Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

“Không, lời khai của hai người này chỉ có thể vạch trần lời nói dối của hai vợ chồng Dương Huy, nhưng vẫn chưa đủ để lật đổ chứng cứ vắng mặt của Dư Diễm tại thời điểm xảy ra vụ án.”

Sáng hôm sau, Văn Lệ và Lý Minh háo hức báo cáo tình hình lại với Tần Hán Xuyên, không ngờ ông nghe xong lại lắc đầu nói, “Lời khai của hai người này, chỉ có thể chứng minh tại thời điểm hai người họ đến mua trái cây, Dư Diễm không có mặt trong tiệm, không thể trực tiếp chứng minh trong khoảng thời gian đó, Dư Diễm vẫn luôn vắng mặt tại đó, càng không thể chứng minh tại thời điểm xảy ra vụ án cô ta chắc chắn có mặt tại hiện trường. Nếu đi hỏi Dư Diễm, cô ta hoàn toàn có khả năng nói khi hai người này đến mua trái cây, đúng lúc cô ta đi vệ sinh. Nếu có thể tìm được nhân chứng mục kích, chứng minh được trong khoảng thời gian xảy ra vụ án, Dư Diễm từng xuất hiện tại hiện trường, đó mới là chứng cứ có sức thuyết phục nhất.”

Văn Lệ và Lý Minh nhìn nhau, cảm thấy nhụt chí.

Tần Hán Xuyên nhìn hai người họ, cười cười nói, “Nhưng chuyện mà hai người nắm được, cũng là một manh mối gián tiếp quan trọng. Thật ra tối hôm qua, tôi cũng không hề nhàn rỗi. Tôi đến hiện trường xảy ra vụ án, số 179 đường Thành Quan đảo quanh một vòng, cuối cùng tìm ra được chút manh mối, chứng minh khoảng 7 giờ rưỡi tối xảy ra vụ án, Dư Diễm thật sự đã từng xuất hiện ở gần đó.”

Chung cư ở hai bên nơi Dương Như Thành sinh sống, đều bị công ty khai thác bất động sản mua lại, trên vách tường bị sơn lên chữ “dỡ bỏ” thật lớn, bên trong đã bị dọn sạch sẽ từ lâu, vô cùng trống trải.

Tối ngày 27 tháng 3, trời vừa tối, Dư Diễm trốn trong một tòa nhà hoang, âm thầm quan sát động tĩnh nơi bố chồng mình sống. Đến khoảng 7 giờ rưỡi tối, Dương Như Thành xuống nhà vứt rác, Dư Diễm lập tức nhảy ra khỏi căn nhà hoang.

Chị ta cứ ngỡ không ai nhìn thấy mình, nhưng chắc chắn có nằm mơ chị ta cũng không ngờ, vẫn còn một ông lão đơn thân không chịu chuyển đi đang sống trong tòa nhà này.

Ông lão đã nhìn thấy tất cả.

Khi di động của Tần Hán Xuyên nhận được ảnh chụp của Dư Diễm, ông đem ảnh đi hỏi thăm ông lão này, ông lão vừa nhìn đã nhận ra Dư Diễm ngay.

Ông lão xác nhận đêm hôm đó, Dư Diễm vẫn luôn nấp trong căn nhà, Dương Như Thành vừa xách túi rác xuống khỏi cầu thang, chị ta liền đi theo ngay.

Còn sau đó xảy ra chuyện gì, ông lão không để ý.

Văn Lệ nói, “Chuyện xảy ra sau đó, tuy không có nhân chứng mục kích, nhưng không khó để suy đoán. Khi Dư Diễm theo dõi bố chồng đến con đường đất nhỏ cạnh căn nhà bỏ hoang, thấy xung quanh không một bóng người, đột nhiên xông đến, dùng móng tay độc cào Dương Như Thành bị thương, sau đó hoảng hốt bỏ chạy. Dương Như Thành chắc đã nhìn thấy bóng lưng của chị ta, biết là con dâu cào mình bị thương, tuy tức giận nhưng không truy cứu. Ông về đến nhà, tắm rửa xong, đến khoảng 8 giờ rưỡi thì xuất hiện triệu chứng trúng độc, ông không biết cơ thể mình bị làm sao, nên gọi điện thoại cầu cứu con trai. Đáng tiếc, Dương Huy không nhận điện thoại của ông, cuối cùng…”

Lý Minh hỏi, “Nếu vậy Dương Huy đóng vai trò gì trong vụ án mạng này? Anh ta có phải đồng bọn của Dư Diễm không? Hay là vụ án giết cha này do hai vợ chồng họ cùng hợp mưu gây ra?”

“Không, tôi không nghĩ vậy.” Tần Hán Xuyên lắc đầu nói, “Sáng hôm sau khi Dương Huy báo án, lúc đó tôi đã quan sát kĩ biểu hiện trên mặt anh ta, phản ứng của anh ta đối với chuyện này, không giống như giả vờ. Nên tôi suy đoán, việc giết chết ông Dương, Dư Diễm không thương lượng trước với chồng, hẳn là do một mình cô ta lên kế hoạch và thực thi, trước khi Dương Huy thấy thi thể bố mình và báo án, không hề hay biết. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, chắc Dương Huy đã biết được chân tướng qua một số dấu vết. Để bảo vệ vợ mình, khi cảnh sát đến điều tra, anh ta đành phải dối lòng cùng vợ mình ngụy tạo chứng cứ, nói dối trước mặt cảnh sát rằng đêm xảy ra vụ án vợ vẫn luôn ở cùng với mình trong tiệm trái cây.”

Vân Lệ hỏi, “Dư Diễm đó lấy đâu ra thứ độc rắn chết người kia? Hơn nữa lại còn giống với loại độc rắn giết chết Hà Khánh Quốc lúc trước, thủ pháp gây án cũng y hệt. Đây chỉ là trùng hợp, hay là, loại độc rắn hổ mang này bây giờ giống như rau ngoài chợ, một bà nội trợ bất kỳ cũng có thể mua được?”

Tần Hán Xuyên nhíu mày, “Thắc mắc của em, cũng là câu đố đến nay tôi vẫn chưa giải được. Có lẽ chỉ khi bắt được Dư Diễm về rồi, mới có thể tìm được đáp án từ lời khai của cô ta.”

Văn Lệ hỏi, “Ý của thầy là, bây giờ đi bắt Dư Diễm ngay ạ?”

“Đúng vậy.”

“Vậy Dương Huy thì sao? Có cần bắt chung luôn không ạ?” Cần. Nhưng trong nhà anh ta còn hai đứa nhỏ, tốt nhất là có thể liên lạc với bà con của anh ta, đón chúng nó sang chỗ họ ở một thời gian.”

Văn Lệ gật đầu, “Em biết rồi, thưa thầy.”

Hai vợ chồng Dương Huy và Dư Diễm bị bắt đến Cục Cảnh sát, để đề phòng hai người thông đồng lời khai, Văn Lệ giam giữ hai người ở hai phòng khác nhau.

Công tác thẩm vấn cũng diễn ra ngay sau đó, người đầu tiên bị thẩm vấn là Dư Diễm.

“Cô có biết vì sao chúng tôi lại bắt cô không?” Tần Hán Xuyên đánh giá người phụ nữ bị tình nghi này từ trên xuống dưới, nhìn chị ta vỏn vẹn một phút mới dùng giọng điệu uy nghiêm theo thói quen của mình để đặt câu hỏi.

“Không biết.” Dư Diễm cũng ngước đầu nhìn ông, sau đó lại nhìn Văn Lệ đang ngồi bên cạnh ông, lắc đầu, cố tỏ vẻ bình tĩnh, vẻ mặt đầy hoang mang, nhắc lại một lần nữa, “Tôi không biết.”

Vãn Lệ không nhẫn nại được nữa, cao giọng nói, “Dư Diễm, tôi hỏi chị một lần nữa, tối 27 tháng 3, ngày bố chồng chị bị hại, từ 7 giờ đến 9 giờ tối, rốt cuộc chị đã ở đâu?”

“Không phải tôi nói rồi sao, tối hôm đó, tiệm trái cây của chúng tôi rất đắt hàng, bận không kịp thở, tôi và chồng tôi đều ở nhà trông tiệm, không đi đâu cả.” Dư Diễm cố ý dùng giọng điệu bực bội để nói.

Văn Lệ nói, “Chúng tôi đã hỏi hai người khách đến tiệm các người mua trái cây vào đêm đó, họ nói lúc đó trong tiệm chỉ có một mình chồng chị, không hề nhìn thấy chị, chị giải thích thế nào?”

“Vậy sao? Họ đến mua trái cây lúc nào vậy? Có lẽ lúc đó tôi đi vệ sinh rồi.” Sắc mặt Dư Diễm khẽ biến, nhưng lại nhanh chóng bình tĩnh lại, “Tối hôm đó đắt hàng thế kia, tôi và chồng tôi bận đến tận 10 giờ đêm mới đóng cửa, thật sự không đi đâu cả.”

Tần Hán Xuyên từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú, từng chút biến hóa trên vẻ mặt chị ta đều không thể thoát khỏi đôi mắt như chim ưng của ông, “Tối hôm đó, khoảng 7 giờ rưỡi, có người nhìn thấy cô lén la lén lút trốn trong căn nhà hoang bên cạnh nơi ở của bố chồng, đợi đến khi ông ấy xách túi rác đi xuống, cô mới chạy ra khỏi căn nhà hoang, vội vàng đuổi theo.”

“Chuyện… chuyện này không thể nào.” Cuối cùng Dư Diễm không thể ngồi yên được nữa, cơ thể run rẩy trên chiếc ghế thẩm vấn, “Chắc chắn là nhìn nhầm.”

Tần Hán Xuyên lạnh lùng nói, “Không, không hề nhìn nhầm. Chắc cô không ngờ được, tòa nhà mà cô trốn, trông có vẻ trống không, nhưng thực tế vẫn còn một chủ hộ chưa dọn đi. Người ta nhìn rất rõ nhất cử nhất động của cô. Có cần tôi gọi nhân chứng mục kích lúc đó đến đây để xác nhận không?”

Sắc mặt Dư Diễm trắng bệch, giọng nói bỗng nhiên nhỏ lại, “Tôi, tôi nhớ nhầm, tối hôm đó, tôi đúng là từng đến đó, nhưng chỉ là vô tình đi ngang qua. Tôi… tôi không làm gì cả.”

Văn Lệ nói, “Chị theo dõi bố chồng chị vào con đường nhỏ không có người, sau đó dùng móng tay độc cào ông ấy bị thương, khiến ông ấy sau khi về đến nhà phát độc mà chết. Còn nói là mình không làm gì?”

“Không, tôi không giết người, bố chồng không phải do tôi giết…” Dư Diễm đột nhiên bật khóc, “Tôi cũng không theo dõi ông ấy, tôi chỉ đợi ông ấy xuống nhà đi xa, mới vào tòa nhà ông ấy ở, lén trèo lên tầng bốn, dùng chìa khóa mở cửa nhà ông ấy..

“Sao chị lại có chìa khóa nhà của bố chồng chị?”

Trước kia nhân lúc ông ấy không để ý, tôi lén lấy chìa khóa trong nhà ông ấy để đi đánh thêm.”

“Chị đến nhà bố chồng chị làm gì?”

”Tôi… tôi đến nhà ông ấy, là muốn trộm giấy tờ nhà của ông ấy. Ông ấy muốn đem căn nhà thế chấp cho công ty bảo hiểm, làm cái gì mà dùng nhà để dưỡng lão, đợi khi ông ấy chết, căn nhà sẽ thuộc về công ty bảo hiểm. Cô nói trên đời đâu ra người cha như thế? Một nhà bốn người của con trai không có nhà để ở, ông ấy có nhà lại không chịu để lại cho con cháu. Chúng tôi khuyên ông ấy mấy lần rồi, ông ấy không chịu nghe, thấy ông ấy sắp ký hợp đồng với công ty bảo hiểm, tôi sốt ruột, chỉ có thể nghĩ ra cách này. Tôi biết mỗi ngày sau khi ăn tối xong ông ấy đều ra ngoài tản bộ, không trở về ngay, nên ra tay vào lúc này, chắc chắn sẽ không bị ông ấy phát hiện. Ông ấy không có giấy tờ nhà, tự nhiên sẽ không cách nào đem nhà đi thế chấp rồi.”

“Vậy chị có trộm được giấy tờ nhà của bố chồng không?”

“Giấy tờ nhà ông ấy cất trong tủ quần áo ở phòng ngủ, tôi lục lọi một lúc thì tìm được, sau đó cầm giấy tờ nhà chuồn đi ngay lập tức. Lúc xuống lầu, để tránh kinh động đến hàng xóm xung quanh, tôi đều phải nhón chân mà đi. Lấy được giấy tờ nhà rồi, tôi liền đi thẳng về nhà mình.”

Theo những gì Dư Diễm khai nhận, đêm hôm đó, chị ta về đến nhà đã gần 9 giờ tối. Chị ta sợ Dương Huy phản đối chuyện chị ta đi trộm giấy tờ nhà của bố chồng, nên một mực giấu giếm chuyện này, Dương Huy hoàn toàn không hay biết. Hôm sau, Dương Huy phát hiện bố mình đã chết trong nhà, lập tức báo cảnh sát. Sau khi về đến nhà, phát hiện thần sắc của vợ mình khác thường, hỏi ra mới biết đêm hôm trước chị ta từng đến nhà bố. Nếu để cảnh sát biết, há chẳng phải trở thành đối tượng tình nghi trọng điểm? Anh ta sợ cảnh sát sẽ xem vợ mình là hung thủ giết chết bố mà bắt giam, đành phải thống nhất lời khai với vợ, khi cảnh sát đến nhà hỏi, đồng loạt khẳng định đêm xảy ra vụ án Du Diễm vẫn luôn ở cùng mình trông nom tiệm trái cây.  

Văn Lệ nhíu mày, nhìn chằm chằm chị ta hỏi, “Những gì chị nói đều là sự thật?”

Dư Diễm cúi đầu, dùng ống tay áo lau nước mắt nước mũi rồi nói, “Những gì tôi nói đều là sự thật.”  

Văn Lệ không ngờ được cuộc thẩm vấn này lại có kết quả như vậy, tuy không cam tâm, nhưng thấy Dư Diễm khóc nức nở như vậy, không giống như đang nói dối. Cô nhìn Tần Hán Xuyên ở bên cạnh, như đang muốn nói, Thầy, thầy thấy sao?

Tần Hán Xuyên vẫy tay, gọi người đưa Dư Diễm ra khỏi phòng thẩm vấn, sau đó cười với Văn Lệ nói, “Đừng vội, chúng ta nghe thử xem chồng cô ta nói thế nào.”

Sau khi Dương Huy được đưa vào phòng thẩm vấn, Tần Hán Xuyên còn chưa mở lời hỏi, anh ta đã hỏi trước, “Cảnh sát Tần, có phải các người nghi ngờ vợ tôi là hung thủ giết chết bố tôi không?”

Tần Hán Xuyên nghe vậy, bất giác đưa mắt nhìn Văn Lệ, hai người đều nghĩ bụng, quả là một người đàn ông thật thà. Tần Hán Xuyên nhìn anh ta hỏi, “Vì sao anh lại hỏi như vậy?”

“Hôm qua khi cảnh sát đến hỏi chuyện, tôi đã không nói thật.” Dương Huy nói, “Thật ra đêm xảy ra vụ án, vợ tôi từng đến nhà bố tôi, tuy cô ấy nói không bị ai phát hiện, nhưng tôi nghĩ, nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm, chuyện thế này, chỉ cần cảnh sát điều tra kĩ, chắc chắn sẽ lộ ra dấu vết.”

Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Anh nói rất đúng. Quả thật chúng tôi đã điều tra được vợ anh từng đến hiện trường vào ngày xảy ra vụ án. Chúng tôi có lý do để nghi ngờ cô ta.”

Dương Huy giải thích thay vợ mình, “Các người nghi ngờ cô ấy cũng phải, nhưng cô ấy thật sự không phải hung thủ giết người.”

Tần Hán Xuyên hỏi, “Sao anh biết cô ta không phải hung thủ?”

Dương Huy thở dài nói, “Tôi hiểu tính cách của vợ mình, tuy cô ấy hơi ngang ngược, đanh đá, nhưng chuyện giết người phạm pháp, cô ấy không dám làm đâu.”

Tần Hán Xuyên nhìn anh ta nói, “Vợ anh có phải hung thủ hay không, cảnh sát chúng tôi tự có phán đoán, việc anh cần làm chính là có sao nói vậy.”

Dương Huy nghiêm túc nói, “Ngài cảnh sát, những gì tôi nói chính là sự thật.”

Sau khi thẩm vấn, những gì Dương Huy khai, trên cơ bản đồng nhất với lời khai của Dư Diễm.

Sau khi Dương Như Thành chết, hai vợ chồng sợ liên lụy, nhân cơ hội trong lúc lo liệu việc tang sự phải thường xuyên ra vào nhà bố, đã trả giấy tờ nhà lại, sau đó còn thay cửa nhà ông, gia cố khóa chống trộm.

“Em thấy lần này hai vợ chồng họ hình như không có nói dối.”

Sau khi thẩm vấn kết thúc, Văn Lệ nói với thầy mình, “Lẽ nào chúng ta bắt sai người rồi?”

Tần Hán Xuyên vừa đi ra khỏi phòng thẩm vấn, vừa nói, “Không cần nóng vội, đợi thêm lát nữa.”

“Đợi thêm nữa?” Văn Lệ nhanh chân đuổi theo, “Đợi gì ạ?” Tần Hán Xuyên quay đầu lại nhìn cô, cười mà không đáp. Vừa về đến phòng làm việc, di động của ông đã đổ chuông. Điện thoại kết nối, là Lý Minh gọi đến.

Tần Hán Xuyên bảo Lý Minh dẫn người đến lục soát tiệm trái cây và nơi ở của Dương Huy và Dư Diễm, xem có tìm được dấu vết của độc rắn hay không.  

Lý Minh gọi điện thoại về nói, đã lục soát kĩ càng, không tìm được bất cứ dấu vết nào liên quan đến độc rắn.  

Tần Hán Xuyên vừa nói xong kết quả lục soát của Lý Minh cho Văn Lệ biết xong, điện thoại trong phòng làm việc lại đổ chuông.

Văn Lệ bắt máy, Tào Siêu của Trung tâm Pháp y ở đầu dây bên kia nói, họ đã tiến hành đối chiếu móng tay của Dư Diễm với vết cào có độc trên người Dương Như Thành, cuối cùng xác định, vết cào trên người Dương Như Thành không phải do Dư Diễm gây ra.

Văn Lệ nhìn thầy mình, hiển nhiên Tần Hán Xuyên đã nghe được tiếng của lão Tào trong điện thoại.

Hai thầy trò nhìn nhau, đều tỏ ra hơi thất vọng.

Như vậy, hiềm nghi của vợ chồng Dương Huy, trên cơ bản đã được gột sạch.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.