chiếc BMW rẽ vào đường Giải Phóng, ven đường xuất hiện một gian hàng bán điểm tâm sáng, đó là một sạp hàng dựng bằng vải nhựa, bên dưới có bếp lò, vài chiếc bàn nhỏ, tuy vô cùng đơn sơ, nhưng món mì trộn nóng ở đây lại ngon nhất Thanh Dương, trên đường đi làm Âu Dương Chiêu thường thuận đường ghé vào đây ăn sáng.

Hắn nhớ ra khi ở nhà, do đau đầu nên mới ăn sáng được hai miếng, bèn đỗ xe vào ven đường, gọi một tô mì trộn nóng.

Dầu sa tế cho hơi nhiều, nên ăn xong tô mì trán hắn đã đổ đầy mồ hôi.

Khi thanh toán, hắn tiện tay nhéo mông của bà chủ trẻ, bà chủ cũng không nổi giận, còn cười nói, “Lần sau lại đến nhé!”

Lượng xe trên đường Giải Phóng rất nhiều, Âu Dương Chiêu phải giảm tốc độ, chạy chầm chậm mấy phút, hắn bỗng nhiên rùng mình, cảm thấy hơi lạnh.

Hắn nhìn lại, thấy hơi kỳ lạ, trên xe đâu có bật điều hòa!

Đi thêm một đoạn ngắn, hắn cảm thấy người càng lúc càng lạnh, tay chân lạnh cóng, miệng cũng hít vào từng luồng khí lạnh.

Hắn nhìn về phía trước, cách đó không xa, chạy qua một ngã tư là đến cửa hàng của hắn rồi.

Hắn nghĩ chắc tối qua bị cảm lạnh, muốn nhanh đến phòng làm việc đế mặc thêm áo.

Chiếc BMW màu trắng chạy đến ngã tư đường, đèn đỏ ở đối diện đã sáng.

Hắn muốn đạp thắng, dừng lại trước vạch dừng xe, nhưng bỗng phát hiện tay chân mình đã đông cứng không chịu nghe theo điều khiển, tiếp đó toàn thân co giật, trước mắt là một mảng tối đen, sau đó cả người gục xuống vô lăng, một chân đúng lúc đạp xuống chân ga.

Chiếc BMW màu trắng lao ra, một chiếc xe tải chở hàng lớn đang băng qua đường không kịp thắng lại, “ầm” một tiếng, đâm thẳng vào cửa xe BMW.

Âu Dương Chiêu cùng chiếc xe của mình lập tức nhào lộn trên mặt đường…

Nhiều phút sau, cảnh sát giao thông đã đến hiện trường tai nạn.

“Thật sự không liên quan đến tôi.”

Tài xế xe tải sợ tái mặt, lắp bắp nói, “Tôi, phía trước là đèn xanh, tôi lái xe bình thường, anh ta đang đợi đèn đỏ, đột nhiên lao ra, tôi muốn thắng lại, nhưng không kịp nữa, thế là…”

Xe cấp cứu 120 đến rất nhanh, bác sĩ tiến lên kiểm tra Âu Dương Chiêu đang bị kẹt trong xe, lắc đầu với cảnh sát giao thông nói, “Không cứu được rồi.”

Cảnh sát giao thông hơi kinh ngạc, nhìn vào trong xe, tuy chiếc BMW màu trắng bị đâm đến biến dạng, nhưng phao an toàn trong xe đã được bật ra, theo lý mà nói người lái xe không thể chết ngay tại chỗ được.

“Hơn nữa,” cảnh sát giao thông vừa nhìn tình hình bên trong xe, vừa nói, “trên người anh ta nhìn qua hình như không có vết thương chí mạng nào rõ rệt.”

Lời cảnh sát giao thông nói, khiến bác sĩ cấp cứu cảnh giác, ông chui nửa người vào trong xe, kiểm tra kĩ càng lần nữa, sắc mặt liền trở nên nặng nề, “Trên người anh ta đúng là không có vết thương chí mạng nào rõ rệt, tôi nghi ngờ khả năng trước khi xe bị va chạm, anh ta đã xảy ra chuyện rồi. Tôi đề nghị các anh tốt nhất hãy tìm cách gọi người của Trung tâm Pháp y đến xem thử.”

Cảnh sát giao thông báo cáo lại tình hình với người trong đội, Đội Giao thông lập tức liên hệ với Trung tâm Pháp y, không lâu sau, hai bác sĩ pháp y trẻ của Trung tâm Pháp y đã có mặt ở hiện trường.

Hai bác sĩ pháp y tỉ mỉ kiểm tra cơ thể nạn nhân một lượt, cuối cùng, ba miếng băng keo dán trên mu bàn tay phải của nạn nhân khiến họ chú ý. Sau khi tháo băng keo xuống, trên mu bàn tay của nạn nhân xuất hiện vài vết cào, vết cào mảnh mà sâu, chắc là bị động vật như chó mèo gì đó cào trúng, chỗ bị cào da rút lại, sắc da chuyển màu đen, mu bàn tay cũng sưng lên.

Một bác sĩ pháp y đưa tay của nạn nhân lên mũi ngửi, nhíu mày nói, “Vết cào này hình như có độc.”

Bác sĩ pháp y còn lại liền biến sắc, nói, “Lẽ nào liên quan đến vụ án móng tay độc giết người liên hoàn đang ầm ĩ trong thành phố?” Anh vội lấy điện thoại ra gọi về Trung tâm Pháp y, “A lô, Chủ nhiệm, giao lộ đường Giải Phóng và đại lộ Đông Phương xảy ra một vụ tai nạn giao thông, người lái xe tử vong tại chỗ. Chúng em phát hiện trên mu bàn tay của anh ta có vết cào có độc, chúng em không dám chắc, mời sếp đến xem thử ạ.” 

Chủ nhiệm Tào Siêu của Trung tâm Pháp y nói qua điện thoại, “Các cậu ở yên đó đợi lệnh, tôi đến ngay.”

Khoảng 20 phút sau, di động của Tần Hán Xuyên đổ chuông ông bắt máy lên, là bác sĩ pháp y Tào gọi đến.

 Lão Tào ở trong điện thoại nói, “Lão Tần, anh lại có việc làm rồi.” Ông nói lại vụ tai nạn giao thông xảy ra trên đường

Giải Phóng, sau đó nói, “Trên mu bàn tay phải của nạn nhân có vết mèo cào rất rõ, bây giờ về cơ bản có thể xác định, trên vết cào có độc, hơn nữa rất có khả năng là độc rắn hổ mang. Nạn nhân không phải chết vì tai nạn, mà do độc rắn đi vào tim, dẫn đến suy tim mà chết.”

Tần Hán Xuyên nói, “Anh bảo Đội Giao thông giữ nguyên hiện trường, chúng tôi đến ngay.”

 Người của Tổ Trọng án số 2 nhanh chóng đến nơi xảy ra tai nạn trên đường Giải Phóng, Tần Hán Xuyên nhảy xuống khỏi xe cảnh sát, thấy giữa ngã tư được các cọc tiêu giao thông bao vây lại, một chiếc xe màu trắng bị đâm móp méo nằm giữa đường, một chiếc xe tải bị tổn hại phần đầu, đậu cách đó không xa. Cạnh chiếc xe màu trắng có một người phụ nữ đang nói chuyện với cảnh sát giao thông, hai vai người phụ nữ ấy run run, dường như đang nức nở.

Ông đến gần mới phát hiện người phụ nữ đó là Cơ Bình Bình.

Ông kinh ngạc, “Bình Bình, sao em lại ở đây? Có chuyện gì vậy?”

Cơ Bình Bình nghẹn ngào, “Em đang ở trường dạy học, người của Đội Giao thông gọi điện thoại nói chồng em bị tai nạn giao thông, nên em vội chạy đến… ”

Sắc mặt Tần Hán Xuyên khẽ biến, vội đến trước chiếc xe bị tai nạn, thò đầu vào xem, trên ghế lái, một thi thể đang bị dây an toàn cố định trên ghế. Cơ thịt trên mặt của thi thể như xoắn vào nhau, có vẻ đến giây phút cận kề cái chết vẫn đang đau đớn co giật. Ngũ quan nhìn qua đã biến dạng, nhưng ông vừa nhìn đã nhận ra, nạn nhân đúng là Âu Dương Chiêu.

Ông đeo găng tay, muốn lật thi thể lại xem thử, lão Tào từ phía sau đi đến nói, “Không cần xem đâu, xe BMW nhập khẩu có tính năng an toàn rất cao, tuy xe bị đâm móp, nhưng người lái xe có thắt dây an toàn, lại được phao an toàn bảo vệ, trên người không có vết thương chí mạng nào. Thứ đưa anh ta vào chỗ chết là vết cào trên mu bàn tay phải.”

Tần Hán Xuyên nhìn mu bàn tay phải của Âu Dương Chiêu, quả nhiên thấy có mấy vết cào tím đen, khác với các vụ án xảy ra trước đó, vết cào lần này mảnh nhỏ, hiển nhiên không phải do móng tay con người cào.

Lão Tào nói, “Đây là mèo cào, trên vết cào có chất kịch độc, đây mới là nguyên nhân tử vong thật sự của anh ta.”

Tần Hán Xuyên nhíu mày, “Anh nói trên vuốt mèo dính chất độc?”

Lão Tào gật đầu, “E là chỉ có thể giải thích như vậy.”

“Lại là độc rắn hổ mang?”

“Bước đầu nhận định là độc rắn hổ mang. Nếu muốn chắc chắn, phải đợi báo cáo khám nghiệm tử thi đã.”

Tần Hán Xuyên quay đầu nhìn chiếc xe tải gây tai nạn, rồi đến chỗ cảnh sát giao thông đang xử lý hiện trường hỏi, “Tài xế gây tai nạn đang ở đâu?”

Cảnh sát giao thông chỉ bên kia đường, “Đang ngồi đằng kia đợi kết quả xử lý.”

Tần Hán Xuyên nhìn theo hướng tay anh ta chỉ, thấy một người đàn ông da ngăm đen, mặt mày buồn bã ngồi trên hàng rào xi măng ven đường.

Ông đi về phía tài xế kia. Tài xế gây tai nạn thấy cảnh sát đi về phía mình, vội đứng dậy.

Tần Hán Xuyên vừa quay đầu nhìn chiếc xe tải chở hàng vừa nói, “Anh xem xe của anh, đầu xe bị đâm đến móp rồi, tốc độ chắc không chậm nhỉ?”

Tài xế gây tai nạn vội nói, “Tôi chạy đường thẳng, lại gặp đèn xanh, muốn chạy nhanh qua, nên không giảm tốc. Nhưng anh cảnh sát yên tâm, tôi tuyệt đối không vượt tốc độ.”

Tần Hán Xuyên nói, “Nhưng anh tông chiếc BMW của người ta thành sắt vụn đến nơi rồi.”

Tài xế gây tai nạn nhăn nhó nói, “Anh cảnh sát, thật sự không liên quan đến tôi. Khi tôi chạy đến, chiếc xe hơi màu trắng đó rõ ràng đã giảm tốc dừng lại khi gặp đèn đỏ, không biết làm sao mà đột nhiên lại tăng tốc lao ra, giống như tự tìm đường chết vậy. Cũng tại tôi đen đủi, lại lao ra trước xe của tôi, tôi muốn thắng lại, nhưng không kịp nữa. Vụ tai nạn này, đối phương phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, tôi không có chút trách nhiệm gì hết…”

“Khoan đã.” Tần Hán Xuyên cắt ngang lời phủi trách nhiệm của anh ta, “Anh nói, anh nhìn thấy xe của nạn nhân đã dừng trước vạch dừng xe, đúng không?”

Tài xế gây tai nạn nói, “Vẫn chưa dừng hẳn, nhưng đã giảm tốc rồi, rõ ràng là anh ta muốn dừng trước vạch dừng xe. Nên tôi hoàn toàn không hề phòng bị, nhưng không ngờ khi tôi chạy qua ngã tư, anh ta lại đột nhiên tăng tốc nhào đến, chạy ngay đến trước đầu xe của tôi…”

Tần Hán Xuyên nhíu mày nhìn anh ta, “Nếu đã giảm tốc dừng xe, sao đột nhiên lại tăng tốc chứ?”

“Ai mà biết, có thể anh ta muốn tự sát, cũng có thể nhầm chân ga thành chân thắng.” Tài xế gây tai nạn nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Lúc đâm xe là khoảng mấy giờ?”

“Lúc đó tôi không xem đồng hồ, chắc khoảng 9 giờ sáng.”

Tần Hán Xuyên đảo quanh ngã tư đường một vòng, thấy cạnh cột đèn giao thông có gắn máy quay giám sát, vội gọi Văn Lệ đến, “Nhanh liên lạc với Đội Giao thông, nhờ họ gửi băng ghi hình sáng hôm nay của ngã tư này mà máy quay giám sát ghi lại được vào máy tính của chúng ta.”

Không lâu sau, Văn Lệ ngồi trong xe cảnh sát gọi Tần Hán Xuyên. Tần Hán Xuyên nhảy lên xe cảnh sát, băng ghi hình của Đội Giao thông đã gửi đến, Văn Lệ mở tập tin, tua nhanh đến 8 giờ 55 phút, chiếc BMW màu trắng của Âu Dương Chiêu xuất hiện trước ống kính.

Văn Lệ nhấp chuột vào cửa sổ trình chiếu, bắt đầu chiếu với tốc độ bình thường.

Khi chiếc BMW màu trắng chạy đến, đèn tín hiệu trước mặt đã chuyển sang màu đỏ, tốc độ của BMW đã chậm lại, rõ ràng người lái đang muốn dừng xe đúng vạch.

Nhưng khi chiếc xe đang từ từ đến gần vạch dừng, lại đột nhiên tăng tốc, lao nhanh về phía trước, đúng lúc đụng phải chiếc xe tải đang qua đường với vận tốc cao…

Xem ra tài xế xe tải không nói dối.

Tần Hán Xuyên bảo Văn Lệ tua ngược lại, bắt đầu từ lúc chiếc BMW màu trắng xuất hiện trong khung hình, phát chậm từng cảnh một, ngay khoảnh khắc chiếc xe đang chuẩn bị dừng lại đột nhiên tăng tốc, qua kính chắn gió trước xe, Tần Hán Xuyên nhìn thấy rõ cơ thể của Âu Dương Chiêu có động tác ngả người về phía trước, băng ghi hình dừng lại ở cảnh tiếp theo, lúc này cơ thể Âu Dương Chiêu đã hoàn toàn gục xuống vô lăng.

Chính là ngay lúc này, chiếc xe đột ngột tăng tốc lao ra.

Chân mày Tần Hán Xuyên nhíu chặt, hỏi Văn Lệ, “Em thấy sao?”

Văn Lệ nói, “Rất rõ ràng, trước khi tai nạn xảy ra, Âu Dương Chiêu đã gục xuống vô lăng, trúng độc mà chết. Ngoài ra, BMW đột ngột tăng tốc, rất có khả năng là do trước khi chết anh ta đã đạp phải chân ga.”

Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Tôi cũng nghĩ vậy. Vụ tai nạn này, cứ giao cho bên cảnh sát giao thông xử lý. Còn chúng ta vẫn phải điều tra tiếp, xem Âu Dương Chiêu làm sao lại bị mèo cào dẫn đến bị trúng độc mà chết.”

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.