Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Ngõ Thanh Vân nằm ở khu phố cổ, phía Nam nối với đường Kiến Thiết Tây, đi về phía Bắc sẽ đến ngôi làng trong khu phố cổ.

Văn Lệ vừa đến ngõ Thanh Vân đã thấy một chiếc xe cảnh sát từ đường Kiến Thiết Tây rẽ vào, cửa xe mở ra, Tần Hán Xuyên ngồi trên xe gọi cô, “Lên xe nhanh!”

Văn Lệ nhảy lên xe, tài xế liền đạp chân ga, chiếc xe tiến vào ngõ Thanh Vân. Trong xe, ngoài Tần Hán Xuyên, còn có bốn cảnh sát hình sự, đều là đồng nghiệp trong tổ của họ.

Văn Lệ hỏi, “Chuyện gì vậy thầy?”

Tần Hàn Xuyên không lên tiếng, ném cho cô một chiếc áo chống đạn. Văn Lệ giật mình, “Phải mặc cả cái này sao?”

Tần Hán Xuyên nói, “Lúc tan tầm, tôi nhận được điện thoại từ Trung tâm Pháp y, theo báo cáo khám nghiệm tử thi của Hà Khánh Quốc thì bồ hóng và bột than chỉ dừng lại ở trong miệng và mũi của nạn nhân, đường hô hấp không hề có dấu hiệu tác động của nhiệt cao.”

Văn Lệ sửng sốt.

Cô biết, nếu người bị khói hun chết trong hỏa hoạn, hoặc bị thiêu chết, trong đường hô hấp phải có bồ hóng và bột than đọng lại, thậm chí có khả năng tìm ra bồ hóng trong thực quản và dạ dày. Nếu bồ hóng chỉ đọng lại trong khoang mũi miệng hoặc cổ họng, cho thấy nạn nhân đã chết trước khi hỏa hoạn, khả năng thiêu xác sau khi chết rất lớn.

Quả nhiên, Tần Hán Xuyên nói tiếp, “Theo tin tức mà Trung tâm Pháp y truyền đến, trước khi cháy Hà Khánh Quốc đã tử vong.”

Văn Lệ hỏi, “Nguyên nhân tử vong là gì ạ?”

“Báo cáo khám nghiệm nói, trên mặt và cổ nạn nhân đều có vết cào. Hà Tiểu Lượng vẫn đang bị giam giữ, chúng ta đã hỏi thằng bé, vết cào trên người Hà Khánh Quốc là do Diêu Y Yến để lại trong lúc hai người cãi nhau.”

“Một người đàn ông, bị vợ cào vài cái đã chết rồi?” Văn Lệ cảm thấy khó mà tin được.

“Pháp y nói, trên móng tay cào Hà Khánh Quốc bị thương, có bôi nọc rắn hổ mang. Đây là một chất cực độc, sau khi đi từ miệng vết thương vào hệ thống tuần hoàn máu của cơ thể người, trong vòng từ 10 phút đến một tiếng đồng hồ sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc, gồm có nhiệt độ cơ thể tăng cao, tim đập nhanh, khó thở, toàn thân co giật, cuối cùng chết vì ngạt thở hoặc suy tim.”

Văn Lệ nhìn thầy mình, “Thầy nghi ngờ anh ta bị vợ mình dùng độc hạ sát?”

“Từ chứng cứ chúng ta có được trước mắt, đây là suy luận đáng tin cậy nhất.”

“Chúng ta đã nắm được những chứng cứ gì ạ?”

“Hà Tiểu Lượng nói với cảnh sát, mẹ thằng bé có một tình nhân ở bên ngoài, tuy nó chưa từng thấy, nhưng nó biết chắc chắn có người này tồn tại.”

Văn Lệ gật đầu, nếu Diêu Y Yến thật sự là hung thủ giết người, một người phụ nữ có thể nghĩ ra cách dùng nọc rắn để giết người, hiển nhiên là một đối tượng cực kỳ nguy hiểm.

Cô cảm kích nhìn thầy mình, lúc này mới hiểu nguyên nhân thầy bảo cô mặc áo chống đạn.

Ngõ Thanh Vân là một con phố cũ, đường phố rất nhỏ hẹp.

Hai bên đường đi là những ngôi nhà thấp bé cũ kĩ u ám không chút sức sống.

Bên ngoài nhà vệ sinh công cộng cũ chất đầy rác, người nhặt rác ăn mặc rách rưới đang lục lọi đống rác, nước bẩn chảy ra khắp mặt đường.

Xe cảnh sát suýt đâm phải một người phụ nữ chạy ẩu qua đường, Tần Hán Xuyên dặn tài xế, “Không phải vội, đừng chạy nhanh quá!”

Vài phút sau, xe cảnh sát đã dừng lại trước cửa hàng thời trang Y Yến.

Cửa cuốn của cửa hàng đóng chặt, dấu vết tầng hai từng bị cháy vẫn thấy rất rõ, bảng hiệu cửa hàng bị khói hun không nhìn rõ được nữa.

Văn Lệ tiến lên gõ cửa, không có người mở cửa.

Cô quay đầu hỏi, “Hay là phá cửa vào lục soát hả thầy?”

Tần Hán Xuyên lắc đầu nói, “Có thể cô ta không ở nhà, chúng ta ở ngoài này đợi một lúc.”

Đang nói, cửa nhà hàng xóm bị đẩy mở, một người đàn ông xách túi rác bước ra.

Tần Hán Xuyên nhận ra đó là người đàn ông mập từng nói chuyện với mình vào đêm xảy ra hỏa hoạn, bèn tiến lên gọi anh ta.

Người đàn ông mập cũng nhận ra ông, lập tức đặt túi rác xuống rồi nói, “Chào đồng chí cảnh sát, các vị vất vả rồi.”

Tần Hán Xuyên hỏi, “Chúng tôi muốn tìm cô Diêu Y Yến, hàng xóm của anh, anh có biết cô ta đi đâu rồi không?”

Người đàn ông mập lắc đầu, “Cái này thì tôi không rõ. Kể từ khi nhà cô ta bị cháy, tôi rất ít khi thấy cô ta ở nhà, sáng sớm đã ăn diện đẹp đẽ, đeo túi xách ra ngoài, rất khuya mới về, trông có vẻ bận rộn lắm.”

Tần Hán Xuyên “ồ” một tiếng.

Lúc này, vợ của người đàn ông mập đi ra nói, “Người phụ nữ đó hai hôm nay hình như đang tìm người. Sáng hôm nay, tôi đến một công ty bán dược phẩm trên đại lộ Đông Phương để ghi số điện…”

“Bà xã tôi làm việc ở Cục Điện lực.” Người đàn ông mập nói chen vào.

Người phụ nữ kia nói tiếp, “Lúc đó đúng lúc tôi nhìn thấy chị ta ở chỗ công ty này. Chị ta đang đứng ở sảnh lớn nói chuyện với ông chủ. Cụ thể nói những gì thì tôi nghe không rõ, hình như là tìm một nhân viên nào đó của công ty này. Ông chủ cứ lắc đầu suốt. Sau khi chị ta đi khỏi, ông chủ còn chửi thề nữa, nên tôi nghĩ chắc đây không phải lần đầu chị ta đến tìm, nếu không ông ta đâu có khó chịu như vậy.”

Tần Hán Xuyên và Văn Lệ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đồng thời nổi lên nghi vấn, chồng vừa mới qua đời, con trai đang bị giam giữ vì bị tình nghi phạm tội, người phụ nữ này không hề quan tâm đến, ngày ngày ăn diện đẹp đẽ ra ngoài tìm người? Chị ta đang tìm ai? Có liên quan đến vụ án này không?

Tần Hán Xuyên hỏi người đàn ông mập, “Hai ngày nay, cô ta về nhà lúc mấy giờ tối?”

Người đàn ông mập nói, “Sớm nhất chắc cũng phải sau 9 giờ.”

Tần Hán Xuyên nhìn đồng hồ, bây giờ mới hơn 7 giờ.

Đợi vợ chồng người đàn ông mập vào nhà rồi, Tần Hán Xuyên bảo tài xế lái chiếc xe cảnh sát đến nơi kín đáo gần đó đậu, còn mình dẫn theo Văn Lệ và những người khác nấp vào lối đi đèn đường không soi đến được bên cạnh cửa hàng thời trang, để tránh khi Diêu Y Yến về đến nhà nhìn ra manh mối, đánh rắn động cỏ.

Vừa ngồi xổm xuống trong bóng tối, điện thoại di động nằm trong túi áo của Văn Lệ rung lên, lấy ra xem, là Kim Nhất Điền gửi ảnh chiếc nhẫn tỏ tình kia cho cô.

Trong tin nhắn Kim Nhất Điền hỏi rốt cuộc cô có nhận hay không?

Bây giờ đang chấp hành nhiệm vụ, lại có thầy ở bên cạnh nhìn chằm chằm, Văn Lệ sao dám trả lời tin nhắn? Vội vàng cất điện thoại vào túi.

Từng phút từng giây trôi qua, vài cơn gió đêm thổi qua khiến người ta cảm thấy da đầu căng cứng, người đi đường càng lúc càng ít.

Đến 9 giờ tối, vẫn chưa thấy Diêu Y Yến trở về.

Lẽ nào chị ta biết cảnh sát đã nhắm đến mình, nên sợ tội bỏ trốn rồi?

Văn Lệ nhỏ giọng hỏi, “Thầy ơi, làm sao bây giờ?”

Tần Hán Xuyên lại rất nhẫn nại, “Đợi thêm lát nữa.”

Lại ngồi trong bóng tối thêm khoảng nửa tiếng, đang lúc Văn Lệ cảm thấy mí mắt nặng dần, bỗng nghe thấy tiếng động cơ xe hơi vang lên, một chiếc taxi màu đỏ chạy vào con ngõ nhỏ, dừng lại trước cửa hàng thời trang Y Yến, cửa xe mở ra, một người phụ nữ từ trên xe bước xuống, chiếc quần soóc jeans màu denim phối với đôi tất da màu đen, trên vai khoác túi đeo chéo bằng da bóng màu đỏ, đế giày cao gót giẫm xuống mặt đường nhựa phát ra tiếng lốc cốc, chính là Diêu Y Yến vừa mất chồng.

Ngay sau khi chị ta đuổi xe taxi đi, đang lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa cuốn, đám người Tần Hán Xuyên từ trong bóng tối bước ra, tiến nhanh về phía chị ta.

Diêu Y Yến nghe tiếng bước chân, quay đầu lại thì thấy vài cảnh sát đứng phía sau, bất giác giật nảy mình.

Chị ta nhận ra Tần Hán Xuyên, bèn hỏi, “Cảnh sát Tần, có việc gì sao?”

Tần Hán Xuyên nói, “Diêu Y Yến, mời đi theo chúng tôi một chuyến.”

Diêu Y Yến như nghĩ ra gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi, “Có phải Tiểu Lượng nó, nó xảy ra chuyện rồi không?”

“Không có.” Văn Lệ nói, “Vụ án của con trai chị, chúng tôi vẫn đang xử lý theo trình tự pháp luật, thằng bé sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đâu.”

Diêu Y Yến đầy nghi hoặc nhìn các cảnh sát trước mặt, “Vậy các người tìm tôi…”

“Theo kết quả khám nghiệm tử thi, chồng cô - Hà Khánh Quốc không phải chết do hỏa hoạn, mà do trúng độc, anh ta bị người khác dùng độc giết chết.” Tần Hán Xuyên giơ “Lệnh bắt giữ” về phía đối phương, “Chúng tôi có lý do nghi ngờ cô có liên quan đến cái chết của chồng mình. Bây giờ, cô chính thức bị cảnh sát giam giữ hình sự!”

“Cái gì, chồng tôi, anh ấy…”

“Có chuyện gì, đến Cục Cảnh sát hãy nói.” Văn Lệ tiến lên, nhanh chóng còng tay chị ta lại.

Tần Hán Xuyên vẫy tay, chiếc xe cảnh sát đậu cách đó không xa nhanh chóng chạy đến. Văn Lệ đưa Diêu Y Yến lên xe.

Người đàn ông mập nhà bên cạnh nhìn qua khe cửa thấy cảnh này, không nhịn được mà lắc đầu nói, “Nhìn cảnh sát làm thế này, lẽ nào Hà Khánh Quốc thật sự bị người đàn bà này hại chết? Đáng tiếc thật…”

Vợ anh ta từ phía sau nhéo tai anh ta, tức giận nói, “Anh còn biết thương tiếc người đàn bà này cơ đấy?”

Người đàn ông mập vội nói, “Ối, không dám, không dám, tôi tiếc thay cho tên Hà Khánh Quốc đã chết mà.”

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.