Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn
1

❊ ❊ ❊

Cuối tuần, Văn Lập Anh - mẹ của Văn Lệ, đi học trên tỉnh lỵ về.

Văn Lập Anh là một cán bộ cấp ngành của Cục Văn hóa Thể thao thành phố Thanh Dương, là một người mẹ đơn thân, bà đã yêu cầu rất khắt khe với con gái ngay từ nhỏ, nhưng chuyện chung thân đại sự của con lại khiến người làm mẹ như bà đau đầu không thôi, con bé năm nay đã 27 tuổi rồi, vẫn chưa tìm được bạn trai, lại làm nghề cảnh sát hình sự khiến ai cũng kính nể, tiếp tục thế này, sẽ có nguy cơ không gả được đi thật.

Lần này lên tỉnh lỵ học, ở chung phòng khách sạn với bà là một nữ cán bộ Ban Tuyên truyền của Cục Giao thông thành phố.

Nữ cán bộ này có một con trai, năm nay 30 tuổi, tốt nghiệp đại học danh tiếng, hiện đang làm giảng viên của trường Đảng thành ủy, vì quá kén chọn, đến nay vẫn chưa tìm được bạn gái.

Văn Lập Anh liền nói lại trường hợp của con gái mình, hai bà mẹ liền ẩn ý, quyết định sau khi khóa học kết thúc, sẽ thúc giục hai đứa con đi xem mắt.

Sáng Chủ nhật, Văn Lệ đang vùi mình trên giường ngủ, Văn Lập Anh mở cửa phòng bước vào, lôi cô dậy.

“Ối, mẹ! Mẹ làm gì thế?” Văn Lệ vẫn còn ngái ngủ, mắt cũng không buồn mở, bực dọc nói, “Khó khăn lắm con mới có được một ngày cuối tuần không cần tăng ca, mẹ để con ngủ nướng một giấc đi có được không?”

“Không được, dậy mau, đi ra ngoài với mẹ.”

“Mới sáng sớm, đi đâu chứ?”

“Mẹ nhờ người ta giới thiệu bạn trai cho con, tốt nghiệp đại học danh tiếng, hiện đang làm giảng viên ở trường Đảng thành ủy, mẹ cậu ấy làm việc ở Cục Giao thông, bố là cán bộ cấp Sở, gốc gác vững chắc, tiền đồ vô lượng. Người ta cũng bận lắm, bình thường phải đi làm, thời gian rảnh thì phải học nâng cao, khó khăn lắm mới hẹn được sáng nay đến Vọng Giang Lâu uống trà, sẵn tiện gặp mặt con luôn.” Văn Lập Anh sốt sắng, hưng phấn và căng thẳng hơn con gái nhiều, chọn tới chọn lui trong tủ quần áo của Văn Lệ, cuối cùng chọn ra một chiếc váy liền màu trắng thêu hoa, “Đừng có mặc mấy cái quần jeans của con, mặc chiếc váy này trông thục nữ hơn.”

Văn Lệ nhăn nhó, “Ôi trời, mẹ ơi là mẹ, mẹ tha cho con đi, điều con ghét nhất chính là đi xem mắt.”

“Không được, chính vì lúc trước mẹ chiều con quá, chuyện chung thân đại sự vẫn luôn để con tự quyết, kết quả bây giờ đã 27 tuổi rồi, còn chưa có lấy một người bạn trai chính thức. Lần này kiểu gì mẹ cũng phải làm chủ thay con.”

“Ui da.” Văn Lệ đột nhiên ngã xuống giường, hai tay ôm chặt bụng, miệng vừa rít khí, vừa hô, “ui da, ui da!”

“Sao vậy?”

“Con đau bụng.”

“Lúc nãy không phải vẫn ổn sao?”

“Thì đấy, con cũng không biết vì sao đột nhiên lại đau nữa.”

Văn Lập Anh chợt hiểu ra, bất giác vừa tức vừa buồn cười, “Đừng có giả vờ với mẹ.”

”Mẹ ơi, con đau bụng thật mà, sợ là xuống giường cũng không được.” Văn Lệ ôm bụng lăn qua lăn lại trên giường.

Van Lập Anh ngồi xuống cạnh giường, “Hôm nay dù phải bò, con cũng phải bò đi xem mắt cho mẹ.”

Văn Lệ thấy cách này không được, đành nhăn mặt, ngoan ngoãn bò dậy khỏi giường, cầm chiếc váy lên chuẩn bị mặc vào, điện thoại bỗng đổ chuông, vừa xem, là đồng nghiệp Lý Minh gọi đến.

Lý Minh ở đầu dây bên kia nói, “Chị Lệ, sáng nay, Trung tâm Chỉ huy 110 nhận được báo án, trong một chung cư trên đường Thành Quan xảy ra án mạng, nhà Tổ trưởng Tần cách hiện trường không xa lắm, ông đã qua đó trước rồi. Ông nói vụ án này rất có khả năng liên quan đến vụ án của Hà Khánh Quốc, bảo tôi lái xe đến đón chị cùng qua đó. Tôi sắp đến dưới nhà chị rồi.”

“Được, tôi xuống ngay đây.” Văn Lệ nhảy xuống giường, lấy cảnh phục khoác lên người.

Văn Lập Anh hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Văn Lệ vừa mang giày vừa nói, “Có vụ án, con phải đến hiện trường.”

“Chẳng phải con nói đau bụng sao?”

Văn Lệ bật cười, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, “Bây giờ con hết đau rồi.”

“Vậy còn chuyện xem mắt phải làm sao? Mẹ đã hẹn với người ta rồi, con xem, hay là mẹ hẹn lại lúc khác, tên nhóc này mẹ gặp qua rồi, con người không tệ…” Người làm mẹ hễ gặp chuyện này, liền trở nên dông dài.

Văn Lệ chợt nhớ đến Kim Nhất Điền, còn có chiếc nhẫn tỏ tình anh chưa tặng được đi, bỗng thấy ấm áp trong lòng. “Mẹ, mẹ đừng có làm bừa nữa, con gái của mẹ đã có bạn trai rồi.” Khi bước ra ngoài, Văn Lệ nói.

“Thật sao? Cậu ta là ai, làm việc ở đâu? Khi nào dẫn về nhà cho mẹ xem…” Văn Lập Anh hưng phấn hẳn lên, nhưng khi đuổi ra đến cửa, đã không thấy bóng dáng con gái đâu nữa, chỉ nghe tiếng bước xuống cầu thang thình thịch.

“Con nhóc này, đúng là không bớt lo được.” Người làm mẹ chỉ đành lắc đầu thở dài.

Văn Lệ chạy xuống lầu, chiếc xe cảnh sát Lý Minh lái đã đợi bên dưới.

Cô bước lên xe hỏi, “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại có liên quan đến vụ án của Hà Khánh Quốc?”

Lý Minh khởi động xe, chiếc xe cảnh sát phóng nhanh trên con đường rộng lớn.

“Sáng nay, Trung tâm Chỉ huy 110 nhận được báo án, nói là trong một tòa chung cư nằm trên đường Thành Quan xảy ra án mạng. Sau khi nhận được báo án, người đầu tiên đến hiện trường là Đồn trưởng Hồ của Đồn Cảnh sát Thành Nam. Đồn trưởng Hồ đến xem qua, người chết là một người đàn ông đứng tuổi, sau tai, dưới cằm đều có vết cào mới. Đồn trưởng Hồ có biết vụ án của Hà Khánh Quốc, lập tức liên kết lại, gọi ngay đến Cục Cảnh sát thành phố báo cáo. Trên Cục rất xem trọng vụ án này, liền ra lệnh cho Tổ Trọng án số 2 chúng ta xuất quân. Tổ trưởng Tần ở ngay trên đường Thành Quan, cách hiện trường vụ án không xa lắm, ông đã tự qua đó trước.”

Vụ án xảy ra tại số 179 đường Thành Quan.

Đây là một căn chung cư bảy tầng, mỗi tầng ba hộ dân, tổng cộng có khoảng hai mươi hộ gia đình.

Án mạng xảy ra tại nhà số 403.

Nạn nhân tên là Dương Như Thành, năm nay 63 tuổi, nhân viên đã về hưu của một công ty nông nghiệp thành phố Thanh Dương.

Dương Như Thành có bốn người con, ba gái, một trai. Con trai tên Dương Huy, đang thuê mặt bằng trên đại lộ Thanh Dương mở tiệm bán trái cây, cùng vợ và con trai con gái, bốn người đều sống ở tiệm trái cây.

Sáng hôm nay, Dương Huy thức dậy mở quán, phát hiện trong điện thoại có một cuộc gọi nhỡ, mở ra xem, vào khoảng 8 giờ tối hôm qua, bố anh ta dùng điện thoại bàn trong nhà gọi đến. Tối qua buôn bán rất bận, chắc là lúc đó anh ta không nghe thấy tiếng chuông, buổi tối tắm rửa đi ngủ cũng không xem điện thoại, nên đến sáng hôm nay mới thấy cuộc gọi nhỡ.

Anh ta gọi lại, đầu dây bên kia báo máy bận.

Anh ta nghĩ bố mình đang gọi điện thoại, lúc sau gọi lại, vẫn báo máy bận.

Mười mấy năm trước, vợ Dương Như Thành đã qua đời vì bệnh tật, nay ông chỉ sống một mình.

Dương Huy gọi bốn, năm lần, đều báo máy bận, liền thấy hơi kỳ lạ.

Đúng lúc anh ta phải chạy xe gắn máy đến Thành Nam để nhập hàng, có đi qua đường Thành Quan, bèn thuận đường tạt qua thăm bố mình.

Đến trước cửa nhà bố, gõ cửa một lúc lâu mà không ai ra mở cửa.

Anh ta nhìn qua mắt mèo, thấy hình như có một người đang nằm trên sàn phòng khách, liền biết đã xảy ra chuyện, vội bẻ ổ khóa cửa chính, nhưng bên trong cửa còn có chốt chống trộm, không mở cửa được, đành phải qua nhà hàng xóm mượn cây rìu, chặt mở cửa ra.

Vừa vào nhà, anh ta thấy Dương Như Thành ngã trên sàn nhà, đã chết.

Thế là lập tức gọi 110 báo án.

Khi Văn Lệ và Lý Minh đến nơi, Tần Hán Xuyên và bác sĩ pháp y Tào Siêu đều đã có mặt ở hiện trường, còn có một cảnh sát dáng người thấp và mập mạp, đang dẫn theo vài người bận rộn làm việc.

Văn Lệ nhận ra người mập mạp này, chính là Đồn trưởng Hồ của Đồn Cảnh sát Thành Nam.

Văn Lệ chào thầy mình xong liền đi xem xét hiện trường.

Nạn nhân Dương Như Thành tuy tóc đã bạc, nhưng cơ thể nhìn qua vẫn khá săn chắc, lúc này đang mặc quần áo ngủ, nằm ngửa trên sàn cạnh sofa, hai tay ôm ngực, cơ thể co lại, sắc mặt tím tái, đầu hướng về phía bàn trà, trên bàn trà là chiếc điện thoại bàn, ống nghe đang rũ xuống đất.

Nhìn kĩ, hai bên tai và dưới cằm của người này có vết cào rất rõ ràng, nhưng vết cào này lại khác với vết cào trên người Hà Khánh Quốc, trông có vẻ sâu hơn, rối loạn hơn.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ pháp y Tào nói, “Thời gian tử vong ước chừng trong khoảng từ 6 đến 9 giờ tối hôm qua, tức là tối ngày 27 tháng 3.”

Tần Hán Xuyên hỏi, “Nguyên nhân tử vong thì sao?”

“Bước đầu đoán là trúng độc tử vong, nhưng tình hình cụ thể, phải đợi sau khi khám nghiệm tử thi mới làm rõ được.”

“Có thể nhìn ra được có liên quan đến vụ án Hà Khánh Quốc hay không?”

Lão Tào lại tiến lên nhìn kĩ vết cào trên người nạn nhân, lắc đầu nói, “Từ lực độ thì thấy, chắc không cùng một người cào Hà Khánh Quốc. Nhưng trước khi có báo cáo khám nghiệm tử thi, tôi không dám đưa ra kết luận nào hết, để tránh dẫn dắt sai phương hướng điều tra của các anh.” Ông vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện lần trước Trung tâm Pháp y đế xảy ra nhầm lẫn trong công tác khám nghiệm thi thể Hà Khánh Quốc nên cẩn thận, dè dặt hơn.

Tần Hán Xuyên gọi Dương Huy con trai nạn nhân sang một bên, hỏi, “Nghe nói tối hôm qua, bố cậu từng gọi điện thoại cho cậu?”

Dương Huy đỏ mắt, gật đầu nói, “Đúng vậy.”

Anh ta lấy di động ra xem, nói, “8 giờ 28 phút tối qua, bố tôi dùng điện thoại bàn trong nhà gọi cho tôi. Nhưng lúc đó tôi không nghe máy, đến sáng hôm nay mới thấy cuộc gọi nhỡ. Khi gọi lại, cứ báo máy bận suốt.” Anh ta quay đầu lại nhìn điện thoại trên bàn trà, ống nghe vẫn luôn treo lơ lửng ở đó, chắc tối qua khi độc phát, người bố muốn gọi điện thoại cầu cứu anh ta, điện thoại reo rất lâu nhưng anh ta không nghe máy, cuối cùng đã bỏ lỡ thời cơ cấp cứu, khiến cho bố mình phát độc mà chết, trước khi bố qua đời, cả điện thoại cũng chưa kịp cúp.

“Cậu phát hiện bố mình xảy ra chuyện vào lúc nào?”

“Chắc là khoảng 7 giờ sáng hôm nay, tôi sang chợ trái cây đầu mối ở bên này để nhập hàng, tiện đường ghé qua xem thử, ai ngờ…”

Dương Huy nói đến đây, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Tần Hán Xuyên nhìn cửa chính của căn nhà, đó là một cánh cửa gỗ cũ, vị trí của ổ khóa đã bị lưỡi rìu chặt ra một lỗ lớn.

Ông bước qua xem, “Cánh cửa này lắp ổ khóa tròn thông thường à?”

Dương Huy nói, “Vâng. Lúc đó cửa đã bị khóa, tôi không có chìa, không mở được, nên đã phá khóa.”

“Loại ổ khóa này, người đứng bên ngoài cũng có thể ấn chốt khóa phía sau để khóa cửa, đúng không?”

“Đúng vậy. Nhưng bố tôi có gắn then cài chống trộm phía sau cửa, cái này phải ở trong nhà mới cài được. Nên tuy tôi đã phá khóa rồi vẫn không mở được cửa, cuối cùng phải sang nhà hàng xóm mượn cây rìu, chặt mở cửa ra.”

Tần Hán Xuyên nhìn xung quanh, đây là căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách, diện tích không lớn, ban công và cửa sổ đều gắn lưới chống trộm, nếu cửa chính bị khóa từ bên trong, căn nhà này chính là một “phòng kín” tương đối kín kẽ.

“Sau khi cậu đi vào, trong nhà ngoài bố cậu ra, còn người nào khác không?” Ông hỏi.

“Trong nhà lúc đó không có người khác. Khi tôi sang mượn rìu, hàng xóm ở đối diện cũng qua giúp, khi hai chúng tôi vào nhà, anh ấy vẫn luôn đợi ở phòng khách, tôi có vào các phòng xem qua, nếu có người nào khác trốn trong nhà, chắc không thể trốn ra ngoài trước mặt chúng tôi được.”

Tần Hán Xuyên chợt chuyển đề tài, nhìn chằm chằm anh ta hỏi, “Cậu và bố mình, quan hệ thế nào?”

Dương Huy hơi ngẩn ra, ấp úng nói, “Bình thường, không hẳn là tốt, nhưng cũng không có mâu thuẫn gì lớn.” Dường như sợ Tần Hán Xuyên nghi ngờ gì đó, anh ta lại bổ sung, “Bố tôi hàng tháng có ít tiền lương hưu, trên cơ bản tiền dưỡng già không cần chúng tôi phải phụ trách, nên ông ấy đối với chúng tôi mà nói cũng không phải gánh nặng gì.”

“Trên cậu còn có ba người chị gái?”

“Vâng, họ đều lấy chồng ở nơi khác, một năm cũng khó về thăm ông già được một lần.”

Khi Dương Huy nói câu này, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn rõ ràng.

“Tiệm trái cây của cậu ở đâu?”

“Đoạn giữa đại lộ Thanh Dương, ngay bên cạnh trường tiểu học Thanh Dương, cách chỗ này khá xa.”

Tần Hán Xuyên nhìn anh ta, “Bình thường bao lâu thì cậu đến thăm bố mình một lần?”

“Có việc thì qua, nếu không có việc gì, mấy tháng mới đến một lần.”

Vậy cậu lấy tư cách gì phê bình các chị của mình không thường xuyên về thăm bố? Tần Hán Xuyên nghĩ bụng.

“Hôm qua, trong khoảng thời gian từ 6 đến 9 giờ tối, cậu vẫn luôn ở trong tiệm trái cây của mình, đúng không?” Ông đổi đề tài, hỏi.

“Đúng vậy, tôi bận suốt, đến 10 giờ tối mới đóng cửa.”

Lúc này nhân viên điều tra dấu vết đến báo cáo, vì trước khi chết nạn nhân vừa tắm rửa qua, nên không tìm được dấu vân tay của người cào xung quanh vết cào trên người ông ta, trong nhà cũng không lấy được dấu chân và dấu vết đáng nghi nào khác.

Tần Hán Xuyên tiếp tục gọi người hàng xóm cho Dương Huy mượn rìu ra ngoài ban công, hỏi han tỉ mỉ.

Người hàng xóm này năm nay 42 tuổi, là một nhân viên bảo vệ của trung tâm thương mại, sống ngay đối diện nhà Dương Như Thành.

Theo lời anh ta, lần cuối cùng mình gặp nạn nhân là khoảng 7 giờ rưỡi tối qua.

Lúc đó anh ta vừa tan làm về nhà, đang lấy chìa khóa ra mở cửa thì thấy Dương Như Thành mở cửa, xách một túi rác lớn đi xuống lầu. Bấy giờ hai người còn chào hỏi nhau.

Tần Hán Xuyên hỏi, “Lúc đó anh có để ý thấy dưới cằm ông ấy có vết cào không?”

“Lúc đó chắc là chưa có vết cào. Vì vết cào rõ thế này, chỉ cần chạm mặt, chắc chắn sẽ nhìn thấy. Nếu như có thì tôi vừa nhìn đã thấy ngay rồi. Nhưng lúc đó quả thật không có.”

Người hàng xóm còn nói, thông thường họ sẽ vứt rác cạnh thùng rác ven đường dưới nhà, đến khuya sẽ có nhân viên vệ sinh thu gom.

Tối qua Dương Như Thành vứt rác xong quay về, chắc là khoảng 8 giờ tối, vì anh ta nghe thấy tiếng mở cửa lạch cạch khi Dương Như Thành về, lúc đó chương trình Tiêu điểm Thời sự trên đài truyền hình Trung ương vừa kết thúc chưa lâu.

Anh ta gần như mỗi ngày đều xem Tiêu điểm Thời sự, biết được thời gian kết thúc phát sóng của chương trình này thường vào khoảng 7 giờ 55 phút tối.

“7 giờ rưỡi tối ra ngoài vứt rác, 8 giờ mới về.” Tần Hán Xuyên nhíu mày. “Xuống dưới tầng vứt rác mất nửa tiếng đồng hồ sao?”

Người hàng xóm nói, “Ông Dương vứt rác xong đều sẵn tiện đi tản bộ xung quanh một lúc.”

“Ông ấy thường đi đâu tản bộ?”

“Cách chỗ vứt rác không xa, bên kia đường có một tòa nhà hoang, bên cạnh có một con đường đất ngày xưa xe tải chở đất mở ra, ông Dương rảnh rỗi không có việc làm, trồng một ít hoa cỏ ở ven đường, nên thường qua đó tưới nước, bắt sâu, tản bộ này nọ, có khi cũng tập thái cực quyền, rèn luyện thân thể ở đó.”

Người hàng xóm còn nói, 8 giờ tối hôm qua, sau khi ông Dương về nhà thì không nghe thấy tiếng mở cửa khác, cũng không phát hiện có người đến gõ cửa tìm ông ta. Buổi tối cũng không nghe thấy tiếng động lạ nào truyền ra từ nhà ông ta.

Tần Hán Xuyên gật đầu, đi từ ban công vào lại phòng khách, thấy Dương Huy đang ngồi trên sofa gọi điện thoại cho ba người chị gái, ông chợt nghĩ ra gì đó, đợi Dương Huy gọi điện thoại xong liền hỏi, “Bố cậu bình thường có sở thích hay thú tiêu khiển gì để giết thời gian không?”

“Sở thích?” Dương Huy có vẻ hoang mang, “Theo tôi nhớ, ông già hình như không có sở thích gì, chỉ thường hay ngồi trước tivi ngẩn người thôi.”

“Ông Dương bình thường thích đến quán lúc lắc chơi mạt chược, đánh bài.”

Người hàng xóm từ phía sau đi đến, nói cho Tần Hán Xuyên biết.

Quán “lúc lắc” là cách gọi khác của quán mạt chược ở Thanh Dương, bắt nguồn từ trò chơi mạt chược lúc lắc mà ra.

Tần Hán Xuyên nhìn Dương Huy, giống như đang nói, cậu làm con trai mà còn không hiểu bố mình bằng hàng xóm.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.