Công viên đó tên là Hồng Tinh, nằm giữa đường Hồng Tinh, phía Tây thành phố.
Công viên không lớn, những người đến đây để tản bộ tập thể dục đều là người dân xung quanh.
Sau khi Văn Lệ và Kim Nhất Điền gặp nhau ở trước cổng công viên, liền cùng nhau đến phòng quản lý công viên.
Nơi treo bảng “Phòng quản lý công viên Hồng Tinh” thật ra chỉ là một gian hàng tạp hóa nhỏ, nhân viên quản lý là một người phụ nữ trung niên ngoài 40 tuổi, vừa quản lý trật tự công viên, vừa kinh doanh gian hàng nhỏ.
Kim Nhất Điền đi qua chào hỏi người quản lý, sau đó hỏi, “Có một người tên là Phi Thiên Bưu, thường hay quấy phá ở công viên này, xin hỏi chị có biết hắn không?”
Người quản lý chẳng buồn ngước mắt lên, “Không biết.”
Văn Lệ tiến lên, đưa thẻ công tác ra, cố ý nghiêm mặt nói, “Chúng tôi là người của Cục Cảnh sát, hiện nhận được báo án của quần chúng, nói rằng có một người tên Phi Thiên Bưu thường dẫn theo một nhóm người, cướp giật của du khách ở công viên này. Chúng tôi muốn điều tra một chút, người này có phải có quan hệ với phòng quản lý công viên của chị hay không?”
“Không có quan hệ, không có, một chút quan hệ cũng không có.” Người quản lý hoảng hốt, lập tức thay đổi sắc mặt. “Thằng nhóc đó thường xuyên ở đây làm việc xấu, chúng tôi cũng hết cách với nó.”
“Chị biết hắn ta?”
“Biết, người sống ở gần đây, ai mà không biết nó! Tên thật của nó là Trương Bưu, biệt hiệu Phi Thiên Bưu, thường dẫn theo mấy tên côn đồ loanh quanh gần công viên để hại người, hàng tháng còn đến gian hàng của tôi thu tiền bảo kê, chúng tôi tức nó cũng không dám nói nữa là.”
“Hắn sống ở đâu?”
“Nó sống ở khu dân cư Xa Lạc Cương phía sau công viên, hai người đến đó hỏi thì biết nhà nào của nó ngay. Nó không có bố mẹ, được bà nội nuôi lớn, giờ bà ấy đã già rồi, nhưng nó rất hiếu thuận với bà, ngày nào cũng về nhà nấu cơm cho bà ấy ăn. Giờ này, chắc hai bà cháu đang ở nhà ăn cơm trưa đấy.”
Văn Lệ gật đầu nói cảm ơn, khi quay người đi, người quản lý ở phía sau gọi với theo, “Đồng chí cảnh sát, cô chớ có nói cho tên Phi Thiên Bưu kia biết là tôi chỉ điểm cho các người đến bắt nó đấy, nếu không sau này nó sẽ phá sập gian hàng nhỏ này mất.”
Văn Lệ nói, “Chị yên tâm, chúng tôi sẽ bảo mật.”
Cô và Kim Nhất Điền đi ra theo cửa sau của công viên, đến khu dân cư Xa Lạc Cương, tìm người hỏi thăm và nhanh chóng hỏi được, Phi Thiên Bưu sống ở nhà số 72. Hai người đi bộ qua đó.
Nhà số 72 là một căn nhà trệt, do bị nhà lầu ở hai bên che khuất, ánh sáng trong nhà rất tối. Hai người đi vào cửa chính mới thấy có hai người trong nhà, đang ngồi bên bàn ăn cơm, một bà lão tóc bạc trắng và một thanh niên ngoài hai mươi tuổi. Hình xăm trên cổ người thanh niên, như ẩn như hiện dưới cổ áo, chính là Phi Thiên Bưu từng đánh cướp họ vào đêm hôm đó.
Phi Thiên Bưu cũng nhớ ra Văn Lệ chính là nữ cảnh sát đánh ngã mình đêm đó, sắc mặt lập tức thay đổi, tay run rẩy, chén cơm liền rơi xuống bàn, khiến cho bà lão đang ngồi đối diện hắn giật mình.
Bà lão quay đầu lại nhìn theo tầm mắt của hắn, mới biết có hai người vào nhà mình.
“A Bưu, họ là bạn cháu hả?” Xem ra bà lão không hề hay biết những chuyện mà cháu nội mình làm ở bên ngoài.
“Họ là…”
Phi Thiên Bưu nhất thời sững sờ, không biết phải trả lời thế nào.
Văn Lệ cười nói, “Thưa bà, chúng cháu là bạn của A Bưu, hôm nay đến vì có chút chuyện cần tìm cậu ấy.” Sau đó quay đầu nói với Phi Thiên Bưu, “A Bưu, cậu ra đây một chút, chúng tôi muốn hỏi chút chuyện.”
Phi Thiên Bưu nhìn bà nội, lại nhìn Văn Lệ, đành phải cắn răng ra ngoài.
“Madam, cảm ơn chị nhé, nếu để bà nội biết hai người là cảnh sát, hơn nữa còn đến để bắt tôi, bà sẽ ngất xỉu tại chỗ mất.”
Văn Lệ nói, “Cậu yên tâm, hôm nay chúng tôi không phải đến để bắt cậu, mà chỉ muốn hỏi thăm cậu chút chuyện, nếu cậu nói thật, chúng tôi sẽ không làm khó cậu.”
Phi Thiên Bưu nghi hoặc, “Hai người muốn hỏi thăm chuyện gì.”
Vãn Lệ nhìn Kim Nhất Điền.
Kim Nhất Điền biết đến lượt mình ra mặt rồi.
Anh chỉ hình xăm trên cổ Phi Thiên Bưu, nói, “Cái này, chính là ký hiệu của bang Đầu Lâu các cậu à?”
Phí Thiên Bưu gật đầu nói, “Đúng vậy, phàm là người gia nhập vào bang chúng tôi, đều phải xăm hình này lên cổ.”
“Người này, có phải người trong bang các cậu không?” Kim Nhất Điền lấy ảnh của Chu Tứ Xuân ra cho hắn xem. Phi Thiên Bưu nhìn qua liền nói, “Phải, tôi nhớ hình như được gọi là anh Xuân, ở trong bang anh ta chuyên phụ trách ‘mở đơn’, tôi chuyên phụ trách ‘cắt phiếu’, thuộc hai nhóm khác nhau, bình thường cũng không làm việc chung, nên không thân lắm.”
Văn Lệ nghe xong ngơ ngác hỏi, “‘Mở đơn’ là gì? ‘Cắt phiếu’ là gì?”
Kim Nhất Điền nói, “Đó là tiếng lóng trong giới giang hồ, ‘mở đơn’ nghĩa là buôn bán gái nhà lành, ‘cắt phiếu’ nghĩa là cướp của.”
Văn Lệ hỏi, “Vậy gần đây cậu có gặp anh Xuân không?”
”Khoảng mười ngày trước có gặp một lần. Tối hôm đó, anh ta dẫn một cô gái đến tìm lão đại, vừa khéo tôi cũng ở đó, có chạm mặt họ. Tình hình sau đó thế nào thì tôi không biết. Trong bang có quy định, ai làm việc nấy, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, chuyện không nên biết cũng không được biết.”
Văn Lệ và Kim Nhất Điền nhìn nhau, hai người đều cảm thấy cô gái hôm đó Chu Tứ Xuân dẫn vào bang, rất có khả năng chính là Uông Tiểu Lộ đang mất tích.
Kim Nhất Điền lấy ảnh của Uông Tiểu Lộ ra hỏi, “Cậu nhìn kỹ xem, cô gái hôm đó Chu Tứ Xuân dẫn về, có phải người trong ảnh này không?”
Phi Thiên Bưu nhìn ảnh rồi nói, “Hình như phải, nhưng lúc đó tôi cũng không nhìn kĩ, vì anh ta thường xuyên đưa những cô gái khác nhau về, tôi không chắc lắm.”
Văn Lệ nói, “Cậu hãy nhớ kĩ lại xem, hôm mà Chu Tứ Xuân dẫn cô gái về, ngày tháng cụ thể là khi nào?”
Phì Thiên Bưu ngẫm nghĩ một lúc, “Chắc là tối hôm tôi gặp hai người ở công viên.”
“Ngày 11 tháng 3?”
“Đúng vậy.”
Văn Lệ nói, “Cho chúng tôi biết, lão đại của các cậu là ai? Trong bang các cậu có bao nhiêu người? Đóng ở nơi nào?”
Phi Thiên Bưu do dự một lúc, “Lão đại của chúng tôi tên thật là gì thì không biết, tôi chỉ biết biệt hiệu của anh ấy là Sẹo Lớn, vì trên mặt anh ấy có một vết sẹo rất dài. Anh ấy khoảng 30 tuổi, rất có nghĩa khí, nhưng yêu cầu với đàn em rất nghiêm ngặt, toàn bang có khoảng hai mươi mấy người, chia thành các nhóm khác nhau, việc ai nấy làm. Tổng bộ nằm tại sân tiệm bi-a Khải Tuyền trên đại lộ Kiến Ninh. Tiệm bi-a này là lão đại của chúng tôi mở, cũng là nơi tất cả các thành viên trong bang gặp mặt nhau.”
Văn Lệ nhìn chằm chằm cậu ta nói, “Niệm tình tội của cậu không nghiêm trọng, lần này tôi không làm khó cậu, tôi nói cho cậu biết, cảnh sát đã để ý đến bang Đầu Lâu rồi, truy quét các cậu chỉ là chuyện sớm muộn, hãy nhanh chóng đến Cục Cảnh sát tự thú, tranh thủ để được khoan hồng, sau này kiếm việc nghiêm chỉnh mà làm để nuôi bà nội cậu. Nếu không nghe lời tôi, vậy cứ đợi ngồi tù chung với lão đại của các cậu đi, đến lúc đó chắc bà nội cậu dù không bị tức chết, cũng sẽ đói mà chết.”
Phi Thiên Bưu tái mặt, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, như vừa hạ quyết tâm, “Tôi hiểu, chị yên tâm, tôi biết nên làm thế nào rồi.”
Sau khi rời khỏi khu dân cư Xa Lạc Cương, Văn Lệ và Kim Nhất Điền đến thẳng đại lộ Kiến Ninh.
Đại lộ Kiến Ninh nằm ở phía Đông thành phố, đi từ Nam sang Bắc, mặt đường rộng lớn, xe cộ qua lại rất nhiều, là con đường chủ chốt của nội thành Thanh Dương.
Kim Nhất Điền lái chiếc Peugeot trên đường, quả nhiên nhìn thấy tiệm bi-a Khải Tuyền, bảng quảng cáo khổng lồ in hình một số bậc thầy bi-a quốc tế, cửa lớn trang trí rất nguy nga tráng lệ, trông rất sang trọng.
Văn Lệ và Kim Nhất Điền đi vào theo cửa lớn.
Có hai bảo vệ đứng trước cửa, nghĩ họ đến chơi nên không ngăn cản.
Hai người tiến vào liền thấy diện tích của tiệm bi-a này khoảng hơn 300m2, dưới sàn trải thảm màu đỏ, trang trí vô cùng xa hoa, bên trong có 16 bàn bi-a chia thành hai dãy, cạnh cửa lớn là một quầy bar cung ứng thức uống, bên cạnh còn có một khu nghỉ ngơi, sofa, bàn trà, tivi, máy tính đều có đủ.
Vài người trẻ tuổi đang chơi bi-a, thỉnh thoảng lại lớn tiếng hò hét, nói tục chửi thề.
Văn Lệ nói với nữ nhân viên phục vụ trong quầy bar, “Chúng tôi tìm Sẹo Lớn!”
Nữ nhân viên phục vụ đánh giá qua họ, hét lớn về phía nhóm người đang chơi bi-a, “Ông chủ, có người tìm anh.”
Nhóm người kia dừng lại, một người đàn ông khoảng 30 tuổi lách người bước đến.
Anh ta để đầu đinh, dáng người mập mạp, mặc chiếc áo sát nách màu đen, để lộ ra hình xăm đầu lâu ngậm hoa hồng rất bắt mắt trên cổ, nhưng khiến người ta chú ý nhất, là vết sẹo trên mặt anh ta, đi từ đuôi mắt trái kéo dài đến khóe miệng bên phải, dài đến mười mấy cen-ti-mét, thoạt nhìn qua, rất giống một con rết cực lớn nằm trên mặt anh ta.
Xem ra biệt hiệu Sẹo Lớn này, quả thật không phải tùy tiện mà gọi.
Sẹo Lớn cầm cây cơ trong tay đi đến, nhìn Văn Lệ, rồi lại nhìn Kim Nhất Điền, hỏi, “Các người tìm tôi có việc gì?”
Văn Lệ đưa thẻ công tác ra cho anh ta xem, nói, “Chúng tôi là người của Cục Cảnh sát thành phố.”
Sẹo Lớn toét miệng cười, cơ mặt chuyển động, vết sẹo trên mặt co lại dãn ra, giống như miệng của một con quái thú đang mở ra ăn thịt người.
“Người của Cục Cảnh sát thì sao? Nếu cô đến đây chơi bi-a, vậy mời cô trả tiền, chúng tôi rất hoan nghênh. Nếu cô đến gây rối, vậy thì có bao xa cút bao xa cho ông. Cảnh sát muốn bắt tôi, xin hỏi các cô có chứng cứ phạm tội của tôi không? Nói cho cô biết, ông đây có luật sư riêng đấy, có việc gì tìm luật sư của tôi mà nói.”
Văn Lệ nói, “Chúng tôi đến tìm Chu Tứ Xuân. Chắc anh không thể nào không biết Chu Tứ Xuân đâu nhỉ?”
“Đương nhiên tôi biết, nó là em trai tôi, nhưng bây giờ nó không có ở đây.”
“Hắn đang ở đâu?”
“Cái này thì tôi không biết, chân mọc trên người nó, nó muốn đi đâu đâu cần phải báo cáo với tôi đúng không?”
“Mười mấy ngày trước, tức là tối ngày 11 tháng này, có phải hắn đã dẫn một cô gái đến đây không?”
“Phải.”
“Cô gái ấy đâu?”
“Đệch, sao tôi biết cô gái đó ở đâu. Nó là cao thủ tán gái, mỗi lần đến đây đều dẫn theo một cô khác nhau, cảnh sát các người không lẽ cả chuyện này cũng muốn quản hả?”
Văn Lệ tức đến đỏ cả mặt.
Kim Nhất Điền lại rất bình tĩnh, cầm cây cơ bên cạnh lên nói, “Nghe nói kỹ thuật đánh bi-a của anh Sẹo Lớn không phải cao bình thường.”
Sẹo Lớn đắc ý nói, “Đó là chuyện đương nhiên, không phải anh Sẹo Lớn đây nói phét, cả thành phố Thanh Dương này, người có thể thắng được tôi e là không nhiều.”
“Hay là như vậy đi, chúng ta chơi một ván, nếu anh thắng, tôi và vị cảnh sát xinh đẹp này sẽ đi ngay lập tức. Nếu anh thua, chúng tôi cũng không làm khó, chỉ cần anh thành thật trả lời vài câu hỏi của chúng tôi là được.”
“Nhìn thấy chưa, có người chạy đến địa bàn của anh Sẹo Lớn, khiêu chiến anh Sẹo Lớn này.” Anh ta cười ha hả nói với đám đàn em bên cạnh, sau đó giơ cây cơ trong tay lên, gõ khẽ vào cây cơ trong tay Kim Nhất Điền, hào sảng nói, “Được, chúng ta một ván định thắng thua!”
Văn Lệ không biết Kim Nhất Điền đang nghĩ gì, len lén kéo góc áo anh một cái, Kim Nhất Điền khẽ nói, “Không sao, em có chừng mực.”
Sẹo Lớn hỏi, “Cậu muốn chơi theo kiểu Mỹ, hay Snooker[1]?”
Kim Nhất Điền cười, giơ tay làm động tác mời, “Cái nào cũng được, tùy anh chọn.”
Sẹo Lớn nói, “Vậy chơi Snooker đi.”
Hai người đi đến trước bàn bi-a Snooker.
So với bàn bi-a kiểu Mỹ, bàn bi-a Snooker vừa dài vừa rộng, quả bóng bi-a cũng nhỏ hơn, tấm nỉ trải trên mặt bàn mịn hơn bàn kiểu Mỹ, cơ cũng nhẹ hơn một chút.
Sau khi Sẹo Lớn đánh gậy đầu tiên, Kim Nhất Điền lập tức ra đòn tấn công, đồng thời chạm khẽ quả banh đỏ, đưa quả banh trắng vào góc trên bên trái. Lúc này phía sau quả banh trắng có quả banh đỏ, Sẹo Lớn chỉ có thể dùng kê tay cao, không thể hạ cơ thấp, cũng rất khó hạ cơ nghiêng, đường đi của banh trắng bị hạn chế rất lớn. Nhưng Sẹo Lớn không nao núng, một cơ cao, quả banh trắng nảy lên, xuyên qua khe hở, lăn đến bên trái quả banh đỏ, vị trí vừa khéo.
Kim Nhất Điền thầm nhíu mày, khi đến lượt anh, banh đỏ đã không còn cơ hội vào lỗ, anh đành phải đánh banh an toàn, chạm mỏng vào quả banh đỏ bên trái, banh trắng sau khi đụng vào cạnh bên, xuyên qua khe hở giữa cạnh trái và banh đỏ rải rác, chạm vào cạnh bên rồi quay lại cạnh dưới.
Chiêu này dồn Sẹo Lớn vào thế chết, kỹ thuật đánh banh của anh ta cao hơn nữa, lúc này cũng không có cơ hội đánh banh vào lỗ.
Sẹo Lớn có chút sốt ruột, đánh một cơ mạnh, tách mấy quả bóng ra, cuối cùng Kim Nhất Điền cũng đợi được cơ hội tuyệt hảo, một cơ trung đánh ra, đưa banh vào góc có biên độ tương đối lớn, kế đó anh đánh khá nhẹ nhàng, công thủ có đủ, một vòng rồi lại một vòng, cuối cùng dùng một cơ 85 điểm đặc sắc giành được thắng lợi.
Cả những thanh niên đứng bên cạnh quan sát cũng không nhịn được mà vỗ tay khen ngợi.
Sẹo Lớn quả thật là một trang hảo hán, có chơi có chịu, ném cơ xuống, ôm quyền về phía anh, “Các hạ kỹ thuật cao siêu, Sẹo Lớn tôi thua tâm phục khẩu phục.”
Kim Nhất Điền cười hì hì nói, “Nói hay, nói hay.”
“Không biết hai người muốn hỏi chuyện gì?”
“Chúng tôi muốn biết Chu Tứ Xuân hiện đang ở đâu.”
Sẹo Lớn nói, “Nó chết rồi.”
“Chết rồi?” Kim Nhất Điền và Văn Lệ đều sửng sốt.
“Tôi nói thật đấy, thằng nhóc đó là một tên nghiện, mấy hôm trước nó hít quá liều, ngã lăn ra đất, mũi miệng chảy máu, cứ thế ngỏm rồi.” Anh ta quay đầu dạy dỗ đám đàn em, “Anh đã nói với các chú rồi, cái gì cũng đụng được, chỉ có hàng trắng là không được đụng vào, các chú lại có đứa không nghe, nhìn đi, bây giờ chẳng chết một đứa rồi hả?”
“Vậy anh có từng gặp cô gái này không?” Kim Nhất Điền lấy ảnh Uông Tiểu Lộ đang mất tích ra.
Sẹo Lớn cúi đầu nhìn, “Gặp qua, gặp qua, mười mấy ngày trước, Chu Tứ Xuân dẫn cô ta đến đây, còn mua cho cô ta một bộ quần áo mới, bảo đám anh em ăn mừng sinh nhật với cô ta.”
“Sau đó thì sao?”
“Bán rồi.”
“Bán rồi?” Kim Nhất Điền và Văn Lệ đều ngẩn ra.
“Xem ra hai người vẫn chưa biết Chu Tứ Xuân làm nghề gì, nó chuyên ‘mở đơn’, chính là chuyên buôn bán gái nhà lành. Phàm là những cô gái từng làm bạn gái nó, đều bị nó lừa bán đi hết. Cô gái này cũng không ngoại lệ.”
Kim Nhất Điền hỏi, “Bán đi đâu vậy?”
“Tất nhiên là bán vào hộp đêm làm gái rồi.”
“Hộp đêm nào?”
“Cái này thì không biết, giao dịch do Chu Tứ Xuân tự mình trao đổi với đối phương, cụ thể bán cho hộp đêm nào, chỉ có mình nó biết”
Văn Lệ không nhịn được mà hỏi một câu, “Anh là lão đại của hắn, anh không biết sao?”
Sẹo Lớn bày ra vẻ mặt oan ức, “Tôi đúng là lão đại của chúng, nhưng tôi vẫn luôn dặn chúng nó phải tuân thủ pháp luật, làm ăn chính đáng, chúng làm mấy việc kiếm thêm ở ngoài, đều giấu tôi cả, tôi thật sự hoàn toàn không hay biết gì.”
Anh ta phủi rất sạch sẽ.
Sau khi ra khỏi tiệm bi-a, lão đại bang Đầu Lâu Sẹo Lớn rất khách khí tiễn Kim Nhất Điền ra đến tận cửa, còn kéo tay anh, hùng hồn nói hoan nghênh anh lại đến tiệm chơi.
Anh ta hoàn toàn không để cảnh sát chính hiệu là Văn Lệ vào mắt, nhưng lại tâm phục khẩu phục, vô cùng lịch sự với vị thám tử tư đã đánh thắng anh ta.
Sau khi lên xe, Văn Lệ hỏi Kim Nhất Điền, “Cậu đánh bi-a giỏi vậy, sao tôi không biết nhỉ?”
Kim Nhất Điền bật cười, “Sư tỷ, chuyện chị không biết còn nhiều lắm.”
Văn Lệ hỏi, “Tiếp theo đây cậu làm thế nào đây? Tôi nói vụ án Uông Tiểu Lộ mất tích ấy.”
“Tiếp tục điều tra.” Kim Nhất Điền khởi động xe. “Tuy Chu Tứ Xuân đã chết, nhưng tốt xấu gì cũng biết được cô bé bị bán vào hộp đêm rồi. Các hộp đêm lớn nhỏ trong thành phố Thanh Dương cộng lại cũng không quá sáu, bảy cái, dù em phải đi tra từng cái một cũng phải tìm được cô bé về. Ai bảo em đã nhận ủy thác của bà lão Trình chứ.”
Văn Lệ nhìn anh, thở dài nói, “Có lúc làm nghề của các cậu, cũng không nhẹ nhàng hơn nghề của chúng tôi chút nào!”
❀ ❀ ❀
[1] Snooker: Một loại bi-a phổ biến nhất nước Anh.