Màn đêm, tựa như một tấm lưới khổng lồ, từ từ bao phủ mặt đất.
Thành phố Thanh Dương vào tháng Ba, trời chuyển sang mùa ấm nhưng vẫn còn se lạnh, gió đêm thanh mát thổi khắp phố lớn, trang phục mùa xuân của các cửa hàng thời trang đang rất đắt hàng.
Hơn tám giờ tối, hai khách hàng bước vào shop thời trang Y Yến, một trai một gái, người con gái trông khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc một chiếc quần đồng phục màu xanh, chắc là học sinh cấp ba từ trường học nào đó trốn tiết tự học ban đêm; người nam tóc nhuộm vàng, đeo một chiếc khuyên tai, phần cổ bên phải xăm hình chiếc đầu lâu, trên miệng đầu lâu ngậm một cành hoa hồng, vừa nhìn đã biết là Thanh niên hư hỏng mà giáo viên trong trường thường nói.
Bà chủ Diêu Y Yến đóng ứng dụng QQ[1] trên di động, từ sau quầy thu ngân đứng dậy tươi cười tiếp đón, “Hai vị muốn xem quần áo gì ạ?”
Thanh niên hư hỏng ôm nữ sinh vào lòng rồi nói, “Hôm nay là sinh nhật bạn gái tôi, tôi muốn chọn một bộ trang phục đẹp tặng cô ấy làm quà sinh nhật.”
Bà chủ cười hì hì nhìn cô gái kia, xoay người lấy một chiếc váy liền dài tay màu trắng và nói, “Chiếc váy này mang phong cách Hàn Quốc, chất vải khá dày, hoa văn cũng rất đẹp, là kiểu thịnh hành nhất năm nay, vừa ngọt ngào vừa có chút tươi mới, rất hợp với khí chất của cô ấy.”
Thanh niên hư hỏng cầm chiếc váy hỏi cô gái, “Tiểu Lộ, em thấy đẹp không?”
Cô gái không lên tiếng, hơi thẹn thùng gật đầu một cái.
“Vậy thì mua cái này đi. Tối nay đám anh em của anh tổ chức tiệc sinh nhật cho em, em mặc chiếc váy này đến đó, chắc chắn sẽ làm bọn nó lóa mắt cho xem.” Thanh niên hư hỏng lại hỏi bà chủ, “Bao nhiêu tiền?”
Diêu Y Yến báo một cái giá cao hơn giá bán ban đầu một phần ba. Chị ta biết thời điểm này là lúc đàn ông hào phóng nhất.
Người thanh niên không nói lời nào, lấy ví ra thanh toán, đưa chiếc váy đã được đóng gói cho cô gái và nói, “Tặng quà sinh nhật cho em, có thích không?”
“Thích ạ!” Cô gái nói, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc của cô gái vừa biết yêu.
Nhìn bóng lưng đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau rời đi, Diêu Y Yến bất giác có chút ngưỡng mộ cô bé.
Chị ta cất mấy tờ tiền vừa thu được vào ví, mở ứng dụng QQ lên, thấy ảnh đại diện của một người đàn ông sáng đèn, hiển thị đang online QQ trên điện thoại, bèn mở khung đối thoại lên, đánh một hàng chữ, “Anh yêu, anh về đến nhà chưa?”
Đợi vài phút, không thấy đối phương trả lời, chị ta thấy có chút mất mát, nghĩ bụng, đàn ông là vậy đấy, trên giường đối với bạn tốt biết mấy, kéo quần lên là quên bạn ngay.
Ngõ Thanh Vân ở trước cửa tiệm, đèn đường mờ mịt, từ lâu vắng tanh không một bóng người.
Diêu Y Yến biết không thể đợi được thêm vị khách nào nữa, bèn đứng dậy hạ cửa cuốn xuống, thu dọn sơ qua cửa tiệm, sau đó đi lên lầu. Cơ thể đầy đặn bước lên cầu thang cũ kĩ phát ra tiếng kêu ọp ẹp.
Căn nhà hai tầng của Diêu Y Yến được xây vào những năm 80 của thế kỷ trước, dưới tầng trệt mở cửa hàng, tầng hai là nơi ba người nhà chị sinh sống.
Diêu Y Yến thấy phòng con trai mình vẫn sáng đèn, biết Tiểu Lượng đang làm bài tập.
Tiểu Lượng năm nay mười bốn tuổi, là học sinh lớp tám.
Đứa trẻ này rất chăm học, thành tích cũng tốt, chỉ có một cái tật là không thích nói chuyện, suốt ngày cúi đầu, giống hệt ông cụ non.
Chồng Diêu Y Yến tên là Hà Khánh Quốc, lớn hơn chị ta mười tuổi chẵn.
Năm xưa, Diêu Y Yến là một cô gái trẻ từ quê lên thành phố, sở dĩ gả cho Hà Khánh Quốc chủ yếu vì nhìn trúng anh ta có một phiếu cơm dài hạn. Bấy giờ Hà Khánh Quốc làm việc ở nhà máy Giang Nam, đó là doanh nghiệp nhà nước vang danh gần xa. Không ngờ sau khi kết hôn được vài năm, gặp phải đợt tái cơ cấu doanh nghiệp, anh ta bị giảm biên chế, trở thành kẻ thất nghiệp. Sau này được một người bà con sắp xếp đến Đông Quan, Quảng Đông làm công, đến nơi mới biết người bà con kia lừa anh ta đi bán hàng đa cấp, lừa sạch mấy chục vạn tệ tiền bồi thường giảm biên chế mới thả anh ta về nhà. Hà Khánh Quốc thất nghiệp ngồi không hai năm, cuối cùng xin được một chân chạy vặt trong nhà ăn của trường Kỹ thuật thành phố, hàng ngày cưỡi chiếc xe đạp cũ kỹ đi sớm về khuya, nhưng chẳng thấy đem được bao nhiêu tiền về nhà.
Diêu Y Yến cởi giày cao gót, biếng nhác ngả người trên sofa, tay cầm điều khiển tivi bấm liên tục.
Bỗng cảm thấy dưới mông có vật gì đó cấn vào người, đưa tay mò xuống thì phát hiện dưới đệm sofa có một chiếc túi đeo chéo. Vừa nhìn chị ta biết ngay là của Chu Chính để lại.
Chu Chính là người tình của chị ta.
Hà Khánh Quốc là người trầm tính, không có chút thú vui cuộc sống gì, chẳng làm được việc gì ra hồn, trên người lại có mùi hôi. Ba năm trước, Diêu Y Yến và anh ta đã chia phòng ngủ. Có lúc nửa đêm Hà Khánh Quốc mò lên giường chị ta, chị ta đạp anh ta xuống giường hoặc cãi nhau một trận ầm ĩ. Khi cãi nhau chị ta không như những người phụ nữ khác, mà sẽ vừa động khẩu vừa động thủ, vừa mắng đến nước bọt bay tung tóe vừa nhe răng múa vuốt, móng tay bén nhọn như vuốt mèo không ngừng cào lên người Hà Khánh Quốc, thường xuyên cào cho anh ta mặt đầy thương tích.
Sở dĩ Diêu Y Yến càng lúc càng không ưa chồng mình, càng lúc càng chán ghét chồng mình, còn có một nguyên nhân khác, đó là chị ta có tình nhân ở bên ngoài.
Ban ngày Diêu Y Yến trông cửa hàng quần áo, lúc không có khách thì lên QQ trò chuyện với người khác.
Hơn hai năm trước, chị ta quen biết Chu Chính qua mạng.
Chu Chính làm việc cho một công ty kinh doanh dược liệu ở trung tâm thành phố, nhỏ hơn Diêu Y Yến sáu, bảy tuổi, vẫn chưa kết hôn.
Hai người biết nhau qua QQ, trò chuyện vô cùng ăn ý, thỉnh thoảng Chu Chính nhắn vài mẩu chuyện sắc dục để trêu chọc Diêu Y Yến, chị ta không những không giận mà còn cười khúc khích. Sau này hai người trao đổi địa chỉ và số điện thoại liên lạc.
Có một hôm, Diêu Y Yến đang trông cửa hàng, có một chàng trai trẻ bước vào, mặc áo vest, gương mặt trắng trẻo rất đẹp trai, trông có nét giống minh tinh Hồng Kông - Lê Minh.
Diêu Y Yến tiến đến hỏi anh ta muốn mua trang phục gì?
“Lê Minh” nói, “Tôi có một chị gái xinh đẹp, muốn mua bộ váy tặng chị ấy, khiến chị ấy vui vẻ một chút.”
Diêu Y Yến hỏi, “Chị gái cậu bao nhiêu tuổi?”
Lê Minh dùng ánh mắt táo bạo nhìn chị ta, cười hì hì nói, “Chị ấy xấp xỉ chị, dáng người cũng tương đương. Chị cứ chọn một bộ thật đẹp theo sở thích của chị đi.”
Diêu Y Yến bèn chọn chiếc váy ren dài đắt nhất trong cửa hàng đưa cho anh ta.
“Lê Minh” trả tiền, sau đó cầm túi quần áo lên, hai tay đưa đến trước mặt chị ta, nói, “Tiểu Yến Tử, đây là quà gặp mặt của Chu Chính tặng chị.”
“Tiểu Yến Tử” là tên tài khoản QQ của Diêu Y Yến.
Chị ta ngẩn ra, lúc sau mới có phản ứng lại, thì ra “Lê Minh” này chính là người bạn Chu Chính trên QQ.
Diêu Y Yến chưa bao giờ được đàn ông tặng quà, cảm động suýt rơi nước mắt, trong lúc xuân tình nhộn nhạo, bất giác ôm lấy cổ anh ta, bạo dạn dâng lên một nụ hôn cháy bỏng.
Chu Chính cũng hàm hồ, thuận thế đè chị ta lên chiếc sofa phía sau quầy thu ngân…
Bắt đầu từ đó, hai người từ bạn trên mạng, phát triển thành một đôi tình nhân.
Diêu Y Yến thường đợi sau khi con trai đi học, chồng đi làm, gọi Chu Chính đến cửa hàng quần áo để hẹn hò.
Thời gian lâu dần, Hà Khánh Quốc tuy là người có đầu óc chậm chạp, cũng thầm hiểu ra chút ít nội tình, nhưng anh ta chỉ mắt nhắm mắt mở, vờ như không hay biết gì.
Anh ta sợ một khi vạch trần sự việc, Diêu Y Yến sẽ ly hôn với mình.
Dầu sao anh ta cũng đã 45 tuổi, với điều kiện của bản thân, muốn tìm một người vợ khác e là hơi khó khăn.
Diêu Y Yến hiểu rõ tính cách anh ta, lại càng không kiềm chế, mỗi lần sau khi hẹn hò với tình nhân xong liền quay lại đánh phủ đầu, bắt bẻ những chuyện vụn vặt để cãi nhau với chồng, lần nào cũng mắng cho chồng mình không ngóc đầu lên được, cào cho rách đầu chảy máu, như thể người có lỗi là Hà Khánh Quốc vậy.
Cả Chu Chính cũng thấy có chút khó coi, nói chị ta ở trước mặt mình giống như một con mèo nhỏ, trước mặt Hà Khánh Quốc lại như một con cọp cái.
Chiều nay, Hà Khánh Quốc gọi điện thoại về nói có người đồng nghiệp mời uống rượu, không về ăn tối.
Hà Khánh Quốc thích uống rượu, lần nào uống cũng phải say bí tỉ mới về. Có một tối, anh ta uống rượu xong đạp xe về nhà, đi dọc đường thì ngã gãy một bên tay, treo tay suốt một tháng mới hồi phục. Từ đó, anh ta uống rượu xong thì không dám đạp xe nữa.
Diêu Y Yến lập tức gọi điện thoại cho Chu Chính, nói rằng buổi tối mình nấu mấy món ngon, gọi anh ta đến ăn cơm.
Con trai Tiểu Lượng một ngày ba bữa đều ăn ở trường, buổi tối cũng học xong tiết tự học ban đêm mới về nhà, nên Chu Chính vừa đến Diêu Y Yến liền hạ cửa cuốn của cửa hàng xuống, dẫn anh ta lên lầu, tận hưởng thế giới của hai người.
Ăn cơm tối xong, hai người lăn lộn trên giường, tất nhiên tránh không khỏi quấn quýt một phen.
Xong việc, Diêu Y Yến gối đầu trước ngực người tình, bất tri bất giác chìm vào giấc mơ ngọt ngào.
Trong lúc chị ta mơ màng ngủ còn nghe thấy Chu Chính vừa vuốt ve ngón tay mình vừa khen ngợi, “Tiểu Yến Tử này, mười đầu ngón tay của em trắng trẻo nuột nà, đẹp thật đấy!”
Trời tối hẳn, Chu Chính mới ngồi dậy ra về.
Diêu Y Yến mở cửa cuốn lên, tiếp tục buôn bán.
Tám giờ tối, Hà Tiểu Lượng đeo ba lô về nhà.
Đến khi cửa tiệm đóng cửa, Diêu Y Yến đi lên lầu mới phát hiện Chu Chính bỏ quên túi xách ở nhà chị ta.
“Cái tên này, lúc nào cũng quên trước quên sau.”
Chị ta lấy điện thoại, lên QQ hỏi Chu Chính, “Anh về đến nhà chưa? Anh để quên túi xách ở chỗ em này, khi nào thì sang lấy?”
Đợi khoảng 10 phút, Chu Chính vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Diêu Y Yến ngẫm nghĩ một lúc, gọi vào số di động của anh ta.
Sói yêu phải cừu yêu đến điên cuồng, ai để họ thật sự yêu một lần; sói yêu phải cừu không hề hoang đường, họ nói có tình yêu thì sẽ có phương hướng…
Điện thoại vang lên bài hát Sói yêu phải cừu, nhưng không ai nghe máy.
Diêu Y Yến tức giận ngắt máy.
Đúng lúc này, dưới lầu có tiếng sột soạt của cửa cuốn bị kéo mở, chị ta biết chồng mình đã về.
Nhìn đồng hồ treo trên tường, đã mười giờ đêm rồi.
Tiếng bước chân của Hà Khánh Quốc hơi rối loạn.
Anh ta giẫm lên cầu thang đi lên lầu, vừa bước vào nhà, toàn thân nồng nặc mùi rượu khiến Diêu Y Yến nhíu chặt chân mày.
Thắt lưng ở eo anh ta lỏng lẻo, dây khóa quần vẫn đang mở, chiếc quần trông như có thể tuột xuống ngay bất cứ lúc nào.
Diêu Y Yến biết chắc anh ta uống nhiều mắc tiểu, không nhịn được liền kéo quần tiểu ngay ven đường, lửa giận lập tức dâng lên, hai tay chống hông, mắt trừng lớn, giận dữ nói, “Anh còn biết về nhà cơ đấy? Không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi!”
Hà Khánh Quốc ợ một cái rồi nói, “Tối… tối nay có đồng nghiệp mời uống rượu, anh… anh để xe đạp lại trường, không dám đi, đến khuya về thì hết xe buýt rồi, phải đi bộ, nên mới về muộn…”
Miệng anh ta nói chuyện, mắt lại dáo dác nhìn khắp căn nhà, ánh mắt nghi ngờ như chiếc máy quét, quét một lượt khắp mọi ngóc ngách trong nhà.
“Trong nhà sao lại có cái này?” Ánh mắt anh ta dừng lại trên chiếc túi đeo chéo xa lạ nằm ở góc sofa, “Cái này là của ai?”
Thôi chết, vừa nãy chỉ lo giận Chu Chính, lại quên mất giấu chiếc túi xách này đi. Diêu Y Yến giật thót, nghĩ bụng.
Nhưng chị ta phản ứng lại rất nhanh, “Túi xách này là của một khách nam đến tiệm hôm nay bỏ quên, em đoán ngày mai anh ta sẽ quay lại lấy nên cất tạm ở đây.”
Diêu Y Yến bắt đầu phản công phòng thủ, “Thế nào, anh đang hồ nghi vợ mình đấy à? Anh là đồ thối tha vô lương tâm…”
Hai tay chị ta vỗ đùi, bắt đầu khóc nức nở.
Để đối phó với chồng, chị ta có ba tuyệt chiêu, một khóc, hai mắng, ba cào.
Vỗ ngực giậm chân đau lòng gào khóc như thế này chỉ là chiêu đầu tiên dùng để hù dọa, quấy nhiễu tinh thần đối phương, chuẩn bị tìm cách tiến công kế tiếp.
Không biết là hôm nay Hà Khánh Quốc uống nhiều, có men rượu trợ gan, hay tự mình cảm thấy đã nắm được thóp của vợ, nên không có gì phải sợ, anh ta không những không bị tiếng khóc của vợ mình dọa sợ, ngược lại gân cổ lên gặng hỏi, “Có thật là khách hàng để quên không? Nếu khách mua quần áo bỏ quên, sao không quay lại lấy ngay? Sao lại để cho cô giữ qua đêm?”
Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Tên khốn này lại dám cãi lại mình! Tiếng khóc của Diêu Y Yến nghẹn lại trong giây lát, nghĩ bụng.
Chị ta đành phải dùng chiêu thứ hai, xắn tay áo làm sư tử Hà Đông, “Tên đàn ông nhu nhược nhà anh, tiền làm ra còn không đủ cho mình uống rượu, một nhà ba miệng ăn đều nhờ vợ anh vất vả mở cửa hàng nuôi sống, anh không những không hiểu cho sự vất vả của vợ mình, ngược lại còn ở đây nghi thần nghi quỷ, nói bóng nói gió. Cuộc sống thế này, bà đây sống không nổi nữa rồi!”
Hà Khánh Quốc “hừ” một tiếng, nói, “Tôi phải xem thử cái túi xách này rốt cuộc là của ai mới được?” Anh ta giật lấy túi xách, muốn lục xem đồ đạc bên trong.
Diêu Y Yến biết trong chiếc túi xách này có thẻ căn cước và bằng lái xe gắn máy của Chu Chính, nếu để chồng mình thấy được, vậy thì chứng cứ sẽ rõ rành rành rồi.
“Cái đồ thối tha vô lương tâm, hôm nay bà đây liều mạng với anh!”
Để cứu vãn cục diện, chị ta lập tức sử dụng chiêu thứ ba, hung hăng nhào đến, vừa giàn giụa nước mắt, không ngừng khóc mắng, vừa giơ mười ngón tay, giống như vuốt ưng, nhắm thẳng mặt Hà Khánh Quốc mà cào.
Hà Khánh Quốc muốn lui về sau để tránh, nhưng uống rượu làm cả người không có sức, bước chân loạng choạng, cuối cùng chậm mất nửa nhịp, chỉ trong chốc lát, móng vuốt bén nhọn của Diêu Y Yến đã rơi xuống người anh ta, lập tức để lại từng vệt máu xước trên mặt, trên cổ anh ta.
Hà Khánh Quốc chỉ cảm thấy chỗ bị cào trúng đau rát, đưa tay sờ lên mặt, đầy tay đều dính dính máu, hơi rượu lập tức xông lên, ập thẳng vào khiến gan lớn hơn, nhấc tay lên, “chát” một tiếng, tát cho vợ mình một bạt tai thật mạnh.
Diêu Y Yến bị đánh đến mắt nổ đom đóm.
Không chỉ có chị ta sững sờ, cả bản thân Hà Khánh Quốc cũng ngẩn ra.
Phải biết rằng đối mặt với chiêu “một khóc, hai mắng, ba cào” của vợ mình, từ trước đến nay anh ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng, có bao giờ ra tay phản kháng?
Diêu Y Yến lấy lại tinh thần, mở miệng lớn tiếng mắng, “Hà Khánh Quốc, anh giỏi lắm, lại dám ra tay đánh bà? Bà đây làm ma cũng không bỏ qua cho anh!” Chị ta nhe răng múa vuốt, lại nhào về phía anh ta như phát điên…
Đang lúc tranh cãi không hồi kết, đột nhiên có một quyển sách từ phòng con trai bay ra, đập trúng vào người Diêu Y Yến.
Hà Tiểu Lượng không biết đã đứng trước cửa phòng từ lúc nào, sắc mặt đỏ bừng, hung hăng trừng mắt nhìn họ, “Hai người ồn ào đủ chưa? Có phải muốn ồn đến chết người thì hai người mới vui không?”
Diêu Y Yến và Hà Khánh Quốc như bị trúng phải phép định thân, sững sờ cùng một lúc.
Diêu Y Yến lau nước mắt nói, “Tiểu Lượng, đều tại bố con, ông ấy…”
Hà Tiểu Lượng vốn không có kiên nhẫn nghe chị ta nói thêm, “hừ” một tiếng, xoay người trở vào phòng mình.
Một lúc sau, bỗng nhiên có một tiếng “đùng” từ trong phòng Tiểu Lượng truyền ra.
Diêu Y Yến vội chạy vào, cửa sổ bên trong mở toang, trong phòng không thấy bóng dáng con trai đâu nữa.
Chị ta lao đến trước cửa sổ, bên dưới cửa sổ vừa khéo là bức tường thấp của nhà bên cạnh.
Tiểu Lượng trèo từ cửa sổ ra ngoài, đạp lên bức tường thấp, khẽ nhún một cái đã nhảy xuống đất.
“Tiểu Lượng, con định đi đâu đấy?”
“Con ra ngoài hít thở không khí, đợi hai người cãi nhau xong con sẽ về.”
Diêu Y Yến xoay người đuổi theo xuống lầu, con ngõ đã vắng tanh, đâu còn bóng dáng của con trai nữa?
Trước đây khi chị ta cãi nhau với chồng, Tiểu Lượng cũng từng lén chạy ra ngoài, nhưng trở về rất nhanh. Dù sao đêm cũng khuya rồi, nơi trẻ con có thể đến không nhiều, nên chị ta cũng không lo lắng lắm.
Chị ta trở vào nhà, phát hiện Hà Khánh Quốc toàn thân đầy mùi rượu đã ngã xuống, nằm ngủ trước cửa phòng của con trai.
Một ngọn lửa giận không tên xông lên, muốn đá cho anh ta tỉnh lại, nhưng chần chừ một lúc, cảm thấy hôm nay anh ta có chút khác thường, ngẫm nghĩ một chút, có chuyện gì đợi anh ta tỉnh rượu rồi hãy nói vậy.
Thế là chị ta đi vòng qua người anh ta, vào phòng tắm.
Bình nóng lạnh trong nhà được mua từ mười mấy năm trước, cũ đến thảm thương từ lâu, khởi động mười mấy phút vẫn phun ra nước man mát chứ không được nóng.
Diêu Y Yến hết cách, đành cầm lấy vòi hoa sen, xối lung tung rửa sạch bọt sữa tắm trên người, vừa mặc áo ngực và quần lót xong thì ngửi thấy một mùi khét nồng nặc.
Chị ta nghĩ bình nước nóng hỏng rồi, vội vàng khóa chặt van khí gas, nhưng mùi khét kia càng lúc càng nồng, càng lúc càng gắt.
Chị ta đưa mũi đến gần khe cửa ngửi thử, đột nhiên hiểu ra, mùi khét này truyền từ bên ngoài phòng tắm vào.
Vội mở cửa phòng tắm, một luồng khói dày đặc kèm tia lửa từ phía trước ùa đến.
Lúc này chị ta mới phát hiện, phòng của Tiểu Lượng đang bốc cháy, không biết đã cháy bao lâu, ngọn lửa rất lớn, sofa và vật dụng trong phòng khách đều đã bén lửa, cả căn nhà nghi ngút khói, lửa lan ra khắp nơi, không bao lâu nữa sẽ thiêu cháy tất cả.
Chị ta sợ đến xanh mặt, vội xỏ dép chạy xuống dưới lầu thoát thân.
Vừa xuống đến tầng trệt thì thấy cửa cuốn đã đóng, trên người lại không mang chìa khóa, quay đầu nhìn lại, lửa lớn đã lan ra đến cầu thang, muốn chạy trở lên lấy chìa khóa là chuyện không thể.
May mà bình thường chị ta có để chìa khóa dự phòng ở quầy thu ngân của cửa hàng thời trang, vội lấy nó ra, tay chân run rẩy kéo mở cửa cuốn, nhanh chóng lao ra ngoài.
Chạy ra khỏi nhà khoảng mười mấy mét, quay đầu nhìn lại lần nữa, mấy cửa sổ trên lầu một đã nhấp nháy ánh lửa.
Đêm đã rất khuya, xung quanh không một bóng người, trong con ngõ nhỏ đèn đường mờ mịt bị ánh lửa chiếu rọi thành mảng đỏ rực.
“Cháy rồi, có ai không, dập lửa với!”
Chị ta gân cổ hét lớn.
Một lát sau, hai, ba nhà bên cạnh mới lục tục mở cửa, vài hàng xóm còn đang ngái ngủ chạy ra.
Các hàng xóm nam đều nhìn chị ta bằng ánh mắt kỳ quái.
Diêu Y Yến cúi đầu nhìn lại mình, lúc này mới nhớ ra vừa nãy mình chạy ra gấp quá, trên người chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. May mà lúc này, một hàng xóm nữ tốt bụng vào nhà lấy một chiếc áo khoác dài ra cho chị ta, chị ta hoảng loạn khoác lên người.
Có một hộ hàng xóm, vách tường cách nhà họ rất gần, sợ lửa sẽ lan đến nhà mình, vội lấy di động ra, gọi cứu hỏa 119.
Vài phút sau, hai chiếc xe cứu hỏa chạy vào ngõ Thanh Vân, vài nhân viên cứu hỏa nhảy xuống xe, kéo hai vòi nước không ngừng xối nước về phía lầu một. Ước chừng khoảng 10 phút sau, ngọn lửa dần dần yếu đi.
Một nhân viên cứu hỏa hỏi Diêu Y Yến, “Trong nhà còn có người khác không?”
Lúc này Diêu Y Yến mới nhớ ra chồng mình say rượu, đang nằm ngủ trong nhà, vội nói, “Chồng tôi… anh ấy vẫn còn ở trên lầu.”
Nhân viên cứu hỏa hỏi rõ Hà Khánh Quốc ở vị trí nào, sau đó vẫy tay với một đồng nghiệp khác, hai người đeo mặt nạ chống độc, chui qua cửa cuốn vào nhà, lên lầu tiến hành tìm kiếm.
Một lúc lâu sau, hai người khiêng Hà Khánh Quốc xuống cầu thang.
Một vị bác sĩ nhảy xuống từ chiếc xe cứu thương 120 đang đợi sẵn, tiến đến kiểm tra, lắc đầu nói, “Không cứu được, anh ta đã chết rồi.”
Diêu Y Yến ngồi phịch xuống đất.
❀ ❀ ❀
[1] QQ: Tên viết tắt của Tencent QQ, một ứng dụng nhắn tin trên điện thoại phổ biến ở Trung Quốc.