Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Tuy đèn đường rất sáng, nhưng đường Thành Quan về đêm khá vắng vẻ, trên đường có ít người qua lại, vài phiến lá bị gió đêm thổi rơi, đang xoay vòng trong vũng nước trên mặt đường.

Tuy trời đã vào xuân, nhưng gió đêm vẫn có chút se lạnh, Văn Lệ bất giác siết chặt áo khoác trên người, đi về phía xe máy của mình.

Chiếc xe gắn máy Wuyang Honda của cô đậu ngay cạnh một ngọn đèn đường dưới nhà Tần Hán Xuyên.

Vừa đi vài bước, cô chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân khe khẽ.

Có người theo dõi!

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô chạy vội vài bước, giả vờ lấy chìa khóa xe, sau đó đột ngột xoay lại, tay trái tóm lấy một cánh tay của người phía sau, tay phải bóp chặt cổ họng của đối phương, đẩy nhẹ một cái, đã quật người đó ngã xuống đất.

“Chị đang bắt tội phạm hả?”

Người đó bỗng la lên.

Văn Lệ giật mình, đến khi nhìn kĩ mới biết là Kim Nhất Điền.

Cô buông tay ra, hỏi, “Sao cậu lại ở đây?”

“Em ở đây đợi chị từ sớm rồi, Lúc tối hẹn chị ăn cơm chị nói không rảnh, hóa ra chạy đến đây thăm thầy chị. Quan hệ thầy trò của hai người không tệ nha!”

Kim Nhất Điền từ mặt đất bò dậy, vừa phủi bụi đất trên mông, vừa có chút ghen tị nói.

Văn Lệ đỏ mặt, chợt hiểu ra, “Hóa ra cậu vẫn luôn theo dõi tôi?”

Kim Nhất Điền cười hì hì nói, “Em đã nói rồi, em không theo dõi chị, chỉ là sau khi thấy chị lên nhà thầy chị, em vẫn luôn ở dưới nhà đợi chị ra. Em có chuyện quan trọng cần tìm chị.”

Văn Lệ hỏi anh có chuyện gì.

Kim Nhất Điền nói với cô, công ty điều tra tin tức của mình nhận được một ủy thác tìm người.

Chiều hôm nay, một bà lão đầu tóc bạc trắng tìm đến công ty điều tra của Kim Nhất Điền.

Bà lão tự xưng mình họ Trình, người Giang Bắc. Thành phố Thanh Dương nằm ở bờ Nam sông Trường Giang, cách thành phố Giang Bắc chỉ một con sông, cũng được xem là hai thành phố lân cận.

Bà Trình có một cháu gái, tên là Uông Tiểu Lộ, năm nay 17 tuổi, đang học lớp 11, là một cô bé ngoan, tính tình điềm đạm, thành tích ưu tú. Nhưng quan hệ của bố mẹ Uông Tiểu Lộ không được tốt, hai người thường xuyên cãi nhau, có lúc thậm chí còn “đấu võ”. Nguyên nhân chủ yếu là do bố của Uông Tiểu Lộ vẫn luôn nghi ngờ vợ cắm sừng mình, nghi ngờ đứa con gái này không phải con ruột của mình.

Tháng trước, có một hôm, bố của Uông Tiểu Lộ uống say, chạy đến trường của con gái hô to gọi nhỏ, khiến Uông Tiểu Lộ thấy rất mất mặt, trong lúc tức giận, cô bé đã hẹn bạn trai mình đang quen ngoài trường học, cùng bỏ nhà ra đi.

Bố của Uông Tiểu Lộ là một con ma men lại mê cờ bạc, thêm vào đó ông ta vẫn luôn nghĩ con gái không phải con ruột của mình, nên không hề để tâm đến việc con gái bỏ nhà đi.

Mẹ của Uông Tiểu Lộ ngày ngày đi làm, công việc bận rộn, cũng không có thời gian lo chuyện của con gái. Cuối cùng chỉ khiến cho bà Trình thương cháu gái nhất lo lắng.

Bà Trình đợi mấy ngày vẫn không thấy cháu gái về, bèn đi báo cảnh sát.

Cảnh sát Giang Bắc lập án xong, tìm kiếm một thời gian vẫn không thấy tung tích của Uông Tiểu Lộ.

Mười mấy ngày trước, bà Trình nghe người quen nói, từng gặp Uông Tiểu Lộ ở thành phố Thanh Dương bên bờ Nam sông Trường Giang, lúc đó cô bé đang đi dạo phố với một tên nhóc tóc vàng có hình xăm trên cổ.

Thế là bà Trình lại chạy đến thành phố Thanh Dương báo án, cảnh sát Thanh Dương đã thụ lý báo án của bà lão nhưng mãi không có tin phản hồi cho bà.

Bà lão vừa lo lắng vừa sốt ruột, ăn không ngon ngủ không yên, về sau nghe ngóng được thành phố Thanh Dương có một thám tử tư nổi tiếng, chuyên giúp người khác giải quyết những việc như tìm người này, thế là bà đến công ty của Kim Nhất Điền tìm anh, ủy thác anh tìm giúp đứa cháu gái đang mất tích.

Văn Lệ nghe anh nói xong, không nhịn được mà cảm thán, “Trẻ con bây giờ, đúng là khó hầu hạ, hở một chút là bỏ nhà ra đi. Về sau cảnh sát chúng tôi không cần làm gì khác, mỗi ngày chạy khắp đường lớn phố nhỏ tìm con cho người ta là được rồi.”

“Trẻ con có hành vi nguy hiểm như vậy, chẳng phải do người lớn gieo mầm họa sao? Chị nhìn Hà Tiểu Lượng, con trai của Diêu Y Yến, còn cô bé Uông Tiểu Lộ này nữa, nếu phụ huynh quan tâm nhiều hơn, chúng sẽ đốt nhà của mình sao? Sẽ theo bạn trai không rõ lai lịch ở ngoài bỏ nhà ra đi sao?”

Không biết vì sao, Văn Lệ chợt nhớ đến cái chết của Tần Dĩnh, có lẽ nếu thầy không ly hôn với Cơ Bình Bình, bi kịch sẽ không xảy đến với cô bé.

Cô thở dài nói, “Có lẽ cậu nói đúng, trái đắng do người lớn gieo xuống, sẽ khiến bọn trẻ phải nếm trải.”

Cô quay đầu nhìn anh, “Cậu theo dõi tôi đến đây, lại ở trong gió rét đợi tôi gần một đêm, chắc không phải chỉ vì muốn nói cho tôi biết cậu vừa nhận được mối làm ăn từ chỗ bà lão chứ?”

Kim Nhất Điền lại lộ ra nụ cười lấy lòng, chiêu bài của anh, “Tất nhiên không phải rồi. Bà Trình chẳng phải từng báo án ở thành phố Thanh Dương sao? Em muốn nhờ chị tra giúp, xem cảnh sát có tìm được manh mối hữu ích nào không.”

Anh lấy tài liệu và ảnh của cô gái bị mất tích Uông Tiểu Lộ đưa cho cô xem.

Đó là một tấm ảnh màu, cô gái trong ảnh mặc đồng phục màu xanh lam, buộc tóc đuôi ngựa, đứng dưới một gốc cây đào nở đầy hoa, giơ tay hình chữ V về phía ống kính. Mắt to, mặt v-line, khóe miệng có một nốt ruồi nhỏ, thanh tú và xinh đẹp.

Văn Lệ ghi nhớ thông tin về cô gái mất tích, lấy di động ra chụp lại một tấm ảnh, rồi nói, “Trở về tôi giúp cậu tra thử.”

Cô trèo lên xe gắn máy, vừa nổ máy, chiếc xe đã lao đi trên mặt đường xi măng.

Kim Nhất Điền bỗng nhiên từ phía sau nhảy lên, ngồi sau lưng cô.

Văn Lệ giật mình, “Cậu làm gì vậy?”

“Chiếc xe nát của em hôm nay đình công, bị em đưa đến tiệm sửa rồi. Giờ đã khuya thế này, chị bảo em đi đâu gọi taxi? Hết cách rồi, em đành ấm ức một chút, quá giang xe chị về thôi.”

Kim Nhất Điền đầy vẻ đắc ý, vòng tay từ sau ôm lấy eo Văn Lệ.

Văn Lệ kêu lên, “Bỏ tay cậu ra!”

Kim Nhất Điền nói, “Người ta ngồi xe gắn máy đều như thế mà, người ngồi sau ôm eo người ngồi trước, nếu không, ngồi không vững ngã xuống thì làm sao?”

Văn Lệ lắc đầu cười khổ, đành phải mặc kệ anh.

Hôm sau đi làm, Văn Lệ tra qua vụ án thiếu nữ Uông Tiểu Lộ mất tích mà bà Trình đến Cục Cảnh sát thành phố báo án vào tuần trước.

Cô gọi điện thoại đến Cục Cảnh sát thành phố, tìm người hỏi thăm, đối phương nói hình ảnh của cô gái mất tích đã được gửi đến tay cảnh sát tuần tra, để trong lúc họ đi tuần hàng ngày để ý tìm kiếm, nhưng trước mắt vẫn chưa có manh mối.

Phòng làm việc của Tổ Trọng án số 2 là một căn phòng lớn, phía trước có sáu chiếc bàn, là bàn làm việc của các thành viên trong tổ, phía sau được ngăn ra một gian nhỏ, là phòng làm việc của Tổ trưởng Tần Hán Xuyên.

Văn Lệ vừa cúp điện thoại, Tần Hán Xuyên ở phía sau hét lớn, “Tất cả qua đây một lát.”

Sáu thành viên nghe thấy mệnh lệnh, lập tức bỏ công việc đang làm dở, chạy vào phòng làm việc của Tần Hán Xuyên.

Có một người đã ngồi trên ghế sofa trước bàn làm việc của Tần Hán Xuyên, trông khoảng ngoài 50 tuổi, đầu trọc, đeo cặp kính cận gọng đen.

Văn Lệ nhận ra người này là Chủ nhiệm Trung tâm Pháp y, Tào Siêu.

Tần Hán Xuyên quét mắt nhìn qua mọi người, đứng dậy nói, “Các vị, vụ án của Hà Khánh Quốc vẫn chưa kết thúc, lão Tào vừa thông báo cho tôi biết một vài manh mối mới của Trung tâm Pháp y, chúng ta vẫn còn có việc để làm.”

Ông nhìn Tào Siêu, “Hay là lão Tào, anh nói sơ qua tình hình cho họ biết trước đi.”

Tào Siêu hắng giọng, lấy một phần báo cáo khám nghiệm tử thi từ tệp hồ sơ ra, nói, “Khoảng thời gian trước, tôi đến Bắc Kinh tham gia một hội thảo học thuật của ngành Pháp y, nên lần khám nghiệm thi thể đầu tiên của Hà Khánh Quốc, tôi không thể tham gia. Hai hôm trước, tôi từ Bắc Kinh về, xem qua báo cáo khám nghiệm, có một số nghi vấn với vài kết luận trong đó, thế là tôi đã đích thân tiến hành khám nghiệm tử thi lần hai cho nạn nhân, quả nhiên phát hiện lần khám nghiệm đầu tiên có sơ suất rất lớn. Vết cào trên mặt Hà Khánh Quốc là do vợ anh ta, Diêu Y Yến, để lại, điểm này không sai. Nhưng vết cào trên cổ anh ta, đối chiếu với mẫu móng tay của Diêu Y Yến mà tôi lấy được, thì đó là dấu vết do hai người khác nhau cào để lại, ngoài Diêu Y Yến, còn có một người khác từng cào trúng cổ anh ta. Hơn nữa khi hai vết cào này giao nhau, vết cào của Diêu Y Yến đè lên trên vết cào của người còn lại, cho thấy một người khác cào Hà Khánh Quốc bị thương trước, Diêu Y Yến cào anh ta sau. Hiện tại tôi có thể xác định, trên vết cào của Diêu Y Yến không kiểm tra ra được nọc rắn hổ mang, độc rắn là từ vết cào của người khác đi vào cơ thể nạn nhân.”

Nhóm người của Tổ Trọng án số 2 nghe lão Tào nói xong, đều sững sờ.

Nếu lão Tào nói không sai, vậy vụ án của Hà Khánh Quốc, phương hướng điều tra trước đó đều sai hoàn toàn rồi.

Hà Khánh Quốc giết chết Chu Chính, tình nhân của vợ mình, trong rừng, nhưng rất có khả năng anh ta chết không phải do độc kế của Chu Chính, càng không phải chết dưới móng tay độc của Diêu Y Yến.

Người giết chết Hà Khánh Quốc, rất có thể là người khác.

Lão Tào đưa phần báo cáo khám nghiệm cho Tần Hán Xuyên, đóng tệp hồ sơ lại nói, “Xong rồi, các vị làm việc đi, tôi đi trước, nếu có gì cần giúp, cứ gọi điện thoại, hoặc có thể đến Trung tâm Pháp y tìm tôi.”

Sau khi lão Tào đi, Tần Hán Xuyên đột nhiên gầm lên với các tổ viên còn đang sững người tại chỗ, “Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau tìm tất cả tài liệu vụ án Hà Khánh Quốc ra đây cho tôi, điều tra lại từ đầu lần nữa.”

Bình thường người của Tổ Trọng án số 2 rất ít khi thấy ông nổi nóng, nhất thời sợ đến không dám thở mạnh, ưỡn ngực đứng nghiêm, đáp một tiếng “vâng” liền chia nhau ra làm việc.

Đến chiều, mọi người tập hợp ở phòng làm việc, bắt đầu thảo luận tình tiết vụ án lại từ đầu.

Người phát biểu đầu tiên là Lý Minh.

“Theo tôi thấy, người đầu tiên để lại vết cào trên cổ Hà Khánh Quốc, có khi nào là Chu Chính không? Trong rừng cây dưới chân núi Nam Nhạc, lúc đó Hà Khánh Quốc đột ngột rút dao ra đâm vào ngực Chu Chính, trong quá trình Chu Chính vùng vẫy, cào cổ anh ta bị thương. Tôi cảm thấy hoàn toàn có khả năng này. Thêm vào đó, hiện tại bác sĩ pháp y cũng không có nói, vết cào không phải của Diêu Y Yến gây ra kia, nhất định là do phụ nữ để lại. Bởi vì chúng ta có tâm lý chủ quan, vừa nghe nói khi đánh nhau dùng móng tay dài cào đối phương bị thương, sẽ lập tức nhận định ngay, đây chắc chắn là do phụ nữ gây ra, thật ra nếu bị dồn vào đường cùng, đàn ông cũng sẽ làm vậy, đúng không?”

Lý Minh thấy có hai đồng nghiệp nam gật đầu phụ họa quan điểm của mình, bất giác có chút đắc ý.

“Suy luận này của Tiểu Lý, không chắc chắn.” Văn Lệ ỷ mình lớn hơn Lý Minh vài tuổi, khi xưng hô thường gọi thêm chữ “tiểu” ở trước họ. “Chu Chính cào Hà Khánh Quốc bị thương và khiến anh ta trúng độc, phải có một điều kiện tiên quyết, đó chính là, anh ta phải biết trước đêm đó Hà Khánh Quốc sẽ đến gây bất lợi với mình, mới có thể chuẩn bị độc rắn và bôi chất độc lên móng tay trước. Nhưng Chu Chính không có khả năng tiên tri, sao biết trước được Hà Khánh Quốc sẽ đến tìm, giết chết anh ta?”

“Có lẽ trong quá trình Chu Chính chạy xe gắn máy về nhà đã phát hiện Hà Khánh Quốc theo dõi mình, tuy anh ta không nhất định biết được mục đích của Hà Khánh Quốc, nhưng bản thân có ý định giết Hà Khánh Quốc trước, vừa về đến nhà đã lập tức bôi nọc rắn đã mua sẵn lên móng tay, chuẩn bị khi Hà Khánh Quốc đến tìm mình, sẽ dùng móng tay độc đối phó với hắn, nhưng không ngờ Hà Khánh Quốc lại mang theo dao, ra tay với anh ta trước. Chu Chính sau khi trúng dao, liều mạng giãy giụa, cuối cùng đã cào trúng đối phương. Tất nhiên, cũng có khả năng lúc đầu Hà Khánh Quốc chưa hề có ý định giết Chu Chính, nhưng Chu Chính cào hắn bị thương, khiến hắn hoàn toàn tức giận, mới cắn răng, rút dao ra đâm thẳng vào ngực Chu Chính…”

Tần Hán Xuyên xua tay dừng cuộc tranh luận của họ, nhấc mông ngồi lên bàn làm việc của Lý Minh, “Tôi đã hỏi qua lão Tào, nọc rắn hổ mang sau khi đi vào hệ tuần hoàn máu của con người, trong vòng 10 phút đến nửa tiếng sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc, trong vòng một tiếng sẽ mất mạng. Theo như tình hình bây giờ chúng ta nắm được, khoảng 10 giờ rưỡi tối ngày xảy ra vụ án, khi nhà của Hà Khánh Quốc bị cháy, anh ta đã ngã xuống trước cửa phòng của con trai anh ta, trúng độc mà chết, nên tôi suy đoán, thời gian anh ta bị người khác cào và trúng độc, là khoảng 9 giờ rưỡi tối hôm đó.”

Nghe ông nói xong, Văn Lệ và Lý Minh đều không lên tiếng.

Hiện tại đã điều tra được, thời gian Hà Khánh Quốc giết chết Chu Chính ở trong rừng, là 8 giờ 24 phút đêm hôm đó.

Nếu đúng thật là Chu Chính cào anh ta bị thương, vậy đáng lẽ anh ta đã bị phát độc chết trên đường về nhà rồi.

“Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nhất,” Tần Hán Xuyên nói. “Tôi có nhờ lão Tào hóa nghiệm móng tay của Chu Chính, không phát hiện độc rắn sót lại. Theo tình hình chúng ta nắm giữ được, trên cơ bản có thể xác nhận, chuyện độc rắn không liên quan đến Chu Chính và Diêu Y Yến, người dùng móng tay độc cào Hà Khánh Quốc, khiến anh ta tử vong là một người khác.”

Văn Lệ khoanh tay trước ngực, đi qua đi lại trước bàn làm việc của mình, ngẫm nghĩ nói, “Nói như vậy, sau khi Hà Khánh Quốc dùng dao giết chết Chu Chính, trong quá trình đi bộ từ sơn thôn Nam Nhạc về nhà, bị người khác cào. Nếu như vậy thật, thì dễ giải quyết rồi.”

Lý Minh hỏi, “Sao cô lại nói như vậy?”

“Các cậu nghĩ thử xem, đang đi trên đường, người khác đâu thể vô duyên vô cớ cào cậu đúng không? Chắc chắn trên đường đi Hà Khánh Quốc đã xảy ra tranh chấp với người nào đó, cuối cùng bị đối phương cào trúng cổ. Đã xảy ra tranh chấp, chắc chắn sẽ gây ra chút động tĩnh, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Nếu vậy, chúng ta muốn tìm nhân chứng mục kích, không quá khó khăn rồi.”

Lý Minh nói, “Điểm nghi vấn duy nhất của tôi lúc này là, nếu đêm đó Hà Khánh Quốc mang theo vết cào về nhà, vì sao Diêu Y Yến, vợ của anh ta lại không phát hiện ra?”

“Về điểm này, trưa nay tôi đã hỏi Diêu Y Yến, chị ta nói lúc đó quả thật đã phát hiện trên cổ chồng mình có vài vết cào, chị ta nghĩ là do lần cãi nhau trước để lại, nên không để ý đến chúng. Bây giờ nghĩ lại, mấy vết cào mà chị ta nhìn thấy, rất có khả năng chính là vết cào gây ra cái chết của chồng chị ta.”

Tần Hán Xuyên nghe mọi người phát biểu xong, gật đầu nói, “Tôi cảm thấy Văn Lệ nói rất có lý, sau khi Hà Khánh Quốc giết chết Chu Chính, tuyến đường từ sơn thôn Nam Nhạc về nhà, nên là phạm vi điều tra trọng điểm của chúng ta.”

Ông nhìn qua cả đội, bắt đầu tuyên bố nhiệm vụ, “Tôi thấy thế này, Văn Lệ và Lý Minh, hai người vất vả một chút, chiều tan tầm đừng về nhà, cứ ăn tối ở nhà ăn của chúng ta. Hai người theo tôi, đi bộ một lần nữa qua tuyến đường Hà Khánh Quốc đi qua trong khoảng thời gian xảy ra vụ án, xem thử có thể tìm được nhân chứng mục kích đêm đó hay manh mối nào khác không. Những người khác, tập trung điều tra các mối quan hệ của Hà Khánh Quốc, xem có phải anh ta vô tình đắc tội với ai, từ đó dẫn đến họa sát thân hay không?”

Mọi người đồng thanh nói, “Rõ.”

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.