Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba
1

❊ ❊ ❊

Di động để dưới gối đột nhiên vang lên.

Văn Lệ giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ, mắt cũng không buồn mở, thò tay xuống gối, hung hăng tắt chuông báo thức.

Khoảng thời gian này, vì điều tra vụ án mạng của Hà Khánh Quốc và Chu Chính, cô bận đến đầu tắt mặt tối, gần như không có lấy một giấc ngủ trọn vẹn. Bây giờ cuối cùng vụ án đã được phá, khó khăn lắm mới được một ngày cuối tuần không phải tăng ca, cô chỉ hận không thể ngủ bù hết tất cả những giấc ngủ bị thiếu kia lại.

Cô trở mình trên giường, đang mơ màng chuẩn bị tiến vào giấc mộng lần nữa, di động lại đổ chuông.

Bình thường khi có nhiệm vụ, cô sợ buổi sáng mình thức dậy không nổi, thường cài hai, ba lần báo thức, chắc là tối qua quên vô hiệu báo thức rồi, lúc này di động cứ kêu mãi không ngừng.

Lần này cả cử động cô cũng lười, vùi đầu vào trong chăn, mặc cho di động kêu.

Nửa phút sau, rốt cuộc tiếng chuông cũng ngừng. Cô cũng đang vùi đầu trong chăn ngủ say.

Không biết ngủ được bao lâu, bỗng nhiên lại bị một hồi chuông “đinh đong đinh đong” đánh thức, thò đầu ra khỏi chăn, lắng nghe kĩ, hóa ra có người đang ở ngoài bấm chuông cửa.

Ai vậy? Mới sáng sớm đã đến đã đến quấy nhiễu giấc ngủ của người khác, có để người ta sống nữa hay không? Cô lầm bầm trong miệng.

Văn Lệ sinh ra trong gia đình đơn thân, mẹ cô làm việc cho một cơ quan công cộng, khoảng thời gian này đang đi học ở tỉnh lỵ.

Hiện tại nhà chỉ có một mình cô.

Cô không muốn rời giường, còn muốn ngủ thêm một lúc nữa, để mặc cho chuông cửa reo, cứ nghĩ reo vài tiếng không ai mở cửa, người bên ngoài sẽ biết điều ngừng lại.

Ai ngờ người bên ngoài hình như biết chắc trong nhà có người, cũng như cố ý không buông tha cho cô, chuông cửa reo suốt 3 phút vẫn không có dấu hiệu ngừng lại.

Văn Lệ có chút tức giận, cơn buồn ngủ đã bị đuổi mất dáng, thở dài một hơi, khoác áo xuống giường, nhíu mày đi mở cửa.

Ánh nắng đánh thẳng vào mặt cô, khiến cho đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ hẳn của cô có chút đau.

Cô đưa tay che mắt mới thấy rõ, người đang đứng trước cửa, là Kim Nhất Điền.

Cô hơi ngạc nhiên, nhìn anh, “Sao cậu biết nhà tôi ở đây?”

Trước đây Kim Nhất Điền tìm cô đều gọi điện thoại, hai người thường hẹn gặp bên ngoài.

Kim Nhất Điền chớp mắt nói, “Thưa chị, em là thám tử tư lừng danh mà, chút chuyện nhỏ thế này mà tra không ra, vậy em kiếm ăn thế nào được?”

“Vậy cậu cũng không thể mới sáng tinh mơ đã chạy đến quấy nhiễu giấc ngủ người khác chứ! Tôi đang ngủ đấy, chắc dậy trễ thêm chút nữa, chuông cửa nhà tôi sẽ bị cậu nhấn đến hỏng mất.”

“Làm ơn đi, giờ đã hơn 9 giờ, mặt trời phơi đến mông luôn rồi, còn sáng sớm tinh mơ gì nữa?”

Văn Lệ ngẩng lên nhìn, quả đúng là mặt trời đã lên cao ba sào, đành cười khổ nói, “Dạo gần đây bận tra án suốt, khó khăn lắm mới được một ngày cuối tuần, người ta muốn ngủ cho no giấc mà.”

“Mấy hôm trước em gọi điện, chị không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời, em biết chắc chắn chị đang bận điều tra vụ án rồi. Hôm nay khó khăn lắm mới nghe ngóng được vụ án này đã được phá, lúc sáng gọi điện thoại cho chị hai lần đều không ai nghe, chẳng phải chị đang ép em tìm đến tận cửa sao?”

Lúc này Văn Lệ mới biết sáng nay điện thoại đổ chuông hai lần, không phải tiếng báo thức, mà là anh gọi điện thoại đến, cô bất giác đầy vẻ áy náy nói, “Xin lỗi, tại tôi buồn ngủ quá, không nhìn điện thoại. Ấy, đúng rồi, hình như tôi chưa từng nói với cậu về chuyện của vụ án mà, sao cậu biết vụ án này phá xong rồi?”

“Cái này, em tự có cách của mình.” Kim Nhất Điền nói. “Tuy chị là người cung cấp thông tin quan trọng bên phía cảnh sát của em, nhưng cũng không phải nguồn tin duy nhất. Nếu không có chút bản lĩnh, thám tử tư siêu cấp như em cũng không cách nào làm việc được.”

Văn Lệ đầu tóc bù xù, tựa người lên khung cửa, “Được rồi, đại thám tử, lần này tìm tôi, lại muốn dò la thông tin gì?”

“Không, không, không.” Kim Nhất Điền lắc đầu, cười hì hì nói, “Em đặc biệt đến để tặng vé cho sư tỷ.”

Văn Lệ nhìn tay anh, quả nhiên anh đang cầm hai tờ giày màu xanh nhạt trông giống vé xem nhạc hội.

“Cô đây không có hứng thú với nhạc hội của mấy minh tinh kia đâu.”

“Cuộc thi Taekwondo cấp tỉnh, tổ chức ở sân vận động thành phố Thanh Dương, sáng nay sẽ tiến hành thi chung kết Taekwondo nữ các hạng. Hai tấm vé vào cửa này, em nhờ bạn bè khó khăn lắm mới lấy được đấy. Nếu sư tỷ không có hứng thú, em đành phải đem tặng lại cho người khác vậy.” Kim Nhất Điền xoay người muốn đi.

“Này, đợi chút, thì ra là vé xem thi đấu Taekwondo, sao cậu không nói sớm, tôi đi!” Văn Lệ giật vé từ tay anh. “Mấy giờ bắt đầu thi đấu?”

“9 giờ rưỡi sáng.”

“Sắp đến giờ rồi, cậu ở phòng khách đợi một chút, tôi đi thay quần áo, rửa mặt chải đầu rồi xuất phát ngay.”

Thời đại học, Văn Lệ là thành viên của hội Taekwondo trong trường, còn từng đoạt giải quán quân Taekwondo hạng nhẹ ở ngày hội thể thao của trường, sau khi vào Đội Điều tra Hình sự, cô từng gia nhập hiệp hội Taekwondo của cảnh sát, thường đến phòng tập để luyện.

Năm ngoái cô tham gia thi nâng cấp Taekwondo, hiện đã là đai đen cấp bốn.

Bình thường cô không có sở thích gì khác, chỉ thích xem thi đấu Taekwondo, hễ sân vận động nào tổ chức cuộc thi này, hoặc kênh thể thao có trực tiếp giải đấu Taekwondo, chỉ cần có thời gian, cô đều sẽ xem.

Hai người đến sân vận động, giải thi đấu Taekwondo nữ đã bắt đầu.

Giữa sân vận động, trên sàn thi đấu 12m2, hai nữ vận động viên hạng lông[1] đội xanh đội đỏ đang khó phân thắng bại, trong sân thi thoảng lại vang lên tiếng hét vang dội của vận động viên thi đấu.

Có lẽ vì hôm nay là cuối tuần, mọi người đều tương đối rảnh rỗi, trên khán đài đã ngồi chật kín người.

Xem ra Kim Nhất Điền để lấy được hai tấm vé khan hiếm này, quả thật đã tốn không ít tâm tư.

Hai người cầm vé vào sân, tìm đến chỗ của mình ngồi xuống.

Lúc này, hai vận động viên trên sàn đấu đã vào hiệp thứ ba.

Tuyển thủ đội đỏ thét lên một tiếng, khí thế ngút trời, hiển nhiên đang chiếm thế thượng phong. Chỉ thấy cô ấy đột nhiên tung cú đá dứt khoát về phía bụng đối phương.

Đội xanh đan chéo tay hình chữ X chắn lại, nhấc khuỷu tay trái, thuận thế tấn công cằm dưới của đối phương.

Đội đỏ đã dự liệu trước đối phương sẽ phòng thủ phản đòn, cánh tay phải nhẹ nhàng hất khuỷu tay đối phương ra, tay phải nhanh như chớp đánh thẳng lên ngực trái của đội xanh.

Đội xanh không kịp trở tay, ngực bị trúng một đòn, đau đến gập người xuống.

Văn Lệ căng thẳng suýt kêu thành tiếng, nói, “Đội xanh sắp thua rồi.”

Kim Nhất Điền cười cười nói, “Em thấy chưa chắc.”

“Có gì mà chưa chắc? Đội đỏ đã chiếm thế thượng phong, đang đánh đội xanh không ngừng, có thể nói là đã nắm chắc phần thắng rồi mà.”

Kim Nhất Điền ung dung nói, “Chưa đến phút cuối cùng của trận đấu, không ai dám nói người nào đang nắm chắc phần thắng cả.”

Còn chưa dứt lời, tình hình trận đấu quả nhiên đã thay đổi.

Đội xanh kéo chân phải về phía sau, tay trái chém ngang vào người đối phương.

Đội đỏ thấy động tác của đối phương chậm chạp, xuất chiêu không có sức, vốn không để vào mắt, cơ thể nghiêng về bên trái để tránh, khuỷu tay trái giơ ngang tấn công cằm dưới đối phương.

Kim Nhất Điền nói, “Hỏng rồi, đội xanh chém tay chỉ là đòn dụ địch vào bẫy thôi.”

Vừa nói xong, đội xanh hét lớn một tiếng, ngột nhiên nhảy bật lên, bay người tung cước, đá thẳng vào cổ đối phương.

Đội đỏ lập tức ngã xuống, trọng tài viên tức khắc chạy lên kéo đội xanh ra, bắt đầu đếm giây. Trong vòng mười giây, đội đỏ giãy giãy mấy lần, cuối cùng vẫn không đứng lên được.

Trọng tài viên giơ tay đội xanh lên, tuyên bố người này đã chiến thắng knock-out.

Văn Lệ rất bất ngờ, nhìn Kim Nhất Điền, “Sao cậu nhìn ra được đội xanh sẽ thắng vậy?”

“Đối với Taekwondo, chị là người trong nghề, có câu trong nghề xem chuyên môn, chị là nhìn vào sức và tốc độ tấn công của hai đội, còn người ngoài nghề xem náo nhiệt, em nhìn vẻ mặt của hai người họ, sắc mặt đội đỏ nặng nề, tuy trông có vẻ đang chiếm thế thượng phong, nhưng ra đòn rất mạnh, giống như đã dốc hết sức mình. Lúc nãy khi đội xanh bị đánh trúng ngực, trông giống như trúng đòn rất nặng, nhưng vẻ mặt đau đớn kia lại quá khoa trương, rõ ràng là giả vờ. Thật ra khi nắm đấm của đối phương chạm vào, cô ấy đã tức tốc cong eo tránh rồi. Đội xanh vẫn luôn giả vờ yếu thế, bảo tồn thực lực, hiển nhiên là muốn ra một đòn tấn công chí mạng ở thời khắc cuối cùng của trận đấu.”

Văn Lệ “phì” một tiếng rồi cười, nói, “Tôi thấy cậu đoán mò thì có? Nhưng xem như cậu may mắn, đoán trúng rồi.”

“Vậy mà cũng bị chị nhìn ra được?” Kim Nhất Điền cười hì hì. “Không hổ là nữ thần thám tinh mắt!”

Theo quy tắc thi đấu, cuộc thi Taekwondo nữ cấp tỉnh lần này, tổng cộng chia thành sáu hạng, hạng siêu nhẹ, hạng lông, hạng nhẹ, hạng bán trung, hạng trung và hạng nặng. Hôm nay là trận chung kết giành giải quán quân của từng hạng cân, có thể nói là giải đấu hấp dẫn, mỗi trận đấu đều khó phân thắng bại, vô cùng đặc sắc.

Văn Lệ xem mà tim đập thình thịch, căng thẳng đến đổ cả mồ hôi, giống như chính mình đang ở trên đài thi đấu vậy.

Xem thi đấu xong, hai người ra khỏi sân vận động thì đã hơn 11 giờ trưa.

Kim Nhất Điền hỏi văn Lệ có đói bụng không?

Cô gật đầu nói, “Cậu vừa nhắc, tôi thấy hơi đói thật đấy.”

Sáng ra khỏi nhà quá vội, cô chỉ vớ lấy một miếng bánh mì đã lên xe đi cùng Kim Nhất Điền, bây giờ bụng đã hát bài “không thành kế” từ lâu rồi.

Kim Nhất Điền nói, “Vậy em mời chị ăn cơm.” Nhìn ngó xung quanh, thấy ven đường có một quán ăn, anh bèn dẫn cô vào đó.

Quán ăn không lớn, nhưng thu dọn rất sạch sẽ, trong quán có vài người khác, một đôi nam nữ trẻ mặc đồng phục có vẻ là học sinh trung học đang ngồi trong góc thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười thân mật.

Kim Nhất Điền bất giác cảm khái, “Cho đến khi lên đại học, em mới bắt đầu yêu thầm một người, hơn nữa đến tận khi tốt nghiệp cũng không dám tỏ tình. Bọn trẻ bây giờ, còn chưa tốt nghiệp trung học đã bắt đầu yêu đương rồi, đúng là sự tiến bộ của thời đại mà.”

“Cậu bớt ở đây ghen tị với hai học sinh kia đi.” Văn Lệ uống ngụm trà rồi nói. “Mau nói chuyện chính đi nào.”

“Chuyện chính gì?”

“Hôm nay, cậu vừa tặng vé, mời tôi đi xem thi đấu Taekwondo, lại mời tôi ăn cơm, người ân cần như vậy chắc chắn có chuyện cầu cạnh, nói đi, lại có chuyện gì muốn tôi giúp đỡ.”

“Vậy mà cũng bị chị nhìn ra?” Kim Nhất Điền sờ sờ tai mình, cười gượng.

“Tôi là ai chứ? Nữ thần thám tinh mắt, chút trò mèo này của cậu mà cũng nhìn không ra, há chẳng phải phí công tôi làm cảnh sát hình sự sao?” Văn Lệ đặt ly trà xuống, nghiêm mặt nói, “Nhưng giao tình là giao tình, tôi phải nói rõ, những chuyện liên quan đến cơ mật của cảnh sát, chị đây một chữ cũng không thể nói.”

Thái độ của Kim Nhất Điền bỗng trở nên ân cần, đứng dậy rót đầy ly trà cho cô.

“Thật ra cũng không có gì, chỉ là em nghe nói, vụ án mà bên chị vừa phá xong, chính là vụ án mạng của chồng và người tình bà chủ cửa hàng thời trang ở ngõ Thanh Vân, hình như tình tiết vụ án rất phức tạp, kết quả lại rất bất ngờ. Em đang nghĩ, đây sẽ là tư liệu rất tốt để viết tiểu thuyết. Nên em muốn tìm chị để tìm hiểu tình tiết vụ án một chút.”

“Bên phía cảnh sát, chẳng phải cậu còn có nguồn cung cấp thông tin khác sao? Cần gì phải tìm đến tôi mà hỏi?”

Kim Nhất Điền cười hì hì nói, “Sư tỷ, đó là em lừa chị thôi, thật ra tất cả thông tin của em đều có được trên báo chí và Internet. Nhưng tin tức trên các phương tiện truyền thông viết đơn giản quá, em cần chi tiết, càng chi tiết càng tốt.”

“Được thôi,” Văn Lệ nhìn bàn thức ăn thơm phức trước mặt, không nhịn được nữa, cầm đũa lên trước, “Nể tình hôm nay cậu chiêu đãi xem như chu đáo, tôi sẽ nói cho cậu tình tiết vụ án này, dù sao án cũng phá xong rồi, không cần bảo mật nữa. Đầu tiên, đây là một vụ án liên hoàn khép kín điển hình.”

“Vụ án liên hoàn khép kín là cái gì?”

“Chính là A giết chết B, B lại có âm mưu từ trước, giết chết A. A là hung thủ giết chết B, B cũng là hung thủ giết chết A, vụ án giống như một vòng tròn khép kín, xuất phát điểm từ điểm A đến điểm B, rồi lại từ điểm B quay lại điểm A…”

❀ ❀ ❀

[1] Hạng lông (Featherweight): Thứ hạng trong thi đấu đối kháng bộ môn Taekwondo.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.